Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 20: Kết thúc mở

Trước

Minh Anh ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ trong căn phòng bí mật, đôi mắt chăm chú vào màn hình máy tính. Hằng đang thao tác, gõ gõ những thông tin mà cô vừa thu thập được, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt lo âu của cả ba người. Đức đứng bên cạnh, tay khoanh trước ngực, không giấu nổi vẻ căng thẳng.

“Đây là danh sách những kẻ liên quan đến ‘Hồ Sơ’,” Hằng thông báo, giọng cô có phần hồi hộp. “Họ không chỉ là những kẻ buôn lậu mà còn có nhiều mối quan hệ chằng chịt trong các cơ quan chức năng.”

“Vậy có nghĩa là chúng ta đang đối đầu với cả một hệ thống,” Đức nói, giọng trầm xuống. “Điều đó có thể nguy hiểm.”

“Nguy hiểm nhưng không phải không thể vượt qua,” Minh Anh đáp, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta đã đến đây rồi, không thể lùi bước.”

Hằng ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ nở trên môi. “Cảm giác như đang chơi trò chơi điện tử, chỉ khác là không có nút ‘reset’.”

“Chỉ cần đừng để thua game này,” Đức châm chọc, cố gắng làm không khí bớt căng thẳng.

Minh Anh búng tay, thu hút sự chú ý của hai người. “Chúng ta cần phân tích từng tên trong danh sách này. Họ có thể là mắt xích quan trọng để chúng ta lật tẩy ‘Hồ Sơ’.”

“Hãy bắt đầu từ cái tên đầu tiên,” Đức nói, chỉ vào màn hình. “Vũ Minh Quân, tay buôn lậu có tiếng.”

“Cái tên nghe có vẻ lịch lãm, nhưng chắc chắn không phải người tốt,” Minh Anh nói, mỉm cười. “Mà sao lại có người cha nào đặt tên cho con là Quân chứ? Nghe cứ như đang muốn mời gọi thị phi.”

“Hoặc là một món quà từ bố mẹ đấy,” Đức thêm vào, làm bộ nghiêm túc.

“Cậu không thấy tôi đang nghiêm túc à?” Minh Anh lườm Đức, nhưng không thể ngăn được nụ cười nhếch mép của mình. “Tôi đang cố gắng giải quyết một vấn đề lớn đây.”

“Được rồi, được rồi, quay lại với vấn đề nào,” Hằng nói, cố gắng không để câu chuyện đi quá xa. “Chúng ta cần tìm ra cách tiếp cận những kẻ này.”

“Có lẽ nên bắt đầu từ việc điều tra thói quen của họ,” Minh Anh gợi ý. “Xem họ thường lui tới đâu, có thể tìm ra điểm yếu.”

“Hoặc có thể cài cắm máy quay bí mật vào nhà họ,” Đức nói với vẻ thích thú.

“Chúng ta không phải là phim hành động,” Minh Anh nhắc nhở, nhưng ánh mắt cô đã sáng lên với ý tưởng đó. “Tuy nhiên, một kế hoạch bí mật có thể không tồi.”

Hằng gật đầu. “Chúng ta cũng cần có một người trong nội bộ để tiếp cận thông tin từ bên trong.”

“Đó là lý do tại sao tôi không thể tham gia vào kế hoạch này,” Đức nói, giọng nghiêm túc. “Tôi là cảnh sát, nếu bị phát hiện thì không chỉ tôi mà cả các bạn cũng sẽ gặp rắc rối.”

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Minh Anh quả quyết. “Chỉ cần chúng ta hợp tác, không có gì là không thể.”

Hằng nhìn hai người, lòng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ giúp tìm hiểu thêm về những kẻ này. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.”

“Vậy thì, hãy bắt đầu,” Minh Anh nói, giọng tràn đầy động lực. “Chúng ta không chỉ đang điều tra, mà còn đang viết lại câu chuyện của chính mình.”Cả ba người bắt đầu làm việc, từng manh mối được phân tích, từng kế hoạch được vạch ra. Thời gian trôi qua, không khí trong căn phòng ngày càng dày đặc với sự căng thẳng và quyết tâm.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, làm cả ba giật mình. Minh Anh với tay lấy điện thoại, nhìn vào màn hình. “Là một số lạ.”

“Trả lời đi!” Đức thúc giục, đôi mắt anh lấp lánh. “Có thể là thông tin quan trọng.”

“Chúng ta không biết ai đang gọi,” Hằng nói, lo lắng.

“Để tôi,” Minh Anh quyết định, ấn nút nghe. “Alo?”

“Minh Anh, tôi cần gặp cô gấp,” giọng nói bên kia cất lên, đầy căng thẳng.

“Là ai?” cô hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Là Bích,” người phụ nữ đáp. “Tôi có thông tin quan trọng về ‘Hồ Sơ’. Nhưng chúng ta cần gặp nhau ở một nơi an toàn.”

“Bích? Cô ấy là nhà báo điều tra,” Đức thì thầm, ánh mắt nghi ngờ.

“Tại sao cô ấy lại gọi cho chúng ta?” Hằng hỏi.

“Không biết, nhưng có thể đây là cơ hội,” Minh Anh nói, quyết tâm. “Chúng ta sẽ gặp cô ấy.”

“Nhưng ở đâu?” Đức hỏi, lo lắng.

“Cô ấy sẽ gửi cho tôi địa điểm,” Minh Anh trả lời. “Chúng ta cần chuẩn bị.”

“Liệu có an toàn không?” Hằng hỏi, giọng cô có phần lo lắng.

“Chúng ta phải tin tưởng vào nhau,” Minh Anh nhấn mạnh. “Bích có thể là mắt xích quan trọng trong kế hoạch này.”

Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông lần nữa. Minh Anh xem tin nhắn từ Bích, rồi nhìn lên. “Cô ấy đang ở một quán cà phê gần đây. Chúng ta đi thôi.”

“Chúng ta sẽ phải cẩn thận,” Đức cảnh báo. “Nếu Bích bị phát hiện, cô ấy có thể gặp nguy hiểm.”

“Vậy thì chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Minh Anh nói, đứng dậy. “Chúng ta đi ngay bây giờ.”

Khi họ bước ra khỏi căn phòng, lòng họ đầy hồi hộp. Cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc, và mỗi bước đi là một cuộc phiêu lưu mới. Họ không chỉ phải đối mặt với những kẻ tội phạm mà còn phải đối diện với những bí mật chưa được hé lộ, và điều đó có thể thay đổi tất cả.

Và như một vòng xoáy, cuộc chiến chống lại ‘Hồ Sơ’ lại tiếp tục. Không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng họ đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn