Hồ Sơ Tội Phạm
Chương 1: Khởi đầu bí ẩn
Nguyễn Minh Anh ngồi trên chiếc ghế bành trong văn phòng điều tra, một ly cà phê nóng hổi trong tay. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào những âm thanh bên ngoài, cố gắng tìm ra mảnh ghép nào đó của vụ án mới nhất mà họ vừa nhận. Trong không khí đầy căng thẳng, một tiếng gõ cửa vang lên, và Trần Hoàng Đức bước vào, vẻ mặt không thể nào bình thản hơn.
“Chào buổi sáng, nữ thần của các vụ án!” Anh ta châm chọc, giọng nói đầy hài hước. “Hôm nay có gì mới không? Hay vẫn chỉ ngồi đây phân tích những ly cà phê?”
Minh Anh mở mắt, lườm anh một cái. “Thay vì đùa, có lẽ anh nên tập trung vào việc điều tra. Chúng ta vừa nhận vụ án mạng ở khu phố cao cấp. Nạn nhân là một doanh nhân nổi tiếng.”
“Doanh nhân? Như kiểu người chỉ biết đến tiền và quyền lực?” Hoàng Đức nhướn mày, vẻ mặt hài hước. “Đã thế còn bị giết. Thú vị đấy!”
“Không phải thú vị như anh nghĩ đâu.” Minh Anh nhấn mạnh. “Hắn có liên quan đến một tổ chức bí mật gọi là 'Hồ Sơ'. Có vẻ như họ đang dính líu đến nhiều chuyện mờ ám.”
“'Hồ Sơ'? Nghe như một cái tên của một nhóm bạn mời nhau đi ăn phở.” Anh ta cười lớn, nhưng sau đó vẻ mặt nghiêm lại. “Vậy, chúng ta cần tìm hiểu về hắn trước. Ai là nạn nhân?”
“Nguyễn Văn Thiện,” Minh Anh đáp, lật một tờ giấy ghi chú. “Doanh nhân nổi tiếng trong lĩnh vực công nghệ, nhưng cũng có nhiều đối thủ. Đặc biệt là những kẻ không thích hợp tác.”
“Công nghệ và tội phạm? Nghe như một bộ phim hành động.” Hoàng Đức đứng dậy, bắt đầu đi qua đi lại. “Chúng ta cần phải điều tra những mối quan hệ của hắn.”
“Đúng vậy,” Minh Anh đồng tình, “và tôi đã có một kế hoạch. Chúng ta sẽ đến khu phố nơi hắn sống, tìm hiểu xem ai có thể là nghi phạm.”
“Được thôi, nhưng nhớ mang theo bộ giáp của anh nhé.” Anh ta nháy mắt, trêu chọc. “Tôi không muốn bị bắt nạt bởi những tên giang hồ.”
Minh Anh lắc đầu, không nhịn được cười. “Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ anh.”
Khi cả hai rời văn phòng, ánh nắng mặt trời chói chang chạm vào làn da của họ. Khu phố sang trọng hiện lên với những tòa nhà cao tầng lấp lánh, nhưng không khí ở đây lại nặng nề, như thể có điều gì đó đang rình rập. Minh Anh cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ trong lòng. Tổ chức "Hồ Sơ" không phải là thứ dễ dàng để đối phó.
Họ dừng lại trước một tòa nhà lớn, nơi mà nạn nhân đã sống. Minh Anh rút ra một thiết bị nhỏ từ không gian tùy thân của mình, một thứ cô đã phát triển trong những năm qua. “Để tôi quét qua khu vực này một chút.”
“Cô luôn có những thứ bí mật trong tay,” Hoàng Đức nói với vẻ ngưỡng mộ.“Đó là lý do tôi đứng ở đây,” Minh Anh đáp, ánh mắt không rời khỏi màn hình hiển thị thông tin. Một vài tín hiệu lạ xuất hiện, cho thấy có thể có camera giám sát xung quanh.
“Chúng ta có thể xem lại băng ghi hình,” Hoàng Đức gợi ý, “biết đâu có thể tìm ra ai đã đến gần nạn nhân vào thời điểm đó.”
Minh Anh gật đầu, hai người lập tức bước vào tòa nhà. Cảm giác căng thẳng bao trùm, như thể họ đang bước vào một cái bẫy. Nhân viên bảo vệ ở đây rất nghiêm ngặt, nhưng với một cái nháy mắt từ Minh Anh, Hoàng Đức đã có thể lừa họ để đi qua.
Họ tiến vào thang máy và đi lên tầng nơi nạn nhân sống. Cửa mở ra, và một không gian sang trọng hiện ra. Mọi thứ có vẻ bình thường, cho đến khi Minh Anh nhìn thấy một dấu vết kỳ lạ trên sàn nhà.
“Đây là gì?” Cô cúi xuống, lấy ngón tay chạm vào vết máu khô. “Có lẽ chúng ta đã đến muộn.”
“Hoặc có thể là ai đó đã cố gắng dọn dẹp.” Hoàng Đức nhíu mày, nhìn quanh. “Hãy cẩn thận.”
Minh Anh gật đầu, lòng bỗng cảm thấy bất an. Họ không chỉ đang điều tra một vụ án mạng; họ đang bước vào một trò chơi đầy mạo hiểm mà tổ chức "Hồ Sơ" đã sắp đặt.
Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài, làm cả hai giật mình. Minh Anh vội vã kéo Hoàng Đức ra khỏi tầm nhìn của cửa sổ. “Chúng ta không nên ở đây lâu.”
“Đúng vậy.” Hoàng Đức gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng. “Chúng ta cần rời khỏi đây ngay.”
Họ quyết định đi xuống thang bộ, tránh xa những con mắt tò mò. Mỗi bước đi lại khiến Minh Anh cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ. Cảm giác hồi hộp càng gia tăng khi họ tiến gần đến cửa thoát hiểm.
Khi vừa ra ngoài, một chiếc xe hơi đen bóng dừng lại gần chỗ họ. Cửa xe mở ra, và một người đàn ông ăn mặc lịch sự bước ra. “Nguyễn Minh Anh, Trần Hoàng Đức, đúng không?”
“Bạn là ai?” Minh Anh hỏi, tay đã nắm chặt lấy thiết bị trong không gian tùy thân.
“Tôi có thông tin quan trọng liên quan đến vụ án,” người đàn ông nói, ánh mắt nghiêm túc. “Nhưng không phải ở đây. Đi theo tôi.”
Minh Anh và Hoàng Đức trao đổi ánh mắt, không biết có nên tin tưởng hay không. Nhưng trong thế giới này, mọi thứ đều có thể xảy ra. Họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào chiếc xe và để số phận dẫn dắt.