Hổ Nữ Và Hồ Ly Ốm Yếu

Chương 2

 

Đào Chi đỏ hoe mắt, gật đầu.

"Thế còn cái gì mà... 'vòng' ngươi vừa nghĩ tới là gì?"

Đào Chi ngẩn người một lúc.

Ngay sau đó, tiếng lòng hỗn loạn ùn ùn kéo tới.

Ta bật cười, cười xong lại thấy chua xót.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi chính tay ta đã đẩy cả nhà mình vào con đường c.h.ế.t.

"Đào Chi."

Ta nắm lấy tay nàng.

"Sau này, nghĩ ra điều gì thì tuyệt đối đừng giấu ta. Nếu không nói được thì cứ nghĩ trong lòng. Ta sẽ nghe nhưng nếu không phải chuyện liên quan đến tính mạng, ta sẽ không lúc nào cũng nghe trộm."

"Ngươi là người của ta, tuyệt đối không phải công cụ của ta."

Nước mắt Đào Chi lại rơi, nàng nhìn ta rất lâu, rồi mới khẽ gật đầu.

Ngoài xe ngựa, phụ thân cưỡi ngựa đi theo bên cạnh, thỉnh thoảng lại vén rèm nhìn ta.

"Minh Châu."

Cuối cùng ông vẫn không nhịn được mà lên tiếng.

"Vừa rồi, vì sao con không xin ban hôn?"

Ta hỏi ngược lại:

"Chẳng phải phụ thân vẫn luôn không thích Nhị hoàng t.ử sao?"

Phụ thân im lặng.

"Nó không hợp với con."

Ta ôm sợi xích huyền thiết, đầu ngón tay chậm rãi vuốt dọc theo những hoa văn lạnh buốt trên mắt xích.

Phụ thân khẽ thở dài.

"Con cháu hoàng gia... tâm tư đều quá sâu. Mẫu thân con vẫn luôn nói con có sức khỏe hơn người, nhưng lòng dạ lại quá mềm."

"Nếu con gả vào phủ hoàng t.ử, chỉ cần người ta dỗ dành con vài câu, con sẽ moi cả tim gan phổi của mình trao cho họ."

"Phụ thân không sợ giao binh quyền, phụ thân chỉ sợ con chịu uất ức, rồi quay về vẫn nói với chúng ta rằng con sống rất tốt."

Sống mũi ta cay xè.

Trước đây, ta vẫn luôn nghĩ phụ thân ngăn cản mình là vì chê ta không đủ đoan trang, sẽ làm mất mặt phủ Tướng quân.

Thì ra ông chỉ sợ ta bị người khác bắt nạt.

Đào Chi ở bên cạnh khịt mũi.

【Tướng quân tốt thật.】

【Trong nguyên tác, vì nữ nhi mà ông giao cả hổ phù, cuối cùng vẫn bị người ta kết tội nuôi tư quân.】

【Nhưng chuyện ban hôn trong cuộc săn xuân là nút thắt lớn đầu tiên của nguyên tác. Đại tiểu thư đã tránh được rồi, những chuyện về sau e rằng sẽ không còn hoàn toàn đi theo nguyên tác nữa.】

【Trí nhớ của nô tỳ chỉ có thể dùng như lời cảnh báo rủi ro. Đại tiểu thư vẫn phải dựa vào chính mình để phán đoán.】

Nguyên tác? Cảnh báo rủi ro?

Ta ghi nhớ hai từ ấy trong lòng.

3

Xe ngựa đi qua phố Chu Tước thì bên ngoài bỗng vang lên từng tràng kinh hô.

"Tránh ra! Ngựa kinh rồi!"

Một cỗ xe ngựa mất khống chế lao thẳng tới.

Rèm xe bị gió hất tung, bên trong là một thiếu niên sắc mặt trắng bệch.

Hắn mặc cẩm bào màu nguyệt bạch, trong tay siết c.h.ặ.t nửa đoạn dây cương đã đứt.

Ta nhận ra hắn, đó là tiểu đệ của hoàng thượng, Ninh vương Tiêu Văn Cảnh, người được phong vương khi mới mười chín tuổi.

Trong kinh thành đều đồn rằng hắn thân thể yếu ớt, chỉ cần có cơn gió thổi qua cũng ho đến không ngừng.

Thấy xe ngựa của hắn sắp đ.â.m vào một đứa trẻ bên đường, ta ôm sợi xích huyền thiết nhảy xuống xe.

Sợi xích vung ra, quấn c.h.ặ.t lấy trục bánh xe.

Hai chân ta cắm sâu xuống nền đá xanh, gắng sức kéo cứng, mạnh mẽ chặn đứng cỗ xe ngựa ấy.

Người trong xe bị quán tính hất văng, ngã thẳng vào lòng ta.

Tay hắn rất lạnh, khi ngẩng đầu nhìn ta, đuôi mắt đã đỏ bừng một mảng.

"Đa tạ Chử cô nương."

Trong lòng ta vẫn còn vương cảm giác chua xót từ lúc ngồi trên xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vừa rồi nghĩ đến chuyện Tiêu Thừa Lễ chưa từng chủ động tìm ta, giờ nhìn người trước mắt này rất đẹp, lại còn ngoan ngoãn cảm ơn ta.

Nhưng ta tự nhắc nhở bản thân, đẹp cũng không thể ăn thay cơm được.

Tiêu Thừa Lễ cũng rất đẹp.

Sợ hắn ngã, ta theo bản năng nhấc người hắn lên đỡ một chút.

Hàng mi hắn khẽ run hai cái, vành tai đỏ bừng.

"Chử cô nương... xin thả ta xuống."

Giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt.

Ta bèn đặt hắn xuống.

Đào Chi ở phía sau hít ngược một hơi.

【Đại tiểu thư đừng chỉ nhìn mặt chứ! Người này trong nguyên tác là đại phản diện lớn nhất, Ninh vương bệnh tật Tiêu Văn Cảnh. Về sau cầm đao g.i.ế.c vào hoàng cung, chỉ trong một đêm đã đổi cả giang sơn!】

【Có điều nguyên tác được viết theo góc nhìn của Nhị hoàng t.ử, chưa chắc đã hoàn toàn khách quan.】

【Hơn nữa, sau cuộc săn xuân cốt truyện đã lệch rồi. Ký ức về nguyên tác chỉ có thể tham khảo, không thể coi là khuôn vàng thước ngọc.】

Trong nguyên tác là phản diện nhưng nguyên tác lại được kể dưới góc nhìn của Nhị hoàng t.ử.

Ta âm thầm ghi nhớ điều này.

Tiêu Văn Cảnh ngẩng mắt lên, vừa khéo đối diện ánh nhìn đầy cảnh giác của Đào Chi.

Hắn khựng lại trong chớp mắt, rồi bỗng mỉm cười.

"Vị cô nương này... hình như không thích bản vương."

Toàn thân Đào Chi run lên.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

"Nô tỳ không dám."

【Cứu mạng! Hắn nhìn ta kìa! Hắn không nghe được chứ? Không nghe được đâu nhỉ?!】

Nụ cười trên môi Tiêu Văn Cảnh càng thêm ôn hòa.

Phụ thân ta cũng vừa chạy tới, khom người nhận lỗi với Ninh vương.

Tiêu Văn Cảnh lắc đầu.

"Là xe ngựa của bản vương mất khống chế, làm phiền Chử cô nương lần thứ hai cứu người rồi."

Lần thứ hai? Ta đứng sững tại chỗ.

Tiêu Văn Cảnh khẽ lên tiếng:

"Năm ta năm tuổi, bên hồ sen trong ngự hoa viên, Chử cô nương cũng từng cứu bản vương một lần."

Ta nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nhớ ra.

Hồi nhỏ hình như ta từng vớt từ dưới hồ lên một đứa bé rất xinh.

Đứa bé ấy ướt sũng từ đầu đến chân, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay ta không chịu buông, vừa khóc vừa nức nở bằng giọng mềm mại, thì ra là hắn.

Tiêu Văn Cảnh khẽ cụp mắt.

"Nếu Chử cô nương không nhớ thì cũng không sao."

【Đấy đấy, mùi trà xanh bắt đầu bốc lên rồi.】

【Đại tiểu thư, hắn đang giả vờ đáng thương đấy!】

Ta nhìn đôi môi tái nhợt của hắn.

Đáng thương thì đúng là đáng thương thật nhưng Đào Chi nói cũng có lý.

Nếu Tiêu Văn Cảnh thật sự là người cầm đao g.i.ế.c vào hoàng cung trong nguyên tác, thì dáng vẻ bệnh tật yếu ớt này cũng không thể tin hoàn toàn.

Phụ ta định sai người đưa Ninh vương về phủ thế nhưng Tiêu Văn Cảnh lại nhìn sang ta.

"Bản vương bị kinh sợ, trong n.g.ự.c thấy khó chịu. Không biết có thể mượn xe ngựa của phủ Tướng quân đi nhờ một đoạn được không?"

Phụ thân còn chưa lên tiếng, ta đã gật đầu đồng ý.

"Được."

Đào Chi gần như sắp sụp đổ.

【Xong rồi! Vừa tránh được tên hoàng t.ử ch.ó má, giờ lại nhặt một đại phản diện về nhà.】

Tiêu Văn Cảnh chống tay vào càng xe để bước lên.

Không biết vì sao chân hắn bỗng mềm nhũn, lại ngã về phía ta.

Ta đưa tay đỡ lấy, hắn khẽ nói:

"Đa tạ Chử cô nương."

Ta cúi đầu chỉnh lại sợi xích huyền thiết của mình.