Vốn dĩ ta không định tiếp tục can dự vào chính sự.
Nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh chuyện mùa màng của sáu châu Giang Nam năm nay.
Mà hiện giờ lại đúng lúc gieo giống nên ta thật sự không thể không đến thương nghị việc này với Thích Kha.
Ta hỏi người có biện pháp gì hay không, thì người đáp rằng hạn hán hay úng lụt đều do ông trời định đoạt, còn có thể làm được gì.
Ta im lặng một lúc để nén cơn giận trong lòng.
Từ sau đợt cứu tế năm ngoái trở về, ta đã từng cùng huynh trưởng bàn bạc việc này.
Huynh trưởng nói rằng tuy việc xây dựng sẽ tốn không ít tiền của và nhân lực.
Nhưng nếu có thể xây đập nước và kênh dẫn thì nhất định sẽ có hiệu quả.
Việc này từ năm ngoái huynh trưởng đã dâng tấu lên.
Còn sai mấy vị đại thần chuyên trách thủy lợi đi khảo sát địa phương hơn hai tháng.
Vẽ xong bản đồ chi tiết rồi mấy ngày trước mới trình lên cho Thích Kha.
Ta đoán có lẽ vì việc xây dựng đập nước và kênh dẫn quá tốn kém nên Thích Kha mới muốn từ bỏ.
Vì thế ta nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Hoàng thượng, nếu năm nào cũng chỉ thuận theo thiên ý rồi chờ đến khi xảy ra thiên tai mới cứu tế nạn dân thì như vậy mới thật sự là hao tài tốn của."
Thích Kha bình tĩnh nhìn ta một cái, mà ta cũng nhìn thấy trong mắt người thấp thoáng sự dè chừng.
Người lại hỏi ta một câu hoàn toàn không liên quan:
"Hoàng hậu hiện giờ đã mang thai, hà tất phải luôn bận tâm những chuyện phiền lòng vốn không liên quan đến mình?"
Những chuyện trước kia vốn dĩ ta chưa từng tính toán.
Bởi từ đầu đến cuối ta vẫn luôn cho rằng ta và Thích Kha là người một nhà.
Nhưng lúc này ta không nhịn được mà muốn tính lại một lần.
Nếu năm đó không phải ta nhất quyết phải gả cho người thì người làm sao có thể vững vàng từng bước từ Đông Cung Thái t.ử lên ngôi Hoàng đế như hôm nay.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Biết bao đại sự tốn tiền tốn sức, chẳng phải đều do nhà mẹ đẻ của ta dốc toàn lực đứng ra giúp người hoàn thành hay sao?
Vậy nhiều năm qua người đã dựa vào bao nhiêu quyền thế của người "không liên quan" như ta, chẳng lẽ trong lòng người không rõ, chẳng lẽ người không nhớ ân sao?
Ta tức giận, nặng nề tựa lưng vào ghế.
Trong lúc cố ép mình bình tâm lại, ta liếc nhìn tấm biển treo trên xà cao của thư phòng, trên đó viết bốn chữ "Cần chính thân hiền."
Thật đúng là quá đỗi châm chọc.
"Thần thiếp là Hoàng hậu của một nước, cùng Hoàng thượng cai trị thiên hạ thái bình, nếu thần thiếp chỉ biết sinh con dưỡng cái, giúp chồng dạy con thì thần thiếp còn khác gì một người phụ nữ bình thường."
Ta nhìn thẳng Thích Kha rồi nói:
"Cho dù hậu cung không được can dự chính sự thì cũng vẫn hơn việc Hoàng thượng lười biếng triều chính, mà hiện giờ hàng vạn bá tánh đang khốn khổ vì nạn úng nên thần thiếp phải gánh lấy trách nhiệm của mình để khuyên Hoàng thượng chăm lo triều chính, yêu thương lê dân."
Thích Kha hoàn toàn sững sờ, bởi từ trước đến nay ta chưa từng dùng lời lẽ nghiêm khắc như vậy để nói chuyện với người.
Ta gần như đã nói hết mọi điều trong lòng.
Rằng ta và bốn vị phi sẽ cùng nhau thương nghị ổn thỏa.
Cũng sẽ viết thư xin nhà mẹ đẻ dốc toàn lực giúp việc xây dựng thủy lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi nỗi lo về sau của người ta đều có thể giải quyết, vậy hà tất còn do dự để lỡ việc.
"Dẫu nhất thời phải hao tiền tốn của thì đây cuối cùng cũng là đại kế tạo phúc cho con cháu muôn đời, thần thiếp chỉ mong Hoàng thượng sớm ngày quyết định."
Ta mang bụng bầu cúi người hành lễ, còn người không nỡ nhìn nên bước tới đỡ ta dậy.
Người chấp thuận lời ta, rồi đứng rất gần ta mà nói:
"Hoàng hậu, trẫm luôn cảm thấy nàng đã có chút khác trước."
Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói:
"Hoàng thượng nhìn xem, cây hải đường kia có giống cây hải đường năm xưa thần thiếp và Hoàng thượng tự tay trồng ở Đông Cung hay không?"
Đã là hải đường của Đông Cung năm ấy thì dĩ nhiên không còn là khung cảnh của Đông Cung năm ấy nữa.
Mưa càng lúc càng lớn, từng cành lá bị mưa đ.á.n.h rung lên xào xạc.
Ta nói mình phải trở về nghỉ ngơi, rồi nghe phía sau Thích Kha dặn dò đám cung nhân nhất định phải cẩn thận hầu hạ ta.
Nhưng trong lòng ta không hề có lấy một chút cảm động.
Nếu không có lời dặn dò của Hoàng đế là người thì chẳng lẽ trong cung này còn có ai dám chậm trễ ta hay sao?
Chỉ e là Thích Kha ở cạnh Trịnh Hân Du quá lâu nên cũng trở nên ngây thơ giống nàng.
Ta vừa mới rời đi thì phía sau đã nhìn thấy kiệu của Cảnh Dao.
Ta và Gia Ý nhìn nhau một cái, trong lòng đều hiểu mà không nói.
Gia Ý khẽ nói:
"Lát nữa nô tỳ sẽ đặt một tấm bình phong trước giường của nương nương để khỏi có người làm ồn, quấy rầy nương nương nghỉ ngơi."
Chính người của Cảnh Dao đã chặn được mật thư của Lưu Cơ.
Trong thư viết toàn những lời nhớ nhung Trịnh Hân Du cùng với những toan tính hắn dành cho Thất hoàng t.ử của nàng.
Lần này mặc kệ Trịnh Hân Du có oan hay không thì Thích Kha thật sự đã nổi giận.
Đúng lúc biên cương Tây Bắc gần đây liên tục bị quân địch quấy nhiễu nên Thích Kha liền phái Lưu Cơ.
Vị Nhàn tản Vương gia nhiều năm đến cưỡi ngựa còn không biết, làm chủ soái xuất chinh.
Có lẽ là do Thích Kha ngầm sắp đặt, cuối cùng Lưu Cơ bị c.h.é.m c.h.ế.t dưới vó ngựa, ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không được đưa về quê hương.
Điều thú vị nhất là Trịnh Hân Du lại vì chuyện ấy mà vừa khóc vừa náo với Thích Kha, còn nói Lưu Cơ chẳng qua chỉ đem lòng yêu mến nàng thì có gì sai.
Vì thế Thích Kha giáng Trịnh Quý phi xuống làm Trịnh tần rồi chuyển nàng đến Tú Ninh cung, cách Ngự Thư Phòng xa hơn rất nhiều.
Mà chủ vị của Tú Ninh cung lại chính là Tố Tố, vừa hay có thể thay ta dạy dỗ Trịnh thị cho thật tốt.
"Hắn chỉ muốn cướp nữ nhân của Hoàng thượng thôi, chẳng lẽ Hoàng thượng còn nhất quyết phải lấy mạng hắn sao?"
Tố Tố vừa uống trà vừa bắt chước giọng điệu của Trịnh Hân Du.
Cố ý nói lại câu nói khoa trương ấy khiến ta và Cảnh Dao cười đến nghiêng ngả.
Cảnh Dao nói rằng nếu là những phi tần bình thường thì e rằng đã sớm biết tránh hiềm nghi.
Chỉ có Trịnh Hân Du mới dám to gan lớn mật như vậy, đúng là xưa nay chưa từng có.
"Có lẽ đó chính là lý do khiến cả Hoàng thượng lẫn Lưu vương đều để mắt đến nàng ta."
Tố Tố bĩu môi rồi nói đúng nỗi lòng của ta:
"Nếu phải trở thành một kẻ chẳng biết đầu biết cuối như vậy mới đổi được ân sủng thì thần thiếp thà chịu lạnh nhạt cả đời còn hơn."
Nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh chuyện mùa màng của sáu châu Giang Nam năm nay.
Mà hiện giờ lại đúng lúc gieo giống nên ta thật sự không thể không đến thương nghị việc này với Thích Kha.
Ta hỏi người có biện pháp gì hay không, thì người đáp rằng hạn hán hay úng lụt đều do ông trời định đoạt, còn có thể làm được gì.
Ta im lặng một lúc để nén cơn giận trong lòng.
Từ sau đợt cứu tế năm ngoái trở về, ta đã từng cùng huynh trưởng bàn bạc việc này.
Huynh trưởng nói rằng tuy việc xây dựng sẽ tốn không ít tiền của và nhân lực.
Nhưng nếu có thể xây đập nước và kênh dẫn thì nhất định sẽ có hiệu quả.
Việc này từ năm ngoái huynh trưởng đã dâng tấu lên.
Còn sai mấy vị đại thần chuyên trách thủy lợi đi khảo sát địa phương hơn hai tháng.
Vẽ xong bản đồ chi tiết rồi mấy ngày trước mới trình lên cho Thích Kha.
Ta đoán có lẽ vì việc xây dựng đập nước và kênh dẫn quá tốn kém nên Thích Kha mới muốn từ bỏ.
Vì thế ta nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Hoàng thượng, nếu năm nào cũng chỉ thuận theo thiên ý rồi chờ đến khi xảy ra thiên tai mới cứu tế nạn dân thì như vậy mới thật sự là hao tài tốn của."
Thích Kha bình tĩnh nhìn ta một cái, mà ta cũng nhìn thấy trong mắt người thấp thoáng sự dè chừng.
Người lại hỏi ta một câu hoàn toàn không liên quan:
"Hoàng hậu hiện giờ đã mang thai, hà tất phải luôn bận tâm những chuyện phiền lòng vốn không liên quan đến mình?"
Những chuyện trước kia vốn dĩ ta chưa từng tính toán.
Bởi từ đầu đến cuối ta vẫn luôn cho rằng ta và Thích Kha là người một nhà.
Nhưng lúc này ta không nhịn được mà muốn tính lại một lần.
Nếu năm đó không phải ta nhất quyết phải gả cho người thì người làm sao có thể vững vàng từng bước từ Đông Cung Thái t.ử lên ngôi Hoàng đế như hôm nay.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Biết bao đại sự tốn tiền tốn sức, chẳng phải đều do nhà mẹ đẻ của ta dốc toàn lực đứng ra giúp người hoàn thành hay sao?
Vậy nhiều năm qua người đã dựa vào bao nhiêu quyền thế của người "không liên quan" như ta, chẳng lẽ trong lòng người không rõ, chẳng lẽ người không nhớ ân sao?
Ta tức giận, nặng nề tựa lưng vào ghế.
Trong lúc cố ép mình bình tâm lại, ta liếc nhìn tấm biển treo trên xà cao của thư phòng, trên đó viết bốn chữ "Cần chính thân hiền."
Thật đúng là quá đỗi châm chọc.
"Thần thiếp là Hoàng hậu của một nước, cùng Hoàng thượng cai trị thiên hạ thái bình, nếu thần thiếp chỉ biết sinh con dưỡng cái, giúp chồng dạy con thì thần thiếp còn khác gì một người phụ nữ bình thường."
Ta nhìn thẳng Thích Kha rồi nói:
"Cho dù hậu cung không được can dự chính sự thì cũng vẫn hơn việc Hoàng thượng lười biếng triều chính, mà hiện giờ hàng vạn bá tánh đang khốn khổ vì nạn úng nên thần thiếp phải gánh lấy trách nhiệm của mình để khuyên Hoàng thượng chăm lo triều chính, yêu thương lê dân."
Thích Kha hoàn toàn sững sờ, bởi từ trước đến nay ta chưa từng dùng lời lẽ nghiêm khắc như vậy để nói chuyện với người.
Ta gần như đã nói hết mọi điều trong lòng.
Rằng ta và bốn vị phi sẽ cùng nhau thương nghị ổn thỏa.
Cũng sẽ viết thư xin nhà mẹ đẻ dốc toàn lực giúp việc xây dựng thủy lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi nỗi lo về sau của người ta đều có thể giải quyết, vậy hà tất còn do dự để lỡ việc.
"Dẫu nhất thời phải hao tiền tốn của thì đây cuối cùng cũng là đại kế tạo phúc cho con cháu muôn đời, thần thiếp chỉ mong Hoàng thượng sớm ngày quyết định."
Ta mang bụng bầu cúi người hành lễ, còn người không nỡ nhìn nên bước tới đỡ ta dậy.
Người chấp thuận lời ta, rồi đứng rất gần ta mà nói:
"Hoàng hậu, trẫm luôn cảm thấy nàng đã có chút khác trước."
Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói:
"Hoàng thượng nhìn xem, cây hải đường kia có giống cây hải đường năm xưa thần thiếp và Hoàng thượng tự tay trồng ở Đông Cung hay không?"
Đã là hải đường của Đông Cung năm ấy thì dĩ nhiên không còn là khung cảnh của Đông Cung năm ấy nữa.
Mưa càng lúc càng lớn, từng cành lá bị mưa đ.á.n.h rung lên xào xạc.
Ta nói mình phải trở về nghỉ ngơi, rồi nghe phía sau Thích Kha dặn dò đám cung nhân nhất định phải cẩn thận hầu hạ ta.
Nhưng trong lòng ta không hề có lấy một chút cảm động.
Nếu không có lời dặn dò của Hoàng đế là người thì chẳng lẽ trong cung này còn có ai dám chậm trễ ta hay sao?
Chỉ e là Thích Kha ở cạnh Trịnh Hân Du quá lâu nên cũng trở nên ngây thơ giống nàng.
Ta vừa mới rời đi thì phía sau đã nhìn thấy kiệu của Cảnh Dao.
Ta và Gia Ý nhìn nhau một cái, trong lòng đều hiểu mà không nói.
Gia Ý khẽ nói:
"Lát nữa nô tỳ sẽ đặt một tấm bình phong trước giường của nương nương để khỏi có người làm ồn, quấy rầy nương nương nghỉ ngơi."
Chính người của Cảnh Dao đã chặn được mật thư của Lưu Cơ.
Trong thư viết toàn những lời nhớ nhung Trịnh Hân Du cùng với những toan tính hắn dành cho Thất hoàng t.ử của nàng.
Lần này mặc kệ Trịnh Hân Du có oan hay không thì Thích Kha thật sự đã nổi giận.
Đúng lúc biên cương Tây Bắc gần đây liên tục bị quân địch quấy nhiễu nên Thích Kha liền phái Lưu Cơ.
Vị Nhàn tản Vương gia nhiều năm đến cưỡi ngựa còn không biết, làm chủ soái xuất chinh.
Có lẽ là do Thích Kha ngầm sắp đặt, cuối cùng Lưu Cơ bị c.h.é.m c.h.ế.t dưới vó ngựa, ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không được đưa về quê hương.
Điều thú vị nhất là Trịnh Hân Du lại vì chuyện ấy mà vừa khóc vừa náo với Thích Kha, còn nói Lưu Cơ chẳng qua chỉ đem lòng yêu mến nàng thì có gì sai.
Vì thế Thích Kha giáng Trịnh Quý phi xuống làm Trịnh tần rồi chuyển nàng đến Tú Ninh cung, cách Ngự Thư Phòng xa hơn rất nhiều.
Mà chủ vị của Tú Ninh cung lại chính là Tố Tố, vừa hay có thể thay ta dạy dỗ Trịnh thị cho thật tốt.
"Hắn chỉ muốn cướp nữ nhân của Hoàng thượng thôi, chẳng lẽ Hoàng thượng còn nhất quyết phải lấy mạng hắn sao?"
Tố Tố vừa uống trà vừa bắt chước giọng điệu của Trịnh Hân Du.
Cố ý nói lại câu nói khoa trương ấy khiến ta và Cảnh Dao cười đến nghiêng ngả.
Cảnh Dao nói rằng nếu là những phi tần bình thường thì e rằng đã sớm biết tránh hiềm nghi.
Chỉ có Trịnh Hân Du mới dám to gan lớn mật như vậy, đúng là xưa nay chưa từng có.
"Có lẽ đó chính là lý do khiến cả Hoàng thượng lẫn Lưu vương đều để mắt đến nàng ta."
Tố Tố bĩu môi rồi nói đúng nỗi lòng của ta:
"Nếu phải trở thành một kẻ chẳng biết đầu biết cuối như vậy mới đổi được ân sủng thì thần thiếp thà chịu lạnh nhạt cả đời còn hơn."