Khi ánh sáng của mặt trời chiếu xuống mặt hồ, Minh Tâm và các bạn đã sẵn sàng cho cuộc khám phá tiếp theo. Tuy nhiên, niềm vui còn chưa kịp nở rộ thì một cảm giác nặng nề bao trùm lấy họ. Minh Tâm nhìn về phía bờ hồ, nơi có một bóng đen đang âm thầm quan sát họ từ xa.
“Chắc chắn có điều gì không ổn,” Quỳnh Hoa nói, ánh mắt cô đột nhiên trở nên sắc sảo hơn. “Tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
Quốc Huy cũng gật đầu, cơ bắp anh căng lên sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. “Chúng ta nên cẩn thận. Nếu có kẻ nào đó muốn cản trở, chúng ta không thể chủ quan.”
Minh Tâm siết chặt ngọc bội trong tay, cảm giác mạnh mẽ từ nó như đang truyền cho anh sức mạnh. “Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Hãy tập trung vào việc thu hoạch linh dược trước đã.”
Họ quay trở lại với công việc, nhưng không khí căng thẳng vẫn bao trùm. Quỳnh Hoa nhẹ nhàng gọi Linh Ngọc, và con cá màu xanh lấp lánh lại xuất hiện, dẫn dắt họ đến những nơi có linh dược quý giá. Nhưng trong lòng, Minh Tâm không thể gạt bỏ nỗi lo lắng về bóng đen bí ẩn kia.
Khi họ đang thu hoạch, bỗng từ phía xa, một giọng nói vang lên. “Chẳng lẽ các ngươi không biết rằng nơi này không dành cho kẻ yếu đuối như các ngươi?”
Minh Tâm quay lại, thấy một người đàn ông trung niên, gương mặt nhăn nheo với ánh mắt sắc lạnh. Đó chính là Nguyễn Minh Phát, kẻ mà họ đã nghe đồn về những âm mưu đen tối của hắn. “Ngươi… ngươi là ai?” Minh Tâm hỏi, cố giữ bình tĩnh.
“Ta là người sẽ lấy lại những gì đã mất,” Phát cười lạnh lùng, đôi mắt hắn như lửa. “Và các ngươi sẽ là bước đệm cho ta.”
“Chúng tôi không sợ ngươi!” Quốc Huy đáp lại, sự quyết tâm trong ánh mắt anh không thể che giấu.
Phát bước tới gần hơn, bàn tay hắn giơ lên, và nước từ hồ bắt đầu dâng lên, tạo thành những cơn sóng dữ dội. “Ngươi thực sự nghĩ rằng mình có thể đối đầu với ta? Hãy xem sức mạnh của ta!”
Mặt nước trở nên cuộn sóng, Minh Tâm và nhóm của anh cảm thấy mình như đang ở giữa một cơn bão. “Chạy đi!” Quỳnh Hoa hô lớn, nhưng trước khi họ kịp phản ứng, một cơn sóng lớn ập tới, đẩy họ ra xa.
Minh Tâm cảm thấy tim mình đập mạnh, sự hoảng loạn bao trùm lấy anh. “Chúng ta phải thoát khỏi đây!” Anh thét lên, kéo tay Quỳnh Hoa và Quốc Huy, cả ba lao vào dòng nước.
Nhưng không dễ dàng như vậy. Những cơn sóng tiếp theo ập đến, khiến họ khó khăn trong việc bơi lội. Phát đứng trên bờ, cười khẩy khi thấy họ vật lộn. “Chạy đi! Tất cả chỉ là vô ích thôi!”“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Quốc Huy gầm lên, sức mạnh của anh như đang bùng nổ. “Tôi sẽ bảo vệ các bạn!”
Quốc Huy lao lên phía trước, dùng sức mạnh của mình để đẩy sóng nước ra xa, tạo ra một lối thoát cho Minh Tâm và Quỳnh Hoa. “Nhanh lên, hãy bơi theo tôi!”
Minh Tâm cảm nhận được sự quyết tâm của bạn mình, và anh cũng không thể lùi bước. Họ cùng nhau bơi về phía bờ, nhưng những cơn sóng vẫn không ngừng dâng cao. Phát đang thưởng thức từng khoảnh khắc, như một con thú săn mồi đang đùa giỡn với con mồi của mình.
“Linh Ngọc! Hãy giúp chúng tôi!” Quỳnh Hoa kêu gọi, và ngay lập tức, con cá xanh lấp lánh bơi đến bên họ, tạo ra một đường đi an toàn giữa những cơn sóng.
Cuối cùng, họ cũng chạm được vào bờ, nhưng sức lực đã cạn kiệt. Minh Tâm ngã xuống, thở hồng hộc. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục như vậy,” anh nói, ánh mắt kiên quyết. “Phải tìm cách đối phó với Minh Phát.”
“Đúng, nhưng làm thế nào?” Quốc Huy hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Ngọc bội của tôi,” Minh Tâm chợt nhớ ra. “Nó có sức mạnh. Có thể chúng ta có thể dùng nó để chống lại hắn.”
Quỳnh Hoa gật đầu, đôi mắt cô sáng lên. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thật kỹ về nó. Có thể nó chứa đựng một sức mạnh mà chúng ta chưa khai thác hết.”
“Được rồi,” Quốc Huy nói, “Chúng ta cần thời gian để chuẩn bị. Không thể để hắn có cơ hội tấn công lần nữa.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Minh Tâm quay lại, thấy bóng đen của Minh Phát đang tiến lại gần. “Các ngươi không thể trốn tránh mãi,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức. “Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá!”
Minh Tâm cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. Họ đã trải qua nhiều thử thách, và giờ đây, đứng trước kẻ thù lớn nhất, anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Sự hùng mạnh của ngọc bội và tình bạn của họ sẽ là vũ khí duy nhất để họ chống lại bóng tối đang rình rập.
“Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ không lùi bước!” Minh Tâm hô lớn, và cả ba cùng nhau đứng lên, sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới.