“Ngươi không thể ngăn cản ta,” giọng nói lạnh lùng của Kim Lan vang lên, cắt ngang không khí vừa mới lắng xuống. Cô đứng trên bờ, ánh mắt sắc lạnh như dao, khiến Minh Tâm và Quỳnh Hoa không khỏi rùng mình.
“Chúng ta đã đánh bại Minh Đức,” Minh Tâm tự tin nói, nhưng trong lòng anh, nỗi lo lắng vẫn dâng trào. “Ngươi không thể làm gì chúng ta.”
“Đó chỉ là một trận đánh nhỏ. Còn nhiều điều tồi tệ hơn đang chờ đón các ngươi,” Kim Lan đáp, nụ cười bí ẩn hiện lên trên môi cô. “Các linh hồn cá không thể bảo vệ các ngươi mãi đâu.”
Quỳnh Hoa nắm chặt tay, ánh mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản chúng ta nữa. Chúng ta sẽ tìm Quốc Huy và tiếp tục chiến đấu.”
“Ngươi nghĩ rằng mình có thể tìm được hắn dễ dàng sao?” Kim Lan thách thức, bước từng bước tiến gần hơn. “Hắn đang ở trong tầm tay của ta.”
“Ngươi đang nói dối!” Minh Tâm tức giận, nhưng anh cảm nhận được điều gì đó không ổn. “Quốc Huy là một phần của chúng ta. Hắn sẽ không để mình bị mắc kẹt trong tay ngươi.”
Kim Lan chỉ mỉm cười, rồi xoay người lại, đưa tay lên. Một làn sóng ánh sáng xanh lấp lánh từ lòng hồ bắt đầu nổi lên, tạo thành những hình thù kỳ lạ. “Hãy xem điều gì đang chờ đợi các ngươi.”
Cả hai đứng sững lại, không thể rời mắt khỏi mặt nước đang gợn sóng. Những bóng cá lớn từ từ hiện ra, ánh sáng từ chúng càng lúc càng mạnh, như muốn báo hiệu một điều gì đó. “Chúng ta cần phải ngăn chặn điều này!” Quỳnh Hoa nói, lòng tràn đầy lo lắng.
“Đúng vậy,” Minh Tâm gật đầu. “Ngọc bội, nó có thể giúp chúng ta.”
Họ cùng nhau nắm chặt ngọc bội, và từ đó, một luồng sức mạnh dâng trào. Minh Tâm cảm nhận được những linh hồn cá đang tụ tập, sức mạnh của chúng hòa quyện với lòng quyết tâm của cả hai.
“Linh hồn cá, hãy đến với chúng ta!” Quỳnh Hoa kêu gọi. Những con cá kỳ diệu bắt đầu nhảy lên khỏi mặt nước, tạo thành những vòng tròn ánh sáng xung quanh họ.
Kim Lan cười khẩy, nhưng ánh mắt cô đã bắt đầu lộ rõ sự lo lắng. “Các ngươi không thể thắng được ta!” Cô hét lên, nhưng giọng nói đã không còn tự tin như trước.
“Chúng ta sẽ không để ngươi làm hại Quốc Huy!” Minh Tâm khẳng định, và cùng với Quỳnh Hoa, họ tạo thành một vòng tròn, ánh sáng từ ngọc bội chói lòa.
“Không!” Kim Lan gào thét, nhưng đã quá muộn. Sức mạnh từ những linh hồn cá vươn lên, bao quanh cô, khiến cô không thể cử động.
“Chúng ta làm được rồi!” Quỳnh Hoa thở phào, nhìn Minh Tâm với ánh mắt đầy hy vọng.
“Nhưng đừng quên, còn những kẻ khác đang chờ đợi,” Minh Tâm cảnh báo. “Chúng ta cần phải tìm Quốc Huy ngay.”
Quỳnh Hoa gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn không rời khỏi tâm trí. “Nếu Kim Lan đã có hắn, thì chúng ta sẽ phải đối mặt với những gì?”
“Chúng ta sẽ tìm cách,” Minh Tâm nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể từ bỏ. Hãy đi!”Họ bắt đầu chạy về phía khu rừng gần đó, nơi mà Quốc Huy có thể đang ở. Những tiếng động kỳ lạ vang lên xung quanh, như thể đang theo dõi từng bước đi của họ. Minh Tâm cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực khác, nhưng không thể xác định được nó.
“Ngươi có nghĩ rằng Quốc Huy sẽ ổn không?” Quỳnh Hoa hỏi, lo lắng hiện rõ trong giọng nói.
“Chúng ta phải tin vào hắn,” Minh Tâm đáp, trong lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Hắn là người mạnh mẽ, và chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn.”
Đi qua những tán cây dày đặc, họ cảm nhận được áp lực từ những âm thanh xung quanh. Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía trước, khiến cả hai dừng lại.
“Cẩn thận!” Minh Tâm hét lên, và cả hai đứng lại, chuẩn bị đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào. Một bóng dáng lớn xuất hiện, ánh mắt đỏ rực như lửa.
“Ta đã chờ các ngươi,” giọng nói trầm thấp vang lên, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề. Đó là Phạm Văn Thành, kẻ đã từng giao tranh với họ trước đây.
“Ngươi không thể ngăn cản chúng ta!” Minh Tâm khẳng định, nhưng trong lòng anh, nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi.
“Ngươi không biết ta mạnh mẽ như thế nào đâu,” Thành cười, ánh mắt đầy tự mãn. “Hãy xem ta sẽ xử lý các ngươi như thế nào.”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Quỳnh Hoa thét lên, nhưng Minh Tâm có thể cảm nhận được sự căng thẳng từ giọng nói của cô.
“Đúng vậy,” anh nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
“Thật thú vị,” Thành nói, và bỗng từ tay hắn, một làn khói đen bắt đầu tỏa ra, bao trùm không gian xung quanh.
“Chạy!” Minh Tâm hét lên, nhưng đã quá muộn. Làn khói nhanh chóng bao phủ họ, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt.
“Chúng ta cần phải tìm ra cách thoát khỏi đây!” Quỳnh Hoa gào lên, nhưng âm thanh của cô dường như bị nuốt chửng trong màn khói dày đặc.
“Ngọc bội!” Minh Tâm kêu lên. Anh nắm chặt ngọc bội trong tay, cảm nhận được sức mạnh từ nó. “Chúng ta phải kết hợp sức mạnh!”
Họ cố gắng tập trung, nhưng màn khói như muốn chia rẽ họ ra. Minh Tâm cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp. “Quỳnh Hoa! Cô ở đâu?” anh gào lên, nhưng chỉ nhận được sự im lặng.
“Chúng ta không thể tách nhau ra!” Minh Tâm thầm nghĩ, và một quyết tâm mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng anh. “Phải tìm ra Quỳnh Hoa trước khi quá muộn!”
Mọi thứ xung quanh anh trở nên hỗn loạn, và trong khoảnh khắc đó, Minh Tâm cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Cuộc chiến không chỉ để cứu Quốc Huy mà còn để bảo vệ tình bạn và những gì họ đã xây dựng cùng nhau.
Hãy cố gắng, Minh Tâm tự nhủ, trong lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ.