Hồ Cá Thần Kỳ

Chương 12: Linh dược quý giá

Hồ cổ hiện ra trước mắt họ, mặt nước lấp lánh trong ánh nắng chiều. Minh Tâm dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Đây chính là nơi mình đã nghe nói,” anh nói, ánh mắt chăm chú nhìn về phía xa. “Có những loại linh dược quý hiếm chỉ mọc ở đây.”

“Cậu chắc chắn về điều đó không?” Quỳnh Hoa hỏi, một chút hoài nghi lấp lánh trong đôi mắt cô. Dù cô muốn tin tưởng Minh Tâm, nhưng những nghi ngờ cứ mãi đeo bám.

“Chắc chắn mà!” Quốc Huy thêm vào, vẻ mặt tự tin. “Chúng ta sẽ tìm thấy những thứ cần thiết cho hành trình.”

Minh Tâm gật đầu, nhưng sự lo lắng trong lòng Quỳnh Hoa vẫn không nguôi. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng của không gian xung quanh, như thể có thứ gì đó đang chực chờ. “Chúng ta nên cẩn thận. Không biết Minh Phát đã tìm ra vị trí này hay chưa,” cô nói.

“Đúng vậy,” Minh Tâm thừa nhận. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội tiếp cận ngọc bội.”

Họ tiến gần đến bờ hồ, nơi những cây cỏ mọc um tùm bên cạnh. Minh Tâm rút ngọc bội ra, ánh sáng từ nó phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên những hình ảnh lung linh. “Đây chính là không gian tùy thân,” anh nói, ngón tay lướt nhẹ trên mặt ngọc.

Quốc Huy thận trọng quan sát xung quanh. “Cậu có cảm thấy có gì khác thường không?” anh hỏi.

“Chỉ là một cảm giác,” Minh Tâm đáp, cảm thấy hồi hộp. “Nhưng phải cẩn thận.”

Họ bắt đầu tìm kiếm linh dược, mỗi người một nhiệm vụ. Minh Tâm chăm chú nhìn xuống mặt nước, nơi những bông hoa kỳ lạ nở rộ, rực rỡ sắc màu. “Đây rồi!” anh kêu lên, chỉ tay vào những bông hoa xanh biếc. “Đây là Linh Hoa Ngọc, loại dược liệu rất quý!”

Quỳnh Hoa tiến lại gần, mắt sáng lên. “Chúng ta cần thu hoạch ngay bây giờ,” cô nói, đôi bàn tay khéo léo bắt đầu cắt từng bông hoa.

Đột nhiên, một tiếng rít sắc lạnh vang lên, làm cả nhóm giật mình. “Cẩn thận!” Quốc Huy hô to, mắt nhìn quanh. Từ phía sau, một loạt bẫy cơ khí ập đến, những chiếc lưỡi dao sắc bén lấp lánh giữa ánh nắng.

“Chạy!” Minh Tâm quát, cả nhóm lập tức lao về phía bờ hồ, nhưng những chiếc bẫy đã được kích hoạt. Quốc Huy dùng sức mạnh của mình để đẩy Quỳnh Hoa sang một bên, nhưng chính anh lại bị một chiếc bẫy quấn chặt.

“Quốc Huy!” Quỳnh Hoa kêu lên, hoảng loạn.

“Đừng lo! Mình ổn!” anh cố gắng trấn an, nhưng gương mặt anh đã nhăn lại vì đau đớn. Minh Tâm không chần chừ, ngay lập tức chạy đến, cố gắng gỡ chiếc bẫy ra.

“Cậu phải kiên nhẫn! Đừng cử động!” Minh Tâm nói, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh cảm nhận được sức mạnh của những chiếc bẫy, chúng được chế tạo tỉ mỉ và cực kỳ nguy hiểm.

“Còn Quỳnh Hoa thì sao?” Quốc Huy hỏi, lo lắng.

Quỳnh Hoa đứng cách đó không xa, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cậu hãy tập trung vào việc gỡ bẫy. Mình sẽ tìm cách hỗ trợ.”

Cô quan sát xung quanh, tìm kiếm một cách để giúp đỡ. Đột nhiên, cô nhìn thấy một cái cây lớn gần đó, với những cành cây vươn ra như thể đang chờ đợi một sự kết nối. “Mình có thể dùng sức mạnh của cá!” cô nói, lòng đầy hy vọng.

“Cẩn thận!” Minh Tâm nhắc nhở, nhưng không có thời gian để bàn cãi. Quỳnh Hoa bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú mà cô đã học được từ những linh hồn cá. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, làm lá cây xào xạc. Những hình ảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt cô, như những con cá đang bơi lội, dẫn dắt cô tìm đến sức mạnh.

“Đến với mình!” Quỳnh Hoa gọi, tâm trí cô tập trung vào việc kết nối với sức mạnh của hồ nước. Một dòng nước từ hồ bắt đầu cuộn lại, tạo thành một luồng sáng. Quỳnh Hoa khép mắt, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim hồ.

“Cố lên!” Minh Tâm khích lệ, tim đập mạnh khi nhìn thấy sức mạnh của Quỳnh Hoa.

Chỉ trong giây lát, những cành cây bắt đầu di chuyển, vươn ra như những cánh tay dài. Chúng quấn chặt lấy chiếc bẫy, từ từ kéo nó ra khỏi chân Quốc Huy.

“Làm được rồi!” Quốc Huy thở phào, đứng dậy, nhưng không quên nhìn quanh. “Chúng ta phải nhanh lên!”“Còn linh dược!” Minh Tâm chỉ vào những bông hoa vẫn còn đang nở rộ. “Chúng ta không thể bỏ lại chúng.”

“Cậu hãy thu hoạch! Mình và Quốc Huy sẽ bảo vệ cho cậu!” Quỳnh Hoa nói, quyết tâm không để bất cứ điều gì ngăn cản họ.

Minh Tâm gật đầu, nhanh chóng quay lại với những bông Linh Hoa Ngọc. Anh hái chúng một cách khéo léo, không muốn làm hỏng bất kỳ bông nào. Nhưng trong lòng anh không ngừng lo lắng, cảm giác như có cái gì đó đang rình rập từ xa.

Khi Minh Tâm thu hoạch xong, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau. “Các ngươi thật ngu ngốc khi dám vào đây,” tiếng nói khinh miệt của Minh Phát cất lên.

“Minh Phát!” Quốc Huy gầm lên, cơ bắp anh căng cứng, sẵn sàng đối đầu.

“Đừng có hành động bốc đồng!” Quỳnh Hoa cảnh báo, nhưng Minh Phát đã tiến lại gần, ánh mắt hắn đầy tham lam.

“Ngọc bội và linh dược đều thuộc về ta!” Hắn nói, giọng điệu tự mãn. “Các ngươi không có cơ hội nào để thoát khỏi đây.”

“Chúng ta sẽ không để ngươi cướp đi những gì thuộc về mình!” Minh Tâm đáp, lòng đầy quyết tâm.

Quốc Huy chuẩn bị tư thế chiến đấu, nhưng Quỳnh Hoa giữ anh lại. “Chúng ta cần phải tìm cách khác, không thể liều lĩnh,” cô thì thầm.

“Nhưng hắn đã đe dọa chúng ta!” Quốc Huy phản đối.

“Đúng vậy, nhưng nếu chúng ta không cẩn thận, sẽ có nhiều nguy hiểm hơn nữa,” Quỳnh Hoa kiên quyết.

Minh Phát cười khẩy, không hề để tâm đến cuộc tranh cãi của họ. “Thật là đáng tiếc, nhưng ta sẽ không chờ đợi lâu.” Hắn vung tay lên, tạo ra một cơn sóng mạnh từ mặt nước, như thể muốn nuốt chửng họ.

“Chạy!” Quốc Huy hô to, cả nhóm lập tức lao về phía bờ hồ, nhưng Minh Phát đã ngăn họ lại bằng những cơn sóng dữ dội.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Minh Tâm nói, quyết định tìm cách phản công.

“Để mình!” Quỳnh Hoa hô lên, tập trung vào sức mạnh của hồ nước, nhưng lần này, cô cảm thấy sức mạnh của Minh Phát đang lấn át. “Mình cần thêm thời gian!”

“Mau lên!” Quốc Huy hối thúc, nhưng Minh Phát đã ở ngay phía sau, sẵn sàng tấn công.

“Ta sẽ không để các ngươi thoát!” hắn nói, đôi mắt ánh lên sự tàn nhẫn.

Minh Tâm cảm thấy sự căng thẳng đang dâng lên. Họ đang ở trong một tình thế nguy hiểm và không còn nhiều thời gian. “Quỳnh Hoa, hãy tìm cách kết nối với cá, chúng ta cần sức mạnh của chúng!”

Quỳnh Hoa gật đầu, cố gắng tập trung, nhưng sự lo lắng trong lòng cô lại càng gia tăng. Liệu cô có thể làm được không? Hay sẽ là một thất bại lớn?

Trong khi đó, Minh Phát đã bắt đầu tấn công. Những cơn sóng dữ dội lao về phía họ, và mọi thứ dường như sắp vượt khỏi tầm kiểm soát. Cả nhóm đứng trước một thử thách lớn lao, không chỉ là đấu tranh với Minh Phát mà còn phải đối mặt với chính nỗi sợ hãi bên trong.

“Chúng ta không thể để thua!” Quốc Huy hét lên, quyết tâm bảo vệ những gì họ đã cố gắng xây dựng.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi mọi thứ trở nên mờ mịt, Quỳnh Hoa cảm nhận được một luồng sức mạnh từ hồ. Cô siết chặt tay, quyết định không bỏ cuộc. Họ sẽ phải chiến đấu đến cùng.