Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 9: Dập lửa

Hạ Diên không trả lời nhưng Quý Thư Dã cũng không bận tâm. Mặc dù trước khi ngủ có hơi “thèm” anh nhưng hôm nay cô đã bận rộn cả ngày mệt rã rời, ngả đầu xuống gối là ngủ say sưa. Trong mơ cái gì cũng có.

 

Quý Thư Dã ôm ấp dính lấy Hạ Diên trong mộng ảo, vô cùng ngọt ngào.

 

Nhưng cô không ngờ thực tế cũng ngọt ngào y như vậy. Sáng sớm hôm sau thức dậy, cô phát hiện trong phòng khách có thêm một bó hoa.

 

Tấm thiệp trên bó hoa là chữ viết tay của Hạ Diên, anh nói mình có chuyến công tác đột xuất nên chúc cô hôm nay có một ngày vui vẻ.

 

“Vừa nãy chị mở cửa thấy nguyên bó hoa to tướng đập thẳng vào mặt, hết cả hồn. Ê, là anh chàng trúng tiếng sét ái tình đó tặng em đấy à?” Trình Vi bước ra từ nhà vệ sinh, mập mờ nháy mắt một cái.

 

Quý Thư Dã cũng không giấu giếm mà gật đầu.

 

“Ngon đấy! Bó hoa này không rẻ đâu! Theo đuổi em mà chịu chi tiền phết nhỉ.”

 

Quý Thư Dã ho nhẹ một tiếng: “Thực ra em với anh ấy đã chính thức hẹn hò rồi.”

 

“Hả? Từ lúc nào thế?”

 

“Thì... Thì tối thứ sáu tuần trước, anh ấy đến tìm em.”

 

“Đến tìm em bày tỏ à?”

 

Quý Thư Dã hơi đỏ mặt: “Ưm... Thực ra ban đầu là em tỏ tình với anh ấy.”

 

“Được đó, thật không nhìn ra em lại bạo dạn thế.”

 

“Em cũng không biết sao mình lại bạo thế nữa, chỉ là cảm thấy hiếm lắm mới gặp được một chàng trai hợp gu em về mọi mặt, em nên nắm lấy cơ hội.”

 

“Nói đúng lắm, thời buổi này gặp được một người đàn ông bình thường khó vô cùng.” Trình Vi tò mò hỏi: “Đúng rồi, anh ta làm nghề gì thế? Chị biết anh ta đẹp trai rồi nhưng điều kiện kinh tế thì sao?”

 

“Công việc của anh ấy liên quan đến thăm dò địa chất. Còn điều kiện à... Em chưa hỏi lương nhưng chắc cũng ổn.”

 

“Đi xe gì thế? Có nhà chưa?”

 

Nhắc đến chuyện này, Quý Thư Dã lại hơi phiền não.

 

“Xe của anh ấy chắc tầm hơn ba trăm nghìn tệ, nên ban đầu lúc anh ấy đến đón em, em cứ tưởng điều kiện nhà anh ấy cũng khá thôi. Nhưng em không ngờ chỗ anh ấy ở lại rộng đến vậy… Cuối tuần trước vì chuyện con chó nên em có đến nhà anh ấy, khu nhà anh ấy ở đây.”

 

Quý Thư Dã mở bản đồ cho Trình Vi xem, Trình Vi bỗng trợn tròn mắt: “Vườn Hoa Hồng? Một căn ở đó không bốn, năm chục triệu tệ thì khỏi mơ mà mua được.”

 

“Nên lúc nhận ra em cũng thấy hơi áp lực, hình như anh ấy là con nhà giàu.”

 

“Em đang phiền muộn đấy à? Chuyện tốt thế này em phiền muộn cái gì? Đàn ông vừa đẹp trai vừa có tiền, cứ yêu đi là xong, việc gì phải áp lực? Ồ, hay là em đã tính đến chuyện kết hôn sau này rồi.”

 

Quý Thư Dã lúng túng lắc đầu: “Không không không, hai chúng em mới ở bên nhau thôi, sao em có thể nghĩ xa thế được?”

 

“Đúng vậy.” Trình Vi hiểu rõ vỗ vai cô: “Không cần nghĩ xa thế, có thể yêu đương với một người đàn ông vừa giàu, vừa đẹp trai lại vừa đàng hoàng, thế là em hời rồi.”

 

Quý Thư Dã nghĩ lại cũng thấy đúng. Từ nhỏ đến lớn đường tình duyên của cô đều rất lận đận, vất vả lắm mới có thể yêu đương bình thường một lần, nghĩ nhiều thế làm gì.

 

Chỉ cần tận hưởng hiện tại là được. Dù sao thì những khoảng thời gian ở bên Hạ Diên, từng phút từng giây đều rất ngọt ngào.

 

Sắp đến giờ làm, Quý Thư Dã bèn đặt bó hoa sang một bên, định tối về rồi xử lý sau.

 

Mấy ngày tiếp theo, phòng ban của họ vô cùng bận rộn, vì phải chuẩn bị tiệc rượu cho hai công ty lớn.

 

Vì vậy ngày nào cũng phải tăng ca. Trừ giờ ăn, Quý Thư Dã chẳng rút ra được khoảng trống nào để trò chuyện với Hạ Diên.

 

Nhưng hình như Hạ Diên đã đến một nơi sóng yếu. Anh không chủ động nhắn tin cho cô, chỉ thỉnh thoảng khi cô gửi bữa trưa, bữa tối của mình cho anh, anh mới đáp lại ngắn gọn vài chữ.

 

Song tình huống này anh đã báo trước với cô rồi, nên cô hoàn toàn không để ý.

 

Hai tháng sau đó, họ cơ bản là mỗi tuần gặp nhau một lần.

 

Công viên giải trí, rạp chiếu phim, bữa tối dưới ánh nến, dạo chợ hoa, dắt chó đi dạo bên bờ sông...

 

Quý Thư Dã cảm thấy một, hai ngày ở bên Hạ Diên chính là sự mong đợi lớn nhất của cô giữa bộn bề công việc.

 

Có lẽ vì tình yêu quá đỗi ngọt ngào, những người xung quanh đều nhận ra trạng thái của cô đã khác hẳn lúc trước.

 

Trần Tuệ và Trâu Tiểu Lam trêu cô lúc nào cũng mặt mày hớn hở, được tình yêu chăm chút cho tươi mơn mởn.

 

Hôm nay, sau khi từ khách sạn về nhà, cô nhận được tin nhắn của Hạ Diên. Anh nói đã đi công tác về, ngày mai muốn đến tìm cô.

 

Ngày mai Quý Thư Dã có rất nhiều việc phải làm nhưng khó khăn lắm anh mới rảnh rỗi, cô chắc chắn cũng phải sắp xếp thời gian. Vì vậy cô trả lời: [Tối mai chắc em phải tăng ca nhưng em sẽ cố gắng chuồn sớm!]

 

[Ừ, vậy anh đợi em ăn tối.]

 

[Vâng ạ!]

 

Hạ Diên: [Anh rất nhớ em.]

 

Bao mệt mỏi cả ngày của Quý Thư Dã tan biến hết, cô cười khúc khích: [Ngày mai phải ôm anh một cái.]

 

Cô dừng lại một lát rồi gửi thêm: [Cũng phải hôn anh nữa!]

 

Cũng không biết có phải ông trời biết hôm nay cô có hẹn hò hay không, mà sát giờ tan làm chị Dương lại thông báo dạo này mọi người tăng ca quá nhiều, hôm nay có thể tan làm đúng giờ.

 

Mọi người reo hò ầm ĩ. Quý Thư Dã càng vui đến mức muốn nhảy cẫng lên. Vừa đến giờ tan làm, cô đã lao vào phòng thay đồ để thay quần áo, dặm lại lớp trang điểm, xua hết vẻ mệt mỏi sau một ngày đi làm trên người rồi đi về phía quầy cà phê đối diện khách sạn. Hạ Diên đang đợi cô ở đó.

 

“Em đã bảo là có thể sẽ tăng ca rồi, sao anh vẫn đến sớm thế?” Sau khi gặp người thương, cô đã hờn dỗi trách móc nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự vui mừng, không chớp mắt nhìn anh.

 

“Anh nghĩ nhỡ đâu em tan làm sớm thì anh có thể gặp em sớm hơn. Em xem, anh cược đúng rồi này.”

 

“Tính ra là anh may mắn đấy.”

 

Sự cuồng nhiệt trong mắt Hạ Diên cũng giống y như cô. Hai người nói xong thì nhìn nhau mỉm cười rồi rất tự nhiên đan tay nhau bước về phía bãi đỗ xe.

 

Sau khi đến cạnh xe, Hạ Diên mở cửa xe cho cô.

 

Quý Thư Dã hào hứng định ngồi vào nhưng đột nhiên phát hiện trên ghế đặt một chiếc túi quà màu đen cùng một bó hoa hồng rực rỡ.

 

Cô kinh ngạc quay đầu nhìn Hạ Diên. Anh cười khẽ rồi nói: “Nhân viên bán hàng bảo các cô gái trẻ sẽ thích chiếc túi này, em xem có thích không.”

 

Không cần nhìn xem bên trong là túi gì, ngay khoảnh khắc liếc thấy chiếc túi quà có biểu tượng hoa trà màu đen, cô đã biết đây là một món quà đắt tiền.

 

Hai tháng nay, anh đã nhiều lần mua cho cô những thứ vô cùng đắt đỏ.

 

Nói thật, sống đến tuổi này, đây là lần đầu tiên cô được chạm vào những món đồ xa xỉ như vậy.

 

“Hạ Diên, em đã nói với anh rồi, đừng mua cho em những món đồ đắt tiền này nữa mà.”

 

Hạ Diên: “Anh là bạn trai em, mua bất cứ món quà nào cho em cũng là lẽ đương nhiên.”

 

“Nhưng… Nhưng thực ra em sẽ thấy hơi áp lực.” Trước đây Quý Thư Dã không tiện lên tiếng nhưng bây giờ thì không thể không nói: “Về phương diện này... em không có cách nào đáp lễ cho anh những món đồ tương tự được.”

 

Quý Thư Dã nói xong thì hơi xấu hổ nhưng cô phải nói thật. Nếu không sau này cứ phải cắn răng mua đồ xa xỉ để tặng lại, cô vốn không gánh vác nổi.

 

“Anh không yêu cầu em phải đền đáp lại những thứ giống hệt. Anh chỉ cần em ở bên cạnh anh, ngoài ra không cần gì khác.” Hạ Diên nhẹ nhàng véo má cô: “Thư Dã, anh nói thật đấy, anh chỉ cần em.”

 

“Nhưng mà...”

 

“Được rồi, em đói bụng rồi đúng không, lên xe trước đã.” Hạ Diên nghiêm túc nói: “Nhưng đồ thì em phải dùng, nếu không anh sẽ buồn đấy.”

 

Hạ Diên rất độc đoán trong chuyện này, Quý Thư Dã đành phải thỏa hiệp.

 

Sau đó, hai người đến một nhà hàng đồ Nhật vô cùng ngon.

 

Suốt cả bữa ăn, ánh mắt kinh ngạc của Quý Thư Dã không hề dừng lại. Cô thẳng thắn thừa nhận mình chưa từng ăn món Nhật nào ngon đến thế.

 

Hạ Diên nhìn ý cười rạng rỡ trong đáy mắt cô, ánh mắt lại càng dịu dàng hơn. Anh chỉ thầm nghĩ, lần sau nhất định phải đưa cô đi ăn món gì ngon hơn nữa.

 

Ăn xong trời đã nhá nhem tối. Quý Thư Dã nói muốn đi thăm Lucky, mấy ngày nay quá bận, dù Hạ Diên đã sớm cho cô mật khẩu nhà anh nhưng cô chẳng có thời gian qua đó.

 

Thế là hai người lái xe về Vườn Hoa Hồng.

 

Lucky được chăm sóc rất tốt, thời gian này đã béo lên nhiều, không còn dáng vẻ đáng thương run rẩy bên vệ đường như ngày trước nữa.

 

“Dì giúp việc không có ở nhà sao anh?”

 

“Ừ, lúc anh về sẽ báo trước, dì ấy sẽ về nhà nghỉ ngơi.”

 

“Ồ.” Quý Thư Dã ôm Lucky vào lòng: “Ngoan quá, có nhớ mẹ không nào?”

 

Lucky rúc trong lòng cô sủa “gâu gâu” hai tiếng, rất tận hưởng sự xoa đầu của cô.

 

Hạ Diên: “Anh có mua cho Lucky mấy bộ quần áo, em có muốn xem thử không?”

 

“Wow! Được ạ.”

 

Hạ Diên lấy quần áo cho cún con ra, ngồi trên sàn nhà mặc cho Lucky. Quý Thư Dã thì ngồi một bên nhìn.

 

Anh vừa kiên nhẫn vừa dịu dàng, cẩn thận mặc đồ cho cún con rồi cười tươi nhìn nó chạy lăng xăng khắp nhà.

 

Những chàng trai thích động vật luôn là một điểm cộng cực lớn trong mắt Quý Thư Dã. Cô không kiềm được mà chồm tới hôn “chụt” một cái lên má anh. Lúc anh quay sang, cô lập tức cười tít mắt nói: “Hạ Diên, anh tốt thật đấy.”

 

Nụ cười của Hạ Diên hơi cứng đờ. Anh mím môi rồi đột nhiên nói: “Thực ra anh không tốt như em tưởng tượng đâu.”

 

“Anh có, anh tốt nhất, em cảm nhận được mà.” Quý Thư Dã không nhận ra sự thay đổi tinh tế trên nét mặt anh. Cô đứng dậy nói: “Em khát nước quá, đi uống ngụm nước đây.”

 

Cô đi đến chiếc tủ ngoài phòng ăn rót nước uống, Hạ Diên thì lẽo đẽo đi theo cô như hình với bóng.

 

Đợi cô uống xong quay đầu lại, vừa định hỏi anh làm gì mà theo sát thế, thì anh đột nhiên cúi người hôn cô.

 

Quý Thư Dã sửng sốt đôi chút rồi kiễng chân đáp lại. Hai người nhanh chóng hôn đến mức quấn chặt lấy nhau.

 

Sau những ngày “huấn luyện” vừa qua, họ đã rất biết cách làm thế nào để hôn thân mật hơn. Hai người m*t mát rồi v**t v*, cho đến khi cả hai thở hổn hển ngã xuống sô pha.

 

Những người mới yêu luôn có hứng thú vô tận trong việc khám phá cơ thể đối phương. Quý Thư Dã vừa hôn vừa m*n tr*n vòng eo anh rồi lén lút lần mò lên phía trước.

 

Eo bụng anh rất cứng cáp, dưới lớp áo giấu một lượng hormone nam tính mãnh liệt khiến người ta đỏ mặt tim đập.

 

“Đừng sờ như thế.” Giọng nói trầm khàn vang lên.

 

Quý Thư Dã mơ màng ngước mắt nhìn anh, chỉ thấy hai vành tai Hạ Diên đã đỏ bừng.

 

“Thư Dã, em cứ thế này, anh...”

 

Anh không cần nói hết câu Quý Thư Dã cũng biết là có ý gì, vì lúc này cô đang bị một thứ cứng ngắc và to lớn chọc vào nên không thể nào ngó lơ.

 

Cô giật thót tim nhưng lại không nhịn được muốn trêu chọc anh: “Anh có thể… dập lửa bớt đi được không...”

 

Trước đây có mấy lần hôn nhau anh đều như thế này. Anh cứ tưởng mình giấu rất kỹ, thực ra cô đã phát hiện từ lâu rồi, chỉ là không nói ra thôi.

 

Hạ Diên bất lực nói: “Hôn em thì anh hết cách.”

 

Quý Thư Dã vừa thấy thỏa mãn vừa ngại ngùng: “Ồ... Vậy làm sao bây giờ?”

 

“Tạm thời đừng hôn nữa được không?”

 

Anh vừa nói vừa định ngồi dậy, Quý Thư Dã trợn tròn mắt, lập tức vòng tay ôm lấy cổ anh kéo người xuống rồi lí nhí nói: “Không được, chưa hôn đủ.”

 

Hạ Diên khẽ th* d*c, kìm nén nói: “Nhưng cứ thế này, anh sẽ không nhịn được mất.”

 

Quý Thư Dã vùi mặt vào hõm cổ anh, nhỏ giọng đáp: “Em biết chứ, vì em cũng… hơi không nhịn được.”

 

“Hửm?”

 

“Nên anh nói xem phải làm sao...”

 

Tuy chưa từng thực sự lên giường với đàn ông bao giờ nhưng là một người phụ nữ 25, 26 tuổi, cô không hề xa lạ với d*c v*ng. Cô cũng từng lén lút xem phim người lớn, cũng từng thử tự mình khám phá.

 

Cô tò mò tình yêu thật sự có mùi vì gì nên khi triền miên với người mình thích, đương nhiên cô sẽ nghĩ đến bước đó và không hề bài xích chút nào.

 

Toàn thân Hạ Diên căng cứng, giọng nói đã mất đi vẻ kiềm chế: “Có thể sao?”

 

Quý Thư Dã cắn nhẹ lên cổ anh, đỏ mặt nói: “Chẳng phải em đã ám chỉ rồi sao?”

 

“Nhưng... không có bao.”

 

“Gọi ship hỏa tốc ấy, đồ ngốc.”

 

Đêm đó, Quý Thư Dã không về nhà. Cả hai đều còn lạ lẫm với chuyện này, cứ thế dò dẫm mà tiến tới. Hạ Diên rất dịu dàng, từng cử chỉ đều cực kỳ nhẹ nhàng. Nhưng cô vẫn không chịu nổi, di chuyển khó khăn, nước mắt chảy ướt đẫm cả gối. Cuối cùng họ đành phải qua loa kết thúc lần đầu tiên.

 

Đêm khuya, Hạ Diên ôm Quý Thư Dã đã khóc đến mệt lả nằm gọn trong chăn, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô.

 

Đây là lần đầu tiên anh qua đêm cùng bạn gái. Mặc dù biết theo quy luật người kia hiện tại sẽ không xuất hiện nhưng anh vẫn hơi lo lắng.

 

“Ưm... buồn ngủ quá, ngủ đi Hạ Diên.”

 

Hạ Diên tì cằm lên trán cô: “Còn đau không? Anh xin lỗi...”

 

Quý Thư Dã cọ vào người anh: “Không sao đâu anh, em biết mà, lần đầu tiên ai cũng vậy.”

 

Cô ngoan quá.

 

Trong lòng Hạ Diên cuộn trào sóng dữ, anh che giấu đi vẻ u sầu nơi đáy mắt, khẽ thầm thì: “Thư Dã, em đừng rời xa anh.”

 

“Hửm? Tự nhiên anh nói linh tinh gì thế?”

 

“Không có gì. Dù sao thì mặc kệ thế nào, em cũng đừng rời xa anh.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn