Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 83: Sau khi kết hôn (1)

Đám cưới được tổ chức vào tháng thứ sáu sau ngày đăng ký kết hôn.

 

Từ trước đến nay, Quý Thư Dã vốn không thích những buổi lễ quá phô trương hay những nghi thức cưới rườm rà. Sau khi bàn bạc với Hạ Diên và Thịnh Đình Thâm, cô quyết định chỉ mời người thân cùng bạn bè thân thiết, tổ chức một hôn lễ đơn giản nhưng tinh tế.

 

Ngày diễn ra hôn lễ, người tỉnh dậy trước là Hạ Diên.

 

Vì chuyện này mà Thịnh Đình Thâm vô cùng bất mãn. Anh cảm thấy chuyện đăng ký kết hôn mình đã bỏ lỡ thì thôi, vậy mà đến ngày cưới chính thức, người xuất hiện đầu tiên vẫn không phải mình.

 

Để dỗ dành anh, Quý Thư Dã hứa rằng trong kỳ trăng mật, họ sẽ tổ chức thêm một lễ cưới nhỏ trong một nhà thờ ở nước ngoài, chỉ có hai người trao lời thề nguyện cho nhau.

 

Lúc đó Thịnh Đình Thâm mới miễn cưỡng hài lòng.

 

Vì công tác an ninh được thắt chặt nghiêm ngặt nên ngày cưới không một cơ quan truyền thông nào có cơ hội tiếp cận.

 

Tuy vậy, ảnh chụp trong buổi lễ vẫn xuất hiện trên vòng bạn bè của những người tham dự, đủ để cư dân mạng lần mò ra dấu vết.

 

Vài ngày sau hôn lễ, Quý Thư Dã đã nhìn thấy tin tức về đám cưới của họ trên trang nhất một tờ báo mạng.

 

Từ trước đến nay Thịnh Đình Thâm chưa từng cho phép công khai ảnh riêng tư, điều này giới truyền thông đều biết rõ. Thế nên sự chú ý của mọi người lại đổ dồn lên chiếc nhẫn kim cương trên tay cô một cách khó hiểu.

 

#Tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Hoa bí mật kết hôn, cô dâu đeo viên kim cương hồng "Di Châu" trị giá 200 triệu tệ#

 

#Chấn động! Thịnh Đình Thâm âm thầm kết hôn, nhẫn cưới của cô dâu trị giá 200 triệu tệ! Cư dân mạng: Người ta kết hôn tốn tiền, cô ấy kết hôn như mua cả hệ Mặt Trời#

 

Vừa nhìn thấy con số 200 triệu, Quý Thư Dã lập tức bật người ngồi dậy khỏi giường.

 

Cô biết chiếc nhẫn đó chắc chắn không rẻ, nhưng có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới hai trăm triệu tệ. Quý Thư Dã lập tức đi ra rồi chạy thẳng đến thư phòng.

 

“Hạ Diên! Hạ Diên!” Mới đến cửa cô đã hỏi dồn dập: “Rốt cuộc chiếc nhẫn này có giá bao nhiêu vậy? Em hỏi anh mãi mà anh không chịu nói. Trên mạng bảo hai trăm triệu, là thật hay giả thế?”

 

“Cậu ấy không ở đây.” Người ngồi sau bàn làm việc bình thản đáp rồi tiện tay vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô ngồi lên đùi mình.

 

“Thịnh Đình Thâm? Vậy anh nói đi, có phải thật không?”

 

Thịnh Đình Thâm tựa cằm lên vai cô, mắt vẫn nhìn màn hình máy tính rồi đáp ừ rất thản nhiên.

 

Quý Thư Dã hít sâu: “Hai người có điên không vậy... Chỉ là một chiếc nhẫn cưới thôi mà, cần phải tốn nhiều tiền như thế sao?”

 

Anh vẫn đáp hờ hững như không.

 

Quý Thư Dã giơ tay che mắt anh lại: “Anh có nghe em nói không đấy?”

 

“Anh có.” Anh kéo tay cô xuống: “Em không thích nó sao?”

 

Quý Thư Dã nghẹn lời: “Đương nhiên là thích rồi...”

 

“Em thích là được.”

 

“Nhưng mà...”

 

“Đã nghĩ xong đi đâu hưởng tuần trăng mật chưa?” Thịnh Đình Thâm gập máy tính lại, nhẹ nhàng bóp eo cô.

 

Quý Thư Dã bị kéo lệch sang chủ đề khác. “Tháng sau đi... Em phải hoàn thành nốt công việc rồi bàn giao lại.”

 

“Ừ. Vậy anh bảo Nghiêm Vi Minh sắp xếp, có nơi nào em thực sự muốn đến không?”

 

“Em còn chưa có thời gian tìm hiểu nữa.”

 

“Vậy để Nghiêm Vi Minh lên kế hoạch trước, sau đó em bổ sung sau.”

 

“Vâng...”

 

Chuyện chiếc nhẫn cứ thế bị anh nhẹ nhàng cho qua. Nhưng từ đó về sau, Quý Thư Dã không dám đeo nó ra ngoài nữa, cẩn thận cất vào két sắt.

 

Một tháng sau, họ bắt đầu chuyến du lịch. Tại một nhà thờ ở New Zealand, họ tổ chức thêm một lễ cưới riêng tư. Lần này, Thịnh Đình Thâm đăng ảnh lên vòng bạn bè. Mà bài đăng trước đó của anh vẫn là tấm ảnh công khai mối quan hệ của hai người.

 

Mọi người thấy ảnh thì gửi tới anh vô số lời chúc phúc.

 

Thịnh Tư Nguyên nhắn thẳng cho Quý Thư Dã: "Sao chị lại tổ chức đám cưới lần hai nữa vậy?!"

 

Tất nhiên Quý Thư Dã không thể nói cho Thịnh Tư Nguyên biết rằng vì anh trai còn lại của cô ấy cũng cần trải qua nghi thức kết hôn, cô chỉ trả lời nơi đó rất đẹp, hai người họ muốn để lại dấu ấn của tình yêu ở đó.

 

Thịnh Tư Nguyên ngạc nhiên: [Hai người lãng mạn quá đi mất!! Em lại tin vào tình yêu rồi!!]

 

Tin vào tình yêu sao?

 

Quý Thư Dã cũng tin.

 

Sau khi kết hôn, cô cảm thấy mối quan hệ của họ còn thân mật hơn trước. Tất nhiên là cũng chỉ là cảm giác tâm lý của riêng cô.

 

Bởi vì sau khi chính thức trở thành vợ chồng, cô mới thật sự cảm thấy đối phương đã trở thành người thân thiết nhất trong cuộc đời mình.

 

...

 

Năm thứ hai sau khi kết hôn cũng là năm thứ hai sau khi Trình Vi lập gia đình.

 

Hai người kết hôn cách nhau khoảng ba, bốn tháng nhưng tốc độ của Trình Vi nhanh hơn nhiều. Đầu mùa xuân năm đó, cô ấy sinh một bé gái.

 

Ngày tiệc trăm ngày của đứa bé, Quý Thư Dã dẫn theo Thịnh Đình Thâm đến dự. Đứa trẻ trắng trẻo mũm mĩm, vô cùng đáng yêu. Sau khi bế em bé chụp ảnh, Quý Thư Dã lưu luyến không muốn buông. Cô nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ xíu mềm mại như ngó sen của em bé, nhìn Thịnh Đình Thâm bằng đôi mắt sáng rực.

 

“Đáng yêu quá! Anh sờ thử xem!”

 

Thịnh Đình Thâm ngồi cạnh cô nhưng chỉ liếc nhìn một cái: “Ừ.”

 

“Em bảo anh chạm thử mà.”

 

Lông mày anh khẽ nhíu lại, cuối cùng vẫn nghe lời cô. Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào cánh tay em bé rồi lập tức rút về.

 

Quý Thư Dã cười hỏi: “Thế nào? Có phải rất kỳ diệu không?”

 

“Con người chẳng phải đều như vậy sao?”

 

“Không giống đâu. Trẻ con hoàn toàn khác!”

 

Trình Vi vừa tiếp khách xong, cô ấy bước tới, thấy cảnh đó thì bật cười: “Anh Thịnh cũng có thể bế thử mà, coi như tập trước.”

 

Thịnh Đình Thâm khựng lại rồi liếc nhìn Quý Thư Dã. Nghe vậy, cô có chút ngượng ngùng nhưng trong mắt lại đầy mong chờ.

 

Anh rũ mắt, hờ hững trả lời: “Em bé nhẹ quá, tôi sợ mình không bế được."

 

“Đúng đó, tốt nhất đừng để anh ấy bế. Anh ấy làm gì cũng mạnh tay mạnh chân lắm.” Quý Thư Dã hoàn toàn không chú ý tới biểu cảm của anh. Cô trao em bé lại cho Trình Vi, ngồi cạnh hỏi han tình hình sức khỏe sau sinh rồi trò chuyện về cảm giác làm mẹ.

 

Hai cô bạn thân nhanh chóng nói chuyện riêng với nhau. Còn Thịnh Đình Thâm ngồi nguyên tại chỗ, nhấp một ngụm nước, vẻ mặt vẫn bình thản như thường.

 

Sau khi tiệc trăm ngày kết thúc, hai người cùng trở về nhà.

 

Suốt quãng đường, Quý Thư Dã vẫn còn đắm chìm trong sự đáng yêu của đứa trẻ: “Con gái Trình Vi đáng yêu quá đi mất. Lông mi dài ơi là dài, mắt tròn xoe như bi ve ấy, giống hệt mẹ nó... Lúc em bế con bé, nó còn cười với em nữa. Với người khác nó đâu có cười như vậy...”

 

Cô nói rất nhiều, song đến khi thấy Thịnh Đình Thâm hầu như không đáp lại thì mới nhận ra điều gì đó: “Anh sao vậy?”

 

Thịnh Đình Thâm: “Không sao.”

 

“Nhưng em cảm thấy anh không vui lắm.” Cô do dự rồi hỏi: “Thịnh Đình Thâm, có phải anh không thích trẻ con không?”

 

Anh ngừng một lát: “Bình thường thôi.”

 

Nụ cười trên môi Quý Thư Dã nhạt dần, cô cảm nhận được đó chỉ là cách nói khách sáo. Biểu hiện của anh rõ ràng là không thích.

 

“Vì sao lại bình thường?”

 

“Ồn ào.”

 

“Đâu có... Con gái Trình Vi có làm ồn đâu, rất ngoan mà.” Quý Thư Dã nghiêm túc nói: “Còn sau này lớn lên có nghịch hay không thì phải xem ba mẹ dạy dỗ thế nào, thực ra không phải đứa trẻ nào cũng ầm ĩ đâu.”

 

“Em thích trẻ con lắm à?”

 

“Ừm... Em khá thích.” Quý Thư Dã nhìn anh rồi lại hỏi tiếp: “Nếu là con của chúng ta thì sao, anh vẫn cảm thấy bình thường à?”

 

Lông mày Thịnh Đình Thâm khẽ nhíu lại, anh không trả lời.

 

Nhưng câu trả lời cũng đã quá rõ ràng.

 

Tâm trạng Quý Thư Dã chợt chùng xuống.

 

Thật ra, cô luôn có những kỳ vọng nhất định về cuộc sống hôn nhân. Ví dụ như sau này nhất định cô sẽ có một đứa con, chỉ một đứa thôi là đủ. Cô sẽ dành cho con thật nhiều yêu thương, để con cảm nhận được tất cả những điều tốt đẹp trên thế giới này.

 

Mà trong những điều tốt đẹp ấy, đương nhiên cũng phải có tình yêu của người ba.

 

Cô không muốn đứa trẻ vừa sinh ra đã không được chào đón.

 

Nhưng sau bữa tiệc hôm nay, cô cảm nhận rất rõ sự bài xích của Thịnh Đình Thâm đối với trẻ nhỏ.

 

Cô thấy phiền muộn nhưng lại không biết phải trút tâm trạng ấy đi đâu. Dù sao thì trên đời cũng có rất nhiều người không thích trẻ con. Cô đâu thể ép người khác thích được.

 

Khi họ về đến nhà thì trời đã tối.

 

Tắm rửa xong, Quý Thư Dã cuộn mình trên ghế sofa lướt điện thoại. Một lúc sau, Thịnh Đình Thâm ngồi xuống bên cạnh.

 

Hai người đều im lặng. Sau một khoảng thời gian dài không ai lên tiếng, Quý Thư Dã đứng dậy. “Em buồn ngủ rồi... đi ngủ đây.”

 

Thịnh Đình Thâm giữ lấy tay cô: “Em đang giận phải không?”

 

“... Không có. Em giận gì chứ.”

 

“Sinh con không phải chuyện dễ dàng.” Anh nhìn cô: “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau thôi không được sao, không hạnh phúc sao?”

 

Quý Thư Dã sửng sốt: “Đương nhiên em biết sinh con rất vất vả, những chuyện đó em thấy còn nhiều hơn anh. Nhưng em muốn có con. Hơn nữa, việc chúng ta hạnh phúc bên nhau và việc có thêm một đứa trẻ đâu có mâu thuẫn.”

 

Thịnh Đình Thâm im lặng rất lâu, cuối cùng anh vẫn nhượng bộ: “Được rồi. Vậy thì sinh.”

 

Nhưng đây không phải điều Quý Thư Dã muốn, điều cô mong muốn là sự mong đợi chung của cả hai người với tư cách ba mẹ.

 

Thế nên cảm giác bực bội trong lòng lại dâng lên, cô rút tay về, không muốn tiếp tục trò chuyện về chủ đề này: “Không có gì nữa thì em đi ngủ trước.”

 

Nói xong, cô quay người lên lầu. Không lâu sau, Thịnh Đình Thâm cũng trở về phòng rồi nằm xuống phía sau cô, vòng tay ôm lấy cô.

 

Quý Thư Dã vẫn còn thức nhưng cô giả vờ ngủ. Hai người rơi vào một cuộc chiến tranh lạnh theo một ý nghĩa nào đó.

 

Cuộc "chiến tranh lạnh" ấy kéo dài đến khi Hạ Diên trở về vào hai ngày sau đó.

 

Quý Thư Dã đầy phiền não hỏi Hạ Diên rằng anh nghĩ thế nào về trẻ con, anh có thích không?

 

Hạ Diên suy nghĩ rồi đáp: “Khá đáng yêu, nhưng anh ít tiếp xúc với trẻ con nên cũng không biết mình có thích hay không.”

 

“Thế nếu là con của chúng ta thì sao?”

 

“Con của chúng ta?” Sau phút ngây người, Hạ Diên vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Sao em lại…”

 

“Ôi chao không phải em có thai đâu! Lần nào cũng dùng biện pháp bảo vệ, làm sao có được.”

 

Hạ Diên ho nhẹ, hơi lúng túng: “Vậy ý em là gì?”

 

Quý Thư Dã đành kể lại chuyện ở tiệc trăm ngày của con Trình Vi: “Thịnh Đình Thâm không thích trẻ con nhưng em lại rất thích, phải làm sao đây?”

 

“Đó chỉ là tính cách của cậu ấy thôi. Ngoài em ra, cậu ấy cũng chẳng thể hiện thích với bất kỳ ai khác.”

 

“Ngay cả con ruột của mình cũng không thích sao?”

 

Hạ Diên suy nghĩ rồi nói: “Có lẽ vì đứa trẻ đó vẫn chưa thật sự xuất hiện. Giống như anh vậy, không có cảm giác thực tế nên không biết lúc đó mình sẽ có tâm trạng gì.”

 

“Nhỡ sau này anh ấy vẫn không thích thì sao?”

 

“Không đâu, yêu ai yêu cả đường đi lối về mà."

 

...

 

Vài ngày sau.

 

Khi Quý Thư Dã từ khách sạn trở về nhà, cô nhận được một cuộc gọi.

 

Là của Nghiêm Vi Minh.

 

Anh ấy nói tối nay Thịnh Đình Thâm tiếp khách nên uống hơi nhiều, mà trong nhà anh ấy lại đột nhiên có việc gấp, hỏi cô có thể đến đón Thịnh Đình Thâm không.

 

Thực ra bên cạnh Thịnh Đình Thâm còn rất nhiều người, vệ sĩ, cấp dưới, hoàn toàn không cần cô phải đi.

 

Nhưng trước đây anh từng có những lúc “làm mình làm mẩy” như thế. Chỉ cần uống chút rượu là nhất định muốn cô đến đón.

 

Nghĩ đến chuyện hai người từng bất đồng vì vấn đề con cái trước khi anh ngủ say lần trước, mấy ngày nay Quý Thư Dã cũng đã nghĩ kĩ, tính cách của Thịnh Đình Thâm vốn như vậy nên quả thực không nên đòi hỏi quá nhiều ở anh. Vì chuyện đó mà chiến tranh lạnh lại càng không đáng.

 

Thế là sau khi cúp máy, cô khoác lại chiếc áo vừa cởi ra rồi đi ngay.

 

Đón được người xong, cô giao chiếc xe mình lái cho người khác, còn mình thì dìu Thịnh Đình Thâm ngồi vào chiếc xe có tài xế chờ sẵn.

 

Ánh đèn đường ban đêm hắt qua cửa kính thành những vệt sáng lờ mờ, hai người ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau nhưng suốt quãng đường không ai nói gì.

 

Cho đến nửa tiếng sau khi về tới nhà.

 

Không còn người ngoài ở đó nữa, Thịnh Đình Thâm lập tức đóng cửa lại rồi xoay người ép cô vào cánh cửa. Anh giữ lấy cánh tay cô, lưu luyến và si mê vùi đầu vào hõm cổ cô.

 

Ở khoảng cách gần như vậy, Quý Thư Dã ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh: “Tối nay anh uống nhiều lắm à? Ai mà lại đáng gớm thế, khiến anh uống nhiều như vậy?”

 

Giọng anh khàn khàn: “Không ai cả. Là anh cố tình uống say.”

 

“... Tại sao?”

 

“Anh muốn em đến đón anh.”

 

Lớp băng giữa hai người lập tức tan chảy.

 

Quý Thư Dã khẽ hừ một tiếng: “Anh không say em cũng sẽ đến đón mà.”

 

“Em còn đang giận mà, anh tưởng em sẽ không đến.”

 

“Em không giận.” Quý Thư Dã quay mặt đi rồi nói thêm: “Chuyện lần trước thật ra anh cũng không sai, không thích trẻ con đâu phải lỗi của anh.”

 

Anh im lặng một lúc rồi cuối cùng lên tiếng: “Cũng không phải không thích.”

 

Quý Thư Dã: “Vậy thì là gì?”

 

“... Quý Thư Dã, anh cũng biết sợ.”

 

Biết sợ.

 

Từ ấy chưa từng xuất hiện trong miệng Thịnh Đình Thâm, cũng chẳng giống điều anh sẽ nói.

 

Câu nói ấy khiến trái tim Quý Thư Dã chấn động dữ dội, cô ngơ ngác nhìn anh: "Điều gì cơ?"

 

“Anh sợ nó sẽ giống bọn anh, sợ nó cũng có vấn đề.”

 

Hơi thở Quý Thư Dã khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, sự đau lòng gần như lấn át mọi cảm xúc khác: “Anh nghĩ linh tinh cái gì vậy! Các anh bị vậy không phải do di truyền. Là vì ba mẹ, vì môi trường sống và những tác động bên ngoài.”

 

“Nhưng nếu anh cũng không làm được một người ba tốt thì sao? Nếu anh không thể cho con thứ tình yêu nó cần, có lẽ nó sẽ thấy cô đơn, thấy sợ hãi, thấy đau khổ.”

 

“Không đâu.” Quý Thư Dã nói chắc như đinh đóng cột: “Anh tin em đi. Anh không giống ba mẹ anh. Anh nhất định có thể dành cho con rất nhiều tình yêu, cũng nhất định có thể khiến con cảm thấy hạnh phúc.”

 

"Sao em biết được?"

 

Quý Thư Dã khẽ thở dài, cô ôm anh vào lòng: “Bởi vì anh biết yêu người khác.”

 

“Thịnh Đình Thâm, em có thể cảm nhận được tình yêu của anh, anh cũng luôn khiến em cảm thấy mình rất hạnh phúc.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn