Thịnh Đình Thâm nói rất khẽ, tựa như chiếc lông vũ rơi xuống trái tim cô, song lại nặng nề đến mức khiến cô quên cả việc hít thở.
Trong đôi mắt ấy không còn vẻ thờ ơ quen thuộc, thay vào đó là sự nghiêm túc đến mức gần như mong manh, cảm xúc mà cô chưa từng thấy trên gương mặt Thịnh Đình Thâm bao giờ.
Khoảnh khắc đó, Quý Thư Dã thật sự cảm thấy hoang mang.
Sau đêm hôm ấy, Thịnh Đình Thâm không chạm vào cô nữa, thậm chí anh còn chủ động dọn sang một căn phòng khác. Quý Thư Dã không biết liệu anh có thật sự muốn thay đổi hay không, cũng không biết anh có thể duy trì trong bao lâu.
Cô không nhịn được mà nghĩ, nếu hành động của anh chỉ là nhất thời, sau đó thấy cô vẫn không mảy may dao động rồi lại không chịu thay đổi thì phải làm sao?
Cô lại nghĩ, nếu anh thật sự thay đổi thì cô biết làm gì đây? Cô biết làm thế nào để đáp lại tình cảm của anh?
.
Thời gian dần dần trôi đi, chẳng mấy chốc, không khí lạnh tràn về, mùa đông đã gõ cửa.
Carlton chuẩn bị bước vào đợt cao điểm đón khách trong kỳ nghỉ đông và dịp năm mới, Quý Thư Dã phải chạy qua chạy lại giữa khách hàng và các bộ phận khác nhau, bận đến mức chân không chạm đất.
Ngoại trừ thời gian đi ngủ, cô hiếm khi có lúc rảnh rỗi ở nhà. Vì vậy, nơi cô và Thịnh Đình Thâm thường xuyên chạm mặt nhau nhất lại là khu vực trà chiều của Carlton.
Hầu hết nhân viên khách sạn hoặc các nhân viên thuộc bộ phận kinh doanh sẽ đưa khách hàng đến đây để thảo luận về công việc, vì thế sự hiện diện của Thịnh Đình Thâm vô cùng thu hút sự chú ý. Tuy vậy, mọi người đều không bước tới làm phiền, bởi ai cũng hiểu anh ở đây chỉ vì người nào đó mà thôi.
Dạo gần đây, quả thật Quý Thư Dã có mặt ở đây mỗi ngày. Đôi khi là đến uống một ly cà phê và nghỉ ngơi trong chốc lát, đôi khi là đến bàn bạc chi tiết về sự kiện với khách hàng. Thịnh Đình Thâm có tai mắt ở khắp mọi nơi trong khách sạn, anh nắm rõ lịch trình của Quý Thư Dã như lòng bàn tay nên mới ngồi đây chờ cô.
Hôm nay, Quý Thư Dã vừa tiễn một vị khách đi, lúc quay lại thì thấy Thịnh Đình Thâm ngồi xuống phía đối diện mình.
"... Chẳng phải anh nói anh có cuộc họp ở tập đoàn Thịnh Hoa sao?"
Thịnh Đình Thâm đáp: "Họp xong rồi, anh qua đây ăn cơm."
Quý Thư Dã lộ vẻ ngượng nghịu, thế mà anh lại bỏ ra nửa tiếng đồng hồ đi từ trụ sở chính của Thịnh Hoa đến Carlton chỉ để ăn bữa trưa: "Anh không thấy phiền à?"
"Em ăn chưa?" Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Chưa, nhưng em cũng không đói. Anh cứ ăn trước đi, em xem nốt hợp đồng này đã."
Ngay sau đó, hợp đồng trong tay cô bị anh giật lấy.
Thịnh Đình Thâm nói thẳng: "Quý Thư Dã, Carlton không thiếu thốn gì nửa tiếng ăn cơm của em đâu. Ngày nào cũng bỏ bữa, em chê mình sống lâu quá à?"
Quý Thư Dã lẩm bẩm: "Em cũng có nói là không ăn đâu."
"Vậy bây giờ em đi ăn cùng anh."
Thịnh Đình Thâm cầm hợp đồng của cô rồi đi thẳng ra ngoài. Bản hợp đồng đó chính là nguồn sống của cô, dĩ nhiên cô phải đuổi theo anh ngay lập tức.
Anh bước vào nhà hàng Trung Hoa trong khách sạn, gọi một bàn đầy thức ăn rồi nhìn chằm chằm vào Quý Thư Dã, ép cô phải ăn đàng hoàng. Thật ra bụng cô đã đói cồn cào, chẳng qua cứ trì hoãn mãi nên mới thành thói quen. Lúc này khi ngồi trước bàn ăn thịnh soạn, cô càng ăn càng thấy ngon miệng, loáng cái đã ăn hết hai bát cơm.
"Em muốn ăn nữa không?"
Sau khi ăn xong bát thứ hai, cô ngẩng đầu lên thì thấy Thịnh Đình Thâm ở phía đối diện đang cười như không cười với mình.
Quý Thư Dã biết vừa rồi mình ăn rất vội vàng, có lẽ trông không được lịch sự cho lắm, vành tai chợt đỏ chót vì ngượng ngùng: "Em ăn no rồi, em đi làm việc đây!"
"Ừ, đi đi."
Anh không định giữ cô lại, để mặc cô cầm hợp đồng theo.
Quý Thư Dã ra tới cửa mới ngoái đầu nhìn lại, trông thấy Thịnh Đình Thâm vẫn ngồi ở chỗ cũ, bắt đầu cầm đũa dùng bữa.
Cô giật mình nhận ra, vừa rồi anh gắp thức ăn cho cô suốt nhưng bản thân lại chẳng ăn được bao nhiêu.
Anh thật sự muốn đi theo lối bộc lộ tình cảm một cách dịu dàng ư?
.
Sau khi chắc chắn hành động của Thịnh Đình Thâm đã không còn ngang ngược như trước và có tính duy trì nhất định, Quý Thư Dã quyết định nói chuyện này cho Hạ Diên biết.
Cô không chắc Hạ Diên có cảm thấy khó chịu hay không, dù sao việc Thịnh Đình Thâm đối xử "tốt" với cô có thể sẽ khiến anh ghen. Song, cô vẫn cảm thấy bản thân nên nói ra, nếu không… Cô sẽ có cảm giác rất quái lạ, như thể mình đang lén lút làm chuyện có lỗi sau lưng Hạ Diên vậy.
Thế nhưng, sau đó Hạ Diên mãi vẫn không xuất hiện. Dù vậy, việc hoán đổi giữa anh và Thịnh Đình Thâm vốn thất thường nên Quý Thư Dã cũng không quá để tâm. Chỉ là vào những lúc anh không ở đây, cô sẽ năng đến Vườn Hoa Hồng để thăm Lucky và chơi đùa cùng nó nhiều hơn.
Hôm nay hiếm khi được tan làm sớm hơn mọi hôm, Quý Thư Dã bèn đến Vườn Hoa Hồng để dắt Lucky đi dạo. Cô vừa dắt chó về nhà thì Thịnh Đình Thâm vừa hay gọi tới, hỏi cô tối nay muốn ăn gì.
Cô nói mình đang ở Vườn Hoa Hồng, bảo anh tự lo liệu bữa rồi cúp máy, nằm bò ra ghế sofa để lướt điện thoại.
Bên ngoài trời đã tối mịt, đồng hồ điểm đúng chín giờ. Vốn dĩ cô chỉ muốn nằm nghỉ một lát, cuối cùng lại thiếp đi lúc nào không hay.
Quý Thư Dã ngủ không sâu lắm nên khi có người ngồi xuống bên cạnh, cô đã biết ngay. Cô toan mở mắt ra thì bỗng cảm nhận được có thứ gì đó rất mềm mại chạm vào trán mình.
Quý Thư Dã thoáng sững người, quyết định tiếp tục giả vờ ngủ. Sau đó, bờ môi của người trước mặt rời ra một chốc rồi lại chạm vào lần nữa, vừa nhẹ nhàng lại vừa kiềm chế.
Cuối cùng cô cũng không nhịn được mà mở mắt ra, nói một cách hiển nhiên: "Hạ Diên, anh về rồi."
Người trước mặt nhìn cô, im lặng vài giây mới đáp: "Quý Thư Dã, hình như dạo này em càng lúc càng nhận nhầm người rồi đấy."
Cô giật bắn mình, cơn buồn ngủ biến mất tăm, lắp bắp nói: "Anh... Ai cho phép anh hôn em như thế?"
"Không hôn như thế thì hôn thế nào? Hay anh phải chạm môi với em rồi đưa lưỡi vào trong?"
"Không được!"
Thịnh Đình Thâm vô cảm véo má cô một cái như muốn nói, vậy mà em còn hỏi nữa, anh nhẫn nhịn chưa đủ khổ sở hay sao.
Quý Thư Dã cạn lời: "Sao anh lại đến đây?"
"Anh đang tính hỏi em đấy, tại sao em vẫn chưa chịu về?"
"Em vừa dắt chó đi dạo xong, vô tình ngủ quên mất."
"Vậy giờ có thể về được chưa?"
Quý Thư Dã đã bận rộn cả ngày trời nên lười cử động: "Em hơi mệt... Em muốn ngủ ở đây."
Dứt lời, cô đã bị anh ôm ngang bế lên: "Này…"
Thịnh Đình Thâm nói: "Anh không muốn ngủ ở đây."
"Vậy anh có thể về nhà."
"Anh đã cất công đến tận đây mà em lại bảo anh về một mình sao?"
Quý Thư Dã bực mình, rất muốn đánh anh một trận. Đúng lúc này, Lucky hăm hở chạy vọt ra từ phòng khách, có lẽ biết cô sắp rời đi nên nó cứ chạy vòng quanh chân cô.
Trong phút chốc, Quý Thư Dã cảm nhận rất rõ người đang ôm mình bỗng nhiên cứng người. Cô sực nhớ ra điều gì đó, lập tức tụt xuống khỏi người anh, dỗ dành Lucky: "Nào, vào trong phòng đi."
Lucky sủa một tiếng, không chịu đi. Quý Thư Dã bèn đứng chắn trước Thịnh Đình Thâm, nghiêm giọng nói: "Lucky, đi vào trong phòng, ngoan nào."
Lần này Lucky đã hiểu lời cô nói, nó sủa vang vài tiếng rồi ngoan ngoãn quay trở vào trong. Quý Thư Dã thở phào nhẹ nhõm, quay lại nhìn Thịnh Đình Thâm: "Anh không sao chứ?"
Thịnh Đình Thâm khựng người: "... Cái gì?"
"Anh có thấy khó chịu ở đâu không? Có bị giật mình không?"
Cô nhìn anh, ánh mắt không giấu nổi vẻ căng thẳng và lo âu, thậm chí còn lẫn cả sự dò xét dè dặt, giống như sợ mình sẽ quấy rầy đến điều gì đó.
Bấy giờ Thịnh Đình Thâm mới vỡ lẽ, hóa ra hành động vừa rồi của cô là để bảo vệ mình, tim anh đột nhiên đập thình thịch: "Em nghĩ là anh rất sợ sao?"
Lúc nãy, Quý Thư Dã chợt nhớ đến những chuyện mà Thịnh Đình Thâm từng trải qua hồi bé nên mới muốn đuổi Lucky về phòng ngay. Bây giờ cô đã hiểu tại sao lần trước sau khi bế Lucky, sắc mặt anh lại tái mét đi như thế, vì những ký ức tuổi thơ tàn nhẫn rất dễ khiến con người khi trưởng thành rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Có điều, cô không định nói với anh rằng mình đã biết những chuyện này. Cô có thể cảm nhận được Thịnh Đình Thâm hoàn toàn không muốn nhắc tới.
"Anh sợ còn gì, chẳng phải lần trước anh đổ mồ hôi lạnh lúc ôm Lucky đó à?" Quý Thư Dã nhận ra phản ứng vừa rồi của mình hơi quá đà, bèn giả vờ thoải mái: "Sợ chó cũng đâu phải chuyện gì đáng xấu hổ, trên đời có nhiều người sợ chó lắm."
Thịnh Đình Thâm nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác: "Anh không sợ."
"... Ồ, không sợ thì không sợ, xem như em nhìn nhầm được chưa?" Quý Thư Dã hắng giọng, chuyển chủ đề: "Ầy, tự dưng đói quá, hay là chúng ta về Cửu Châu Hoa Đình nhé? Ở đó siêu nhiều đồ ăn."
Cô đi thẳng ra ngoài, chẳng cần anh phải ép buộc.
Thịnh Đình Thâm im lặng một lát rồi rảo bước đi theo: "Quý Thư Dã, có phải em đã biết chuyện gì rồi không?"
"Chuyện gì cơ? Ý anh là gì?"
Thịnh Đình Thâm thấy cô chớp đôi mắt to tròn nhìn mình, bỗng dưng chẳng muốn hỏi nữa: "... Em định lát nữa về sẽ ăn gì?"
"Em muốn ăn món do bác Điền nấu!"
Thịnh Đình Thâm: "Ông ấy tan làm rồi."
"Ồ..."
Thịnh Đình Thâm thấy cô ỉu xìu, lại nói thêm: "Để anh gọi cho ông ấy."
"Không cần đâu, không cần đâu, phiền ông ấy quá."
"Em bớt nói mấy lời trái lòng mình đi."
…
Vào giữa tháng Giêng, trời đổ mưa suốt mấy ngày liền.
Các hoạt động ngoài trời của khách sạn, nhất là tiệc cưới, đều buộc phải chuyển sang thực hiện theo phương án B. Đây là một việc vô cùng phiền phức, ngày nào Quý Thư Dã theo dõi sát sao công tác tổ chức của đơn vị tổ chức sự kiện, chỉ sợ xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Hôm đó, khi về Cửu Châu Hoa Đình sau khi tan sở, cô đột nhiên thấy điện thoại của Hạ Diên sáng lên. Dạo gần đây anh không xuất hiện, chiếc điện thoại cứ thế bị bỏ quên trên bàn trà.
Quý Thư Dã thấy màn hình hiển thị tên người gọi đến ghi là "bà" bèn bắt máy.
"Alo, bà ạ."
"Alo? Có phải Thư Dã đó không?"
"Vâng, là cháu ạ."
"Thư Dã à, A Diên có ở đó không cháu?"
Quý Thư Dã đáp: "Dạ... anh ấy, anh ấy đang tắm. Có chuyện gì vậy bà?"
"Chao ôi, mấy ngày nay trời cứ mưa suốt ấy mà, hôm nay bà đi kiểm tra phòng sách của ông ngoại nó thì phát hiện ra có một số sách vở đã bị ướt hết cả rồi. Có lẽ là do biệt thự đã nhiều năm không tu sửa lại nên vách tường nào đó đã bị dột... Giờ bà đã gọi người đến rồi, họ đang chuẩn bị tiến hành kiểm tra và sửa sang tạm thời."
"Khổ nỗi phòng sách rộng quá, bên trong lại có rất nhiều sách quý hiếm và một số tài liệu khảo sát địa chất quý giá. Ngày xưa ông cụ không cho phép ai động vào mấy thứ đó nên bà mới tính gọi A Diên qua đây một chuyến, thu xếp tài liệu quan trọng rồi chuyển đi nơi khác."
Trong lúc bà cụ đang nói chuyện, Quý Thư Dã trông thấy Thịnh Đình Thâm đang đi vào từ huyền quan. Cô vội ra hiệu cho anh im lặng rồi nói với người ở đầu dây bên kia: "Dạ, cháu hiểu rồi, cháu sẽ nói với anh ấy ngay. Bà yên tâm, bây giờ chúng cháu sẽ tới đó."
Sau khi cúp điện thoại, Quý Thư Dã lập tức mặc áo khoác vào, kéo tay Thịnh Đình Thâm vừa vào nhà đi ra cửa.
"Bà nói phòng sách của ông ngoại sắp bị ngập nước, bảo chúng ta qua đó giúp một tay." Cô dừng lại, quay đầu nhìn Thịnh Đình Thâm: "Anh có hiểu gì về mấy tài liệu khảo sát địa chất đó không? Anh có biết tài liệu quan trọng nằm ở đâu trong phòng sách của ông ngoại không?"
Thịnh Đình Thâm đáp: "Biết một chút, không nhiều lắm."
"Vậy chắc là đủ rồi! Chúng ta mau đi thôi, những tài liệu đó quan trọng lắm."
"Quan trọng lắm sao? Giờ cũng chỉ có Hạ Diên thấy nó quan trọng thôi."
Quý Thư Dã dừng chân: "Cũng, cũng không phải thế. Đó đều là sách quý cả..."
"Nhưng em đi vì cậu ấy."
Quý Thư Dã ngượng ngùng buông tay: "Được rồi, đúng là vậy thật. Nếu anh không muốn đi thì có thể sắp xếp vài người có chuyên môn đến giúp em được không?"
Thịnh Đình Thâm lạnh lùng hừ một tiếng: "Nửa đêm nửa hôm thế này anh biết tìm đâu ra người cho em chứ."
"Vậy em đi một mình."
Cô quay đầu dợm bước đi, Thịnh Đình Thâm kịp thời giữ người lại: "Anh nói là không đi à?"
Đôi mắt Quý Thư Dã sáng lên.
Thịnh Đình Thâm mất kiên nhẫn nói: "Tài xế đã về rồi, em vào lấy chìa khóa xe đi."
"Được!"
Chiếc xe chở hai người lao vút đi trong đêm. Trời vẫn đổ mưa, đường sá trơn trượt rất khó lái nên họ đến muộn hơn thời gian dự kiến một chút.
Bà cụ đã đứng chờ sẵn ở cửa, thấy hai người đến thì nói: "Người bà gọi đến giúp đỡ đã ở trong phòng sách rồi. A Diên à, cháu vào xem xem cái nào quan trọng thì dọn trước nhé. Đêm nay chắc chắn không thể dọn đi hết được."
Thịnh Đình Thâm lạnh nhạt đáp lại một tiếng.
Có lẽ bà cụ đã quá quen với việc anh lúc thì ôn hòa lúc lại lạnh lùng nên chẳng thấy có gì bất thường, chỉ dẫn họ đi thẳng lên phòng sách ở trên lầu.
Đến lúc bước vào phòng sách, Quý Thư Dã mới hiểu vì sao bà cụ lại nói không thể dọn hết trong một buổi tối được, bởi thật sự là... Quá rộng lớn. Nơi này trông chẳng khác nào một thư viện thu nhỏ, nhìn đâu cũng thấy những giá sách dựng đứng thành từng hàng ngang dọc, chia cắt không gian rộng lớn thành nhiều lối đi nhỏ giữa các kệ sách.
Giá sách dựng ở hai bên bức tường là loại cao đụng trần, người ta phải dùng đến thang chuyên dụng thì mới lấy được những cuốn sách ở trên cao xuống.
Có một cái bàn dài nằm sâu trong góc ngay cạnh cửa sổ. Do chủ nhân căn phòng đã qua đời nên đồ đạc trên bàn vô cùng gọn gàng, chỉ đặt một ống đựng bút và một hộp đựng tài liệu.
Bà cụ vừa bước vào đã chỉ huy những người khác thu dọn. Thịnh Đình Thâm đảo mắt nhìn quanh một lượt, đi thẳng về phía kệ sách nằm gần bàn làm việc nhất. Nơi này quá đỗi lạ lẫm với Quý Thư Dã, cô cũng không hiểu rõ về đống sách báo này nên chỉ biết đi theo sau lưng Thịnh Đình Thâm: "Bây giờ em phải làm gì?"
Thịnh Đình Thâm nói: "Em qua bên kia giúp họ đi, ở đây để anh thu xếp."
"Ồ, được thôi."
Quý Thư Dã đi tìm bà cụ, dưới sự chỉ huy của bà ấy, cô và những người khác phân loại sách trên giá theo từng danh mục rồi xếp vào thùng các-tông, sau đó dán băng dán niêm phong để chuyển ra ngoài. Có điều, số lượng sách thật sự quá nhiều, họ đã dọn dẹp suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn còn quá nửa số sách chưa được đưa xuống.
Thắt lưng Quý Thư Dã mỏi nhừ, bà cụ thấy vậy bèn ngăn không cho cô tiếp tục lấy sách xuống nữa: "Thư Dã, chỗ sách còn lại cũng không nhiều lắm, cứ để họ làm tiếp. Cháu qua xem bên A Diên thế nào rồi, nếu không có vấn đề gì thì hai đứa về nhà trước đi."
Bên phía Thịnh Đình Thâm đa phần đều là các hồ sơ và tài liệu, vì là giấy tờ nên việc phân loại càng thêm khó khăn, phải hết sức cẩn thận. Song, hiện giờ anh đã sắp xếp gần như xong xuôi, bắt đầu dọn tủ bên hông bàn làm việc. Chiếc tủ được chia làm bốn ngăn, sau khi thu dọn tài liệu ở ngăn thứ nhất và ngăn thứ hai, anh kéo ngăn thứ ba ra. Ngăn thứ ba không có nhiều đồ đạc, chỉ có vài cuốn sổ ghi chép số liệu.
Thịnh Đình Thâm lấy hết ra. Trong lúc anh lật xem một cuốn sổ trong số đó, bỗng có một lá thư rơi ra ngoài.
Ánh mắt anh thoáng đờ đẫn. Trên đó chỉ viết ba chữ, là nét chữ của ông ngoại.
Gửi A Diên.
Anh khựng lại vài giây, sau đó mở lá thư ra...