Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 69: Hồi ức

Khi Hạ Diên trở về, vết sưng đỏ trên mặt đã tan đi, chỉ còn lại vệt máu mờ nhạt vương bên khóe miệng là minh chứng cho việc cái tát kia từng thực sự xảy ra.

 

Quý Thư Dã nhìn bác sĩ thay băng đổi thuốc trên trán anh, xót xa hỏi: “Anh thấy sao rồi, còn đau không?”

 

Hạ Diên khẽ nhíu mày: “Vẫn ổn.”

 

“Bây giờ thì ổn... chứ anh không biết lúc trước đáng sợ thế nào đâu, chảy rất nhiều máu.”

 

“Làm em sợ rồi.”

 

“Đương nhiên rồi, em thật sự không ngờ tên Thịnh Nghiêm Tề đó lại làm liều như vậy. Thịnh Đình Thâm đỡ hộ em một cú đó, lúc ấy gần như đã ngất đi rồi.”

 

Hạ Diên liếc nhìn cô rồi khẽ “ừ” một tiếng.

 

Quý Thư Dã không hề nhận ra sự hụt hẫng xẹt qua trong mắt anh, một loại hụt hẫng với câu hỏi “tại sao mình lại không có ở đó”.

 

Cô chỉ nói: “Hai ngày tới anh đừng ra ngoài nữa, ở nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi.”

 

“Ngày mai bắt buộc phải ra ngoài.”

 

“Đi đâu cơ?”

 

“Ngày giỗ của ông ngoại, anh muốn đi thăm ông.”

 

“Ngày mai em không phải đi làm, để em đi cùng anh.” Quý Thư Dã chỉ vào đầu anh: “Em không yên tâm.”

 

Hạ Diên khẽ cười: “Được.”

 

Hôm sau, hai người ăn sáng xong thì xuất phát.

 

Khi còn sống, ông ngoại của Hạ Diên thường sống ở Vườn Hoa Hồng nhưng vài năm cuối đời khi lâm trọng bệnh, ông ấy hầu như đều ở sơn trang Lộc Lĩnh. Mộ phần và di vật của ông ấy cũng được đặt tại đây.

 

Năm nào Hạ Diên cũng đến thăm, vậy nên khi anh bước vào nhà, bà cụ đang cắt tỉa hoa cỏ bên trong không hề tỏ ra bất ngờ mà chỉ bước tới: “A Diên, bà biết ngay hôm nay cháu nhất định sẽ đến mà.”

 

Bà ấy nói xong thì nhìn sang Quý Thư Dã, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: “Đây là...”

 

“Bà ơi, cô ấy tên là Quý Thư Dã, là bạn gái của cháu.”

 

“Bạn gái?” Mắt bà cụ sáng lên: “Vậy… Vậy hai đứa mau vào đây, vào trong ngồi đi.”

 

Sơn trang Lộc Lĩnh rất rộng. Kể từ khi ông ngoại qua đời, những người giúp việc trước đây đều đã bị cho nghỉ, chỉ còn lại một mình bà cụ trông nom, dọn dẹp vệ sinh và trồng hoa cỏ.

 

Sau khi mời họ vào nhà, bà cụ chuẩn bị trà nước và đồ tráng miệng, cười nói: “Bà mới làm sáng nay đấy, nếm thử xem sao.”

 

Quý Thư Dã ăn một miếng bánh quy nhỏ, chân thành khen ngợi: “Ngon lắm ạ, tay nghề của bà thật tuyệt.”

 

“Trước kia ông bà chủ đều thích ăn, nên bà thường xuyên làm. Hồi bé A Diên cũng thích lắm, chỉ là không được phép ăn nhiều vì sợ hỏng răng.”

 

Quý Thư Dã thấy bà cụ luôn gọi anh là “A Diên”, trong lòng khá kinh ngạc. Nhưng cô cũng không biết bà cụ này biết được bao nhiêu chuyện, bèn không nói thêm gì.

 

“Bà ơi, bọn cháu định đi thăm ông ngoại một lát, lát nữa về ăn tiếp nhé.”

 

“Được chứ, để bà dẫn hai đứa đi.”

 

Ông ngoại được an táng ở ngay gần sơn trang Lộc Lĩnh, ở tận trên đỉnh núi, phải đi xe điện chở khách lên đó.

 

Bà cụ quen đường thuộc lối, lái xe đưa hai người đi. Phong cảnh trên đỉnh núi rất đẹp, ở đó chỉ có một tấm bia mộ ghi dòng chữ: Mộ của Hạ Tùng Ngật.

 

Hạ Diên bước tới, lấy từ trong túi ra những món đồ mà ông ngoại thích ăn rồi rót một ly rượu.

 

“Ông ngoại, cháu tới thăm ông đây. Nhưng năm nay cháu không đi một mình, mà còn dẫn theo bạn gái nữa, ông thấy không.”

 

Quý Thư Dã bước đến cạnh Hạ Diên, đặt bó hoa mang theo xuống: “Cháu chào ông ngoại, cháu là Quý Thư Dã. Lần đầu gặp mặt, bó hoa này tặng ông, hy vọng ông sẽ thích.”

 

“Thích, chắc chắn là thích rồi, ông cụ thích hoa bách hợp nhất đấy.” Bà cụ đứng phía sau cười nói.

 

Quý Thư Dã khẽ cười: “Hoa này là do Hạ Diên giúp cháu chọn đấy ạ.”

 

“Ừ, A Diên là người hiểu ông ấy nhất.”

 

Năm nào Hạ Diên cũng đến và năm nào cũng ở lại rất lâu. Nhìn là biết anh có rất nhiều chuyện muốn tâm sự với ông ngoại. Thế nên Quý Thư Dã dành cho anh không gian riêng, mượn cớ muốn đi dạo quanh đây để cùng bà cụ xuống núi trước.

 

Sơn trang hiếm khi có người lui tới, hiếm hoi lắm mới có người để trò chuyện nên bà cụ rất vui.

 

Sau khi trở về khu nhà chính, bà ấy lại mang rất nhiều điểm tâm ra khu vườn nhỏ để Quý Thư Dã vừa ăn vừa ngắm hoa trong vườn.

 

“Mấy cây này đều do bà trồng đấy, cháu xem giống hoa kia kìa, khó sống lắm, phải dày công chăm sóc mới được.”

 

Quý Thư Dã tán thưởng: “Đẹp thật đấy ạ, sau này nghỉ hưu cháu cũng muốn trồng hoa ở nhà, nghĩ thôi đã thấy thật thảnh thơi.”

 

“Cái con bé này, còn trẻ thế mà đã nghĩ đến chuyện nghỉ hưu rồi à? À phải rồi, cháu làm nghề gì vậy?”

 

“Bà ơi, cháu làm việc ở khách sạn ạ.”

 

“Vậy sao, thế cháu và A Diên quen nhau thế nào?”

 

“Tình cờ gặp nhau ở một nhà hàng ạ, cháu rất thích anh ấy, sau đó lại ngồi chầu chực ở đó mấy ngày liền, cuối cùng mới đợi được người ta.”

 

Bà cụ thấy cô nói chuyện thẳng thắn thì bật cười sảng khoái, cười xong lại hơi cảm khái nói: “Thằng bé A Diên này, có thể gặp được một người nó thích quả thật không dễ dàng gì. Trước đây bà cứ sợ nó giống y như bậc cha chú trong nhà, mãi không học được cách yêu thương người khác.”

 

Quý Thư Dã đặt tách trà trên tay xuống, không nhịn được bèn hỏi: “Bà ơi, sao bà lại gọi anh ấy là A Diên vậy?”

 

“Chuyện này à, nói ra thì dài lắm.” Bà cụ khẽ thở dài: “Ngày trước nhà họ Thịnh đối xử với A Diên quá mức khắt khe, có một lần ông chủ đi thăm nó, chướng mắt với cách giáo dục của ba mẹ nó nên đã đưa nó về đây ở vài ngày. Lúc mới đến thằng bé lầm lì ít nói, sau này ngày nào ông chủ cũng chơi đùa, học tập cùng nó, nó mới dần nở nụ cười. Sau đó nữa, nó thường xuyên gọi điện cho ông chủ, nói muốn đến đây ở. Ông chủ xót nó, những lúc rảnh rỗi lại đón nó qua đây.”

 

“Cũng có một ngày, đột nhiên nó bảo không muốn mang họ Thịnh nữa, nó nói muốn ở lại đây mãi mãi, theo họ ông ngoại. Hơn nữa nhé, nó còn tự đặt tên cho mình là Hạ Diên, nó nói muốn được kéo dài những tháng ngày như thế này...”

 

Quý Thư Dã sững sờ: “Lúc đó anh ấy mấy tuổi ạ?”

 

“Chắc chưa tới mười tuổi... tầm chín tuổi gì đó.”

 

“Nhỏ vậy sao...”

 

“Đúng vậy, một đứa trẻ chưa đến mười tuổi mà đã có suy nghĩ như thế, đủ thấy nhà họ Thịnh đã khiến nó đau khổ đến mức nào. Đáng tiếc, nó không thể ở lại đây mãi được. Bên nhà họ Thịnh không cho phép, ba mẹ nó cũng không cho phép.”

 

Bà cụ nhắc đến chuyện này thì lại nhớ thêm rất nhiều chuyện cũ, lẩm bẩm nói: “Trước đây, tình cảm giữa ông chủ và bà chủ không tốt, trong chuyện dạy dỗ con gái cũng bất đồng ý kiến. Bà chủ là người mạnh mẽ, muốn con gái thừa kế công ty nên rất nghiêm khắc với cô ấy. Còn ông chủ thì mong con gái có thể làm những điều mình thích hơn, đừng ép nó quá. Vì vậy hai người thường xuyên cãi nhau. Sau này, cộng thêm đủ kiểu bất đồng quan điểm nên họ đành sống ly thân. Mẹ của A Diên là sống cùng bà chủ... Lúc còn sống, ông chủ cũng thường hối hận, nói rằng lẽ ra mình nên kiên trì đến cùng, không nên để con gái trở nên giống mẹ nó, cố chấp với mọi thứ như vậy. Nếu thế thì... A Diên cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh như bây giờ. Đời này nối đời kia, đều là nghiệt duyên cả.”

 

Quý Thư Dã nghe xong hơi buồn bã nói: “Hai hôm trước cháu mới gặp ba mẹ anh ấy. Cách họ đối xử với anh ấy thật sự rất tệ, toàn là trách móc, bạo lực... hoàn toàn không có chút quan tâm nào.”

 

“Cho nên họ thật sự chưa từng thay đổi.” Khuôn mặt bà cụ lộ vẻ phẫn nộ, lại tràn đầy thương xót: “Trước kia có một khoảng thời gian ông chủ rất lo cho A Diên, còn bảo bà sang đó chăm lo sinh hoạt cho nó. Trong khoảng thời gian bà chăm sóc, ba mẹ nó thường xuyên cãi nhau. Có một lần, mẹ nó phát hiện ra ba nó có ý đồ với cô giáo dạy piano của nó, tức giận đập nát cả cây đàn... Lúc ấy A Diên cứ đứng yên một bên, cũng chẳng biết khóc... Nó ấy à, rất thích đánh đàn piano nhưng sau đó thì không bao giờ học nữa.”

 

Quý Thư Dã không ngờ đằng sau chuyện đàn piano lại còn có quá khứ như vậy. Cô nhớ lại lần đầu hai người gặp nhau, Hạ Diên khi trưởng thành biết đánh đàn piano, hơn nữa còn đánh rất hay, xem ra là sau này anh đã tự học.

 

Cho nên... người không bao giờ đánh đàn piano nữa là Thịnh Đình Thâm.

 

Trong lòng Quý Thư Dã vô cùng rối rắm nhưng cô lại nhớ ra điều gì đó nên lên tiếng hỏi: “Bà ơi, bà có biết tại sao anh ấy lại sợ chó không?”

 

“Chó sao? Thật ra nó rất thích. Chỉ là...” Bà cụ ngập ngừng một lúc rồi nói: “Chuyện này xảy ra trước khi bà đến chăm sóc nó, là lúc rảnh rỗi mấy người giúp việc kể riêng với bà. A Diên từng nuôi một chú chó hoang, nuôi được hơn nửa năm nhưng sau này vì một bài thi không tốt, chú chó đó đã bị đánh chết... ngay trước mặt nó.”

 

“Cái gì cơ?”

 

“Những chuyện như vậy nhiều lắm, kể không hết được đâu.” Bà cụ nói: “Nó không ngoan hoặc không hoàn thành việc gì đó thì sẽ bị phạt, bị nhốt vào phòng tối. Cháu nói xem, kiểu đó thì sao gọi là giáo dục được, ngược lại chỉ để lại bóng ma tâm lý cho đứa trẻ. Đáng tiếc chúng ta ở đó cũng chỉ là người hầu kẻ hạ, biết nói được gì đây.”

 

“Từ nhỏ tâm trạng của A Diên đã sáng nắng chiều mưa, chẳng phải là vì những chuyện này sao. Đáng hận là ba mẹ nó ra ngoài lại cứ diễn kịch yêu thương nhau, ai mà biết được bên trong rốt cuộc vặn vẹo đến mức nào. Thư Dã à, bé ngoan, bà nhìn hai đứa bên nhau bà vui lắm. Mặc dù tính cách A Diên đôi khi hơi gai góc nhưng bản chất nó là một đứa trẻ tốt. Cháu hãy tin tưởng nó, nhất định phải ở bên nhau thật tốt nhé.”

 

...

 

Trong cơ thể này đã xuất hiện hai con người.

 

Quý Thư Dã nhất thời cũng không biết phải hứa “ở bên nhau thật tốt” như thế nào nhưng thấy trong mắt bà cụ đong đầy sự kỳ vọng, cô không muốn làm bà ấy buồn nên đành gật đầu.

 

Bà cụ vui lắm, lại đi vào trong pha thêm một ấm trà. Quý Thư Dã cứ ngồi yên tại chỗ, thẫn thờ nghĩ về những chuyện ban nãy.

 

Cô chợt lờ mờ hiểu ra tại sao Thịnh Đình Thâm lại trở thành Thịnh Đình Thâm, và cũng mơ hồ nhận ra vì sao Hạ Diên lại là Hạ Diên.

 

Cô nghĩ Thịnh Đình Thâm là nhân cách chính của thân thể này, hồi nhỏ hẳn đã rất thích đàn piano, rất thích chó con, cũng thích những sông ngòi, hồ biển mà anh nhìn thấy khi ở bên ông ngoại. Song tất cả những điều ấy đều dần bị bóng tối thời thơ ấu xóa sạch. Vì thế sâu trong lòng anh đã nảy sinh ra một con người khác là Hạ Diên.

 

Hạ Diên trở thành lối thoát duy nhất cho những góc khuất tăm tối của Thịnh Đình Thâm. Anh dịu dàng, ấm áp tựa ánh dương, biết đánh đàn piano và cũng rất thích chó con...

 

Anh có thể làm tất cả những chuyện mà Thịnh Đình Thâm không thể làm, cũng trở thành dáng vẻ mà Thịnh Đình Thâm mãi mãi không thể trở thành. Bọn họ không phải là một người nhưng cũng lại là cùng một người.

 

“Tiểu Dã, đang nghĩ gì thế?” Đột nhiên, giọng của Hạ Diên vang lên từ phía sau.

 

Quý Thư Dã bỗng sực tỉnh, lúc này mới nhận ra mình đã ngồi thẫn thờ trong vườn rất lâu. Cô vội vàng đứng dậy, quay đầu lại nói: “Anh xong rồi à?”

 

“Ừ, trò chuyện với ông ngoại rất lâu, chúng ta về thôi.”

 

“Được... Bà cụ đâu rồi?”

 

“Ban nãy bà vừa đón anh xuống, đang ở phòng trong.”

 

“Vậy chúng ta qua chào bà một tiếng.”

 

“Ừ.”

 

Họ rời khỏi sơn trang Lộc Lĩnh rồi quay trở về Vườn Hoa Hồng.

 

Buổi sáng ăn quá nhiều đồ tráng miệng ở chỗ bà cụ nên Quý Thư Dã không ăn nổi bữa trưa nữa, cô bèn ngồi trên sàn chơi với Lucky. Chơi một hồi, cô lại hơi lơ đãng.

 

Hạ Diên gọi hai tiếng cô đều không nghe thấy, cho đến khi anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

 

“Tiểu Dã, hôm nay ở Lộc Lĩnh em với bà nói chuyện gì vậy?” Anh cầm đồ chơi của Lucky lên trêu nó.

 

Quý Thư Dã đáp: “Bà kể cho em nghe một số chuyện hồi nhỏ của anh.”

 

“Hồi nhỏ sao...” Hạ Diên ngập ngừng một lát, dường như đã nhớ ra: “Đúng rồi, quả thật bà từng chăm sóc anh một khoảng thời gian.”

 

“Vâng, bà nói phương pháp giáo dục của ba mẹ anh có vấn đề, đã làm rất nhiều chuyện quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ.” Quý Thư Dã nhớ lại bèn thấy tức giận: “Em chưa từng thấy kiểu ba mẹ nào như vậy, thật sự quá đáng ghét.”

 

Hạ Diên xoa đầu cô: “Bà đã kể những chuyện gì?”

 

Anh thấy cô do dự thì nói tiếp: “Không sao đâu, anh muốn nghe. Bà chưa từng nhắc đến trước mặt anh những chuyện này.”

 

“Bà ấy không nhắc với anh là sợ anh nhớ lại rồi đau lòng, còn nhắc với em là mong em có thể thương anh.” Quý Thư Dã nâng mặt anh lên rồi nói: “Trước đây anh cũng từng nói mình không nhớ những ký ức ấy. Em thấy như vậy rất tốt, những chuyện không vui thì không cần phải nhớ.”

 

“Thật ra cũng không phải là hoàn toàn không nhớ, anh có thể nhớ lại được một vài đoạn ký ức vụn vặt. Em nói đi, anh muốn xác định xem những gì bà nhìn thấy có trùng khớp với những gì thấp thoáng hiện ra trong đầu anh không.”

 

Quý Thư Dã mím môi, thấy anh khăng khăng muốn biết nên đành nói: “Bà kể hồi nhỏ anh rất thích đánh đàn piano, anh có ấn tượng gì không?”

 

“Tất nhiên rồi. Nhưng sau đó hình như… cây đàn piano đã bị đập nát.”

 

“Đúng. Bởi vì mẹ anh cảm thấy ba anh có ý đồ với cô giáo dạy piano của anh, nên đã đập nát nó.”

 

Hạ Diên im lặng một lát: “Đúng là phong cách làm việc của họ.”

 

“Bà còn nhắc đến chú chó con nữa, ừm... nhưng về chuyện chú chó con thì bà không nói quá nhiều, vì lúc đó bà vẫn chưa đến nhà anh, chỉ là nghe nói lại thôi. Vì cho rằng anh mải chơi quên mất chí hướng, nên ba anh đã đem chú chó con…”

 

“Đánh chết?”

 

Quý Thư Dã sững sờ: “Bây giờ anh đều có thể nhớ ra được sao?”

 

“Là bị đánh chết, đúng không?”

 

“Vâng...”

 

Huyệt thái dương giật thót một cái, vô vàn ký ức tựa như những mảnh vỡ vụn xẹt qua trong tâm trí anh, rất khó để chắp vá lại với nhau.

 

Hạ Diên chau mày: “Dạo gần đây tự nhiên anh có thể nhớ lại được một chút... Nhưng anh không nhớ rõ khung cảnh cụ thể lắm, là ở khu vườn đúng không?”

 

“Vâng.”

 

“Là một chú chó rất nhỏ đúng không, ông ta ra tay rất mạnh, chắc đánh vài cái là...”

 

“Cái này thì em không biết, bà cũng không kể.”

 

“Được, vậy bà ấy còn kể gì nữa?”

 

“Kể chuyện họ trừng phạt anh như thế nào... Nếu anh không ngoan hoặc thành tích không đạt hạng nhất, thì sẽ bị nhốt vào trong phòng, không cho ra ngoài.”

 

Hạ Diên tìm kiếm trong mớ ký ức vụn vỡ của mình nhưng tìm rất lâu, chỉ nhìn thấy từng màn đen kịt...

 

Căn phòng, là một căn phòng rất tối đúng không.

 

Anh bất chợt ấn mạnh vào thái dương, cảm thấy cơn đau nhói bên trong đột ngột trở nên rõ ràng.

 

“Hạ Diên, anh sao vậy?” Quý Thư Dã nhận ra anh có gì đó không ổn, lập tức hoảng hoảng, vội nói: “Anh đừng nghĩ nữa. Chuyện trước kia quên rồi thì cứ quên đi, không có gì đáng để nhớ lại cả!”

 

Cơn đau đầu ập đến cực kỳ nhức nhối và dữ dội, sắc mặt Hạ Diên tái nhợt đi thấy rõ.

 

Quý Thư Dã thấy mình nói không có tác dụng nên lập tức ôm chặt lấy anh: “Hạ Diên, dừng lại! Có nghe thấy không hả?”

 

Hạ Diên không nói gì, nét mặt đầy vẻ đau đớn, giống như đang chìm sâu vào mớ suy nghĩ của chính mình.

 

Quý Thư Dã sợ tới mức hai mắt đỏ hoe, không ngừng gọi anh, nói chuyện với anh. Ngay lúc cô đã hoảng sợ cực độ, định kéo thẳng anh đến bệnh viện, thì anh bừng tỉnh lại, nắm chặt lấy cổ tay cô.

 

“Anh không sao, không cần đi đâu...”

 

“Nhưng lúc nãy anh...”

 

“Chỉ là một vài đoạn ký ức bỗng nhiên nhảy ra thôi, rất hỗn loạn.”

 

“Tại em, tại em, em không nên nhắc lại chuyện trước đây.”

 

Mặt Hạ Diên vẫn còn rất nhợt nhạt: “Không sao, là do anh muốn nghe.”

 

“Vậy thì anh đừng nói muốn nghe nữa, ký ức trong đầu anh và những gì bà ấy nhìn thấy có gì tốt mà chắp vá với nhau chứ, quên rồi thì cứ quên đi!”

 

Hạ Diên thấy Quý Thư Dã bị dọa cho không nhẹ thì cảm thấy hơi có lỗi, bèn ôm cô vào lòng: “Được, không nhắc nữa... em đừng sợ.”

 

“Em không sợ! Là anh đừng sợ mới đúng... Hạ Diên, những ký ức đó đối với anh bây giờ chẳng phải chuyện quan trọng gì đâu, đừng nhớ lại nữa.”

 

Ánh đèn dịu nhẹ từ trên trần hắt xuống, rọi l*n đ*nh đầu hai người.

 

Lucky không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn cứ đi vòng quanh bên cạnh.

 

Hạ Diên vỗ nhẹ vào lưng Quý Thư Dã một cách chậm rãi rồi dịu dàng dỗ dành: “Được, anh không nghĩ nữa.”

 

Thế nhưng ở một góc khuất mà cô không nhìn thấy, ánh mắt anh lại thoáng hiện vẻ lạnh lùng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn