“Mẹ kiếp! Mày dám đánh tao à?”
Thịnh Nghiêm Tề bị đè xuống đất, mặt sưng phù, mũi chảy máu.
Ánh mắt Thịnh Đình Thâm u ám, lạnh lùng: “Anh đụng tay nào vào cô ấy? Tay trái đúng không?”
“Á!”
Cảm giác đau nhói ở cổ tay khiến Thịnh Nghiêm Tề tái mặt: “Buông ra! Mày điên rồi!”
“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!” Người đứng đằng sau luôn miệng can ngăn.
Thịnh Đình Thâm quay đầu, nhìn thấy Quý Thư Dã hoảng sợ ra mặt, hét: “Anh mau bỏ tay xuống đi… Đó là anh họ anh đó.”
Thịnh Đình Thâm chẳng hề coi Thịnh Nghiêm Tề là anh nhưng thấy Quý Thư Dã sợ nên anh vẫn dừng tay đứng dậy: “Sao em không trả lời tin nhắn?”
“Anh đánh anh ta như vậy không sao chứ?” Đây là chuyện duy nhất mà Quý Thư Dã nghĩ được.
Trong đầu Thịnh Đình Thâm cũng chỉ có đúng một chuyện: “Sao em không trả lời tin nhắn?”
“Em, em không thấy… Em đang đi chơi với Trình Vi, bạn cùng phòng của em. Em không ngờ lại chạm mặt Thịnh Nghiêm Tề.” Quý Thư Dã nhìn người nằm dưới đất, hoảng loạn hỏi: “Làm sao bây giờ? Gọi xe cứu thương nhé?”
“Anh Tề! Anh Tề, anh không sao chứ?” Lúc này, mấy người bạn của Thịnh Nghiêm Tề chạy tới.
Tới cùng với họ còn có Đinh Nhất Duy và Trình Vi. Vừa rồi Đinh Nhất Duy dụ Trình Vi đi chỗ khác vì Thịnh Nghiêm Tề nói muốn nói chuyện riêng với Quý Thư Dã mấy câu.
Đinh Nhất Duy không dám đắc tội với anh ta nên tất nhiên phải nghe lời. Nhưng anh ta không ngờ khi mình quay lại thì sự tình đã thành ra thế này.
“Thư Dã! Em có sao không?” Trình Vi sợ điếng người, lập tức chạy tới.
Quý Thư Dã lắc đầu.
Trình Vi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao bạn trai em lại ở đây?”
Không đợi Quý Thư Dã trả lời, đã có người hô hoán: “Thằng này đánh anh Tề!”
Tất cả mọi người nhìn về phía Thịnh Đình Thâm.
Đinh Nhất Duy: “Anh ta là bạn trai của Thư Dã à?”
Trình Vi: “Vâng...”
Đinh Nhất Duy: “Trời ạ, người anh em à, anh biết người kia là ai không mà dám nặng tay thế hả?”
Trình Vi cũng biến sắc, nói nhỏ với Quý Thư Dã: “Thư Dã, người này là cậu cả của tập đoàn Thịnh Hoa đấy… Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Anh ta động tay động chân với em.” Quý Thư Dã giải thích.
Nhưng Thịnh Đình Thâm không có kiên nhẫn để lãng phí nước bọt, tất nhiên anh cũng chẳng hề sợ hãi, thản nhiên kéo Quý Thư Dã đi ra ngoài.
Những người khác vội dìu Thịnh Nghiêm Tề dậy, bấy giờ mới hỏi anh ta xem phải làm gì.
Thịnh Nghiêm Tề không nói gì, nhìn chằm chằm theo bóng lưng hai người kia, bỗng vớ lấy đồ để trên bàn, xông tới…
“Cẩn thận!”
Tiếng kêu sợ hãi vang lên ở đằng sau.
Quý Thư Dã vô thức quay đầu, chỉ thấy Thịnh Nghiêm Tề giơ một món đồ thủy tinh lao về phía họ. Tim cô hẫng mất một nhịp, cô chưa kịp thấy rõ đó là gì thì toàn thân đã được bao bọc trong hơi ấm, cô được kéo vào trong vòng tay của Thịnh Đình Thâm. Một tiếng xé rách da thịt vang lên.
Quý Thư Dã cảm giác được chất lỏng ấm áp chảy xuống trán mình, cô lập tức ngẩng phắt lên: “Thịnh Đình Thâm?”
Máu tuôn ra từ thái dương, nhuộm đỏ nửa gương mặt anh!
Thịnh Nghiêm Tề sửng sốt nửa giây, con mắt đột nhiên sáng rỡ.
Tối nay anh ta thực sự đã quá chén. Tuy vừa rồi anh ta định tấn công Thịnh Đình Thâm nhưng chân đi không vững nên lại chệch qua bên Quý Thư Dã, còn đang tiếc vì đánh hụt, không ngờ Thịnh Đình Thâm lại tự dẫn xác tới, đỡ đòn thay Quý Thư Dã.
“Thịnh Đình Thâm, mẹ kiếp, mày mà cũng quan tâm người khác à? Hừ!” Anh ta bỗng cười phá lên, tiếng cười càng ngày càng lớn.
Quý Thư Dã vô cùng hoảng sợ, cô cảm giác được người trước mặt khẽ động đậy. Cô đang định giữ anh lại nhưng anh vùng mạnh ra.
Cô loạng choạng ngã xuống, trơ mắt nhìn Thịnh Đình Thâm bị ngã xuống đất. Thịnh Nghiêm Tề như lên cơn điên, cầm gạt tàn định nện vào mặt anh.
May mà Thịnh Đình Thâm chưa ngất xỉu hẳn, anh giơ tay lên chặn lại, đạp văng Thịnh Nghiêm Tề ra xa.
“Thịnh Đình Thâm! Anh sao rồi? Đầu anh…” Quý Thư Dã vội vàng bò lại gần, sợ đến nỗi tay run lẩy bẩy, quát lên với đám đông trước mặt: “Mọi người còn làm gì nữa vậy? Mau gọi cấp cứu đi!”
Lúc này, đám đông dường như mới hoàn hồn, lấy điện thoại ra gọi.
Những người ban nãy định giúp Thịnh Nghiêm Tề nhưng sau khi nghe anh ta gọi đối phương là “Thịnh Đình Thâm” thì đều đứng ngây ra.
Thịnh Đình Thâm không phải chính là… Em họ của Thịnh Nghiêm Tề hay sao?
“Trình Vi, em không nói bạn trai của bạn em là Thịnh Đình Thâm.” Đinh Nhất Duy kinh ngạc.
Trình Vi cả giận nói: “Mẹ kiếp, giờ là lúc anh nói chuyện này à? Còn không lại giúp một tay đi!”
Đinh Nhất Duy: “À... Được, được.”
Tình hình sau đó trở nên hỗn loạn, bảo vệ, cảnh sát, bác sĩ...
Quý Thư Dã cảm giác xung quanh có rất nhiều người qua lại, liên tục trao đổi với nhau nhưng cô không nghe rõ gì hết, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt Thịnh Đình Thâm, lẩm bẩm nhắc anh đừng nhắm mắt.
Sau đó, cô leo lên xe cấp cứu với tư cách là người nhà.
Xe chạy đi, tiếng còi báo động vang lên.
Nhân viên cấp cứu rọi đèn vào mắt Thịnh Đình Thâm, sau đó quan sát máy đo đạc.
“Cô nói chuyện với bệnh nhân đi.” Nhân viên cấp cứu nói.
Quý Thư Dã khựng người: “Tôi nên nói gì đây?”
“Nói gì cũng được, đừng để bệnh nhân ngủ.”
Quý Thư Dã căng thẳng, mở miệng định nói thì người đang nằm lại hỏi: “Em khóc đấy à?”
Quý Thư Dã mở to mắt, lau mặt, thấy mặt mình không có máu mà chỉ có nước mắt. Cô không đáp mà hỏi ngược lại:
“Sao anh lại đỡ cho em?”
“Anh ta nhắm vào anh mà.”
“Nhưng anh ta đâu nện trúng anh.”
Thịnh Đình Thâm khép hờ mắt, thoáng mỉm cười: “Nện trúng em, em còn khóc thảm thiết hơn giờ nữa cơ.”
Trái tim Quý Thư Dã thắt lại: “Còn lâu em mới khóc… Em không cần anh giúp.”
“Sao thế? Em lo cho anh hả?”
Cảm xúc mâu thuẫn nảy sinh trong lòng Quý Thư Dã. Cô thấy mình rất ghét Thịnh Đình Thâm nhưng cũng không mong anh như bây giờ.
“Tất nhiên em lo cho thân thể của anh rồi...” Quý Thư Dã ngẫm nghĩ, cảm thấy lời giải thích này rất hợp lý. Dù sao đây cũng là cơ thể của Hạ Diên, cô không mong anh bị thương là lẽ bình thường.
“Ờ... Không chết được đâu, em yên tâm đi.” Thịnh Đình Thâm nhẹ nhàng nói.
Thiết bị giám sát kêu tít tít đều đặn như tiếng tim đập.
Quý Thư Dã nhớ lời nhân viên y tế dặn phải nói chuyện với Thịnh Đình Thâm bèn hỏi: “Sao anh biết em ở đó?”
“Em không trả lời tin nhắn của anh.”
“Đó là hai chuyện khác nhau. Làm sao anh biết?”
“Anh muốn biết thì sẽ có cách.”
Quý Thư Dã thuận miệng hỏi: “Không lẽ anh gắn thiết bị theo dõi trên người em à?”
Cô khựng lại, ngỡ ngàng: “Anh gắn thiết bị theo dõi trên người em thật đấy à?”
Thịnh Đình Thâm: “Quý Thư Dã, em ồn quá đó.”
“Em không muốn anh ngủ nên mới nói nhiều thế thôi…”
Thịnh Đình Thâm nhắm mắt lại.
Quý Thư Dã giật mình: “Thịnh Đình Thâm, em làm ồn khi nào… Anh đừng nhắm mắt mà, anh có nghe thấy em nói không đấy?”
Thịnh Đình Thâm không có phản ứng gì.
Quý Thư Dã không biết anh ngất thật hay ngất giả, vội quay qua nhìn bác sĩ.
Bác sĩ kiểm tra lại cho Thịnh Đình Thâm rồi cau mày: “Ngất rồi.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Tình hình vẫn ổn định. Cô yên tâm, sắp tới bệnh viện rồi.”
Sau khi đến bệnh viện, Thịnh Đình Thâm được đẩy vào phòng khám ngay.
Khoảng mười mấy phút sau, Nghiêm Vi Minh chạy tới. Anh ấy gặp Quý Thư Dã bèn trấn an cô rồi hỏi thăm bác sĩ tình hình hiện tại của Thịnh Đình Thâm. May mà sau khi kiểm tra, tình hình không quá đáng ngại. Da đầu bị rách và chấn động não nhẹ, tay bị rạn xương, hiện tại vẫn đang được điều trị…
“Thư Dã!” Đúng lúc này, Trình Vi chạy tới: “Sao rồi? Không sao chứ?”
Quý Thư Dã: “Bác sĩ nói không có gì đáng ngại.”
“Tốt quá... Vậy là tốt rồi.”
Quý Thư Dã: “Thịnh Nghiêm Tề đâu rồi?”
Trình Vi lắc đầu, nhìn về phía Đinh Nhất Duy, anh ta khẽ nói: “Anh ấy cũng nằm ở bệnh viện này… Chỉ bị thương ngoài da thôi, không sao.”
“Biết rồi, anh đi đi, đi thăm anh Tề của anh đi!” Trình Vi tức giận quát.
Đinh Nhất Duy: “Em yêu...”
“Chuyện hôm nay lát em về tính sổ với anh. Giờ em không đôi co với anh đâu, anh đi đi.”
Đinh Nhất Duy nhíu mày: “Anh đâu biết cô ấy là bạn gái của Thịnh Đình Thâm. Nếu mà biết trước thì anh đã không tạo cơ hội cho anh Tề làm quen rồi…”
“Chẳng cần biết Quý Thư Dã là bạn gái của ai, anh cũng không được phép làm vậy! Cốt yếu là Quý Thư Dã là bạn em!”
Đinh Nhất Duy hơi biến sắc, hé môi muốn giải thích nhưng không có lời nào để biện bạch đành bực dọc bỏ đi.
Trình Vi mặc kệ anh ta, chỉ nói: “Quý Thư Dã, xin lỗi em, chị rất tiếc vì chuyện hôm nay…”
Quý Thư Dã lắc đầu: “Chuyện này không liên quan gì tới chị cả, chị cũng đâu biết sẽ thành ra thế này.”
Trình Vi rất áy náy, c*̃ng rất khó chịu.
Đinh Nhất Duy dám làm vậy với bạn cô ấy chẳng qua là vì không coi cô ấy ra gì. Thời gian qua, cô ấy bị mờ mắt bởi sự dịu dàng của anh ta, tưởng rằng mình đã tìm được một người đàn ông vừa giàu có vừa chung tình với mình.
“Trình Vi, hiện tại c*̃ng không có việc gì, em ở đây chờ anh ấy ra ngoài, chị về nghỉ đi, chúng ta liên lạc qua điện thoại sau nhé.” Quý Thư Dã nói xong lại băn khoăn nên dặn: “Về phần thân phận của anh ấy, em sẽ giải thích với chị sau.”
Trình Vi nhìn Nghiêm Vi Minh đứng gần đó, biết mình có ở lại cũng chẳng giải quyết vấn đề gì nên gật đầu.
Cô ấy cũng không định tìm hiểu thân phận của Thịnh Đình Thâm, chỉ nói: “Chị về nhà chờ tin nhắn của em vậy.”
“Ừm.”
Sau khi Trình Vi đi không bao lâu, vết thương của Thịnh Đình Thâm cũng được xử lý xong.
Ban đầu họ tới bệnh viện này vì nó là bệnh viện gần nhất. Sau khi sơ cứu xong, Nghiêm Vi Minh nhanh chóng làm thủ tục chuyển viện cho Thịnh Đình Thâm tới một bệnh viện tư cao cấp.
Phòng bệnh của bệnh viện tư chẳng khác nào phòng khách sạn, có phòng khách lớn và thêm một phòng ngủ cho người nhà.
Nghiêm Vi Minh ngầm hiểu rằng tối nay Quý Thư Dã sẽ ngủ lại đây nên chu đáo sai người mang đồ tới để cô thay. Quý Thư Dã cũng không từ chối, vì dù thế nào đi nữa, hôm nay đúng là Thịnh Đình Thâm đã đỡ đòn hộ cô.
Thịnh Đình Thâm bị thương ở đầu nên trong đêm, anh chỉ tỉnh lại một lát ngắn ngủi rồi lại ngủ say. Trong phòng bệnh đã có nhân viên chăm sóc cho anh. Quý Thư Dã đứng bên chẳng còn gì để làm, thấy anh đã ngủ, cô bèn đi sang phòng ngủ phụ.
Nhưng Quý Thư Dã ngủ cũng chẳng yên lòng. Ban đêm, cô lại mơ thấy cảnh ở quán bar. Trong giấc mơ của cô, Thịnh Đình Thâm không đỡ gạt tàn hộ cô, cô bị nện trúng, đau nhói lòng…
Sáng hôm sau, cô thức dậy, rời phòng thì thấy Thịnh Đình Thâm ngồi dựa vào giường, hộ lý đang múc bữa sáng ra bát.
Bởi vì cảm giác đau đớn trong mơ rất rõ ràng nên khi nhìn thấy Thịnh Đình Thâm, Quý Thư Dã không khỏi mềm lòng: “Hôm nay anh đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Thịnh Đình Thâm: “Rồi.”
“... Tốt rồi.” Cô không biết nên nói gì, nhớ ra bản thân còn chưa rửa mặt, cô lại quay về phòng ngủ phụ lấy đồ rửa mặt rồi đi vào phòng vệ sinh.
Sau khi cô vệ sinh xong xuôi đi ra ngoài, hộ lý đã đi khỏi phòng bệnh. Thịnh Đình Thâm ngồi trên giường, đối diện với bữa sáng phong phú mà thanh đạm.
“Hộ lý đâu rồi?”
“Đi rồi.”
“Vậy anh ăn thế nào?”
Tay phải anh bị rạn xương, không giơ lên được.
Thấy anh không trả lời, Quý Thư Dã nói thẳng: “Em đi gọi…”
“Anh không thích người lạ.” Thịnh Đình Thâm lẳng lặng nhìn cô: “Em qua giúp anh đi.”
Quý Thư Dã cạn lời, thầm nghĩ anh thật khó chiều. Nhưng cô vẫn bước tới, vì trong lòng cô cảm ơn anh, nếu không có anh thì người nằm đây đã là cô rồi.
“Anh muốn ăn gì…” Cô ngồi xuống cạnh giường.
Thịnh Đình Thâm: “Cháo.”
“Ừm.”
Cháo vẫn còn hơi nóng, Quý Thư Dã xúc một thìa, cúi đầu thổi cháo rồi đút tới tận miệng Thịnh Đình Thâm.
Thịnh Đình Thâm nhìn cô chăm chú rồi mở miệng ăn một miếng.
“Anh có muốn ăn món rau này không?” Dù sao cũng đã đút cho anh rồi, Quý Thư Dã không lúng túng nữa, coi luôn anh như một người bệnh để chăm sóc.
Thịnh Đình Thâm gật đầu, thế là Quý Thư Dã lại cầm đũa gắp cho anh một miếng rau. Một ngụm cháo, một ngụm rau rồi thêm chút trứng gà.
Cô mới đút được một nửa thì bỗng có người gõ cửa.
“Ôi chao, tôi tới không đúng lúc à?”
Hai người đồng thời nhìn ra cửa, trông thấy Hà Thiếu Thần đi vào phòng: “Ôi trời ạ, Đình Thâm, xem ra cậu bị thương khá nặng đấy.”
Thịnh Đình Thâm thản nhiên như không: “Cậu biết mình tới không đúng lúc thì nên đi ra ngoài mới phải.”
Hà Thiếu Thần cười hề hề: “Tôi không yên tâm, phải chắc chắn cậu không sao tôi mới đi được. Phải rồi, mọi người biết hết chuyện tối qua rồi. Người ta đồn hai anh em nhà họ Thịnh giành nhau một cô gái nên lao vào thượng cẳng chân hạ cẳng tay!”
Quý Thư Dã: “...”
“Tiếc là tối qua tôi không ở đó.” Hà Thiếu Thần nhìn về phía Quý Thư Dã: “Thư Dã, bác sĩ nói đầu cậu ấy thế nào?”
Quý Thư Dã: “Bác sĩ nói không sao, hôm nay nằm viện theo dõi một hôm, nếu không có vấn đề gì thì về nhà tĩnh dưỡng.”
“Vậy là tốt rồi. Chuyện tối qua rốt cuộc là sao vậy? Sao cô lại chạm mặt Thịnh Nghiêm Tề thế? Hai người quen nhau từ trước à? Hay là anh ta cố ý tiếp cận cô? Ôi chao, rất có khả năng là anh ta cố ý tiếp cận cô đấy. Dù sao cô cũng là bạn gái của Đình Thâm mà… Anh ta đã nói với cô những gì vậy?”
Hà Thiếu Thần hỏi quá nhiều, Quý Thư Dã lựa lời trả lời: “Tôi không biết, chỉ tình cờ chạm mặt anh ta thôi. Anh ta không nói gì, chỉ toàn mấy lời say xỉn.”
“Lời say xỉn hả? Anh ta quấy rối cô rồi.”
“... Đúng không?”
“Chậc, thằng cha d* x*m này, đã bị vợ bỏ rồi mà còn chẳng tỉnh ra.”
“Cậu không có việc gì thì về được rồi đó.” Thịnh Đình Thâm nói thẳng.
Hà Thiếu Thần thấy ánh mắt anh rõ ràng là muốn nói “đừng quấy rầy thế giới hai người” bèn nhướng mày: “Hiểu rồi, tôi hiểu rồi. Tôi thấy cậu không sao là được rồi. Tôi về đây. Thư Dã, lần tới gặp lại chúng ta nói kỹ hơn nhé.”
“... Ừ.”
Hà Thiếu Thần rời đi, căn phòng lập tức yên tĩnh trở lại.
Quý Thư Dã xúc cháo, tiếp tục cho anh ăn, đột nhiên nói: “Anh xử sự tử tế với Hà Thiếu Thần hơn được không?”
Thịnh Đình Thâm nhìn cô, sắc mặt không được vui.
Quý Thư Dã nhìn là biết ngay anh nghĩ gì, chắc là lại nghĩ cô “trêu hoa ghẹo nguyệt, đa tình”. Cô cụt hứng, nói: “Ý em là anh ấy là bạn anh, đến thăm anh, thái độ của anh nên hòa nhã hơn.”
“Chẳng qua là trao đổi lợi ích thôi.”
Giọng anh lạnh lùng, vô cảm.
Quý Thư Dã chau mày: “Em không nghĩ vậy. Chí ít em thấy Hà Thiếu Thần đối xử với anh rất chân tình, dù nói hơi nhiều một tẹo.”
Thịnh Đình Thâm: “Làm sao em biết được?”
Quý Thư Dã cúi đầu khuấy bát cháo: “Thì em biết thôi. Không chỉ Hà Thiếu Thần, mà em gái anh, Tư Nguyên, cũng rất quan tâm anh. Sáng nay em còn nhận được tin nhắn cô ấy hỏi em xem có thể tới thăm anh hay không. Thịnh Đình Thâm, anh đừng nghĩ ai cũng có mưu đồ với anh như vậy, tin tưởng người khác thật lòng với mình có khó thế không?”