Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 63: Chợ đêm

Thịnh Đình Thâm không đưa tay ra, anh chỉ nhìn lão Tiền.

 

Lão Tiền không hề để ý, ông ta rụt tay về nói: “Tôi vừa nhận được tin tức anh gặp phiền phức ở đây. Thật lòng xin lỗi, tôi không quản lý tốt nhân viên của mình... Anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giải quyết giúp anh.”

 

Tình huống đảo chiều làm mọi người chết lặng, Quý Viễn Trung và cả Tôn Mỹ Ngọc vừa xuống dưới lầu do không nhịn được đều sững sờ.

 

Chuyện gì thế này?

 

Lão Tiền là nhân vật máu mặt ở Trinh Châu này, bình thường ai cũng nể mặt ông ta nhưng bây giờ ông ta lại khom lưng cúi đầu với chàng trai trẻ này...

 

“Lão, lão Tiền, tôi chỉ tới đòi tiền, ba tôi bị thương ở đầu...” Triệu Hồng hốt hoảng, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi nói.

 

“Tiền nong gì, cậu đòi tiền nong gì! Ba cậu bị họ đánh sao!” Một người đàn ông phía sau lão Tiền túm người kia dậy: “Không mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, còn dám tới đòi tiền.”

 

Triệu Hồng trợn tròn mắt, cuối cùng cũng nhận ra mình động phải người không nên chọc. Gã vội nói: “Tôi, tôi, tôi xin lỗi! Tại tôi có mắt như mù, làm chuyện có lỗi!”

 

“Còn không xin lỗi mau!”

 

“Vâng! Vâng!” Sau khi được buông ra, Triệu Hồng lập tức quay người về phía Thịnh Đình Thâm: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi...”

 

Thịnh Đình Thâm hờ hững nhìn Quý Thư Dã.

 

Triệu Hồng hiểu ý, vội quay qua: “Xin lỗi cô, xin lỗi chú Quý.”

 

Bốn tên đàn em của gã thấy thế cũng run rẩy qua xin lỗi.

 

Quý Thư Dã mím môi nhìn Thịnh Đình Thâm.

 

Bấy giờ cô mới nhận ra người trước mặt không còn là Hạ Diên nữa. Thịnh Đình Thâm xuất hiện từ khi nào? Lúc đánh nhau sao? Hay là từ trước nữa?

 

Không biết...

 

Nhưng tạm thời cô không bận tâm tới chuyện ấy, cô hỏi Triệu Hồng: “Vì mấy người mà nhà tôi hỏng bao nhiêu đồ đạc, chuyện này nên tính sao?”

 

Triệu Hồng vội đáp: “Chúng tôi đền, chúng tôi đền! Chúng tôi sẽ đền theo giá gốc.”

 

Lúc này, tiếng còi xe cảnh sát hú vang.

 

Vài cảnh sát bước vào hỏi: “Có chuyện gì thế?”

 

“Cảnh sát! Chúng tôi hiểu lầm nên bất cẩn làm hỏng đồ đạc nhà họ, chúng tôi chuẩn bị bồi thường đây!” Triệu Hồng không đợi Quý Thư Dã lên tiếng đã cướp lời.

 

Cảnh sát nhìn mấy người đó: “Vết thương trên mặt các anh...”

 

Lão Tiền tiến lên: “Chuyện là thế này, vừa nãy mấy người này tới phòng đánh bài gây sự, định đánh người, anh Thịnh đây phòng vệ chính đáng nên mới làm họ bị thương.”

 

Mắt cảnh sát sáng lên: “Lão Tiền, sao ông cũng ở đây?”

 

“Tôi... Bạn tôi ở đây nên tôi mới ghé qua xem thử.” Lão Tiền nói xong thì nhìn Triệu Hồng, gã lập tức nhận hết mọi chuyện về phía mình.

 

Cảnh sát nói: “Được rồi, tôi hiểu tình hình rồi, mấy người theo tôi về đồn lấy lời khai, cả người trong nhà cũng phải đi cùng.”

 

Quý Thư Dã: “Vâng, để tôi theo các anh.”

 

“Cả người ra tay đánh người cũng phải đi.”

 

“Không thành vấn đề.” Quý Thư Dã quay đầu vẫy tay: “Thịnh Đình Thâm, anh qua đây.”

 

Thịnh Đình Thâm đứng dậy bước tới cạnh cô.

 

Lão Tiền nhìn Quý Thư Dã rồi lại nhìn Thịnh Đình Thâm, hiểu ra mối quan hệ giữa hai người, ông ta cười nói: “Sếp Thịnh, anh xem lát nữa tôi có thể mời anh ăn bữa cơm không? Chuyện hôm nay tôi thành thật xin lỗi.”

 

Thịnh Đình Thâm từ chối ngay: “Thôi khỏi, lát nữa tôi có việc rồi.”

 

Lão Tiền vẫn cười: “Vâng, vậy thôi. Lần sau có dịp nhất định anh phải đồng ý nhé.”

 

Năm người đám Triệu Hồng đã bị đưa lên xe, Thịnh Đình Thâm nói xong thì kéo Quý Thư Dã lên một chiếc xe cảnh sát khác, để lại đám người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau.

 

“Ngây ra đấy làm gì, dọn dẹp cho sạch sẽ, đồ đạc hỏng thì mua cái mới thay vào.” Lão Tiền nói với cấp dưới.

 

“Vâng.”

 

Mấy người nhanh chóng vào nhà dọn dẹp. Xong xuôi, lão Tiền khách sáo nói với Quý Viễn Trung: “Lát nữa tôi sẽ sai người đưa đồ mới qua đây, xin lỗi nhé.”

 

“À... không, không sao.” Quý Viễn Trung ngập ngừng hỏi: “Tôi, tôi muốn hỏi tại sao ông lại gọi bạn trai của con gái tôi là sếp Thịnh?”

 

Lão Tiền ngạc nhiên: “Sao vậy? Lẽ nào ông không biết người đó chính là Thịnh Đình Thâm, cậu tư của tập đoàn Thịnh Hoa sao?”

 

...

 

Xe cảnh sát chạy về đồn, hai bên lấy lời khai xong xuôi, năm người Triệu Hồng bị phạt tiền và bắt tạm giam.

 

Quý Thư Dã và Thịnh Đình Thâm được phép rời đi.

 

Hai người ra khỏi đồn cảnh sát, Quý Thư Dã xoa mũi, bỗng nhiên không biết nên nói gì, một lát sau cô mới mở lời: “Anh đổi lại từ lúc nào thế?”

 

Thịnh Đình Thâm hỏi ngược lại: “Em nghĩ là từ lúc nào?”

 

“... Em không biết.”

 

“Em không phân biệt được anh với cậu ấy?”

 

Quý Thư Dã nghẹn lời: “Ai bảo, rõ ràng là anh giả làm Hạ Diên!”

 

Thịnh Đình Thâm nhướng mày: “Anh giả làm cậu ấy mà em không nhận ra sao?”

 

Quý Thư Dã á khẩu, trước kia cô luôn chắc nịch rằng mình phân biệt được nhưng lần này, cô không thể nhận ra từ cái nhìn đầu tiên.

 

Cái tên này càng ngày càng giỏi giả vờ rồi đúng không!

 

Thịnh Đình Thâm thấy cô bực bội, tâm trạng anh lại tốt hẳn lên: “Có về không?”

 

Quý Thư Dã quay đi, buồn bực đáp: “Đương nhiên phải về rồi.”

 

“Ừm, vậy gọi xe thôi.”

 

Điện thoại Thịnh Đình Thâm không có ứng dụng đặt xe, cuối cùng Quý Thư Dã vẫn là người gọi xe.

 

Hai người ngồi cạnh nhau ở ghế sau.

 

Xe lăn bánh một lúc, Quý Thư Dã nhìn xuống thấy các khớp ngón tay trái của anh hơi sưng lên do vừa rồi giúp cô đánh người.

 

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng phức tạp: “Thịnh Đình Thâm, những người kia do anh gọi tới sao? Cả lão Tiền đó nữa.”

 

Thịnh Đình Thâm đáp: “Anh không quen họ.”

 

“Vậy sao ông ta...”

 

“Lúc trên lầu, anh chỉ nghe thấy mẹ em nói người đứng sau đám côn đồ kia là ai nên mới gọi điện thoại cho Nghiêm Vi Minh nhờ anh ấy xử lý.”

 

Quý Thư Dã vỡ lẽ, có lẽ Nghiêm Vi Minh cũng không quen lão Tiền kia mà anh ấy liên hệ với người khác, mọi người liên hệ với nhau. Cuối cùng lão Tiền kia hay tin cậu tư của tập đoàn Thịnh Hoa bị người của ông ta dọa nên mới hoảng sợ chạy tới ngăn cản.

 

“... Em hiểu rồi.” Quý Thư Dã cắn môi, lẩm bẩm: “Nhưng mà vẫn phải cảm ơn anh.”

 

Thịnh Đình Thâm nhìn cô như thấy gì mới mẻ: “Hả?”

 

Quý Thư Dã cũng hơi ngượng ngùng nhưng cô không vô duyên vô cớ mà ghét Thịnh Đình Thâm. Hôm nay anh thực sự giúp gia đình cô, đương nhiên cô phải cảm ơn anh rồi.

 

Cô quay qua nhìn anh, lớn tiếng hơn: “Em nói cảm ơn anh!”

 

Thịnh Đình Thâm khẽ nghiêng người, ánh mắt sâu thẳm: “Cảm ơn thế nào?”

 

Quý Thư Dã lập tức dịch người sang bên cạnh: “Anh muốn em cảm ơn thế nào?”

 

“Chỉ cần thực hiện lời hứa của em là được.”

 

Quý Thư Dã hoang mang: “Lời hứa gì cơ?”

 

“Tối nay em định dẫn Hạ Diên đi đâu thì giờ dẫn anh đến đó.”

 

Chỉ đơn giản vậy thôi sao?

 

Quý Thư Dã thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ là đi chợ đêm thôi, hứa hẹn gì cơ chứ. Anh nói quá lên rồi.”

 

Thực ra nếu anh không nhắc, sau khi biết anh là Thịnh Đình Thâm, cô thực sự không định ra ngoài vào tối nay nữa.

 

Thịnh Đình Thâm như nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh cười lạnh: “Nói quá cái gì, em chính là người phân biệt đối xử.”

 

“...”

 

Hai mươi phút sau, họ về tới nơi.

 

Tài xế xe công nghệ không thích chạy vào những con phố cổ này nên hỏi họ có thể dừng ở đầu phố không. Quý Thư Dã đồng ý, khi xuống xe, cô nhìn thấy chiếc Bentley đậu ven đường hơi quen mắt.

 

“Chiếc xe này...”

 

“Nghiêm Vi Minh tới rồi.”

 

Khi vào nhà, Quý Thư Dã mới thấy nhà cửa được dọn dẹp ngay ngắn, đến cả cái bàn mạt chược bị mẻ một góc ở giữa cũng được chuyển đi, thay bằng cái bàn mới.

 

Bên cạnh chiếc bàn ấy là trợ lý Nghiêm. Lúc này anh ấy đang bị ba mẹ cô và mấy người hàng xóm vây quanh, hiếm lắm mới thấy cái người luôn điềm tĩnh, lão luyện ấy ngượng ngùng.

 

“Trợ lý Nghiêm? Anh ở đây thật sao?” Quý Thư Dã kinh ngạc.

 

Nghiêm Vi Minh đứng bật dậy: “Chào cô Quý, chào sếp Thịnh.”

 

Thịnh Đình Thâm thản nhiên: “Anh tới đây làm gì?”

 

Nghiêm Vi Minh: “Lúc nhận được điện thoại của sếp, tôi đã xuất phát rồi nhưng mà đường sá xa xôi, tới giờ mới đến. Ừm... Tôi tới tìm sếp, vừa mới báo tên đã bị ba mẹ cô Quý gọi vào, thế nên...”

 

“Đúng đấy, dì thấy chàng trai này là người của cháu nên mới gọi cậu ấy vào uống trà, tiện thể đợi cháu luôn.” Tôn Mỹ Ngọc nói: “À mà Đình Thâm... À không, sếp Thịnh.”

 

“Dì cứ gọi tên cháu là được.”

 

Mắt Tôn Mỹ Ngọc sáng lên: “Hầy, thôi được rồi. Dì chỉ muốn nói hôm nay phải cảm ơn các cháu.”

 

“Không cần cảm ơn đâu ạ.”

 

“Vừa rồi hai đứa tới đồn cảnh sát có sao không?”

 

Quý Thư Dã lên tiếng: “Mấy người Triệu Hồng bị tạm giam, phía cảnh sát nói bọn chúng sẽ phải bồi thường một khoản tiền cho nhà mình.”

 

Tôn Mỹ Ngọc bất ngờ: “Thật sao? Vừa nãy lão Tiền còn cho người đưa bàn với đồ điện mới tới. Ôi chao, đều là nhờ phúc của Đình Thâm cả, nếu không đám côn đồ kia còn bám lấy nhà ta không tha.”

 

“Dì không cần cảm ơn đâu ạ, chuyện nên làm mà.” Thịnh Đình Thâm nói.

 

Nghiêm Vi Minh nhìn ông chủ mình, lập tức phát hiện ra anh đang giả làm Hạ Diên.

 

Anh ấy hắng giọng: “Sếp Thịnh, vừa hay đang có vài văn kiện gấp trên xe, nếu tiện tôi đi lấy qua đây nhé?”

 

“Để tôi đi.” Thịnh Đình Thâm nhìn Tôn Mỹ Ngọc: “Chú, dì, cháu đi xử lý công việc một lát.”

 

“Ừ, ừ, cháu cứ bận trước đi.”

 

Thịnh Đình Thâm và Nghiêm Vi Minh ra ngoài, đợi họ đi rồi, người trong nhà mới rôm rả bàn tán.

 

Đến giờ mọi người vẫn còn kinh ngạc, dù sao thì họ nào có ngờ chàng trai ấy lại là cậu ấm của tập đoàn Thịnh Hoa!

 

Bọn họ đều biết tập đoàn Thịnh Hoa là doanh nghiệp lớn nổi tiếng, từ đồ dùng sinh hoạt, đồ ăn thức uống hàng ngày cho tới nhà ở của mọi người đều liên quan tới doanh nghiệp ấy.

 

“Thư Dã, chuyện gì vậy con, không phải con bảo Đình Thâm là đồng nghiệp của con sao? Sao vừa rồi lão Tiền bảo cậu ấy là cậu chủ của tập đoàn Thịnh Hoa.”

 

Tôn Mỹ Ngọc và Quý Viễn Trung mãi mới tìm được cơ hội hỏi cô, Quý Nhan Khả cũng sáp lại, mặt mày hoang mang.

 

Quý Thư Dã biết không giấu được nữa đành phải thú thật: “Anh ấy là ông chủ của khách sạn bọn con, chẳng phải cũng là đồng nghiệp con hay sao?”

 

“Con nói thế mà nghe được à!” Tôn Mỹ Ngọc cạn lời: “Ông chủ là ông chủ, đồng nghiệp là đồng nghiệp! Trời ạ, con không nói rõ ràng gì cả, nếu biết trước tối qua chúng ta phải ra khách sạn lớn ăn mới đúng.”

 

“Mẹ... mẹ cứ như bình thường là được, đừng làm quá lên như thế.”

 

“Nhưng, nhưng dù sao người ta cũng là tổng giám đốc mà.”

 

“Mỹ Ngọc, người ta là sếp lớn nhưng cũng là con rể của bà, con rể chắc chắn phải ăn cơm ở nhà chứ, ra ngoài ăn thì xa cách lắm.” Hàng xóm bên cạnh chen lời.

 

“Đúng đấy, đúng đấy.” Một hàng xóm khác vừa ngưỡng mộ vừa tò mò hỏi: “Thư Dã, sao cháu hẹn hò được cả với sếp lớn thế?”

 

Quý Nhan Khả nghe thế thì không vui, cô ấy lập tức phân bua: “Chị cháu giỏi mà, chị ấy có năng lực, ngoại hình xinh xắn, tính tình cũng tốt nữa, người khác thích chị ấy có gì lạ đâu.”

 

Hàng xóm gật gù: “Ha ha ha, đúng thế thật.”

 

Tôn Mỹ Ngọc: “Hầy, tối nay chúng ta phải chuẩn bị một bữa thịnh soạn mới được. Ông nó à, lát nữa mình cùng đi mua đồ ăn đi.”

 

“Ừm ừm.”

 

Tôn Mỹ Ngọc nói rồi bỗng nhớ ra gì đó, bà ấy nhìn Lý Tú Phân: “Tú Phân, tối nay thím với Gia Dao ở lại ăn cơm nhé, cả nhà mình đông đủ cho vui.”

 

Sắc mặt Lý Tú Phân hơi thay đổi, cười gượng nói: “Tối nay em còn có việc, không ăn với mọi người được, để lần sau đi.”

 

Đương nhiên bà ta không muốn ở lại ăn cơm rồi.

 

Lúc nào bà ta cũng khoe khoang trước mặt Tôn Mỹ Ngọc là công việc của con gái mình ổn định thế nào, bạn trai con mình ưu tú ra sao.

 

Nhưng không ngờ hôm nay, vừa so sánh bà ta đã chẳng còn chút tự tin nào nữa.

 

Ai mà ngờ người đàn ông hôm qua bà ta còn tưởng chẳng giàu có gì, không so được với bạn trai của Gia Dao lại là cậu ấm của nhà giàu mấy đời chứ.

 

Sau khi từ chối, Lý Tú Phân vội kéo Quý Gia Dao rời đi. Dọc đường, mặt bà ta cứ sa sầm, miệng thì lẩm bẩm chắc chắn có gì đó không đúng.

 

“Gia Dao, con nói xem sao có thể như thế được? Cậu chủ của một tập đoàn lớn sao có thể tìm một cô gái ở huyện nhỏ chứ? Mẹ nghĩ thế nào cũng chẳng tiến tới hôn nhân được đâu.” Lý Tú Phân nghĩ rồi nói thêm: “Con nói xem liệu có phải người ta đang trêu đùa nó không? Cái loại cậu ấm như thế trăng hoa lắm.”

 

Quý Gia Dao còn đang kinh ngạc, cô ta chỉ ậm ờ đáp cho có.

 

Đúng lúc ấy, mẹ cô ta đột nhiên dừng bước. Cô ta không hiểu chuyện gì, nhìn qua bà ấy rồi nhìn theo ánh mắt mẹ mình. Bấy giờ mới phát hiện ra một chiếc Bentley đang đỗ bên dưới gốc cây sau khúc rẽ.

 

Lúc này cửa xe phía sau còn đang mở, Quý Gia Dao nhìn qua thì thấy người đàn ông tên Thịnh Đình Thâm đang ngồi bên trong, anh quay đầu nhìn qua, mắt như phủ lên một lớp băng.

 

Cô ta giật thót, cứ đứng sững lại.

 

Sắc mặt Lý Tú Phân cũng thay đổi, bà ta không biết lời mình vừa nói có bị nghe thấy hay không.

 

Trong lúc hai người còn thẫn thờ, cửa xe phía sau được mở ra, người đàn ông xuống xe, mắt nhìn thẳng đi qua hai người họ.

 

Lúc hai người thở phào nhẹ nhõm, tưởng anh không nghe thấy những lời vừa rồi thì bỗng nghe thấy người đã đi qua nói vọng lại: “Tôi không trêu đùa cô ấy, tôi rất muốn cưới cô ấy.”

 

Quý Gia Dao chết lặng, quay đầu lại thì chỉ thấy người đàn ông kia cười hờ hững, nói với giọng bất đắc dĩ: “Nhưng mà cô ấy không đồng ý, mấy người là họ hàng của cô ấy phải không, có thời gian thì giúp tôi khuyên nhủ cô ấy với nhé.”

 

“...”

 

...

 

Khi quay về nhà họ Quý, hàng xóm đã giải tán bớt rồi.

 

Tôn Mỹ Ngọc bước tới đon đả hỏi: “Đình Thâm, cháu có muốn ăn gì không? Dì với chú sắp đi mua đồ ăn đây.”

 

“Mẹ, con bảo rồi mà, tối nay con với anh ấy đi chợ đêm.”

 

“Nhưng chợ đêm có gì ngon đâu, còn hại sức khỏe nữa... Sao con có thể dẫn cậu ấy đi ăn cái đó.”

 

Thịnh Đình Thâm nhìn Quý Thư Dã rồi khẽ cười: “Dì ơi, cháu muốn đi đấy ạ.”

 

“Hả?”

 

“Cháu chưa tới đây bao giờ nên muốn cô ấy dẫn cháu đi thăm thú.”

 

“Hóa ra là vậy à... Vậy, vậy cũng được.” Tôn Mỹ Ngọc lật mặt nhanh hơn lật sách: “Thư Dã, vậy hai đứa chơi vui nhé, nếu như không thích ăn hoặc ăn không đủ no thì lát quay lại mẹ làm bữa khuya cho hai đứa.”

 

Quý Thư Dã rất muốn trợn ngược mắt lên, mẹ cô chưa bao giờ “hiền từ” với cô như thế.

 

“Con biết rồi.”

 

Trời còn chưa tối hẳn, Quý Thư Dã kéo Thịnh Đình Thâm ra ngoài.

 

Nếu còn ở nhà tiếp, cô thực sự sẽ khó chịu chết mất.

 

Trinh Châu nói nhỏ không nhỏ nhưng bảo lớn thì cũng chẳng lớn. Chợ đêm ở đây là một khu phố náo nhiệt, phải đi qua mấy con phố mới tới đó.

 

Hai người không vội, hơn nữa chỗ ấy không dễ đỗ xe nên Quý Thư Dã kéo Thịnh Đình Thâm đi dọc theo hành lang ven sông.

 

“Em thường xuyên qua đó sao?” Thịnh Đình Thâm đi bên cạnh cô. Với anh, tốc độ đi của cô rất chậm, anh chỉ cần thong thả đi theo.

 

Quý Thư Dã: “Trước khi lên đại học em thường tới đó, đồ ăn ngon lắm. Nhưng mà chắc anh ăn không quen đâu.”

 

“Ăn không quen? Vậy sao em lại định dẫn Hạ Diên tới đó.”

 

“Em sợ anh ăn không quen thôi, còn Hạ Diên lúc ở cạnh em cái gì cũng ăn được, đâu có giống anh.”

 

Ánh mắt Thịnh Đình Thâm u ám, anh kéo cô dịch sang một bên.

 

Màn đêm dần buông xuống, người trong hành lang ngày càng nhiều, người qua kẻ lại vai chạm vai nhau.

 

Quý Thư Dã không giãy ra được, cô trừng anh: “Làm gì đấy? Anh đừng có kéo em.”

 

“Thư Dã, em đừng chọc tức anh.”

 

“Em chọc tức anh làm gì! Thịnh Đình Thâm, ở đây nhiều người lắm, anh đừng động tay động chân có được không?”

 

Thịnh Đình Thâm nhấc bàn tay đang đặt trên vai cô lên bóp cằm cô, nâng mặt cô lên để cô nhìn thẳng mình.

 

“Không được, em còn chọc tức anh nữa, anh sẽ không bận tâm mà hôn em ngay tại đây.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn