Sự xuất hiện của Hạ Diên làm Quý Thư Dã vui mừng khôn xiết, cô chẳng còn cảm thấy buồn chán nữa, còn rủ anh xem show giải trí với mình.
Vì thế, cảm giác e dè ngượng ngùng về chuyện ngủ chung cũng tan biến. Khi màn đêm buông xuống, cô leo tót lên lưng Hạ Diên như một điều hiển nhiên, rồi mạnh dạn đòi anh cõng mình lên lầu.
Hạ Diên rất cưng chiều cô, việc gì cũng làm theo.
“Cõng em đi đánh răng trước đã.”
“Ừm.”
Đến phòng tắm, Quý Thư Dã mới nhảy từ trên lưng anh xuống, bắt đầu đánh răng, rửa mặt và thực hiện các bước dưỡng da.
Hạ Diên tựa người một bên nhìn cô bận rộn, ánh mắt đảo quanh phòng tắm một lượt: Kem đánh răng, khăn lau, mỹ phẩm dưỡng da, đồ ngủ… Tất cả những thứ Quý Thư Dã đang dùng đều là những món trước đây không có.
Thịnh Đình Thâm biết cô thích dùng gì, mặc gì từ hồi ở Vườn Hoa Hồng, nên mới đặc biệt mua sẵn một bộ y hệt đặt ở đây.
“Em rửa mặt xong rồi nè.” Quý Thư Dã quay đầu lại.
Trong lòng Hạ Diên thoáng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ nhưng anh chỉ tiến lên phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Quý Thư Dã không hỏi anh có chuyện gì, bởi khi ở bên nhau hai người rất thích quấn quýt ôm lấy đối phương, cô đã quen rồi, còn thoải mái giơ tay ôm lấy vòng eo anh.
“Tiểu Dã, em cũng ôm cậu ấy như thế này sao?” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai cô.
Động tác tay của Quý Thư Dã bỗng khựng lại: “Sao có thể chứ...”
Hạ Diên khẽ mím môi: “Vậy nếu cậu ấy trở nên dịu dàng, liệu chuyện đó có khả năng xảy ra không? Liệu em có thích cậu ấy không?”
“Sao anh ta có thể trở nên dịu dàng chứ? Anh ta không phải loại người như vậy.”
“Tiểu Dã, em chưa trả lời câu hỏi của anh.”
Quý Thư Dã thoáng sững người nhưng lập tức nói: “Không thích, em không thích anh ta!”
“Dù cậu ấy có đối xử tốt với em, em cũng không thích sao?”
“Người đối xử tốt với em chỉ có anh thôi, còn anh ta... phần lớn thời gian chỉ biết ép buộc và ra lệnh cho em.” Quý Thư Dã ngẩng đầu nhìn anh: “Hạ Diên, em chỉ thích một mình anh thôi.”
Khóe môi Hạ Diên khẽ cong lên, anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: “Được rồi.”
“Vậy anh vệ sinh cá nhân trước đi, em lên giường đợi anh.” Quý Thư Dã hắng giọng, có chút ngượng ngùng nói: “Thế đêm nay chúng mình...”
“Không được, người em còn yếu lắm.” Hạ Diên biết ngay cô muốn nói gì. Dẫu sao, đã một thời gian dài hai người không làm chuyện đó, tuy lòng anh vô cùng khao khát nhưng không dám đem sức khỏe của cô ra làm trò đùa.
Quý Thư Dã phồng má: “Thật ra tối nay em thấy mình đã hoàn toàn khỏe mạnh.”
“Chưa khỏi hẳn đâu.”
“Ồ... Vậy tối nay anh phải ôm em ngủ đấy.”
Hạ Diên v**t v* má cô: “Được.”
Đêm hôm đó, Quý Thư Dã đã có một đêm an giấc. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô cảm thấy tinh thần sảng khoái, có thể đi làm lại.
Sau khi ăn sáng cùng Hạ Diên, hai người cùng nhau đến khách sạn Carlton, vì hôm nay Hạ Diên phải dùng thân phận của Thịnh Đình Thâm để họp ở khách sạn.
“Cuộc họp hôm nay khá quan trọng, anh phải có mặt.” Hạ Diên nói.
Quý Thư Dã ngồi ở ghế phụ vừa ăn trái cây vừa hỏi: “Nội dung cuộc họp là gì thế anh?”
Hạ Diên: “Giám đốc bộ phận kinh doanh Tiền Thụy Phòng đã bị sa thải rồi, cấp trên của em Dương Đồng sẽ tiếp quản vị trí giám đốc.”
Quý Thư Dã suýt nữa bị nghẹn miếng xoài, cô trợn tròn mắt: “Thật hay đùa thế!”
“Thịnh Đình Thâm đã nói cho anh biết rồi, trợ lý Nghiêm cũng đã báo cáo cụ thể với anh.”
“Chuyện này, chuyện này... tốt quá đi mất!!” Quý Thư Dã phấn khích tột cùng. Đám nhân viên cấp dưới bọn họ ai cũng ghét Tiền Thụy Phòng, thấy ông ta mất chức ai nấy đều hả dạ. Không chỉ vậy, người lên thay lại là Dương Đồng, quả thật là tuyệt vời ông mặt trời.
“Nhưng chẳng phải trước đây nói Tiền Thụy Phòng là họ hàng của ai đó bên nhà họ Thịnh, nên Thịnh Đình Thâm mới nể mặt ông ta một chút sao?”
“Tiền Thụy Phòng là cậu ruột của Thịnh Nghiêm Tề. À, Thịnh Nghiêm Tề là con trai của người bác đã khuất của anh. Vì Tiền Thụy Phòng là kẻ bất tài vô dụng nên Thịnh Nghiêm Tề mới tìm người nhét ông ta vào Carlton. Ban đầu Carlton này định giao cho Thịnh Nghiêm Tề tiếp quản, ai ngờ giữa đường lại bị Thịnh Đình Thâm hớt tay trên.”
“Thế tại sao bây giờ lại sa thải ông ta?”
“Trước đây giữ Tiền Thụy Phòng lại vì ông ta còn giá trị lợi dụng, muốn từ chỗ ông ta tìm ra điểm yếu của Thịnh Nghiêm Tề. Bây giờ tìm được rồi, đương nhiên không cần đến nữa.”
“Điểm yếu của anh ta ư?”
“Ừm, chỗ dựa lớn nhất của Thịnh Nghiêm Tề là vợ anh ta nhưng hiện tại họ đang làm thủ tục ly hôn, vì Thịnh Nghiêm Tề ngoại tình.”
“À! Chuyện này em biết nè! Người anh họ đó của anh bị chụp được ảnh ngoại tình đúng không?”
Hạ Diên ngạc nhiên: “Mấy chuyện này cậu ấy cũng kể với em sao?”
“Anh ta không kể với em, em ở bên cạnh vô tình nhìn thấy thôi. Thịnh Đình Thâm sai người tung hết bằng chứng ngoại tình của người kia ra ngoài...”
Hạ Diên gật đầu: “Ông nội coi trọng nhất là chuyện gia đình và thể diện của nhà họ Thịnh, ghét nhất việc cấp dưới có tác phong không đứng đắn. Sau khi chuyện này bị công khai, ông nội đã vô cùng tức giận và khiển trách Thịnh Nghiêm Tề nặng nề. Không chỉ ông nội tức giận, mà vợ của Thịnh Nghiêm Tề cũng không thể chấp nhận nên kiên quyết ly hôn.”
“Thịnh Đình Thâm làm đến mức này, mục đích của anh ta là gì?”
“Thịnh Nghiêm Tề đã ngáng đường cậu ấy.”
…
Tiền Thụy Phòng bị sa thải, Dương Đồng thăng chức, Quý Thư Dã cảm thấy vui mừng khôn xiết. Nhưng cô không ngờ, những sóng gió giữa các gia tộc quyền quý lại có ngày ảnh hưởng đến mình.
Vì vị trí của Dương Đồng bị bỏ trống, nên trong cuộc họp bộ phận ngày hôm sau, Dương Đồng đã tuyên bố để Quý Thư Dã tiếp quản vị trí cũ của mình. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, Quý Thư Dã hoàn toàn chưa có sự chuẩn bị nào cả.
Sau khi cuộc họp kết thúc, cô vẫn còn ở trong trạng thái mơ hồ, mãi đến lúc các đồng nghiệp đều đến chúc mừng, cô mới sực tỉnh, vội vàng hứa thứ sáu tuần này sẽ mời cả phòng đi ăn một bữa.
Tan làm, cô vẫn cảm thấy mình đang nằm mơ. Nhưng vừa thấy Hạ Diên đến đón, cô lập tức nhào thẳng vào lòng anh.
“Hạ Diên, em được thăng chức rồi! Chị Dương nói chị ấy luôn đánh giá cao em, cho nên bây giờ em được lên làm quản lý rồi!"
Hạ Diên biết bộ phận nhân sự có thay đổi nhưng không ngờ cô cũng nằm trong danh sách thăng tiến trong đợt này: “Giỏi quá ta, vậy để anh mời em bữa cơm nhé.”
Quý Thư Dã bật cười: “Em thăng chức sao lại để anh mời.”
“Bởi vì bạn gái của anh rất giỏi giang, xứng đáng được thưởng.”
Quý Thư Dã suy nghĩ đúng một giây rồi nói: “Được thôi, em cho anh cơ hội này đấy!”
“Ừm, em muốn ăn gì nào?”
“Em muốn ăn đồ Nhật!”
“Rõ.”
Hai người vui vẻ đi ăn một bữa đồ Nhật ra trò, sau đó trở về Vườn Hoa Hồng dắt Lucky đi dạo nửa tiếng đồng hồ. Về đến nhà, Quý Thư Dã vẫn cảm thấy lâng lâng, miệng cứ lẩm bẩm mãi về chuyện thăng chức.
“Thật ra em vào cũng chưa lâu, có vài đồng nghiệp làm lâu năm hơn em nhiều. Nhưng chị Dương nói, em là người giải quyết công việc tốt nhất, cũng là người có nhiều ý tưởng sáng tạo nhất, chị ấy không nhìn vào thâm niên công tác mà chỉ nhìn vào năng lực. Hạ Diên à, em vui lắm luôn, không ngờ nỗ lực của mình cũng có ngày được nhìn nhận.”
Hạ Diên kéo cô từ ghế sofa đứng dậy: “Có nỗ lực sẽ được nhìn nhận, đặc biệt còn là một người vừa xuất sắc lại vừa chăm chỉ như em.”
“Hì hì...” Quý Thư Dã kiễng chân lên hôn anh, thuận miệng nói: “Đột nhiên em cảm thấy, lần này mình cũng có thể đứng về phía Thịnh Đình Thâm. Nếu không nhờ anh ta thì vị trí của Tiền Thụy Phòng cũng không trống, thế thì chị Dương không thể thăng chức, em cũng không thể đi lên được.”
Ánh mắt Hạ Diên bỗng trở nên u ám.
Quý Thư Dã đang ngập trong niềm vui chẳng hề chú ý đến sắc mặt của anh, cô vẫn tự mình luyên thuyên: “Thịnh Đình Thâm ra tay thâm độc thật đấy nhưng kết quả đem lại thì không thể chê vào đâu được. Điển hình là cái tên Tiền Thụy Phòng kia, ông ta đáng ghét chết đi được, việc gì cũng chỉ biết sai bảo cấp dưới, bản thân thì chẳng biết cái thá gì. Thịnh Đình Thâm coi như là trừ hại cho dân rồi, hơn nữa... ưm.”
Bờ môi đột nhiên bị chặn lại.
Quý Thư Dã ngơ ngác, không hiểu gì nhưng cô vẫn nhanh chóng vòng tay qua ôm cổ anh, nồng nhiệt hôn đáp lại.
Sau khi hôn đến mức th* d*c liên hồi, hai người mới tách nhau ra, Quý Thư Dã nhỏ giọng nói: “Hạ Diên à, bệnh cảm cúm của em đã khỏi hẳn rồi.”
Anh bế ngang cô lên, sải bước đi vào phòng ngủ.
Mưu đồ gạ gẫm đã thành công, Quý Thư Dã nhanh chóng quấn chặt lấy anh. Cô thầm nghĩ, khó khăn lắm mới có cơ hội “ăn” Hạ Diên, hôm nay cô nhất định phải áp đảo anh một trận mới được.
Thế nhưng không ngờ hôm nay Hạ Diên không còn chiều chuộng để mặc cô làm mưa làm gió như trước nữa, ngược lại còn ghim chặt cô lên giường. Nụ hôn của anh vừa dồn dập vừa mãnh liệt, khiến cô có chút khó thở.
“Hạ Diên, ưm... Hạ Diên... Anh chậm lại chút, anh sao thế...”
Hạ Diên cắn lên cổ cô, trước lời khẩn cầu nấc nghẹn, động tác của anh thoáng khựng lại. Anh hiểu bản thân mình, bởi lẽ thời khắc này anh không muốn nghe cô nói bất kỳ lời tốt đẹp nào về Thịnh Đình Thâm, cũng không muốn cô cứ nhắc mãi đến người kia, bởi vì anh không thể kiềm chế được lòng ghen tị, vô cùng ghen tị.
“Tiểu Dã, em phải thích anh nhất.”
“Vâng? Em đương nhiên thích anh nhất rồi.”
“Mọi sự đặc biệt đều phải dành cho anh.”
“Dĩ nhiên rồi... Không thì còn ai vào đây nữa...”
Anh lập tức hôn lên môi cô, nụ hôn rải rác từ gò má xuống khắp cơ thể, nâng niu đầy thành kính. Đối với Quý Thư Dã, người đàn ông trước mắt là Hạ Diên chứ không phải Thịnh Đình Thâm. Cô cuối cùng đã có thể buông bỏ mọi kìm nén, không cần phải xấu hổ vì những phản ứng của bản thân.
Chẳng mấy chốc, ga giường đã bừa bãi một mảnh hỗn độn. Cô say đắm cơ thể này bằng một niềm yêu thích nguyên thủy nhất của thể xác, cô không có cách nào kháng cự.
…
Đêm đã khuya, Quý Thư Dã mệt đến mức chẳng còn chút sức lực nào, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau cô tỉnh giấc bởi tiếng chuông báo thức, sau khi tắt tiếng, cô ngồi dậy khỏi giường. Theo cử động của cô, người đang ngủ bên cạnh cũng tỉnh lại, nắm lấy cổ tay cô.
Quý Thư Dã không buồn quay đầu lại đã nũng nịu oán trách: “Em chuẩn bị đi làm mà cái eo mỏi rã rời, mệt chết đi được… Đều tại anh cả đấy.”
Lần này, Hạ Diên không đáp lại lời cô. Quý Thư Dã có chút bực bội quay đầu qua, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy người đang nằm trên giường, đồng tử cô co rút, không thốt nên lời. Bởi vì cô nhận ra Hạ Diên đã biến mất, người tỉnh lại lúc này là Thịnh Đình Thâm.
Ánh mắt Thịnh Đình Thâm như phủ một lớp băng, lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt. Trên người cô không mảnh vải che thân, tấm lưng và cánh tay nuột nà lưu lại hết vết hồng này đến vệt hồng khác, không cần nhìn cũng biết những nơi khác cũng đều như vậy.
Thịnh Đình Thâm bị chọc tức đến bật cười.