Từ trước Tết, quy luật thức tỉnh của Thịnh Đình Thâm và Hạ Diên đã có sự thay đổi mới. Vì đôi bên đều đã nắm rõ quy luật này nên Quý Thư Dã có thể hoàn toàn tránh mặt anh.
Thịnh Đình Thâm cũng biết rõ họ đang cố tình né tránh mình, anh chỉ cảm thấy thế này là tốt nhất. Dù sao thì anh cũng chẳng muốn dây dưa hay tiếp xúc dù chỉ một chút với người phụ nữ này!
Thế nhưng anh không ngờ rằng bản thân lại đột nhiên tỉnh giấc vào đúng khung giờ của “Hạ Diên”. Càng không ngờ hơn là cô cấp dưới ngày hôm qua còn run rẩy làm báo cáo cho anh, giờ phút này lại đang quần áo xộc xệch nằm gọn trong lòng anh.
Không, nói “quần áo xộc xệch” xem ra vẫn còn quá lịch sự.
Váy áo của cô gần như đã bị kéo tuột xuống tận eo. Trong phòng khách mờ tối, ánh sáng xanh từ màn hình tivi hắt nghiêng qua, mạ lên một bên cơ thể cô từ xương quai xanh mảnh mai dọc xuống đường cong uốn lượn một tầng sáng dịu nhẹ như lớp tơ nhung.
Phía bên kia lại chìm trong bóng tối, vệt tối dừng lại một cách đầy ám muội ngay nơi khe sâu khiến người ta phải nín thở, tôn lên làn da trắng ngần đến nhức mắt.
Mà bàn tay của anh lại đang đặt ngay trên đó, đỉnh ngực tựa như quả anh đào chín mọng, đáng thương tội nghiệp trốn tránh giữa các kẽ ngón tay anh.
Đầu óc Thịnh Đình Thâm như có tiếng chuông vang lên, rơi vào trạng thái trống rỗng hiếm thấy. Trái tim anh hoàn toàn chệch nhịp, mất đi sự kiểm soát, đập dồn dập từng tiếng liên hồi, như muốn tông thẳng vào lồng ngực.
Đến khi anh định thần lại, hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là phải lập tức rời khỏi người cô. Thế nhưng, cơ thể này dường như lại hoàn toàn kháng lệnh, không chịu nghe theo sự điều khiển của anh!
Nó chỉ muốn dính chặt lấy cô, áp sát vào cô, càng muốn chiếm đoạt cô hơn!
“... Anh sao thế? Không đúng... Sếp... sếp Thịnh?”
Người phụ nữ này nhạy cảm thật, có thể nhận ra nhanh đến thế.
Thịnh Đình Thâm cụp mắt nhìn, thấy sắc mặt cô đang dần chuyển sang hoảng sợ nhưng nơi đuôi mắt vẫn còn vương lại vệt ửng hồng chưa kịp tan.
Nhìn ánh mắt ấy của cô, không hiểu sao phản ứng cơ thể anh lại càng thêm dữ dội, nóng rực lên như sắp nổ tung đến nơi.
Người phụ nữ này... người phụ nữ này!
Chính cô đã quyến rũ Hạ Diên đến mức mê muội, khiến cậu ấy ngu ngốc dâng hiến bí mật của cả hai ra ngoài, đẩy anh vào tình thế éo le!
Ban đầu Quý Thư Dã chỉ cảm thấy hoang mang, cô còn ngỡ mình đã làm đau Hạ Diên nên nét mặt anh mới kỳ lạ như vậy. Nhưng sau đó cô nhanh chóng nhận ra ánh mắt này hoàn toàn không phải của Hạ Diên. Bởi vì Hạ Diên chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt ấy. Người duy nhất nhìn cô như thế... chỉ có thể là Thịnh Đình Thâm!
Nhận thức được điều đó, cả người cô run lên bần bật.
Kể từ ngày quay lại với Hạ Diên, nỗi sợ hãi lớn nhất chôn giấu sâu trong lòng cô luôn là việc này. Chỉ vì Hạ Diên liên tục dỗ dành, khẳng định Thịnh Đình Thâm sẽ không bao giờ xuất hiện lúc hai người ở bên nhau, cô mới dần buông lỏng cảnh giác.
“Anh... anh buông tôi ra...” Quý Thư Dã run rẩy dùng tay gỡ những ngón tay của anh ra. Gương mặt cô đỏ bừng, sắc hồng xấu hổ lan nhanh xuống cổ rồi xuống tận trước ngực, khiến cả cơ thể cô như bao phủ bởi một lớp phấn hồng nhạt.
Thế nhưng người anh quá nặng, lực tay lại quá mạnh, cô hoàn toàn không thể lay chuyển nổi.
Hơn nữa, tại sao anh vẫn chưa chịu chủ động rời đi?
Quý Thư Dã vừa xấu hổ vừa uất ức, không thèm màng đến nỗi sợ hãi nữa, cô co chân đạp mạnh vào người anh.
Cú đạp trúng ngay đùi Thịnh Đình Thâm, lực không hề nhẹ. Anh hừ khẩy một tiếng đầy kìm nén, đột ngột đưa tay bóp chặt lấy cổ cô.
Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Tôi còn chưa hỏi tội cô, cô đã dám ra tay trước rồi à?”
Bị lòng bàn tay anh siết chặt nơi cổ họng, Quý Thư Dã buộc phải ngửa cổ lên. Trên làn da trắng ngần ấy vẫn còn hằn rõ vài dấu vết h**n ** đỏ hồng vừa mới được tạo ra.
Thịnh Đình Thâm nhìn chúng đăm đăm, yết hầu trượt mạnh lên xuống, hơi thở càng thêm dồn dập.
“Anh… anh tránh ra đi.”
Quý Thư Dã bị bóp nghẹt đến mức khó thở, cô ra sức giãy giụa, đôi chân cũng bắt đầu đạp loạn xạ, nhưng nhanh chóng bị anh dùng sức ghì chặt sang một bên.
Hai chân cô bị khống chế, không cách nào khép lại được nữa.
Cơ thể cô càng run dữ dội hơn.
Bởi vì lúc nãy đùa nghịch với Hạ Diên, nội y bên trong đã bị vứt đi đâu mất, hiện tại chỉ có vạt váy ngủ che đậy, bằng không trông cô sẽ còn thảm hại hơn nhiều.
“Anh tránh ra đi!”
Thịnh Đình Thâm tối sầm mặt lại: “Câu này đáng ra phải là tôi nói mới đúng. Nhưng cô lại chẳng chịu nghe, cứ thích tự dâng mình đến trước mặt tôi!”
Tôi dâng cho anh hồi nào, rõ ràng người tôi muốn trao là Hạ Diên!
Quý Thư Dã rất muốn hét to lên như thế, nhưng bàn tay đang bóp trên cổ cô bỗng siết chặt lại. Lòng bàn tay to rộng của anh chứa đầy sức mạnh, cánh tay gồng lên khiến những đường gân xanh nổi rõ.
Thịnh Đình Thâm lúc này tựa như một con ác quỷ bước ra từ địa ngục, dường như muốn tước đoạt đi hơi thở cuối cùng của cô! Quý Thư Dã lập tức rơi vào nỗi sợ hãi tột độ, cô quên cả xấu hổ, quên cả việc phải che chắn thân thể, bắt đầu giãy giụa điên cuồng...
Thế nhưng anh vẫn sừng sững như bàn thạch, lạnh lùng “thưởng thức” dáng vẻ hoảng loạn tột cùng của cô.
Ngay khi cô ngỡ rằng anh sẽ tiếp tục b*p ch*t mình thì nơi cổ họng đột nhiên được nới lỏng.
Cuối cùng anh cũng buông tay, xoay người bước xuống khỏi người cô.
Quý Thư Dã ôm chặt lấy cổ, nằm trên ghế sô pha ho sặc sụa, tham lam hít lấy hít để không khí trong lành. Phải mất một lúc lâu sau cô mới dần lấy lại được thần trí, sợ hãi nép sâu vào một góc sô pha.
“Anh... anh muốn giết tôi sao?” Giọng cô khản đặc, ánh mắt vẫn còn đượm vẻ kinh hoàng.
Thịnh Đình Thâm đã nhặt quần áo rơi dưới đất lên mặc vào. Anh đứng sừng sững bên cạnh sô pha, gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
“Nếu tôi muốn giết cô, liệu bây giờ cô còn mạng để mà mở miệng nói chuyện không?”
Cánh môi cô mấp máy, thầm hiểu rằng lúc này anh đang vô cùng tức giận.
Cô vội kéo vạt váy che chắn trước ngực: “... Chúng tôi không biết anh sẽ đột ngột quay lại, đây chỉ là một tai nạn thôi.”
“Vậy cậu ấy không nói với cô rằng, quy luật thỉnh thoảng cũng sẽ bị rối loạn à?”
Quý Thư Dã lí nhí: “Nhưng chuyện đó đâu có thường xuyên xảy ra...”
“Cô đang đánh cược sao?” Thịnh Đình Thâm đột ngột cúi xuống bóp chặt cằm cô, cười mỉa mai: “Nên cô mới xuất hiện dưới thân tôi với bộ dạng thế này đúng không? Nhưng cũng phải, dù sao thì tôi và cậu ấy cũng chung một thể xác mà.”
“Không phải! Không đúng! Hai người không phải là một! Tôi... tôi không hề đánh cược, tôi cũng không muốn mọi chuyện thành ra thế này...”
Lời phủ nhận quá nhanh cùng thái độ cự tuyệt quá rõ ràng của cô vô tình dội thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận trong lòng Thịnh Đình Thâm bùng lên dữ dội.
Anh không thể tự lý giải được cơn thịnh nộ lúc này của mình bắt nguồn từ đâu, chỉ thấy lồng ngực vô cùng bức bối, bực dọc buông lỏng tay ra.
Anh không muốn nhìn thấy cô thêm một giây nào nữa.
Anh đanh mặt lại, xoay người định rời đi thì vô tình giẫm phải một mảnh vải màu trắng. Vừa thấy anh cúi đầu nhìn, người phụ nữ phía sau đã vội lao tới nhặt phắt đi.
Anh ngước mắt lên, cô đã nắm chặt mảnh vải ren ấy giấu ra sau lưng.
Hàng chân mày của Thịnh Đình Thâm giật mạnh một cái. Anh đã nhận ra đó là thứ gì, đồng thời cũng ý thức được rằng từ đầu đến cuối bên trong cô hoàn toàn trống rỗng.
“Hai người làm chuyện này, có thể giảm bớt tần suất đi được không?” Anh lạnh giọng chất vấn. Dù là một câu hỏi nhưng tông giọng của anh hoàn toàn không phải là đang thương lượng mà là một mệnh lệnh cưỡng chế.
Quý Thư Dã siết chặt mảnh vải trong lòng bàn tay, không dám nhìn thẳng vào anh nữa, lí nhí đáp: “Sau này chúng tôi sẽ chú ý hơn...”
.
Sự việc Thịnh Đình Thâm đột ngột tỉnh lại ngay lúc cô và Hạ Diên đang thân mật đã dọa cho Quý Thư Dã mất ăn mất ngủ suốt hai ngày liền.
Đây là lần đầu tiên cô ý thức được một cách sâu sắc và chân thực đến thế, rằng hai người họ đang cùng tồn tại trong một cơ thể.
Thế nhưng cô vẫn không cách nào coi họ là cùng một người. Bởi vì Hạ Diên luôn dịu dàng, chu đáo, mỗi cử chỉ anh dành cho cô đều hết sức nhẹ nhàng vì sợ cô đau. Còn Thịnh Đình Thâm lại là một kẻ lạnh lùng và tàn nhẫn. Sức nặng ngột ngạt khi anh đè lên người cô, cùng cảm giác bàn tay lạnh ngắt bóp chặt lấy cổ cô, thậm chí đã vài ngày trôi qua mà cô vẫn thấy rùng mình như thể dư âm của nó vẫn còn bám riết trên da thịt.
Cô thực sự đã quá sợ hãi. Cứ nghĩ đến việc lỡ như sau này chuyện tương tự lại xảy ra một lần nữa, cô biết phải làm sao đây?
Hai tâm hồn cùng chung một thể xác, liệu cô có thể thực sự chấp nhận được điều này hay không?
Quý Thư Dã bỗng cảm thấy hoang mang, không thể tự cho mình một câu trả lời chắc chắn.
Thế nhưng, kể từ sau ngày hôm đó, Hạ Diên vẫn chưa từng xuất hiện trở lại.
Quý Thư Dã sống trong trạng thái rối bời suốt mấy ngày đến mức đau cả đầu. Cuối cùng, cô quyết định không nghĩ ngợi nữa, mọi chuyện cứ để khi nào Hạ Diên quay lại rồi tính tiếp.
Hôm đó, vừa dẫn khách hàng đi khảo sát địa điểm xong, điện thoại của cô bỗng đổ chuông.
Là Thịnh Tư Nguyên gọi. Quý Thư Dã nhanh chóng bắt máy: “A lô, chào cô Thịnh.”
“Đã bảo cứ gọi tôi là Tư Nguyên được rồi mà.”
Quý Thư Dã khẽ mỉm cười: “Được rồi, Tư Nguyên, có chuyện gì không?”
“Cũng không có gì lớn đâu, chỉ là cuối tuần này tôi có tổ chức một buổi tiệc nhỏ, muốn mời cô đến chơi cùng cho vui. Cô có rảnh không?”