Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 26: Thẳng thắn

Quý Thư Dã ngẩn người. Cô nhớ lần đi khu vui chơi với Hạ Diên, anh đã xuất trình căn cước của Thịnh Đình Thâm, nói là vì thân phận của Thịnh Đình Thâm hữu ích, có thể đặt được phòng đẹp hơn. Khi đó cô tin Hạ Diên. Giờ nhớ lại cô mới hiểu, lý do thực sự thì ra là do hai người cùng chung một cơ thể mà về mặt pháp luật, thân phận của cơ thể này là Thịnh Đình Thâm. Chẳng trách trước đây hai người còn nhấn mạnh rằng không ai biết họ là anh em sinh đôi. Bởi vì... Họ vốn không phải anh em sinh đôi!

 

“Tiểu Dã, anh...”

 

“Anh khoan chạm vào người tôi.” Quý Thư Dã lùi lại hai bước, nét mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng và kinh ngạc: “Tôi, tôi cần suy nghĩ, tôi phải suy nghĩ chút đã…”

 

“Được thôi, anh biết chuyện này rất phức tạp.” Hạ Diên rụt tay về, buồn bã nói: “Anh cho em thời gian để suy nghĩ, em cứ nghĩ kĩ đi.”

 

Chuyện tối nay nằm ngoài dự đoán của Quý Thư Dã. Cô thực sự không thể nào đối mặt với chuyện này nên quay người, muốn rời khỏi đây.

 

“Tiểu Dã, trước giờ anh luôn thật lòng với em.” Tiếng của Hạ Diên vang lên sau lưng cô.

 

Quý Thư Dã dừng bước, bờ mi ửng đỏ nhưng rốt cuộc cô vẫn đi tiếp, mở cửa chạy ra ngoài.

 

 

Quý Thư Dã không thể tâm sự chuyện bạn trai có hai nhân cách với bất kỳ ai. Cho nên cô chỉ còn biết nằm trong chăn, tự suy ngẫm về nó, Cô cầm điện thoại, liên tục tra cứu xem rốt cuộc đa nhân cách là gì.

 

Kết quả tra cứu trên internet cho thấy thuật ngữ y học gọi đa nhân cách là rối loạn nhân dạng phân ly, chỉ việc một cá thể tồn tại từ hai nhân cách hoàn toàn khác biệt nhau trở lên. Tính cách, danh tính, nhận thức, thói quen, v.v… của các nhân cách sẽ hoàn toàn khác nhau.

 

Nói một cách đơn giản, nếu như mỗi người đều có một linh hồn thì người đa nhân cách sẽ có nhiều linh hồn trong một cơ thể. Còn Quý Thư Dã đang hẹn hò với một linh hồn trong số đó.

 

Quý Thư Dã suy sụp, trùm chăn kín đầu. Chuyện gì thế này? Trên đời còn có chuyện như vậy sao?

 

Cô gần như thức trắng đêm.

 

Mấy ngày tiếp theo, cô vẫn không liên lạc lại với Hạ Diên, luôn trong trạng thái né tránh vấn đề.

 

Mấy ngày sau, tới ngày đại hội tổng kết cuối năm, Quý Thư Dã đi cuối nhóm đồng nghiệp cùng phòng ban, đờ đẫn bước vào phòng họp, ngồi vào trong góc.

 

“Hôm nay sếp tổng lên đồ đẹp trai quá, đúng chuẩn gu tôi luôn.” Trần Tuệ kéo áo Quý Thư Dã, mê mẩn ra hiệu cô nhìn đằng trước.

 

Quý Thư Dã giật mình ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy Thịnh Đình Thâm mặc Âu phục, đi giày da bước vào cửa. Cô dám chắc người này là Thịnh Đình Thâm dựa trên ánh mắt và cung cách nói chuyện của anh với người khác.

 

Cuộc họp nhanh chóng bắt đầu. Sếp của các phòng ban tiến hành tổng kết cả năm và đặt mục tiêu cho năm sau. Thịnh Đình Thâm ngồi ở hàng đầu tiên, đợi mọi người trình bày xong mới lên trên sân khấu phát biểu cảm nghĩ kể từ khi tiếp quản Carlton đến nay. Anh luôn khiến người ta cảm thấy căng thẳng và áp lực. Đám đông ngồi bên dưới nhìn anh chăm chú, sợ bỏ lỡ bất kỳ câu nào.

 

Đột nhiên, Quý Thư Dã ngồi trong góc chợt nhận ra người đứng trên sân khấu đang nhìn về phía mình. Không rõ có phải tình cờ hay không nhưng rõ ràng anh đang nhìn thẳng vào mặt cô.

 

Khoảnh khắc mắt chạm mắt, còi báo động trong lòng Quý Thư Dã rú lên ầm ĩ.

 

Trước đây, khi hẹn hò với Hạ Diên, cô đã ôm, hôn, lên giường, đã làm tất cả mọi chuyện với anh rồi. Cho nên thực chất người mà cô ôm, hôn, v**t v*… đều là vị sếp tổng Thịnh Đình Thâm làm cô thấy ớn lạnh này.

 

Không được, không được không được không được!

 

Chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi cô đã run lẩy bẩy.

 

Chia tay thôi! Cô vẫn phải chia tay Hạ Diên mới được! 

 

Ngay hôm đầu tiên của kỳ nghỉ Tết, sau khi đã lên tàu, cô lập tức soạn tin nhắn gửi cho Hạ Diên.

 

[Chúng ta vẫn nên chấm dứt thôi.]

 

Tin nhắn đã được gửi đi. Cảnh quan bên ngoài kính cửa sổ bắt đầu trôi đi vun vút. Quý Thư Dã xem lại tin nhắn mình đã gửi, bờ mi không khỏi đỏ hoe.

 

Mặc dù cô không chấp nhận nổi chuyện có hai linh hồn chung một cơ thể nhưng khi biết rằng thực sự phải chia tay Hạ Diên, cô vẫn không chịu đựng nổi. Trong mấy tháng hẹn hò với anh, cô thật sự rất vui vẻ. Hạ Diên điển trai, dịu dàng, ân cần… Hoàn toàn đúng với hình mẫu lý tưởng của cô. Hẹn hò với anh giúp cô cảm nhận được tình yêu đẹp đẽ biết nhường nào. Liệu sau khi chia tay anh, cô còn có thể gặp được người đàn ông đúng gu mình đến thế không? Xác suất điều ấy xảy ra là rất nhỏ.

 

Quý Thư Dã mới chỉ nghĩ tới đó, nước mắt đã tràn bờ mi. Cô liên tục đưa tay lau nước mắt nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, trái tim cô đau đớn không chịu nổi. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện tình của mình và Hạ Diên lại kết thúc chóng vánh như vậy.

 

Chỉ còn vài ngày nữa là tới tất niên. Những người con đi làm ăn xa đều vội vã trở về quê. Phòng chơi mạt chược ở nhà Quý Thư Dã cũng náo nhiệt hẳn lên. Sau khi về đến nhà, cô bị ép rơi vào cảnh bận rộn, hết họ hàng ghé chơi nên phải ngồi tiếp chuyện lại phải lo xếp bàn mạt chược giúp mọi người. Năm hết tết đến, cô còn phải đi ra ngoài đặt mua đồ Tết.

 

Trong nhà vô cùng náo nhiệt, liên tục có người đến người đi, ai nấy đều sống trong bầu không khí náo nức. Chỉ riêng Quý Thư Dã là thấy lòng quạnh quẽ. Ban ngày, trông cô còn rất bình thường nhưng hễ tối đến là cô lại muốn khóc.

 

“Tối nay các con đi ngủ sớm đi nhé, mai cả nhà mình sang nhà cậu.” Tôn Mỹ Ngọc đứng ở cửa phòng Quý Thư Dã, nói với hai chị em, mái tóc xoăn tít của bà ấy mới vừa được uốn cách đây một tuần.

 

Quý Nhan Khả ngồi chơi game ở mép giường: “Mấy giờ đi vậy mẹ?”

 

Tôn Mỹ Ngọc: “Ăn sáng xong đi luôn, trưa mai sẽ ăn trưa ở nhà cậu luôn.”

 

“Dạ.”

 

“Đừng chỉ dạ suông nữa, mau đi ngủ đi, ngày nào cũng chỉ cắm mặt chơi game thôi, chẳng làm gì nên hồn.”

 

Quý Nhan Khả trợn mắt: “Mẹ ơi là mẹ, con đã tốt nghiệp rồi, có phải học sinh cấp ba nữa đâu, chơi game thì có làm sao chứ?”

 

“Tốt nghiệp rồi cũng không được chơi game, học cái hay không học!”

 

“...”

 

Quý Nhan Khả bỗng dưng bị mẹ mắng, lại còn thua game nên buồn bực vô cùng, thở phì phò đang định về phòng mình thì chợt thấy tuyết rơi ngoài cửa sổ.

 

“Ôi trời ạ! Chị ơi! Tuyết kìa! To lắm luôn!”

 

“Ồ...”

 

“Ôi, chị ngồi dậy xem kìa, đừng nằm ườn ra thế!”

 

Quý Nhan Khả kéo Quý Thư Dã dậy. Dù cô ấy là em gái nhưng cả chiều cao lẫn cân nặng đều hơn xa Quý Thư Dã. Quý Thư Dã bị ép phải ngồi dậy, tựa vào cửa sổ, nhìn lên bầu trời đêm đen như mực. Những bông tuyết rơi từ trên trời xuống tựa như những sợi lông ngỗng. Ở miền Nam hiếm khi nào có tuyết to thế này…

 

Hai chị em tựa vào bậu cửa sổ ngắm tuyết một lúc lâu, Quý Nhan Khả mới thấy lạnh, run rẩy chạy về phòng mình.

 

Quý Thư Dã c*̃ng hết hứng ngắm tuyết nên đóng cửa sổ lại. Đúng lúc này, điện thoại chợt rung lên, cô nhìn màn hình rồi đột ngột ngừng thở.

 

Hạ Diên gửi tin nhắn cho cô: [Chúng ta gặp mặt nói chuyện một lần nhé, được không em?]

 

Từ sau tin nhắn chia tay cô gửi cho Hạ Diên khi ở trên tàu, cô chưa từng nhận được tin nhắn nào của anh. Cô coi như anh đã chấp nhận kết cục “hai người chấm dứt từ đây”.

 

Quý Thư Dã ngồi xuống giường, do dự hồi lâu mới nhắn lại: [Tôi không thấy mình còn chuyện gì để nói với anh nữa.]

 

Hạ Diên: [Ít ra em cũng nên trực tiếp nói lời chia tay với anh chứ. Anh đang ở dưới nhà em rồi.]

 

Quý Thư Dã sửng sốt, tim thắt lại. Cô lập tức chạy đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới nhưng không thấy bóng Hạ Diên trên con đường vắng trong đêm.

 

Rất nhanh, Hạ Diên cho cô câu trả lời: [Anh đang ở chỗ đậu xe lần trước anh đưa em về.]

 

Anh biết chắc cô không muốn anh chạy tới dưới nhà mình vào giờ này vì phòng mạt chược nhà cô thường xuyên có khách tới lui nên rất dễ có người phát hiện ra anh. Hạ Diên luôn chu đáo và đúng mực như vậy.

 

Mắt Quý Thư Dã đỏ bừng, cô nhắn lại: [Anh về đi, hiện tại tôi không muốn gặp anh.]

 

Hạ Diên: [Vậy anh sẽ chờ đến khi nào em muốn gặp anh.]

 

Quý Thư Dã ngã xuống giường, trong lòng rối bời.

 

Cô bất giác nghĩ tới những thông tin mình tra cứu được trên mạng…

 

Nguyên nhân chủ yếu hình thành đa nhân cách là do tổn thương thời thơ ấu, áp lực tâm lý, di truyền, cấu tạo não.

 

Hạ Diên và Thịnh Đình Thâm phải giấu người nhà họ Thịnh chuyện này, chứng tỏ nhà họ Thịnh chưa từng có ai bị như vậy, cho nên đây không phải bệnh di truyền. Hơn nữa, trông họ đều cực kỳ bình thường, còn tạo lập được thành tựu của riêng từng người trong lĩnh vực của mình, điều đó chứng tỏ đầu óc họ không có vấn đề gì. Vậy… lẽ nào là do tổn thương thời thơ ấu hoặc là do áp lực tâm lý hay sao? Rốt cuộc phải là áp lực lớn thế nào, sự việc tàn khốc đến đâu mới gây ra tình trạng này…

 

Thực ra việc phát sinh đa nhân cách thế này, Hạ Diên cũng không thể làm được gì và cũng không thể kiểm soát được. Anh c*̃ng rất đáng thương.

 

Không không không... Dù vậy thì anh cũng không được lừa cô chứ!

 

Đúng vậy, anh đã lừa cô ngay từ đầu rồi. Cho nên, yêu cầu chia tay của cô là hoàn toàn hợp lý!

 

Quý Thư Dã trở mình trên giường, đầu sắp nổ tung, lúc thì nghĩ mình không sai, lúc lại nghĩ là do mình chủ động tỏ tình, mình đã dụ anh đi về phía mình.

 

Á á á! Rắc rối quá!

 

Điện thoại không còn động tĩnh gì nữa, Quý Thư Dã bực bội đến tận khuya mới ngủ được. Hôm sau, tiếng gõ cửa rầm rầm của Tôn Mỹ Ngọc đánh thức cô. Cả nhà ăn sáng xong, chuẩn bị tới nhà cậu.

 

Nhà cậu chỉ cách nhà họ ba con phố, không đến nỗi xa nên cả nhà quyết định đi bộ qua đó.

 

Sau khi đóng cửa nẻo kỹ càng, cả nhà đi ra ngoài dọc theo con phố cũ. Đi được nửa đường, Quý Thư Dã chợt thấy đằng xa có một bóng người quen. Phản ứng đầu tiên của cô là cho rằng mình nhìn nhầm, bởi làm gì có chuyện mới sáng sớm thế này mà Hạ Diên đã đứng đây chờ cô chứ.

 

Nhưng khi càng ngày càng tới gần, bóng dáng đối phương dần dần rõ hơn, cô mới thực sự dám chắc người đó đúng là Hạ Diên!

 

Cô vẫn chưa nói mình muốn gặp anh mà, sao anh lại tới đây chứ!

 

Quý Thư Dã nhìn thấy ánh mắt của Hạ Diên, lập tức nhìn lảng đi chỗ khác. Coi như không nhìn thấy gì hết, vẫn đi theo người nhà rẽ sang một hướng khác.

 

Nhưng càng đi, cô lại càng thấy không ổn…

 

Vừa rồi mặt Hạ Diên trắng bệch, trên đầu và vai có rất nhiều tuyết. Không lẽ anh đã đứng đấy chờ cô từ tối qua tới giờ ư?

 

Quý Thư Dã chợt dừng bước.

 

“Sao thế?” Tôn Mỹ Ngọc quay đầu nhìn cô.

 

Quý Thư Dã đắn đo giây lát, cuối cùng mím môi, quay người vòng trở về: “Mẹ à, con sực nhớ ra mình quên đem điện thoại theo. Cả nhà đi trước đi, con về lấy điện thoại đã!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn