Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 22: Nụ cười

Có người đàn ông nào thấy bạn gái mặc nội y tình thú nhưng không làm gì mà đứng dậy rời đi không cơ chứ?!

 

Quý Thư Dã không dám tin vào phản ứng của Hạ Diên. Suy đoán đầu tiên xuất hiện trong đầu cô chính là anh đã chán thân thể của cô.

 

Dân mạng cũng thường nói rằng sau khi bên nhau một thời gian, đàn ông thường dần mất hứng thú với bạn gái…

 

Quý Thư Dã vô cùng tủi thân. Rõ ràng là bọn họ ở bên nhau chưa lâu, hơn nữa đây là lần đầu tiên cô mặc bộ đồ như vậy, chẳng lẽ những điều đó vẫn không đủ để khơi gợi h*m m**n của anh hay sao?

 

Vài phút sau, Quý Thư Dã nhận được tin nhắn trả lời: [Không phải. Anh xin lỗi, ánh có việc đột xuất.]

 

Quý Thư Dã đau lòng khôn tả, nước mắt rơi như mưa. Cô chỉ thấy buổi tiệc sinh nhật hôm nay đã thất bại thảm hại.

 

Đến khi ngừng khóc, Quý Thư Dã cởi chiếc váy ren ra, nhét lại vào trong túi, thở phì phò mà rời khỏi Vườn Hoa Hồng.

 

Khi cô về đến nơi, Trình Vi không ở nhà.

 

Cô ấy vừa có một người bạn trai mới, vậy nên tối nay cô ấy đã đi chơi với bạn trai. Quý Thư Dã nhìn căn nhà trống rỗng, thầm nghĩ lẽ ra hôm nay cô cũng sẽ có một đêm vui vẻ.

 

Tất cả là tại Hạ Diên!

 

Quý Thư Dã lao vào phòng tắm để tẩy trang và tắm rửa. Sau đó, cô rúc mình vào trong chăn, tức giận gửi tin nhắn cho Hạ Diên: [Việc gì hả? Em không tin… Rõ ràng là anh không có hứng thú với em!]

 

Khi nhận được tin nhắn này, Thịnh Đình Thâm đã về tới Cửu Châu Hoa Đình. Anh ngồi trên sô pha trong phòng khách rộng lớn, lạnh lùng nhìn tin nhắn này.

 

Trên đường về, Thịnh Đình Thâm đã ép bản thân phải quên những gì vừa diễn ra. Nhưng ngay khi nhìn thấy tên Quý Thư Dã, hình ảnh đó lại hiện lên trong đầu anh, rõ ràng như thể đang ở ngay trước mắt.

 

Cơn xao động đột ngột, khó có thể miêu tả bỗng chạy dọc khắp cơ thể của Thịnh Đình Thâm. Anh nắm chặt điện thoại, khuôn mặt sa sầm, lửa giận bùng cháy cùng với d*c v*ng, thầm trách Quý Thư Dã không biết xấu hổ nên mới có hành vi lệch lạc như vậy.

 

Cô muốn Hạ Diên chết mê chết mệt vì cô sao?

 

Cô muốn coi bản thân là món quà đến vậy à?

 

Cô… Thèm khát đến mức đó ư?

 

h*m m**n trong cơ thể Thịnh Đình Thâm nhộn nhạo, cổ họng khô nóng.

 

Anh chợt đứng dậy.

 

“Tí tách tí tách…”

 

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên. Nước lạnh chảy từ trên đỉnh đầu xuống, nhanh chóng xối ướt cơ thể Thịnh Đình Thâm. Cảm giác rét lạnh đến tận xương khiến anh khó thở, song nó vẫn chẳng thể dập tắt h*m m**n trong anh. Giờ đây, h*m m**n đó lan tràn khắp cơ thể như dung nham đang phun trào, làm anh nóng rát và đau đớn.

 

Thịnh Đình Thâm đưa tay xuống dưới.

 

Hình ảnh đen trắng lập loè trước mắt, tiếng th* d*c xen lẫn với tiếng nước chảy. Bàn tay anh càng lúc càng nhanh và mạnh hơn, ánh mắt tỉnh táo cũng dần trở nên mê man…

 

Một hồi lâu sau, tiếng nước mới dừng lại.

 

 

Ngày hôm sau, Quý Thư Dã đến khách sạn với quầng thâm mắt đen sì.

 

Sau khi đến phòng thay đồ, cô đánh rất nhiều kem nền và kem khuyết điểm lên mặt để giấu đi vẻ tiều tụy sau cả đêm không ngủ.

 

Giữa trưa, cô giám sát đội thiết kế thi công rồi đi đến nhà hàng, không ngờ lại tình cờ gặp được Thịnh Đình Thâm.

 

Có lẽ vì Hạ Diên và Thịnh Đình Thâm có khuôn mặt giống nhau nên Quý Thư Dã mới không kìm được mà xụ mặt ngay khi nhìn thấy anh. Nhưng dù gì anh cũng là cấp trên của cô! Cô chỉ có thể lùi bước, cúi đầu, cung kính nhìn anh đi qua.

 

Thịnh Đình Thâm cũng đã nhìn thấy Quý Thư Dã từ lâu. Hôm nay cô mặc đồng phục màu xám đậm của khách sạn, ngoài cẳng chân ra thì những nơi khác đều giấu mình sau lớp vải kín đáo.

 

Đồng phục khách sạn của bọn họ rất trang trọng. Khi ở trên người người khác, bộ đồng phục đó rất bình thường, song khi Quý Thư Dã mặc nó, anh lại nhìn thấy đôi phần khiêu khích.

 

Thịnh Đình Thâm lạnh nhạt làm lơ cô, tiếp tục đi về phía trước.

 

“Chào cô Quý, chúc cô có buổi trưa vui vẻ.”

 

Quý Thư Dã ngước mắt, thấy Nghiêm Vi Minh đang đi phía sau Thịnh Đình Thâm lên tiếng chào hỏi với cô.

 

Quý Thư Dã mỉm cười: “Chúc trợ lý Nghiêm có buổi trưa vui vẻ.”

 

“Cô định đến nhà hàng à?”

 

“Vâng… Tôi có hẹn dùng đồ ngọt với khách.”

 

“Ồ, ở nhà hàng Pháp sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

Nghiêm Vi Minh nói: “Vậy thì chúng ta cùng đường rồi.”

 

Bực thật đấy! Không ngờ Thịnh Đình Thâm cũng đến nhà hàng Pháp vào lúc này, có lẽ là anh đi ăn cơm.

 

Quý Thư Dã miễn cưỡng mỉm cười, đành phải đi theo sau lưng Thịnh Đình Thâm cùng với Nghiêm Vi Minh.

 

Sau khi bọn họ bước vào nhà hàng Pháp, giám đốc lập tức đi tới đón tiếp cấp trên. Quý Thư Dã thì đi tìm thợ làm bánh rồi ngồi chờ Hà Thiếu Thần.

 

Hai hôm trước Hà Thiếu Thần đã quyết định tổ chức triển lãm trang sức ở khách sạn của bọn họ. Anh ấy nói muốn đích thân đến ăn thử đồ ngọt sẽ được phục vụ ở buổi triển lãm nên Quý Thư Dã đã hẹn anh ấy vào ngày hôm nay.

 

Chừng mười mấy phút sau, Hà Thiếu Thần tới nhà hàng.

 

“Thư Dã.”

 

“Bên này thưa anh Hà.” Quý Thư Dã vội vàng đón tiếp.

 

Hà Thiếu Thần nói: “Làm cô đợi lâu rồi.”

 

“Không đâu, anh không đến trễ mà.”

 

“Nhưng tôi vẫn làm cô đợi, để người đẹp phải chờ đợi là việc bất lịch sự.”

 

Quý Thư Dã cười khẽ: “Không có gì đâu anh Hà. Tôi bảo nhân viên phục vụ bưng đồ ngọt lên cho anh nếm thử nhé?”

 

“Được… Ấy? Đình Thâm.” Hà Thiếu Thần nhìn thoáng qua xung quanh, thấy Thịnh Đình Thâm đang ngồi kế bên cửa sổ.

 

Anh ấy đi tới: “Trùng hợp quá, hôm nay cậu cũng đến đây ăn cơm à?”

 

Thịnh Đình Thâm: “Ừ.”

 

“Hôm nay tôi tới chọn đồ ngọt, nghe nói đồ ngọt ở nhà hàng Pháp của các cậu rất ngon.” Nói đoạn, Hà Thiếu Thần cúi người nói nhỏ bên tai Thịnh Đình Thâm: “Nhưng tôi đến đây để gặp Thư Dã là chính, tôi không quên nhiệm vụ cậu giao cho tôi đâu. Nhưng nói thật thì tôi càng tiếp xúc với Thư Dã càng thấy cô ấy tốt, đúng là tôi hơi cảm nắng cô ấy rồi.”

 

Thịnh Đình Thâm chợt sững lại, ngẩng đầu nhìn anh ấy.

 

Hà Thiếu Thần khẽ nhướng mày: “Cậu cứ chờ tôi đập chậu cướp hoa đi.”

 

“…”

 

Hà Thiếu Thần chỉnh lại áo vest, đi về phía Quý Thư Dã một cách nhã nhặn.

 

Bọn họ ngồi ở phía bên phải của Thịnh Đình Thâm. Sau khi mấy món đồ ngọt được bưng lên, Hà Thiếu Thần liền nếm mỗi món một miếng, vừa nếm vừa nói chuyện với Quý Thư Dã.

 

Thịnh Đình Thâm cách khá xa nên không nghe thấy bọn họ nói gì, song anh có thể thấy Quý Thư Dã hơi cúi đầu, cười tươi đến mức chói mắt.

 

Cô cười như vậy với tất cả mọi người sao?

 

“Sếp Thịnh, anh có muốn uống rượu không ạ?” Nhân viên đi tới hỏi.

 

“Không cần.” Thịnh Đình Thâm đứng dậy.

 

Thấy vậy, Nghiêm Vi Minh cũng vội vàng đứng lên. Thịnh Đình Thâm liếc nhìn anh ấy: “Anh ăn tiếp đi, tôi về trước.”

 

“… Vâng.”

 

Thịnh Đình Thâm lập tức rời đi, không muốn ở lại dù chỉ một giây.

 

 

Khi Hạ Diên quay về, anh thấy như bầu trời sắp sập.

 

Hạ Diên lập tức lái xe từ Thịnh Thị về Vườn Hoa Hồng. Phòng khách và phòng bếp đã được dì giúp việc dọn dẹp sạch sẽ, không còn dấu vết. Nhưng lời nhắn của Thịnh Đình Thâm lại khiến Hạ Diên hãi hùng khiếp vía.

 

[Tôi đã đi đón sinh nhật, cũng đã ăn cơm và bánh kem, đó là tất cả những gì tôi có thể làm. Tôi cho rằng việc tôi rời đi không có vấn đề gì hết, chắc hẳn là cậu cũng không muốn tôi làm những chuyện giữa hai người yêu nhau khác với cô ta đúng không?]

 

Kết hợp với tin nhắn WeChat Quý Thư Dã gửi, Hạ Diên đã phần nào đoán được tình hình. Anh nhanh chóng thay quần áo, chạy tới nhà Quý Thư Dã.

 

Hôm nay là ngày nghỉ của Quý Thư Dã, cô không đi làm mà nằm dài ở trong phòng.

 

Ngay khi mở cửa và nhìn thấy Hạ Diên, phản ứng đầu tiên của Quý Thư Dã chính là đóng cửa lại. Nhưng Hạ Diên lại ngăn cản cô, cô cũng không thể đọ sức với anh.

 

“Tiểu Dã, em nghe anh giải thích đã.”

 

Quý Thư Dã không đóng được cửa bèn dứt khoát không cho anh vào trong: “Giải thích cái gì? Giải thích việc anh nhìn thấy bạn gái mặc nội y tình thú nhưng lại vội vàng chạy trốn à?”

 

Trán Hạ Diên giật mạnh, anh nắm lấy cổ tay cô: “Hôm đó em mặc…”

 

Thịnh Đình Thâm không kể rõ, Hạ Diên cho rằng chỉ là vấn đề lên giường.

 

Vậy nên… Thịnh Đình Thâm đã thấy cô mặc nội y tình thú sao?

 

Cứ nghĩ đến việc dáng vẻ quyến rũ của Quý Thư Dã bị một người khác nhìn thấy là Hạ Diên lại ghen tức không thôi! Nhưng anh lại chẳng thể nói được gì!

 

“Anh xin lỗi…” Hạ Diên ôm chặt lấy Quý Thư Dã, không màng đến sự chống cự của cô: “Anh xin lỗi, anh xin lỗi. Không phải vậy đâu… Anh không hề chán em. Anh chắc chắn sẽ không chán em, cả đời này đều không chán! Tối hôm đó anh có việc đột xuất, không thể không rời đi.”

 

Hạ Diên ôm rất chặt, làm Quý Thư Dã thấy hơi khó thở. Song cách anh giải thích cũng khiến cô mềm lòng hơn phần nào. Cô xụ mặt đẩy anh: “Anh buông ra đi.”

 

“Anh không buông! Em đừng giận anh được không? Anh sai rồi.” Hạ Diên vừa ghen ghét vừa đau lòng. Trong một khoảnh khắc, anh rất muốn nói thẳng với cô rằng người tối hôm đó không phải là anh, anh sẽ không làm tổn thương cô!

 

Nhưng… Hạ Diên không biết bạn gái của anh có thể chấp nhận điều đó hay không. Liệu cô có cảm thấy anh là cái quái vật, là người điên không?

 

Anh không dám đánh cuộc.

 

Anh sợ cô sẽ rời xa anh ngay khi cô biết sự thật.

 

“Tiểu Dã, anh không ngờ công tác thực địa lại đột ngột phát sinh vấn  đề… Anh cũng không muốn phá hỏng bầu không khí đêm đó. Anh xin lỗi.”

 

Lời xin lỗi qua tin nhắn không thể bằng lời xin lỗi được nói ngay trước mặt. Quý Thư Dã thấy Hạ Diên sốt ruột như vậy, không giống như đang nói dối nên cũng hết giận hơn phân nửa. Chỉ là cô vẫn thấy xấu hổ, cô thở phì phì nói: “Công ty của anh quá đáng quá! Anh cũng quá đáng!”

 

“Ừ, anh biết. Đúng là anh rất quá đáng. Em muốn anh làm gì thì mới tha thứ cho anh? Nói cho anh biết được không?”

 

Mắt Quý Thư Dã đỏ bừng, cô không nói lời nào.

 

Hạ Diên nắm chặt tay nàng: “Chúng ta vào phòng em nói chuyện nhé?”

 

“Không. Anh nói đến là đến, nói đi là đi mà được à?”

 

Ngữ khí oán trách của cô giúp Hạ Diên biết cô đã nguôi giận. Anh yên tâm hơn phần nào, bèn trở tay đóng cửa lại.

 

“Sau này anh nhất định sẽ không như vậy nữa. Anh hứa!”

 

“Hừ, anh bớt dẻo miệng đi…” Quý Thư Dã trừng mắt nhìn anh: “Anh phá hỏng sinh nhật đầu tiên của chúng ta. Anh phải đền bù cho em!”

 

“Được, anh đền bù cho em.”

 

“Vậy anh phải nấu cho em một bữa cơm, mua bánh kem và quà sinh nhật cho em!”

 

Hạ Diên lập tức đồng ý: “Được, không vấn đề gì.”

 

Hai người ngồi xuống sô pha, Hạ Diên lại ôm Quý Thư Dã và dỗ dành hồi lâu. Lúc này cô mới miễn cưỡng tươi tỉnh với anh hơn một chút.

 

Đến tối, hai người đã làm hòa nên lái xe đi ăn. Bọn họ vào một nhà hàng Trung Quốc, gọi rất nhiều món ăn.

 

Mấy hôm nay Quý Thư Dã vẫn luôn buồn bực không vui nên ăn rất ít. Hôm nay cô thậm chí còn chưa ăn cái gì, hiện tại cô mới cảm nhận được cơn đói.

 

Sau khi đồ ăn được bưng lên, Quý Thư Dã nhanh chóng ăn vài miếng để dạ dày bớt trống rỗng rồi mới giảm tốc độ, nhìn Hạ Diên bên phía đối diện, hỏi: “Anh thấy món này em nấu ngon hơn hay là nhà hàng nấu ngon hơn?”

 

Hạ Diên: “Món nào cơ?”

 

Quý Thư Dã thoáng ngạc nhiên: “Còn món nào được chứ? Trên bàn chỉ có một món em đã làm hôm sinh nhật anh thôi mà.”

 

Hạ Diên dừng đũa, chậm rãi cụp mắt nhìn bàn ăn thịnh soạn, tim đập thình thịch.

 

“Chính là sườn sốt xí muội đó… Chẳng lẽ là anh quên mất món này à?” Quý Thư Dã thắc mắc nói.

 

Hạ Diên chớp mắt, đến khi ngước mắt lên, anh đã bình tĩnh như thường: “Đương nhiên là không. Chắc chắn là em nấu ngon hơn rồi.”

 

Quý Thư Dã nhìn anh, khẽ cau mày: “Trông anh giống như đã quên lắm, vậy mà anh còn khen ngon…”

 

“Anh đâu dám.” Hạ Diên gắp một miếng sườn vào bát cô, dịu dàng nói: “Anh thấy vậy thật mà. Người ngoài sao có thể nấu ngon bằng em được.”

 

“Hừ, anh chỉ biết nịnh em thôi.”

 

 

Hôm nay là ngày đi làm, quán bar Dưới Trăng không có nhiều khách. Từ khi Hạ Diên và Quý Thư Dã hẹn hò, hai người thường tới đây cùng nhau, thế nhưng tối nay Hạ Diên lại tới một mình. Thấy anh đến, Tưởng Quân không khỏi kinh ngạc: “Thư Dã đâu?”

 

Hạ Diên: “Mai cô ấy phải đi làm, tôi đưa cô ấy về nhà rồi.”

 

“Vậy à? Hai người dính nhau như sam ấy, cậu không theo cô ấy về nhà sao?”

 

Hạ Diên không đáp, Tưởng Quân nhận ra điều gì đó, bèn nói: “Uống một ly nhé?”

 

“Ừ.”

 

Tưởng Quân và Hạ Diên tình cờ quen nhau vào mùa thu năm năm trước. Lúc đó, Tưởng Quân đang ăn khuya thì xô xát với một đám người say rượu. Anh ấy chỉ có một mình, không thể đánh thắng đám người kia, Hạ Diên đã đứng dậy giúp anh ấy.

 

Sau đó, tất cả bọn họ đều vào đồn công an. Đám người kia say rượu, gây sự nên bị tạm giam, Tưởng Quân và Hạ Diên là người bị hại nên được thả ra ngay.

 

Từ đó trở đi, hai người nhanh chóng thân thiết và trở thành bạn bè.

 

Trong một lần tình cờ, Tưởng Quân phát hiện sự tồn tại của Thịnh Đình Thâm. Khi đó, anh ấy và Hạ Diên đang ở “Dưới Trăng” uống rượu và nói chuyện phiếm, đột nhiên thần thái và giọng điệu của Hạ Diên đều thay đổi, trở nên vô cùng xa lạ.

 

Tưởng Quân cho rằng Hạ Diên đã say, đang định chê cười anh thì lại thấy anh đứng dậy bỏ đi.

 

Anh ấy ngơ ngác đuổi theo, song Hạ Diên lại như đã biến thành một người khác, còn bảo anh ấy đừng chạm vào mình.

 

Tưởng Quân không liên lạc được với Hạ Diên nữa. Mãi đến hai tháng sau, Hạ Diên mới lại xuất hiện và kể cho anh ấy một bí mật.

 

Hạ Diên nói: “Cậu là người bạn duy nhất của tôi, vậy nên tôi muốn kể cho cậu biết chuyện này.”

 

Mấy chữ “người bạn duy nhất” khiến Tưởng Quân không khỏi xót xa. Vậy nên sau khi biết Hạ Diên có hai nhân cách, anh ấy vẫn kiên trì rằng “dù chuyện gì xảy ra thì chúng ta vẫn là bạn tốt”.

 

Tưởng Quân càng tìm hiểu mới càng hiểu rằng đây là chuyện bất đắc dĩ. Tại sao trong một thân thể lại có hai linh hồn hoàn toàn độc lập tồn tại chứ? Hơn nữa, tuy hai linh hồn đó có thể cùng tồn tại nhưng lại chẳng thể tìm được lời giải trong một phương diện nào đó, ví dụ như… Thích một cô gái.

 

“Tôi đã nói với cậu rồi, giấu Thư Dã là việc rất nguy hiểm.” Tưởng Quân nói.

 

Hạ Diên: “Tôi không muốn chia tay với cô ấy.”

 

“Không nghiêm trọng đến mức đó đâu. Chẳng phải tôi cũng chấp nhận tình huống của cậu sao?”

 

“Khác nhau mà, cậu là bạn, còn cô ấy là người yêu của tôi.”

 

Tưởng Quân im lặng trong chốc lát rồi nói tiếp: “Nhưng cứ như vậy thì không ổn.”

 

“Ừ, dạo này thời gian tôi và Thịnh Đình Thâm xuất hiện rất không ổn định. Hiển nhiên là cậu ấy không phối hợp.”

 

“Vậy cậu định làm gì?”

 

“Tưởng Quân, tôi không có cách nào hết.” Hạ Diên buồn bực: “Cô ấy là món quà tốt nhất trong đời tôi. Tôi muốn ở bên cô ấy lâu hơn, được chừng nào hay chừng nấy…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn