Quý Thư Dã thình lình vòng tay ôm eo Thịnh Đình Thâm khiến anh bất giác siết bụng lại.
Cô áp má vào bụng anh, cọ qua cọ lại như chú mèo con: "Em uống nhiều quá, không đi nổi nữa rồi... Anh đưa em về đi."
Đồng tử Thịnh Đình Thâm co rụt, giơ tay đẩy mặt cô ra theo phản xạ. Có điều, người trước mặt lại không hề nhận ra rằng anh đang muốn đẩy mình. Anh vừa đưa tay đến gần, cô đã áp mặt vào lòng bàn tay anh ngay.
Gò má mềm mại mịn màng cứ thế dính sát vào tay anh.
"Anh có biết anh trai anh quá đáng thế nào không... Nói đi là đi luôn, chẳng thèm nói một tiếng... Hức! Vừa nãy, vừa nãy em tự bắt taxi đấy, kết quả là đi được nửa đường thì buồn nôn, em phải vội vàng xuống xe." Quý Thư Dã mắt nhắm mắt mở mắt, vì đã ngấm cồn nên giọng cô vừa mềm mại vừa nũng nịu: "Hạ Diên, anh bế em đi, em chóng mặt thật đấy."
Người đứng trước mặt cô vẫn im lặng.
Quý Thư Dã cố gắng ngẩng đầu lên, áy náy nói: "... Có phải em gọi anh ra muộn quá nên anh không vui không?"
Do uống nhiều rượu nên cả người cô mềm nhũn hệt như một viên kẹo dẻo vị đào ngâm nước. Đôi mắt cô sáng long lanh, hơi ươn ướt, mỗi lần chớp mi là viên đường lại vỡ li ti rồi tràn ra ngoài.
Thịnh Đình Thâm nhìn cô từ trên cao, mất một lúc lâu mới như bừng tỉnh, túm lấy cánh tay Quý Thư Dã, sau đó xốc cô dậy. Có điều, cô thật sự đã uống quá nhiều, loạng choạng nghiêng trái ngã phải rồi mềm rũ đổ ập vào người anh.
"Anh làm gì vậy..."
Hơi thở nóng bỏng của cô lướt qua cổ anh, hòa lẫn với mùi rượu, mang đến cảm giác tê dại kỳ lạ.
Thịnh Đình Thâm khựng người lại, bỗng nhiên kéo mạnh cô khỏi người mình.
"Quý Thư Dã, cô có biết tôi là ai không?"
Hở?
Giọng nói này... Sao có vẻ khang khác nhỉ?
Giọng người này vừa trầm thấp vừa mang ý giễu cợt, Hạ Diên đời nào lại nói chuyện như thế.
Quý Thư Dã nhắm chặt mắt một lát rồi cố gắng mở to mắt để nhìn người trước mặt. Sơ mi, áo vest, giày da, mái tóc được vuốt keo gọn gàng, biểu cảm nghiêm nghị và lạnh lùng.
Sao cô lại có cảm giác... Người này trông giống Thịnh Đình Thâm quá vậy?
Khoảnh khắc ý nghĩ lóe lên trong đầu, Quý Thư Dã tỉnh táo ngay tức thì! Cô vội vàng lùi ra xa, vịn vào cái bàn bên cạnh để giữ thăng bằng: "Anh, anh anh anh…"
"Chịu mở mắt ra rồi à?"
"Sếp Thịnh?"
Thịnh Đình Thâm đanh mặt, không thèm trả lời.
Song lúc này Quý Thư Dã đã chắc chắn mình lại nhận nhầm người, sợ đến mức mồ hôi lạnh đổ đầy sau lưng: "Tôi, tôi cứ tưởng... Không phải, tôi gửi tin nhắn cho Hạ Diên mà, sao người đến lại là anh?"
"Đi ngang qua."
"Đi ngang qua?"
Thịnh Đình Thâm chẳng buồn giải thích, chỉ hờ hững hỏi: "Cô có đi được không?"
Quý Thư Dã vẫn chưa hết bàng hoàng sau cú sốc, đáp theo bản năng: "Được..."
"Thế thì ra ngoài."
Chiếc limousine màu đen đang đỗ trước cửa hàng tiện lợi, Quý Thư Dã đi lững thững theo sau Thịnh Đình Thâm, đầu óc lúc này rối như một mớ bòng bong.
Trời đất ơi, trời đất ơi! Cô vừa mới làm cái gì thế này? Hình như lúc nãy cô đã nói xấu Thịnh Đình Thâm, đã thế còn làm nũng với anh nữa! Khoan đã, cô còn ôm anh nữa thì phải? Bây giờ Quý Thư Dã thật sự chỉ muốn đâm đầu vào tường chết quách cho xong. Cô ôm anh trai của bạn trai mình, nũng nịu than vãn, trên đời này còn chuyện gì khó xử hơn thế này nữa không cơ chứ?
"Lên xe đi."
Cửa xe đã được tài xế mở sẵn từ trước, Quý Thư Dã hít một hơi thật sâu, mỉm cười: "Sếp Thịnh, tôi tự bắt xe về được."
Thịnh Đình Thâm nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, mang theo cảm giác áp bách nặng nề. Quý Thư Dã mất tự nhiên mím môi, nhanh chóng mở cửa ghế phụ lái trước khi anh kịp nổi cáu, rất biết điều nói: "Được rồi, cảm ơn sếp Thịnh."
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên đường. Khác với tâm trạng lo lắng lúc đến, lúc này Quý Thư Dã chỉ thấy vô cùng lúng túng và xấu hổ.
Rốt cuộc Hạ Diên bị làm sao vậy...
Cô mở điện thoại, nhìn thấy tin nhắn trả lời của anh từ mười phút trước, rằng có việc đột xuất nên không kịp chạy qua, chẳng qua là cô đã say đến mức đầu óc quay cuồng nên hoàn toàn không để ý.
Cô cất điện thoại đi, thầm nghĩ cũng không thể trách anh được, có trách thì phải trách bản thân cô. Tại sao không nhìn kỹ đã lao vào ôm chứ?
Trong xe im phăng phắc, Thịnh Đình Thâm ngồi ở hàng ghế sau, ngước mắt nhìn người đang ngồi ở ghế phụ lái. Ở góc độ này, anh chỉ có thể nhìn thấy một phần góc nghiêng khuôn mặt của cô và nước da trắng mịn như đang phát ra ánh sáng nhè nhẹ dưới ngọn đèn đường mờ ảo. Cảm giác kỳ quái lại xuất hiện nơi lòng bàn tay anh, dường như cảm xúc mềm mại khi chạm vào mặt cô vừa nãy vẫn chưa hề tan biến.
Thịnh Đình Thâm nhíu chặt mày, cố gắng gạt bỏ cảm giác đó ra khỏi đầu mình nhưng không sao gạt nổi.
Cảm giác mềm mại ấy như đang được phóng đại lên gấp vô số lần.
Anh hít một hơi thật sâu, bực bội quay ngoắt đi.
Không lâu sau, chiếc xe dừng lại trước cổng khu chung cư nơi Quý Thư Dã đang ở. Cô mở cửa xuống xe, khách sáo cảm ơn Thịnh Đình Thâm dù anh chẳng thèm liếc cô lấy một lần rồi vội vã quay người đi thẳng vào trong.
Đợi đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất trong khu chung cư, Thịnh Đình Thâm mới đưa mắt nhìn theo hướng cô rời đi, sau đó gọi một cuộc điện thoại.
"Alo, Đình Thâm à?"
"Tại sao tối nay Quý Thư Dã lại ở ngoài đường một mình?"
"Hửm? Cậu gặp cô ấy à?" Hà Thiếu Thần vội đáp: "Chuyện này không thể trách tôi được đâu nhé! Từ lúc ở trong phòng VIP, tôi đã liên tục nói để tôi đưa cô ấy về, nhưng cô ấy nhất quyết từ chối tôi, cuối cùng tự bắt xe về đấy chứ."
"Vô dụng."
Hà Thiếu Thần lập tức nhảy dựng lên: "Này, cậu đừng nghi ngờ sức hấp dẫn của tôi nhá! Tôi thấy cô ấy rõ là đang chơi chiêu... lạt mềm buộc chặt! Đúng thế, tôi đã gặp kiểu con gái này nhiều rồi, họ rành trò này lắm. Tôi không tin tôi đã liếc mắt đưa tình suốt cả tối mà cô ấy không có chút cảm giác nào."
"Tốt nhất là vậy."
"Đương nhiên rồi, làm gì có cô gái nào thoát khỏi lưới tình của tôi được chứ."
Sự tự tin của Hà Thiếu Thần hoàn toàn có cơ sở. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, anh ấy chỉ cần dựa vào gương mặt và chiêu vung tiền như nước là đã có thể chiếm trọn trái tim của các cô gái. Anh ấy thừa hiểu những cô nàng công sở mẫn cán sẽ cần những gì.
"Mà này, nói đi cũng phải nói lại, tại sao cậu cứ bắt tôi phải cưa đổ cô gái này cho bằng được thế? Rốt cuộc cô ấy là ai?"
"Cậu không cần biết, cúp máy đây."
"Này…"
Ở một diễn biến khác, cô nàng công sở mẫn cán Quý Thư Dã thật sự chẳng cảm nhận được cái liếc mắt đưa tình nào trong buổi tối hôm ấy. Vì cô cảm thấy Hà Thiếu Thần nhìn ai cũng rất đa tình, dịu dàng, chu đáo... đúng nghĩa "máy điều hòa trung tâm".
Sau khi về nhà trong trạng thái mơ màng, cô tắm rửa qua loa rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau lúc đi làm, Quý Thư Dã vẫn chưa thể quên hành động ngu ngốc của mình đêm qua. Cô thầm cầu nguyện, rằng thời gian tới đừng xui xẻo đụng trúng Thịnh Đình Thâm nữa!
Lời cầu nguyện có vẻ hơi hiệu nghiệm. Trong suốt ba ngày tiếp theo, cô không hề chạm mặt anh trong khách sạn một lần nào, song lại gặp Hà Thiếu Thần mỗi ngày.
Ngày đầu tiên, anh ấy đến và nói muốn tiếp tục bàn bạc về những ý tưởng còn dang dở tối hôm trước. Dĩ nhiên là Quý Thư Dã rất sẵn lòng. Hai người trò chuyện rất lâu trong phòng tiếp khách, thế nhưng có vẻ anh ấy vẫn thỏa mãn, còn mời cô đi ăn tối cùng.
Ngày thứ hai, Hạ Thiếu Thần lại tới và nói vẫn muốn sửa đổi lại một vài ý tưởng của mình. Quý Thư Dã ngỏ ý muốn bàn bạc tại khách sạn nhưng anh ấy nhất quyết đòi dẫn cô đi ăn đồ Tây cho bằng được, còn nói nếu không đi thì không bàn nữa. Quý Thư Dã đành phải đi, có điều suốt bữa cơm chỉ toàn nghe Hạ Thiếu Thần thao thao bất tuyệt về sự nghiệp và những chuyện thú vị trong cuộc sống của anh ấy, còn tiến độ công việc thì vẫn giẫm chân tại chỗ.
Quý Thư Dã đã lờ mờ nhận ra có điều bất thường.
Đến ngày thứ ba, khi nhận được một bó hoa kèm theo một chiếc túi xách hàng hiệu có giá trị lên tới mấy trăm nghìn tệ, sự nghi ngờ của cô hoàn toàn được xác thực. Cô bèn gọi điện thoại cho Hà Thiếu Thần để trả lại món quà, song anh ấy lại bảo đây chỉ là chút tấm lòng để cảm ơn cô vì thời gian qua đã vất vả giúp đỡ anh ấy, nói xong thì cúp máy luôn. Quý Thư Dã mặt ủ mày chau, may thay dạo này ngày nào anh ấy cũng đến khách sạn tìm cô, cô vẫn có cơ hội để trả quà lại.
Quả nhiên, đến ngày thứ tư, Hà Thiếu Thần vẫn xuất hiện rất đúng giờ.
"Anh Hà!" Quý Thư Dã xách túi quà chạy đến: "Anh đến rồi. Món quà này quý giá quá, tôi thật sự không thể nhận được."
Hà Thiếu Thần nghiêng đầu hỏi: "Chẳng phải con gái các cô thích mấy thứ này nhất sao?"
Quý Thư Dã đáp: "Không có công thì không nhận thưởng..."
"Mấy ngày nay, ý tưởng của tôi thay đổi xoành xoạch, cô phải nghe suốt, lại còn đề xuất phương án giúp tôi, đây chính là công lao của cô." Hà Thiếu Thần cười nói: "Cô nhận đi. Đúng rồi, trưa nay chúng ta cùng đi ăn cơm, vừa ăn vừa bàn bạc thêm."
"Không phải đâu, anh Hà, tôi..."
"Đình Thâm! Sếp Thịnh!" Đúng lúc này, Hà Thiếu Thần đột nhiên vẫy tay với người đứng phía sau cô.
Quý Thư Dã ngoái lại, nhìn theo anh ấy thì thấy sếp lớn mà cô đã không gặp mấy ngày nay đang đứng cách đó không xa. Lúc này bên cạnh anh có một nhóm người đi theo, có vẻ như vừa mới kết thúc cuộc họp.
"Thật là trùng hợp, vừa hay tôi lại qua đây bàn bạc công việc với Thư Dã. Ôi, đến giờ ăn trưa rồi, chúng ta cùng đi ăn cơm nhé." Hà Thiếu Thần sấn tới.
Thịnh Đình Thâm liếc Quý Thư Dã đang xách túi quà đứng cách đó vài bước chân rồi lại nhìn Hà Thiếu Thần, trong lòng lờ mờ hiểu ra gì đó, ánh mắt nhìn cô càng thêm giễu cợt.
"Cậu tự ăn đi." Thịnh Đình Thâm nói.
Hà Thiếu Thần nài nỉ: "Đã gặp nhau rồi thì đi cùng đi. Tôi vẫn chưa thưởng thức ẩm thực của nhà hàng Hồng Kông ở đây bao giờ, nghe nói ngon lắm. Ăn ở đây nhé, cậu mời."
Thịnh Đình Thâm: "..."
Hà Thiếu Thần phớt lờ sự khước từ của anh, vòng sang bên cạnh Quý Thư Dã, kéo cô đi cùng: "Đi thôi Thư Dã, chúng ta cùng đi ăn cơm thôi."
Quý Thư Dã ngơ ngác: "Hả...?"