Hiểu Nguyệt Trụy, Túc Vân Vi

Chương 4

Trước

21.
Mấy ngày tiếp theo, ta sống trong mơ hồ.

Lời nói của vị đại thần đó thường xuyên hiện lên trong đầu ta: "Hắn nói có thể rút quân, nhưng hắn muốn công chúa Khương Tự, nếu không mười vạn đại quân ở biên giới sẽ tấn công vào!"

Ngày ta trốn về Tây Cảnh, sau khi trốn khỏi đoàn sứ giả, ta chạy thẳng về kinh đô, trên đường đi ta thấy vô số người tị nạn lang thang không nơi nương tựa.

Họ không có y phục che thân, càng không có thức ăn để lấp đầy bụng, nhiều người thậm chí còn bóc vỏ cây trong núi để nấu ăn.

Bách tính Tây Cảnh sống quá khổ rồi, họ không thể chịu đựng nỗi đau chiến tranh một lần nữa.

Ta tuyệt đối không thể để thêm nhiều bách tính Tây Cảnh phải lang thang không nơi nương tựa vì ta.

Ta nhắm mắt lại, những giọt nước mắt lăn dài trên má không tiếng động.

Tất cả nỗi đau, hãy để một mình ta gánh chịu!

22.
Ngày hôm sau, ta mặc lễ phục công chúa xuất hiện trong điện nghị chính.

"Vương huynh, Khương Tự nguyện đi Chu Quốc hòa thân!"

Ta từ từ quỳ xuống trước mặt huynh trưởng, giọng nói kiên định.

"A Tự!"

Nước mắt trong mắt huynh trưởng không thể kìm nén được nữa mà lăn dài, huynh ấy biết rõ những sỉ nhục mà ta đã phải chịu đựng ở Chu Quốc.

Nửa tháng sau, đoàn sứ giả đón dâu của Chu Quốc đến đúng hẹn.

Chu Cảnh Ngôn sừng sững đứng giữa, đôi môi tái nhợt của y khẽ động.

"Tự Tự, ta đến đón nàng!"

Trên đường đi, Chu Cảnh Ngôn kể cho ta nghe rất nhiều chuyện về Chu Cảnh Hằng khi còn nhỏ.

"Năm ta thay đệ ấy đến Tây Cảnh làm con tin, lúc đó đệ ấy mới mười hai tuổi, đã theo quân đội ra quan ải đánh trận, đệ ấy muốn lập chiến công sớm, nắm giữ quyền lực, sớm ngày đón ta về Chu Quốc."

"Năm đệ ấy lén lút chạy đến Tây Cảnh đón ta, còn từng từ xa nhìn thấy nàng một lần, ta nói với đệ ấy nàng tên là Khương Tự, là công chúa xinh đẹp nhất Tây Cảnh!"

"Đệ ấy hận phụ vương của nàng bạc đãi ta, khiến ta thân thể yếu ớt, mạng sống không còn bao lâu, nên đệ ấy sỉ nhục nàng, ngược đãi nàng, nhưng đồng thời, đệ ấy đã sớm yêu nàng rồi."

"Khương Tự, sau khi nàng đi, đệ ấy điên cuồng tìm nàng khắp nơi, sau khi gi.ết sạch toàn bộ đoàn sứ giả Tây Cảnh mà vẫn không tìm thấy nàng, đệ ấy ôm ngực quỳ xuống đất không ngừng lặp lại: Ta phải làm sao đây..."

Chu Cảnh Ngôn kể lể đứt quãng một số chuyện của Chu Cảnh Hằng từ nhỏ đến lớn.

Có một khoảnh khắc, ta cũng nghĩ Chu Cảnh Hằng đã yêu ta, nhưng ta lại ngay lập tức phủ nhận suy nghĩ của mình.

Hắn, không yêu ta!

Ta đưa tay đón lấy một sợi bông bay theo gió ngoài cửa sổ xe, gió nhẹ thổi qua, nó lại bay đi theo gió...

23.
Đoàn người chúng ta vừa bước ra khỏi biên giới Tây Cảnh, quân đội hùng hậu của Chu Quốc đã xuất hiện ở cuối thảo nguyên.

Phía trước quân đội, quay lưng về phía mặt trời lặn, một thiếu niên tướng quân đứng hiên ngang.

Chu Cảnh Hằng mặc áo giáp, giống như lần đầu tiên ta gặp hắn, đứng đó với vẻ anh dũng, uy nghiêm như chiến thần.

Chỉ là lúc này, trên mặt hắn có thêm một vẻ phong trần trưởng thành.

Ta nhìn hắn, thần sắc hoảng hốt, những cảm giác nhục nhã bị hắn sỉ nhục tùy tiện lại lan tràn trong lòng.

Trái tim đau nhói một cách khó hiểu.

Chu Cảnh Hằng nhảy xuống ngựa, leo lên xe ngựa của ta, ánh mắt sâu thẳm, không chớp mắt nhìn ta, lâu thật lâu không nói lời nào.

Ta v**t v* chiếc vòng ngọc mẫu phi đeo trên cổ tay, không nhìn hắn.

Đột nhiên, hắn đỡ đầu ta, xoay mặt ta lại, ánh mắt hắn khẽ chuyển: "Tự Tự, lâu rồi không gặp, nàng không muốn nhìn ta sao?"

Cơ thể ta theo phản xạ dùng sức đẩy tay hắn ra.

Hắn nhìn vẻ hoảng loạn của ta, trong mắt lóe lên một tia đau đớn, chắc chắn là ta nhìn nhầm rồi, sao hắn có thể thương xót ta.

"Tự Tự, nói nhớ ta có được không?"

Giọng hắn nhẹ nhàng, gần như cầu xin, ôm chặt ta vào lòng, ngón tay v**t v* môi ta, nhẹ nhàng xoa bóp.

Ta nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, ngẩng đầu nhìn đôi mắt sâu thẳm như đầm sâu của hắn: "Chu Cảnh Hằng, ngươi định cho ta thân phận gì?"

"... Thái tử trắc phi."

Hắn sững sờ một lúc, dường như không ngờ ta sẽ mở lời, giọng hắn trầm thấp nghe có vẻ hơi chột dạ.

Ta cười mỉa mai: "Chu Cảnh Hằng, ta Khương Tự trong lòng ngươi chỉ xứng làm đồ chơi sao?"

"Ta vẫn ở viện cũ, như trước đây, ở bên cạnh ngươi, không cần danh phận gì, nhưng ngươi phải thực hiện lời hứa, vĩnh viễn không xâm phạm Tây Cảnh của ta."

Chu Cảnh Hằng khẽ nhíu mày, hắn lại kéo ta vào lòng, đưa tay bóp cằm ta ép ta nhìn mặt hắn, giọng nói hiểm độc: "Khương Tự, nếu nàng còn dám chạy trốn, ta không ngại san bằng Tây Cảnh."

Ta không động đậy đẩy tay hắn đang bóp cằm ta ra, lạnh lùng nhìn hắn: "Toàn bộ Tây Cảnh đều là con tin của ngươi, ta quả thật không dám, yên tâm."

Nói xong ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên thảo nguyên rộng lớn tràn ngập ánh nắng vàng, thỉnh thoảng có đàn cừu tự do chạy nhảy, thật tốt.

Còn Chu Cảnh Hằng thì đang nhìn ta, trầm tư.

24.
Chu Cảnh Hằng không để ta trở về nơi ở cũ, mà sắp xếp ta vào một viện tên là Thủy Vân Hiên trong Đông cung.

Trong viện có bảy tám nha hoàn và hai trù nương, lần này, cuộc sống nhỏ bé của ta ở Đông Cung rất tốt, ngoại trừ việc canh gác ở cổng chính hơi nghiêm ngặt.

Không có sự quấy rầy của Thẩm Uyển Tư, Chu Cảnh Hằng cũng không còn phát điên nữa, thỉnh thoảng hắn đến thăm ta, nhưng chưa bao giờ ngủ lại đây.

Cho đến ngày hôm đó hắn say rượu, toàn thân nồng nặc mùi rượu bước vào phòng ngủ của ta, những ký ức khiến ta không kìm được run rẩy lại ùa về trong lòng.

"Nàng sợ ta?" Chu Cảnh Hằng đứng trước án thư của ta nắm chặt tay, trong đôi mắt hơi đỏ có một tia tức giận.

Tay ta cầm sách khẽ run, sắc mặt có lẽ cũng không tốt: "Ngươi say rồi? Ta để Vô Vi đưa ngươi về tẩm điện."

Vô Vi là thị nữ của ta.

"Khương Tự, nàng muốn đuổi ta đi như vậy sao?" Giọng hắn khàn khàn bước về phía ta.

Ta khẽ nhíu mày, ta ghét mùi rượu.

Hắn nhìn ánh mắt ta ta sầm lại, như thể bị thứ gì đó châm chích, giây tiếp theo ta đã bị hắn kéo lên giường đè xuống dưới.

"Ngươi… Buông ra..." Ta giãy giụa muốn đẩy hắn ra.

Một tay hắn ôm eo ta, một tay bảo vệ đầu ta, vùi mặt vào cổ ta, hắn rất mạnh, như muốn nhào nặn ta vào cơ thể hắn vậy.

"Khương Tự, ta nhớ nàng quá!" Hắn thì thầm, hơi thở nặng nề lướt qua làn da ta: "Ta thật sự rất rất nhớ nàng!"

Ta cảm thấy có chất lỏng chảy qua cổ, một giọt hai giọt...

Ta không giãy giụa nữa, mặc cho hắn ôm chặt.

"Ta sợ, ta sợ nàng lại không cần ta nữa, khoảng thời gian này ta nhịn rất khổ sở, ta sợ nàng hiểu lầm ta chỉ muốn thân thể nàng chứ không phải muốn nàng..."

Mặt hắn cọ vào cổ ta, chỗ cổ bị mặt hắn đè xuống ướt đẫm.

Lâu sau, hắn đột nhiên nhận ra điều gì đó, lật người ra khỏi ta, vẻ mặt có chút căng thẳng ôm ta từ bên cạnh: "Ta làm nàng đau rồi sao?"

Hơi thở hắn mang theo mùi rượu, ta lắc đầu, lại không kìm được nhíu mày.

"Tự Tự, ta yêu nàng, đừng rời xa ta có được không?" Hắn ôm eo ta siết chặt ta vào lòng.

Ta cúi đầu không nhìn hắn, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu trong khóe mắt cuối cùng cũng chảy dài.

25.
Ta đã từng kỳ vọng vào hắn, nhưng hắn lại làm ta thất vọng...

Lúc đó hắn đã không chọn bảo vệ ta.

“Xin lỗi, Tự Tự.” Hắn đưa tay lau nước mắt cho ta, giọng hơi run run.

“Hưu bỏ Thẩm Uyển Tư!” Ta ngước mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp mắt.

Hắn hơi ngạc nhiên nhìn ta, rồi cụp mắt xuống: “Nàng ấy... Đã mang thai rồi...”

Giọng hắn trầm thấp.

“Ừm. Vậy thì ngươi cút đi.”

Ta quay đầu nhìn sang một bên, giọng nói nhẹ bẫng.

Ta không ghét Thẩm Uyển Tư đến mức đó, ta chỉ muốn xác định tấm lòng của hắn.

Ở Tây Cảnh của chúng ta, một nam nhân cả đời chỉ có một thê tử, nếu hắn yêu ta thì sẽ không có con với nữ nhân khác.

Ta không ngại tiếp tục làm món đồ chơi của hắn vì dân chúng Tây Cảnh, nhưng hắn lại nhắc đến “tình yêu”...

Mặc dù ta đã sớm bọc trái tim mình bằng một lớp vỏ dày, nhưng trong những ngày da thịt kề cận, môi răng dựa vào hắn, trái tim ta vẫn không thể kiểm soát mà đập vì hắn.

Nhưng những gì hắn mang lại cho ta chỉ có nỗi đau.

“Khương Tự, nàng hơi quá đáng rồi.” Một tia giận dữ lướt qua mắt Chu Cảnh Hằng.

Ta đứng dậy chỉnh lại y phục, ánh mắt lạnh lùng từ trên xuống dưới nhìn Chu Cảnh Hằng vẫn đang nằm nghiêng trên giường.

“Ngươi có thể đối xử với ta như trước đây, ta vẫn là món đồ chơi của ngươi.”

Nói xong ta nở một nụ cười mỉa mai, hai chữ “món đồ chơi” ta dùng giọng điệu nhấn mạnh.

Chu Cảnh Hằng mặt tái mét, nhất thời nghẹn lời, hắn cụp đôi mắt trầm tĩnh xuống, đứng dậy chỉnh lại nếp nhăn trên y phục, rồi ảm đạm rời khỏi phòng ta.

Không nói gì cả.

26.
Sau khi Chu Cảnh Hằng đi, rất lâu sau hắn không xuất hiện nữa.

Đông Cung dường như rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ, nhưng ta biết, đây chỉ là sự yên bình trước cơn bão lớn.

Thẩm Uyển Tư dù bị giáng làm Lương đệ nhưng nhờ có cái thai trong bụng và sự chống lưng của mẫu thân nàng ta, Ninh An trưởng công chúa, nàng ta vẫn nghênh ngang như cũ.

Ánh mắt nàng ta nhìn ta ngày càng đầy độc kế, nàng ta hận ta chiếm mất sự chú ý của Chu Cảnh Hằng, hận ta là mối đe dọa cho đứa trẻ chưa chào đời của nàng ta.

Một ngày nọ, Thẩm Uyển Tư hẹn ta đến bên hồ sen trong ngự uyển, cố tình dàn dựng một màn tranh chấp rồi tự ngã xuống nước để đổ tội cho ta mưu hại long thai.

Nhưng nàng ta không ngờ, ta đã sớm nhìn thấu ý đồ và nghiêng người né tránh.

Trong lúc hoảng loạn giằng co với chính đám nô bộc của mình, Thẩm Uyển Tư trượt chân ngã thật.

Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp ngự uyển, khi được vớt lên, máu tươi đã nhuộm đỏ y phục của nàng ta.

Đứa trẻ chưa đầy ba tháng cứ thế mất đi.

Thẩm Uyển Tư khóc đến ch.ết đi sống lại, gào thét đòi Chu Cảnh Hằng phải băm vằn ta ra trăm mảnh.

Chu Cảnh Hằng nổi trận lôi đình dẫn theo thị vệ lao vào Thủy Vân Hiên của ta. Nhưng khi hắn chưa kịp vung roi, Chu Cảnh Ngôn đã xuất hiện cùng với một bức mật thư động trời.

Hóa ra, bấy lâu nay Ninh An trưởng công chúa và phò mã từ Nam Triều đã âm thầm thông địch phản quốc, mưu đồ cấu kết với phản quân Nam Triều để lật đổ hoàng đế Chu Quốc.

Cái thai của Thẩm Uyển Tư thực chất chỉ là một quân bài để kéo dài thời gian và làm giảm sự cảnh giác của Chu Cảnh Hằng.

Trước bằng chứng đanh thép, hoàng đế Chu Quốc đại nộ, lập tức ban chiếu chỉ tước bỏ toàn bộ tước vị, tịch thu gia sản và lưu đày toàn bộ gia tộc của Ninh An trưởng công chúa ra biên ải cằn cỗi vĩnh viễn không được trở về.

Thẩm Uyển Tư từ một thái tử phi cao cao tại thượng, giờ đây điên dại gào khóc trong xiềng xích, cùng gia tộc bước vào con đường lưu đày không có ngày về.

27.
Sự sụp đổ của gia tộc trưởng công chúa khiến Nam Triều lập tức phát động binh biến, điên cuồng tấn công vào biên giới Chu Quốc để cứu vãn thế cục.

Chu Cảnh Hằng với tư cách là Thái tử, phải lập tức thống lĩnh đại quân ra trận dẹp loạn.

Hắn không hề biết rằng, đây chính là ván cờ mà ta và Chu Cảnh Ngôn đã âm thầm sắp đặt từ lâu.

Thực ra, việc Chu Cảnh Ngôn chọn đứng về phía ta để đối đầu với đệ đệ ruột của y, không đơn thuần chỉ vì tình xưa nghĩa cũ ở Tây Cảnh, mà còn vì y đã nhìn thấu sự tàn bạo và đạo đức giả của Chu Cảnh Hằng.

Những năm làm con tin ở Tây Cảnh, Chu Cảnh Ngôn sống trong đói rét và tủi nhục, người duy nhất mang lại hơi ấm cho y chính là ta.

Nhưng khi trở về cố quốc, Chu Cảnh Hằng lại nhân danh “trả thù cho hoàng huynh” để mang mười vạn đại quân giày xéo quê hương ta, biến ta thành món đồ chơi sỉ nhục dưới chân hắn.

Chu Cảnh Ngôn hiểu rõ hơn ai hết: Đệ đệ của y không phải đang trả thù cho y, mà hắn đang dùng nỗi đau bấy lâu nay của y như một cái cớ hoàn hảo, một lá chắn chính nghĩa để thỏa mãn dã tâm bành trướng quyền lực và d*c v*ng ích kỷ của bản thân.

Sinh ra trong hoàng tộc, Chu Cảnh Ngôn thừa hiểu không bao giờ có tình cốt nhục chân chính trước ngai vàng.

Chu Cảnh Hằng ngoài miệng luôn nói sẵn sàng dâng giang sơn cho hoàng huynh, nhưng thực chất, mạng lưới mật thám của hắn đã bao vây chặt chẽ phủ hoàng tử của y từ lâu.

Hắn giam lỏng y trong cái mác “hoàng huynh bệnh tật” để đổi lấy tiếng thơm là kẻ trọng tình trọng nghĩa.

Một khi Chu Cảnh Hằng ngồi lên ngai vàng, với bản tính đa nghi, tàn nhẫn và điên cuồng của hắn, Chu Cảnh Ngôn biết ngày tàn của mình cũng sẽ đến.

Y không muốn làm một con rối đợi ch.ết trong sự bố thí đầy cực đoan của đệ đệ.

Trước đó, vương huynh của ta ở Tây Cảnh đã dốc toàn lực tìm kiếm và mời được một vị thần y danh tiếng lẫy lừng về kinh đô, bí mật chữa trị dứt điểm căn bệnh hiểm nghèo bấy lâu nay của Chu Cảnh Ngôn.

Khi cơ thể hồi phục hoàn toàn, Cảnh Ngôn ca ca không còn là một vị hoàng tử yếu ớt chờ ch.ết nữa.

Tây Cảnh và Chu Quốc phối hợp nhịp nhàng.

Quân đội Tây Cảnh từ phía sau bất ngờ đánh úp, phối hợp cùng lực lượng của Chu Cảnh Ngôn trong kinh thành, đánh bại hoàn toàn quân Nam Triều của trưởng công chúa.

Chu Cảnh Hằng ở tiền tuyến vất vả dẹp loạn, tưởng rằng mình đã đại thắng trở về để nắm chắc giang sơn và có được ta vĩnh viễn.

28.
Đêm khải hoàn trở về, Chu Cảnh Hằng say khướt bước vào Thủy Vân Hiên.

Hắn không cho quân lính đi theo, một mình đẩy cửa phòng ngủ của ta.

Hắn nhìn ta bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy quyến luyến, lao đến ôm chặt lấy ta từ phía sau, vùi mặt vào cổ ta, giọng nói đầy tự mãn và khàn đặc.

"Tự Tự, ta thắng rồi... Nam Triều đã bại, không còn ai có thể uy h**p ta, cũng không còn ai có thể chia rẽ chúng ta nữa. Nàng mãi mãi là của ta!"

Ta không giãy giụa, từ từ xoay người lại, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt tuấn mỹ nhưng mệt mỏi của hắn. Ta dâng lên một nụ cười dịu dàng,nụ cười mà hắn hằng ao ước bấy lâu nay.

Khoảnh khắc Chu Cảnh Hằng đắm chìm trong sự dịu dàng giả tạo đó và hoàn toàn mất đi cảnh giác, ta dứt khoát rút thanh đoản đao sắc lẹm giấu trong ống tay áo, dùng hết sức bình sinh đ.âm mạnh thẳng vào tim hắn.

Lưỡi d.ao ngập sâu tận chuôi.

M.áu nóng bắn tung tóe lên khuôn mặt và y phục của ta, ấm áp nhưng ghê tởm.

Chu Cảnh Hằng trợn to hai mắt, thân hình cao lớn cứng đờ lại.

Hắn từ từ cúi đầu nhìn chuôi d.ao cắm sâu trên lồng ngực đang không ngừng tuôn m.áu, rồi ngước lên nhìn ta đầy vẻ không tin nổi.

Đôi mắt sâu thẳm vốn ngạo nghễ ngày nào giờ đây tràn ngập sự ngỡ ngàng, sụp đổ và đau đớn tột cùng.

Sắc mặt hắn nhanh chóng trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

Hắn cảm nhận được sự sống đang trôi tuột đi theo từng dòng m.áu nóng, nhưng nỗi đau thể xác ấy hoàn toàn bị lấn át bởi sự hối hận muộn màng và cảm giác bị phản bội từ nữ nhân hắn yêu sâu sắc.

Hắn cố vươn bàn tay run rẩy định chạm vào khuôn mặt ta, nước mắt lăn dài hòa lẫn với m.áu tươi.

"Khương Tự... Nàng... Hận ta đến thế sao? Hóa ra bấy lâu nay... Đều là giả..."

Nhìn hắn giãy giụa quỳ sụp dưới chân mình, lòng ta không một chút lay động, chỉ có một sự giải thoát lạnh lùng và thỏa mãn tột độ.

Nhớ lại những tháng ngày bị hắn biến thành món đồ chơi, bị ép quỳ dưới chân hắn rót rượu, bị canh cửa đêm động phòng, bị Thẩm Uyển Tư giẫm đạp tôn nghiêm... Ngọn lửa hận thù trong lòng ta bùng cháy mãnh liệt.

Ta ghé sát tai hắn, gằn từng chữ bằng giọng nói lạnh thấu xương.

"Chu Cảnh Hằng, ngươi xứng đáng phải ch.ết!"

"Ngươi sỉ nhục ta, xem ta như một món đồ chơi thế thân hèn mọn, lại dám dùng mười vạn đại quân uy h**p bách tính Tây Cảnh của ta."

"Ngươi nghĩ tình yêu muộn màng và nực cười của ngươi có thể xóa nhòa đi những nhục nhã mà ta phải chịu đựng sao?"

"Mỗi một lần ngươi chạm vào ta, đều khiến ta cảm thấy ghê tởm! Hôm nay, ta tự tay đòi lại tất cả!"

Ánh sáng cuối cùng trong mắt Chu Cảnh Hằng lụi tàn, hắn đổ gục xuống vũng m.áu, ch.ết không nhắm mắt.

Kẻ từng giẫm đạp lên lòng tự tôn của ta, cuối cùng đã phải trả giá bằng mạng sống.

Mối thù bị sỉ nhục, nay đã trả đủ.

29.
Thái tử Chu Cảnh Hằng băng hà, Đông cung đại loạn.

Giữa tình thế ấy, Chu Cảnh Ngôn xuất hiện với thân thể khỏe mạnh và khí chất phi phàm.

Được sự phò tá của quân đội đại thắng trở về và sự ủng hộ tuyệt đối từ quốc vương Tây Cảnh, Chu Cảnh Ngôn thuận lý thành chương bước lên ngôi vị hoàng đế Chu Quốc, ổn định lại triều cương.

Ngày y đăng cơ, y đứng trước mặt ta trong bộ long bào hoa lệ, ánh mắt phức tạp và chứa đựng thâm tình.

"Tự Tự, ở lại Chu Quốc với ta được không? Ta sẽ phong nàng làm hoàng hậu, cho nàng vinh hoa tột cùng, bù đắp lại tất cả những khổ sở nàng đã gánh chịu."

Ta nhìn y, khẽ mỉm cười và lắc đầu từ chối.

Cung điện vàng ngọc này bấy lâu nay suy cho cùng cũng chỉ là một cái lồng giam hoa lệ, ta đã quá mệt mỏi với những mưu mô, hận thù nơi đây rồi.

Ta cởi bỏ những xiêm y gấm vóc nặng nề của Chu Quốc, khoác lên mình bộ trang phục tự do của nữ nhi Tây Cảnh.

Ta lên ngựa, quay lưng về lại hoàng thành Chu Quốc mà không một lần ngoái đầu.

Ta lên đường trở về quê nhà, nơi có mẫu phi đang ngóng đợi, có vương huynh luôn che chở và quan trọng nhất, nơi đó có thảo nguyên lộng gió, có sa mạc bao la ngập tràn ánh nắng vàng.

Ta thúc ngựa phi nước đại trên thảo nguyên xanh mướt, tiếng cười giòn giã vang vọng giữa đất trời, mái tóc bay tung tự do trong gió.

Từ nay về sau, ta không còn là món đồ chơi hay thế thân của bất kỳ ai, ta là Khương Tự, một cánh chim tự do, kiêu hãnh của Tây Cảnh.

Hoàn.