Hiện Trường Lật Xe Sau Hôn Nhân Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 5: Cho anh thêm một cơ hội nữa

Ngoài việc hầm canh cá và nấu cháo cho cậu, Vệ Triết còn xào hai món ăn đặt ở đó, cộng thêm đồ ăn ngoài gọi buổi chiều và những món Vệ Triết mang về đóng hộp, bữa tối của Thịnh Hàng cũng xem như vô cùng phong phú.

Đang ăn cơm thì chuông cửa vang lên, Thịnh Hàng mở cửa ra liền nhìn thấy Chu Tầm.

"Anh, sao anh lại tới đây?" Thịnh Hàng kinh ngạc.

Chu Tầm xách hai thùng giữ nhiệt trong tay, vừa đi vào trong vừa nói: "Cửa này sao lại thay rồi?"

"Em muốn đổi khóa mật mã, thấy phiền nên thay luôn cả cửa." Thịnh Hàng lấy dép lê cho Chu Tầm, rồi nhận lấy thùng giữ nhiệt.

Chu Tầm vừa rảnh tay liền trực tiếp đưa tay sờ lên trán Thịnh Hàng: "Cũng đâu có nóng đâu, Vệ Triết nói cứ như em sắp quy thiên rồi vậy......"

"Vệ Triết?" Thịnh Hàng kinh ngạc, "Anh gặp anh ấy rồi à?"

"Không." Chu Tầm lấy súng đo nhiệt độ mình mang theo từ trong túi áo lông vũ ra chĩa lên trán Thịnh Hàng, "Ba mươi sáu độ năm...... Vệ Triết tới bệnh viện tìm Hạ Sơ ăn tối cùng, tên đó nói hôm qua lúc em đưa cậu ta về nhà có để quên đồ ở chỗ cậu ta, cậu ta tới đưa cho em, đập cửa nửa ngày cũng không ai mở, nói em sốt đến mức bất tỉnh nhân sự, anh vừa nghe vậy sao có thể yên tâm được chứ, em sống một mình lỡ tối xảy ra chuyện gì thì sao."

Vừa rời khỏi chỗ cậu đã đi tìm anh Hạ?

Đúng là không chờ nổi nữa nhỉ.

Thịnh Hàng buồn bực nói: "Anh ấy...... khoa trương quá rồi, em đã hạ sốt rồi."

"Cổ họng có đau không? Trong người có khó chịu không? Đáng tiếc Hạ Sơ hôm nay trực đêm, không thì bảo cậu ấy tới bắt mạch cho em rồi, trước đây em rất ít khi bị bệnh, sao lại sốt nặng như vậy?"

Thịnh Hàng nghĩ bụng, may mà anh Hạ không tới, cậu nghe nói bắt mạch Đông y có thể bắt ra được vài chuyện không thể nói thành lời.

"Em thật sự không sao nữa rồi, chỗ nào cũng không đau, anh yên tâm đi." Thịnh Hàng nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng mất mát của mình, chào hỏi Chu Tầm, "Đúng rồi anh, anh ăn cơm chưa?"

"Chưa nữa, anh ngửi thấy mùi thơm rồi, cái gì mà thơm thế?"

"Canh cá."

"Cuộc sống này không tệ nha, còn có canh cá để uống." Chu Tầm đi tới bên bàn ăn ngửi ngửi, "Anh còn sợ em không có cơm ăn, đặc biệt bảo dì giúp việc ở nhà hầm canh gà cho em."

Chu Tầm chưa ăn cơm, hai người liền cùng nhau ăn tối, Chu Tầm hết lời khen ngợi món canh cá này.

"Em mua đồ ăn ngoài của nhà nào vậy?" Chu Tầm hỏi, "Lần sau anh dẫn bác sĩ nhà anh tới nếm thử."

Thịnh Hàng do dự một chút rồi nói: "Em làm theo video trên mạng, tự mình hầm."

"Không thể nào." Chu Tầm không tin, "Em với anh đều là đồ mù bếp như nhau, chẳng lẽ đột nhiên lại thành đầu bếp lớn rồi?"

Thịnh Hàng: "Em vốn dĩ...... thiên phú dị bẩm."

Chu Tầm: "......"

Học bá nhỏ đúng là chẳng biết khiêm tốn chút nào.

Nhưng Thịnh Hàng nói đúng, học bá nhỏ từ bé đã thông minh, còn biết tự giác học hành, chưa từng cần người khác thúc giục, từ tiểu học cho tới trung học đều là trạng nguyên của thành phố, thi đại học cũng phát huy bình thường, các trường đại học đều tranh nhau muốn có cậu.

Một câu mà Thịnh Hàng thời thiếu niên thường treo bên miệng chính là: "Học tập có thể thay đổi vận mệnh của một con người", nhìn giác ngộ này xem, sinh ra đã là người thích hợp để học hành.

Chu Tầm vẫn luôn cho rằng Thịnh Hàng sẽ học thạc sĩ, học tiến sĩ, sau đó trở thành một nhà nghiên cứu hoặc làm giáo sư gì đó, nhưng không ngờ sau khi tốt nghiệp đại học Thịnh Hàng lại đi làm, còn là một giáo viên chính trị trung học.

Chu Tầm không phải xem thường giáo viên chính trị trung học, nhưng dựa theo quy hoạch cuộc đời của học bá nhỏ từ bé tới lớn thì không nên như vậy.

"Anh muốn học, em dạy anh đi." Chu Tầm nói.

"Không dạy được." Thịnh Hàng không chút do dự lắc đầu, cười chắp tay, "Anh à, xin anh tha cho nhà bếp của em đi, cảm ơn."

Chu Tầm bị khinh bỉ hừ một tiếng.

Thịnh Hàng không có việc gì, Chu Tầm cũng yên tâm, ăn ké một bữa cơm xong liền vỗ mông định đi về, trước khi đi còn ngó vào bếp một cái: "Canh cá của em để qua đêm cũng không uống được nữa nhỉ."

"Hả?" Thật ra bỏ tủ lạnh thì ngày mai hâm nóng lại vẫn uống được, Thịnh Hàng do dự vài giây, khách sáo một chút, "Hay là anh mang một ít về đi?"

"Vậy anh không khách sáo nữa." Chu Tầm vui vẻ chạy vào bếp tìm một thùng giữ nhiệt, "Anh vừa hay đi đưa bữa khuya cho Hạ Sơ, làm bác sĩ khổ lắm, người nhà phải quan tâm bọn họ nhiều hơn."

Một nồi canh cá thật ra chẳng còn bao nhiêu, đổ vào thùng giữ nhiệt còn chưa đầy nửa bình.

"Canh gà để trong tủ lạnh, sáng mai có thể nấu mì, dì giúp việc đã xé sẵn thịt gà cho em rồi, bỏ thẳng vào nấu với mì là được."

Chu Tầm dặn dò Thịnh Hàng xong mới xách thùng giữ nhiệt rời đi.

Chu Tầm lái xe tới bệnh viện, đỗ xe xong liền đi thang máy lên lầu tới văn phòng của Hạ Sơ.

Nếu buổi tối không có nhiều bệnh nhân thì bác sĩ có thể nghỉ ngơi trong phòng nghỉ, Chu Tầm sợ Hạ Sơ vừa lúc đang chợp mắt nên không nhắn tin cho cậu ta.

Tới trước cửa văn phòng, Chu Tầm thò đầu nhìn vào trước một cái, liền thấy Hạ Sơ đang gõ máy tính, bèn lắc lắc thùng giữ nhiệt trong tay: "Bảo bối, bữa khuya đầy yêu thương đây."

Nghe tiếng, Hạ Sơ quay đầu lại, ý cười lan ra nơi khóe mắt.

"Sao cậu lại tới đây?"

Không đợi Hạ Sơ nói xong, một giọng nói khác vang lên từ phía sau Chu Tầm.

"Đệt." Chu Tầm giật nảy mình, quay đầu nhìn qua, liền thấy Vệ Triết vắt chân ngồi trên băng ghế dài trước cửa, cau mày nhìn hắn.

Chu Tầm vỗ trái tim nhỏ bị dọa của mình: "Tôi với tư cách người nhà tới đây mới là bình thường, còn cậu, sao lại ở đây?"

"Tối nay bọn tôi ăn cơm cùng nhau." Hạ Sơ nói.

"Anh biết hai người ăn cơm cùng nhau, nhưng sắp mười hai giờ rồi mà cậu ta vẫn chưa đi? Hai người giấu anh làm chuyện gì rồi?" Trước là tới bệnh viện ăn cơm công tác cùng Hạ Sơ, sau đó nửa đêm không về nhà mà ngồi canh ở bệnh viện, tên Vệ Triết này không bình thường nha.

Hạ Sơ giơ tay gõ lên trán Chu Tầm một cái: "Cái miệng của anh biết giữ cửa chút đi."

Chu Tầm liền bật cười.

Nhìn nụ cười vô tâm vô phế của Chu Tầm, Vệ Triết lại có chút bực bội.

Sau khi rời khỏi chỗ Thịnh Hàng, Vệ Triết không yên tâm, Thịnh Hàng sống một mình, buổi tối nếu lại sốt lên mà bên cạnh không có ai, lỡ lại sốt đến bất tỉnh nhân sự thì làm sao?

Đây là lần đầu tiên anh thấy có người sốt đến mức cửa bị cạy mà cũng không biết, quả thực đã bị chấn động.

Theo lý mà nói sau khi Chu Tầm tới chỗ Thịnh Hàng thì nên gọi điện cho Hạ Sơ báo tình hình một chút, nhưng Chu Tầm vẫn không gọi điện tới, Vệ Triết lại không tiện hỏi, bèn ngồi lì trên ghế ngoài hành lang chờ đợi, cũng chẳng biết đang cố chờ cái gì.

Dù sao cũng lười động đậy, luôn cảm thấy về nhà rồi cũng không yên tâm, còn không bằng ở cạnh bác sĩ thì an tâm hơn.

"Này, hỏi cậu đấy, cậu ở đây làm gì vậy?" Chu Tầm quan sát Vệ Triết, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, "Cậu không phải gặp chuyện gì rồi chứ? Có chuyện gì không tiện mở miệng với Hạ Sơ à?"

"Tôi... tôi..." Vệ Triết ấp úng nửa ngày, tức giận nói, "Mẹ nó tôi bị bệnh."

"Ôi chao." Chu Tầm chậc chậc hai tiếng, "Cuối cùng cậu cũng phát hiện rồi, mau mau mau, bác sĩ Hạ tới khám cho cậu ta đi, xem là bệnh thiểu năng hay bệnh đần độn."

Vệ Triết trừng hắn một cái: "Không phải cậu tới chỗ em trai cậu à? Sao lại chạy tới đây nữa?"

"Tôi còn muốn hỏi cậu đây này, em trai tôi khỏe re, chỗ nào mà sốt đến bất tỉnh nhân sự? Làm tôi sợ hết hồn."

"Tiểu Hàng thế nào rồi?" Hạ Sơ hỏi.

"Không sao, sốt lui từ lâu rồi, tinh thần cũng tốt, đúng rồi, anh mang đồ tốt cho em đây." Chu Tầm cười híp mắt nhướng mày với Hạ Sơ, "Đây là thứ anh đích thân làm cho em......"

Nghe vậy, Hạ Sơ thở dài xoa mi tâm, lại là đích thân làm, cậu ta nghe câu này đến mức sắp bị PTSD luôn rồi.

Nghe nói Thịnh Hàng thật sự không sao nữa, Vệ Triết cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, có tâm trạng đùa giỡn rồi: "Sau này cậu đừng nấu cơm nữa, thật đấy, cơm cậu nấu heo còn không ăn."

Hạ Sơ nhìn anh, nheo mắt lại: "Nói kiểu gì đấy?"

Vệ Triết đã biết điều mình muốn biết, cũng không tiếp tục ngồi lì ở bệnh viện nữa, phất tay với hai người: "Tôi về nhà trước đây."

Vệ Triết vừa ngáp vừa đi ra ngoài, cũng chẳng ai để ý tới anh, Chu Tầm vẫn đang khoe khoang với Hạ Sơ: "Bảo bối à, đây là canh cá anh đích thân hầm cho em, em nếm thử đi, bảo đảm sẽ lật đổ mọi nhận thức trước đây của em về anh."

Canh cá?

Bước chân Vệ Triết khựng lại rồi quay trở về, vị thiếu gia Chu Tầm này biết hầm canh cá à?

Đúng là trùng hợp thật đấy.

"Cậu làm gì thế?" Thấy anh quay lại, Chu Tầm che thùng giữ nhiệt của mình, canh cá không nhiều, phải ưu tiên cho bác sĩ Hạ nhà hắn trước.

Vệ Triết liếc nhìn vào trong bình một cái, nhan sắc này, mùi vị này sao lại quen thuộc đến thế nhỉ?

Vệ Triết thậm chí không cần nghĩ nhiều, Chu Tầm mà hầm được loại canh cá thế này sao?

Điều đó là không thể, cho nên hắn từ đâu tới thì nồi canh cá này từ đó tới.

Thằng nhóc Thịnh Hàng kia đã tức đến mức ngay cả canh cá anh hầm cũng không muốn uống nữa.

"Uống đi uống đi, cẩn thận nghẹn đấy." Vệ Triết bực bội ném lại một câu rồi bỏ đi.

"Thấy chưa thấy chưa, cậu ta bị bệnh thiểu năng đúng không?" Chu Tầm chỉ vào Vệ Triết mà than phiền.

Hạ Sơ xoay mặt hắn lại: "Nào, để em nếm thử món canh cá anh trộm từ chỗ Tiểu Hàng về."

Chu Tầm vừa rót canh cá cho Hạ Sơ vừa có chút lo lắng nói: "Vệ Triết thật sự không sao chứ?"

"Chắc là không có vấn đề gì lớn." Hạ Sơ cười cười, tên này ngay cả chuyện "lần đầu làm phía sau cần bôi thuốc gì" cũng có thể gọi điện hỏi cậu ta, còn có chuyện gì khiến anh ngại mở miệng nữa?

Nghĩ tới cuộc điện thoại Vệ Triết gọi cho mình vào buổi chiều, Hạ Sơ lại thấy buồn cười.

Chỉ là Hạ Sơ hỏi mãi cũng không moi được từ miệng Vệ Triết tên của người cần bôi thuốc kia.

Có lẽ là vấn đề tình cảm vẫn chưa thể làm rõ đi, chuyện như vậy cũng không tiện hỏi nhiều, khi nào muốn nói thì tự nhiên anh sẽ nói thôi.

*

Sau ngày hôm đó, Vệ Triết không còn xuất hiện trước mặt Thịnh Hàng nữa, cũng không liên lạc với cậu, cứ như mọi chuyện chưa từng xảy ra vậy.

Công việc của Thịnh Hàng không quá bận, cậu phụ trách sáu lớp, một tuần mười hai tiết học, ngày nhiều nhất cũng chỉ dạy bốn tiết.

Lúc nhận được điện thoại của Uông Tuệ, Thịnh Hàng đang giúp vài học sinh chỉnh sửa phát âm, chỉ còn mấy ngày nữa là đến Tết Dương lịch rồi, trường có dạ hội mừng năm mới, chủ nhiệm khoa nói tiếng phổ thông của Thịnh Hàng rất chuẩn, chất giọng cũng hay, bảo cậu hướng dẫn mấy người dẫn chương trình nhỏ này luyện tập.

Uông Tuệ là người vợ mà cha Thịnh Hàng cưới sau này.

Thịnh Hàng đi ra khỏi hội trường, nhận điện thoại: "Có chuyện gì?"

Giọng điệu của Thịnh Hàng lạnh nhạt, nhưng Uông Tuệ lại rất ôn hòa: "Tiểu Hàng à, cha con lại bị bệnh rồi, con có thể về thăm ông ấy không?"

"Con đang đi làm, không có thời gian, cần bao nhiêu tiền thì con chuyển cho mọi người."

"Chúng ta vẫn còn tiền, cha con chỉ là nhớ con quá thôi, con về thăm ông ấy đi."

Lúc tan làm, Chu Tầm cũng gọi điện hỏi Thịnh Hàng có về nhà hay không, hôm nay Hạ Sơ được nghỉ, bọn họ về nhà cha mẹ ăn cơm.

"Tối nay em có việc, không về đâu."

"Trường trung học bận thế à? Mẹ nói hơn nửa tháng rồi chưa thấy mặt em."

"Nghỉ Tết Dương lịch em sẽ về."

"Được rồi, đừng thức khuya, nhớ ăn uống tử tế."

Thịnh Hàng cúp điện thoại, đi siêu thị mua ít đồ rồi lái xe tới khu dân cư nơi Thịnh Kiến Hữu ở.

Khu dân cư là một khu cũ, lúc xây dựng không quy hoạch chỗ đỗ xe cho tốt, dẫn tới trên đường đâu đâu cũng có xe đỗ lộn xộn, Thịnh Hàng đánh lái xe vào trong, lúc tránh một chiếc xe đang đi ra khỏi khu dân cư thì đầu xe vừa xoay đã cọ sát vào tường, gương chiếu hậu bên phải kêu rắc một tiếng rồi rơi xuống.

Thịnh Hàng nhíu mày.

Lái xe tới dưới lầu thì nhìn thấy Uông Tuệ, chiếc xe điện của bà đỗ ở một chỗ trống, thấy xe của Thịnh Hàng, Uông Tuệ vội vẫy tay với cậu rồi đẩy xe điện đi chỗ khác.

Nơi Uông Tuệ đỗ xe điện cũng không phải chỗ đỗ xe, mà là một khoảng đất trống trước kho chứa đồ, kho đó là của nhà bà, cho nên trong khu dân cư rất nhiều người có loại kho như vậy đều mặc nhiên cho rằng quyền sử dụng đầu tiên trước cửa kho thuộc về mình.

Sau khi Thịnh Hàng xuống xe, Uông Tuệ đi tới bên cạnh xe, nhíu mày nói: "Gương chiếu hậu này bị sao thế?"

"Không có gì." Thịnh Hàng nhàn nhạt đáp một tiếng, không muốn nói nhiều, chỉ mở cốp xe lấy đồ xuống.

"Con tới là được rồi, không cần lần nào cũng mang đồ theo."

Thịnh Hàng không nói gì, ra hiệu cho Uông Tuệ lên lầu.

Ngày thường Thịnh Hàng vốn đã lạnh nhạt, Uông Tuệ cũng không muốn chạm vào điều khiến cậu khó chịu, nhận lấy một túi đồ trong tay Thịnh Hàng rồi đi lên lầu trước.

Thịnh Hàng đi phía sau chậm rãi bước lên.

Khu dân cư này đã xây hơn hai mươi năm rồi, tường hành lang ngả màu vàng, bên trên còn có rất nhiều hình vẽ do trẻ con vẽ lên, trông có chút bừa bộn và cũ kỹ.

Căn nhà của Thịnh Kiến Hữu rộng hơn tám mươi mét vuông, ngoài Thịnh Kiến Hữu và Uông Tuệ ra còn có cặp song sinh long phụng của hai người cùng bà nội của Thịnh Hàng, tổng cộng có năm người ở.

"Lão Thịnh, Tiểu Hàng tới rồi." Uông Tuệ gọi một tiếng.

Thịnh Kiến Hữu vịn tường chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ, vừa nhìn thấy Thịnh Hàng đã nhíu mày: "Sao lại gầy đi nhiều thế? Bị bệnh à?"

"Không có, trời lạnh rồi, không thích ăn cơm." Thịnh Hàng nhìn Thịnh Kiến Hữu chậm rãi đi tới, cũng không qua đỡ ông, "Đi bệnh viện chưa?"

"Cho người tới nhà truyền nước hai ngày rồi, đi bệnh viện cũng vô ích, chỉ tốn tiền oan thôi, ngày nào chết được thì mới là giải thoát."

"Nói bậy gì thế." Bà cụ từ trong bếp đi ra, vừa nắn cánh tay Thịnh Hàng vừa đau lòng nói, "Cháu ngoan của bà sao lại gầy đi nhiều thế này, mẹ cháu không nấu cơm cho cháu ăn à?"

"Bà đã nói rồi, người phụ nữ đó không làm mẹ cho ra hồn được, nhìn xem chăm sóc cháu ngoan của bà thành thế nào này."

"Bà nội, bây giờ cháu sống một mình, cháu lớn rồi, không cần mẹ cháu chăm sóc nữa." Chỉ khi đối diện với bà cụ, Thịnh Hàng mới có thêm vài phần ôn hòa.

"Nói như thể trước khi cháu lớn bà ta từng chăm sóc cháu vậy, bà làm sườn mà cháu thích ăn nhất, phải bồi bổ cơ thể cho cháu thật tốt."

Bà cụ vừa mắng mẹ Thịnh Hàng vừa đi vào bếp.

Thịnh Hàng ngồi xuống ghế sô pha, ngay cả áo khoác cũng không cởi, hiển nhiên là không muốn ăn cơm ở đây, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị rời đi.

"Gọi con tới có chuyện gì không?" Thịnh Hàng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

"Quả thật là có chút chuyện." Thịnh Kiến Hữu ngồi xuống bên cạnh Thịnh Hàng, cầm trà bắt đầu pha, "Nhưng cũng không phải chuyện gấp gì, ăn cơm xong rồi nói."

"Lát nữa con còn có việc, không ăn ở đây đâu, cứ nói thẳng đi."

"Tiểu Hàng." Thịnh Kiến Hữu nhích lại gần Thịnh Hàng một chút, trong mắt lóe sáng, "Cha định mua thêm một căn nhà nữa, con thấy thế nào?"

"Mua nhà?" Thịnh Hàng cụp mắt xuống, hỏi ngược lại, "Cha có tiền sao?"

"Đương nhiên là cha không có tiền rồi." Thịnh Kiến Hữu cười hề hề, "Nhưng mẹ con có mà, cha đâu có mua biệt thự, chỉ là một căn nhà thôi, đối với bà ấy chỉ là chuyện nhỏ như lông gà thôi."

Thịnh Hàng nhấc mí mắt lên nhìn ông một cái.

"Con trai, đừng nhìn cha bằng ánh mắt đó." Thịnh Kiến Hữu vừa đấm lên cái chân đi lại khó khăn của mình vừa ho khẽ một tiếng, "Đó là thứ bà ấy nợ cha, hơn nữa bà ấy kiếm nhiều tiền như vậy cuối cùng chẳng phải đều là của con sao, hai cha con chúng ta mới là người một nhà, hiểu không?"

Bàn trà là loại trong suốt, bên dưới bày bừa bộn đủ thứ lặt vặt, trà lá, bánh quy, khăn giấy, ấm trà chén trà, còn có mấy hộp thuốc lá Hồng Song Hỷ giá rẻ.

"Em trai em gái con qua năm sẽ học lớp mười rồi, thời gian trôi nhanh lắm, chớp mắt là lớn, đến lúc đó chẳng phải phải mua nhà cưới vợ gả chồng sao, con xem những năm này cha với dì con có tích góp được gì đâu, tất cả đều dùng để chữa bệnh rồi, cha chỉ nghĩ giá nhà bây giờ rẻ, mua trước một căn để đó, cho thuê cũng được, đợi em trai con kết hôn thì lấy lại sửa sang một chút là được rồi, thời buổi này con trai không có nhà thì khó cưới vợ lắm."

"Bây giờ con đã thành cậu chủ lớn, cơm áo không lo rồi, cũng không thể quên cha với bà nội con được."

Thịnh Hàng không nói gì.

Thịnh Kiến Hữu quan sát biểu cảm của Thịnh Hàng, dò xét hỏi: "Nếu con có khó khăn, hay là để cha tìm mẹ con nói chuyện nhé?"

"Nếu cha dám tìm mẹ con, sau này đừng mong con quản cha nữa." Tầm mắt Thịnh Hàng nhàn nhạt quét qua, "Con vẫn là câu nói đó, cha với mẹ con đã ly hôn rồi, hai người không còn chút quan hệ nào nữa, chỉ có con với cha mới có quan hệ."

"Bây giờ lương một tháng của con là bốn nghìn năm trăm tệ, mỗi tháng con sẽ cho cha hai nghìn, cha thích mua nhà thì cứ đi mua, chỉ cần cha có tiền."

"Hầy, thằng nhóc thối, mẹ con một phút kiếm được còn không chỉ bốn nghìn năm trăm đâu nhỉ, bà ấy nhiều tiền như vậy, con tiết kiệm thay bà ấy làm gì? Trong lòng con chỉ có người mẹ đó." Thịnh Kiến Hữu không vui, nặng nề đặt ấm trà xuống bàn, phát ra một tiếng "rầm".

Uông Tuệ đang nhặt rau ngoài ban công nhìn sang một cái rồi lập tức quay đầu lại.

"Bà ấy kiếm bao nhiêu là chuyện của bà ấy, nhưng tiền bà ấy kiếm được một đồng cũng sẽ không rơi vào tay cha." Thịnh Hàng lấy từ trong áo khoác ra một phong bì ném lên bàn, "Trong này có năm nghìn tệ, tính là hai tháng."

Thịnh Hàng đứng dậy, hướng vào bếp gọi một tiếng: "Bà nội, cháu còn có việc, cháu đi trước đây."

"Ê, đừng đi mà." Thịnh Kiến Hữu sốt ruột, "Không nhắc tới tiền nữa còn không được sao? Khó lắm con mới tới một lần, cha đâu có hỏi xin tiền con đâu... Không mua nhà cũng được mà..."

Thịnh Hàng coi như không nghe thấy, mở cửa đi ra ngoài.

Đứng dưới lầu hóng gió một lúc, bình ổn lại tâm trạng có chút bực bội, Thịnh Hàng mới đi xem xe của mình.

Mấy vết xước ở nắp capo phía trước khá rõ, phải sơn lại, gương chiếu hậu cũng phải thay.

Thịnh Hàng nhìn chiếc xe, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

Cầm điện thoại chụp hai tấm ảnh chỗ gương chiếu hậu của xe, Thịnh Hàng đăng hai tấm ảnh lên vòng bạn bè, sau đó chặn tất cả mọi người, chỉ cho một người duy nhất xem.

Cất điện thoại đi, Thịnh Hàng lái xe tới cửa hàng 4S.

Từ khu dân cư tới cửa hàng 4S mất tổng cộng nửa tiếng đồng hồ, xe vừa đỗ xong thì điện thoại đã có cuộc gọi tới, trên màn hình hiện lên hai chữ.

Thịnh Hàng cầm điện thoại nhìn chằm chằm hai chữ đó, mãi đến giây cuối cùng mới bắt máy, giọng điệu lạnh nhạt và xa cách: "A lô, xin chào, tôi là Thịnh Hàng, ai vậy?"

Người bên kia bị câu nói này của cậu làm nghẹn họng, nhất thời không nói nên lời.

Thịnh Hàng: "Gọi nhầm số à? Vậy tôi cúp máy đây."

"Anh đây, Vệ Triết." Vệ Triết nghiến răng lên tiếng, thằng nhóc thối này sợ là đã xóa luôn số điện thoại của anh rồi.

Trong điện thoại liền rơi vào im lặng.

Thịnh Hàng vừa không nói lời nào, Vệ Triết liền khẳng định suy đoán của mình, thầm chửi tục một câu trong lòng.

Đè nén sự khó chịu trong lòng xuống, Vệ Triết trầm giọng hỏi: "Xe bị sao vậy? Va chạm rồi à? Em có bị thương không?" Nhìn tình hình trong ảnh thì có vẻ không nghiêm trọng lắm.

Thịnh Hàng vẫn không lên tiếng.

Vệ Triết nhíu mày lại, trầm giọng nói: "Nói chuyện đi."

Lúc này Thịnh Hàng mới nhàn nhạt nói: "Không sao, chỉ là một sự cố nhỏ thôi."

"Sự cố nhỏ? Em có bị thương không?" Vệ Triết sốt ruột hỏi lại một lần nữa.

Nhân viên cửa hàng 4S đi tới, Thịnh Hàng liền có chút mất kiên nhẫn nói: "Cảm ơn đã quan tâm, bên em còn có việc, tạm biệt."

Sau khi không chút lưu tình cúp máy, Thịnh Hàng liền tìm bài đăng vòng bạn bè kia rồi xóa đi, mục đích đã đạt được rồi.

Trước khi làm chuyện này, Thịnh Hàng không hề trông mong sẽ thành công, dù sao chuyện như vậy cũng cần thiên thời địa lợi nhân hòa.

Nhưng mọi việc lại rất thuận lợi phát triển theo hướng cậu mong muốn, Vệ Triết không chỉ nhìn thấy vòng bạn bè mà còn gọi điện tới, ban đầu Thịnh Hàng nghĩ nếu anh thật sự nhìn thấy thì nhiều nhất cũng chỉ gửi WeChat hỏi một câu.

Cuộc điện thoại này xem như niềm vui ngoài ý muốn, cuốn sạch những cảm xúc không tốt của cậu.

Để xe lại cửa hàng 4S, Thịnh Hàng bắt taxi về nhà.

Trời đã hoàn toàn tối xuống, Thịnh Hàng ngồi ở ghế sau xe, dưới ánh đèn neon nhấp nháy, hàng mi dày rậm buông xuống tạo thành một khoảng bóng nhỏ.

Tung một đồng xu lên rồi đón lấy trong lòng bàn tay, dùng tay che lại, đôi môi mỏng giấu trong cổ áo khẽ lẩm bẩm: "Đến, hoặc không đến."

Đã hơn một tháng kể từ lần hai người "trở mặt" trước đó, Thịnh Hàng nói tránh gặp mặt nữa, Vệ Triết liền thật sự không xuất hiện thêm lần nào.

Thịnh Hàng không biết anh nghĩ gì, cũng không chắc anh có xuất hiện vì "sự cố nhỏ" này hay không.

Đầu ngón tay khẽ v**t v* đồng xu trong lòng bàn tay, Thịnh Hàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Vệ Triết, cho anh thêm một cơ hội nữa, nếu anh không tới, vậy thì mọi chuyện dừng ở đây, coi như chưa từng xảy ra điều gì.

truyenfull,truyenfull vn