Hiện Trường Lật Xe Sau Hôn Nhân Của Bạch Nguyệt Quang
Chương 36: Em chắc mình không phải yêu cha chứ?
Lúc Thịnh Hàng gọi thoại với Vệ Triết, Chu Tầm đang ngồi trên ghế sô pha nhà Thịnh Hàng xem tivi, nghe trọn vẹn toàn bộ tin nhắn thoại qua lại của hai người, nghe xong vô cùng nghẹn lòng, cố ý vặn to tiếng tivi lên, không muốn nghe giọng của con chó Vệ Triết kia.
Qua một lúc lâu Chu Tầm mới nói: "Tối qua anh thức trắng cả đêm, thậm chí có hơi hối hận vì năm đó đã để hai đứa quen nhau."
"Tại sao?" Thịnh Hàng nhìn anh, "Vệ Triết không tốt sao?"
"Không, anh cảm thấy cậu ấy xứng đáng được người tốt nhất trên thế giới yêu thương." Chu Tầm nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi, "Chỉ là người đó không thể là em."
Thịnh Hàng cười một tiếng.
Chu Tầm thở dài, ngồi thẳng người dậy, nhìn Thịnh Hàng: "Trước đây anh vẫn luôn không cảm thấy em thích con trai." Trên người người đồng tính đều có một loại đặc điểm chỉ thuộc về cộng đồng của bọn họ, hắn chưa từng cảm nhận được điều đó trên người Thịnh Hàng.
Cho dù lúc này đây, dù hắn biết Thịnh Hàng thầm yêu Vệ Triết, biết cậu và Vệ Triết đã kết hôn, nhưng hắn vẫn không dám tin em trai mình thích đàn ông.
Còn xu hướng tính dục của Vệ Triết thì hắn vẫn luôn biết, mà thiếu niên mười lăm tuổi lại đúng lúc đang ở tuổi dậy thì, Chu Tầm luôn lo là vì mình mà ảnh hưởng đến quan niệm tình cảm của Thịnh Hàng.
Năm đó vì muốn ở bên Hạ Sơ mà hắn cãi nhau long trời lở đất với cha mình, nhưng đến lượt Thịnh Hàng, Chu Tầm lại bất giác đặt mình vào vị trí của Chu Thân Minh.
Cho dù hôn nhân đồng giới đã hợp pháp, nhưng vẫn có cảm giác không hòa hợp với xã hội này.
"Em trai à, em biết anh ghen tị với em đến mức nào không? Thiếu niên trong lòng anh có một cơ thể khỏe mạnh, có một bộ óc thông minh, đẹp trai lại được mọi người yêu thích, cậu ấy sẽ lớn lên trong những lời ngưỡng mộ của người khác, thường được gọi là con nhà người ta, cậu ấy sẽ có người yêu hoàn hảo nhất trên thế giới, sẽ trở thành cha của một Thịnh Hàng nhỏ khác..." Chu Tầm càng nói càng thấy đẹp đẽ, đây là cuộc đời bật hack mà trong lòng hắn cho rằng nên thuộc về Thịnh Hàng.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy sướng phát mê.
Nhưng bây giờ, thiếu niên hoàn hảo đó lại bị chó gặm mất rồi.
Mà con chó đó còn là do chính hắn đưa tới bên cạnh Thịnh Hàng.
Thịnh Hàng làm theo lời Chu Tầm nói mà tưởng tượng thử, quả thật rất đẹp đẽ.
"Anh..." Thịnh Hàng ngẩng mặt nhìn hắn, "Anh biết từ nhỏ em ghen tị với ai nhất không?"
"Ai?"
"Anh."
"Anh?" Chu Tầm không thể tin nổi chỉ vào mũi mình, "Anh là một kẻ bệnh tật yếu ớt, em ghen tị với anh?"
"Bởi vì anh không sợ gì cả." Thịnh Hàng cười cười, sau đó ngả người dựa vào ghế sô pha nhìn chiếc đèn trên trần nhà, "Anh à, thật ra hồi nhỏ ngày nào em cũng sợ hãi."
"Sợ hãi? Sợ cái gì?" Chu Tầm hơi kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn nghe Thịnh Hàng nói những điều này, trong ấn tượng của hắn, Thịnh Hàng luôn rất hiểu chuyện, rất có chủ kiến, mỗi lần Chu Thân Minh mắng hắn đều phải kèm thêm một câu "Con nhìn Thịnh Hàng người ta đi, mới từng ấy tuổi mà chững chạc như vậy", một Thịnh Hàng như thế thì có gì phải sợ chứ?
"Trước khi theo mẹ tới nhà anh, thật ra em sống cùng cha và bà nội."
"Có lẽ anh không biết, lúc em còn rất nhỏ, cha em uống thuốc trừ sâu làm hỏng cơ thể, nên trong suốt thời thơ ấu của mình, ngày nào em cũng sợ cha sẽ chết."
"Ông ấy ho không kể ngày đêm, đau đến mức co quắp trên giường, vừa khóc vừa mắng mẹ em..."
Chu Tầm kinh ngạc mở to mắt.
Thịnh Hàng mím môi một chút: "Sau đó, mẹ dẫn em rời đi, rồi chúng em chuyển vào căn nhà lớn, ăn ngon mặc đẹp, muốn gì có đó, nhưng mỗi lần nhìn thấy những món ngon ấy em đều muốn lén bỏ vào cặp mang cho cha, mỗi lần ăn một miếng đồ ngon mà trước đây em chưa từng được ăn, em lại cảm thấy có tội..." Trước kia hễ cha và bà nội có món gì ngon cũng đều nhường cho em trước, rồi nói rằng mình không thích ăn, lúc đó em luôn nghĩ chờ mình lớn lên nhất định sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để cha và bà nội được sống những ngày tháng tốt đẹp nhất.
"Trước kia em sợ cha sẽ chết, mà sau khi đến nhà anh lại sợ chú Chu không thích em, sợ mình trở thành gánh nặng của mẹ, cũng sợ mẹ vì em mà đánh mất chính mình, cho nên em phải trở nên thật ngoan ngoãn thật hiểu chuyện, phải trở thành đứa trẻ mà tất cả mọi người đều yêu thích..."
"Nhưng anh thì không giống." Thịnh Hàng nhìn Chu Tầm, cong môi cười, "Anh à, anh chẳng sợ ai cả, anh khiến tất cả mọi người đều phải sợ anh, em thật sự rất ghen tị với anh."
Chu Tầm: "..." Chuyện cũ không đáng nhớ lại, không nhắc cũng được.
"Cha em, mẹ em, bà nội em thật ra đều là gánh nặng của em..." Thịnh Hàng ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào Chu Tầm, "Anh à, bao gồm cả anh, anh cũng là gánh nặng của em."
"Cái gì?" Chu Tầm không hiểu.
"Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"
"Khi đó, tất cả mọi người đều đang mắng mẹ em là tiểu tam, là hồ ly tinh, là anh bịt tai em lại, nói với em rằng 'Chuyện của người lớn trẻ con đừng nghe', lúc đó thật ra anh cũng không biết mẹ em rốt cuộc có phải tiểu tam hay không, nhưng anh lại lựa chọn dành cho em sự tử tế lớn nhất."
"Từ ngày đó trở đi, anh à, anh cũng trở thành gánh nặng của em."
"Em sợ anh sẽ chết, sợ anh không sống nổi, đến nằm mơ em cũng thấy anh và cha em cùng uống thuốc trước mặt em..." Nói tới đây chính Thịnh Hàng lại bật cười một tiếng trước.
Nhưng Chu Tầm không cười nổi nữa, thậm chí vành mắt cũng đỏ lên.
Hắn chưa từng biết Thịnh Hàng lại có những suy nghĩ như vậy.
Khi ấy hắn ngày nào cũng nghĩ cách đối đầu với cha mình, nhìn ai cũng không vừa mắt, luôn là Thịnh Hàng đứng trước mặt kéo hắn tiến lên phía trước, một thiếu niên dũng cảm tiến về phía trước như vậy sao có thể sợ hãi được chứ?
"Anh hiểu rồi." Chu Tầm thở dài một hơi, hắn quen Vệ Triết nhiều năm như vậy, đương nhiên biết ưu điểm lớn nhất trên người người bạn này là gì.
Chu Tầm dựa ở đó suy nghĩ rất lâu, lúc thì tự trách lúc thì đau lòng, cuối cùng nghiêng người ôm lấy Thịnh Hàng: "Tiểu Hàng, xin lỗi nhé, trước đây là anh đã bỏ bê em."
"Nhưng..." Chu Tầm giữ vai cậu, cúi đầu nhìn cậu, cẩn thận hỏi, "Em chắc đây là tình yêu chứ không phải là... yêu cha chứ?"
"..." Thịnh Hàng bật cười.
Vệ Triết đứng ngoài cửa nghe lén một lúc lâu không nhịn được trợn trắng mắt, yêu cha cái đầu cậu ấy.
Vệ Triết từ trước đến nay luôn có ý thức sống trong nguy cơ thì tồn tại, sống trong yên ổn thì diệt vong, ngày thay cửa chống trộm đó Thịnh Hàng bị sốt, Vệ Triết sợ sau này mình tới lại bị Thịnh Hàng nhốt ngoài cửa không vào được, nên sau khi nhập dấu vân tay liền lén lấy luôn chìa khóa cửa chống trộm đi.
Có lẽ Thịnh Hàng chưa từng tự thay khóa vân tay, nên chỉ nghĩ khóa vân tay chỉ có vân tay và mật mã, không ngờ còn có một chiếc chìa khóa.
Hôm nay Vệ Triết trở về sợ Thịnh Hàng nghe thấy tiếng động sẽ khóa trái cửa, nên cầm chìa khóa lén mở cửa, không ngờ lại vừa hay nghe được cuộc trò chuyện giữa Thịnh Hàng và Chu Tầm.
Yêu cha?
Yêu cái ông nội nhà cậu.
Vệ Triết cảm thấy Chu Tầm đang đào góc tường của mình, làm gì có kiểu bạn bè như vậy, nhỡ Thịnh Hàng tin là thật thì sao?
...Mặc dù chính anh nghe cũng thấy hơi giống thật.
Một người có cha ruột như Thịnh Kiến Hữu, một người cha dượng như Chu Thân Minh, Vệ Triết thật sự cảm thấy mình rất thích hợp làm cha của Thịnh Hàng...
Thịnh Hàng dựa ở đó cười rất lâu, sau đó mới nói: "Anh à, anh nói vậy làm em cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình rồi."
Vệ Triết: "???" Nhóc con, em làm anh trai đây đau lòng rồi đấy.
Vệ Triết đang định đi vào nói cho ra lẽ, liền nghe Thịnh Hàng lại mở miệng: "Anh à, thật ra em cũng cảm thấy có lẽ em không thích đàn ông."
Chu Tầm: "!!!" Sao tự dưng lại quay đầu là bờ thế này?
Nếu Vệ Triết biết được chắc sẽ giết hắn mất?
Cả người Vệ Triết đều không ổn rồi, sao chỉ vì mấy câu của Chu Tầm mà lại không thích đàn ông nữa thế?
Quả nhiên Chu Tầm và anh bát tự không hợp, không thích hợp làm chó chung một nhóm.
Thịnh Hàng mím môi một chút: "...Nhưng em cũng không thích phụ nữ..."
"Có lẽ em... chỉ thích anh ấy thôi."