Hiện Trường Lật Xe Sau Hôn Nhân Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 33: Tâm sự thiếu niên

Sau khi tim đập loạn nhịp một hồi, Vệ Triết nhanh chóng bình tĩnh lại.

Sự việc khác thường tất có điều kỳ lạ.

Phải biết rằng hiện giờ Thịnh Hàng đang ở cùng Chu Tầm, cậu đang ở cùng Chu Tầm thì tại sao lại hỏi anh có thích mình hay không?

Tại sao Thịnh Hàng lại hỏi như vậy?

Nếu anh trả lời là có, Thịnh Hàng sẽ thế nào?

...

Thịnh Hàng nhìn khung trò chuyện liên tục hiện lên dòng chữ "đang nhập", nhưng đã mười phút trôi qua rồi mà vẫn không nhận được bất kỳ câu trả lời nào.

Hoặc là đang bối rối không biết phải từ chối thế nào, hoặc là muốn thừa nhận nhưng lại không biết nên thừa nhận ra sao.

Thích một người là cảm giác như thế nào?

Trước đây Thịnh Hàng thật sự không quá rõ ràng.

Nhưng bây giờ cậu dường như đã biết rồi.

Ví dụ như vì đối phương gầy đi mà nấu cơm hầm canh, ví dụ như biết đối phương thích ăn đồ ăn vặt không lành mạnh, ngoài miệng thì phàn nàn nhưng lúc đi công tác vẫn không quên mua mang về, ví dụ như mỗi một câu "chuyện có bao lớn đâu" ấy...

Thịnh Hàng nghĩ, nếu trong mắt Vệ Triết điều này không được tính là thích...

Vậy thì cậu sẽ định nghĩa nó là sự thích chỉ thuộc về riêng mình.

Cậu tận hưởng sự thích ấy, thích sự thích ấy, cũng mê luyến sự thích ấy.

Chu Tầm thấy Thịnh Hàng thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không nhịn được cảm thán, đứa nhỏ thật sự đã lớn rồi, trước đây Thịnh Hàng có thể nửa ngày không nhìn điện thoại, bây giờ thì một lúc cũng không rời điện thoại được nữa.

Điện thoại rung lên một cái.

Sau hai mươi phút liên tục hiện dòng chữ "đang nhập", cuối cùng Thịnh Hàng cũng nhận được tin nhắn của Vệ Triết.

Vệ Triết: Vậy em nghĩ sao?

Thịnh Hàng nhìn bốn chữ ấy, nhất thời não bộ cũng không biết nên phản ứng thế nào.

Thịnh Hàng mặt không cảm xúc trả lời: Anh nghĩ em nghĩ thế nào?

Sau khi trả lời câu này, bên kia lại không có tin nhắn nào nữa, ngay cả dòng chữ "đang nhập" cũng biến mất.

Chu Tầm thấy sau khi nhắn được vài câu thì sắc mặt Thịnh Hàng đã lạnh xuống, liền ghé người tới: "Sao vậy, cãi nhau à?"

Thịnh Hàng lắc đầu.

"Em à, theo kinh nghiệm của anh đây thì yêu đương phải biết bao dung lẫn nhau, những lúc quan trọng nói vài câu mềm mỏng có thể giảm được rất nhiều tranh cãi."

"Anh sẽ nói lời mềm mỏng với anh Hạ sao?" Thịnh Hàng hỏi.

"Đương nhiên rồi." Chu Tầm đầy vẻ đắc ý, "Anh của em đây thông minh lắm nhé, anh Hạ của em còn phải để anh dỗ dành đấy, em không biết đâu, tính tình riêng tư của cậu ấy xấu lắm, anh em đây chịu không ít khổ sở đâu."

Thịnh Hàng liền bật cười.

Chu Tầm thấy vẻ mặt không tin của Thịnh Hàng, còn định nói thêm thì nghe có người gọi một tiếng: "Anh Tiểu Chu?"

Chu Tầm và Thịnh Hàng đồng thời quay đầu nhìn qua, chỉ thấy ở đầu cầu thang có hai người trẻ tuổi đang đứng.

Người phía trước Thịnh Hàng không quen, nhưng nghe giọng nói thì có chút quen tai, còn người phía sau, Thịnh Hàng đã gặp rất nhiều lần, là Lý Thư Thần.

"Ồ, đồng chí Tiểu Lý." Chu Tầm vẫy tay với cậu ta, "Là bị sư phụ cậu bắt tăng ca hay là ra ngoài dạo phố vậy?"

"Sư phụ em còn chẳng biết chạy đi đâu mất rồi." Lý Khinh Dật chỉ về phía sau, "Dẫn em trai em ra ngoài đi dạo, nó muốn uống trà sữa nên em tới đi cửa sau đây."

Lý Khinh Dật vừa nói vừa nhìn sang phía Thịnh Hàng, vốn định chào hỏi một tiếng, nhưng khi nhìn thấy gương mặt Thịnh Hàng thì lập tức thốt lên: "Họ Thịnh?"

Thịnh Hàng nhướng mày.

Lý Khinh Dật vội xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, lỡ miệng."

Lý Thư Thần thì lên tiếng: "Chào thầy ạ."

"Gì thế, cậu quen em trai tôi à?" Chu Tầm ngạc nhiên hỏi.

"À... Anh ấy, thầy Thịnh là giáo viên trong trường của em trai em." Sự kinh ngạc trong lòng Lý Khinh Dật khó mà diễn tả được, người họ Thịnh sao lại thành em trai của Chu Tầm rồi?

Nhưng chuyện của sư phụ cậu ta thì không tiện nói ra ngoài, theo đuổi con gái không thành công cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì.

Chu Tầm nheo mắt nhìn cậu ta: "Em trai cậu học lớp Chín, em trai tôi dạy lớp Bảy, quan hệ bạn bè của cậu rộng thật đấy." Lý Khinh Dật là đồ đệ của Vệ Triết, về lý mà nói nếu quen Thịnh Hàng thông qua Vệ Triết cũng không phải không có khả năng, nhưng cách giải thích này của Lý Khinh Dật lại khiến mọi chuyện có vẻ không hợp lý lắm.

"Em quen cậu ấy à?" Chu Tầm hỏi Thịnh Hàng.

"Không quen." Thịnh Hàng lắc đầu, chủ yếu là nói thật, cậu quả thực không quen Lý Khinh Dật, hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, còn về phần Lý Thư Thần, hai người thậm chí còn chưa từng nói chuyện với nhau.

Chu Tầm lại nhìn sang Lý Khinh Dật, nheo mắt nhìn cậu ta: "Nói đi, em trai tôi sao lại thành người họ Thịnh rồi? Nó đắc tội cậu à?"

"Không có, sao có thể chứ." Lý Khinh Dật hoàn toàn mù mờ, cậu ta biết Chu Tầm có một người em trai, nhưng chưa từng gặp, nhìn tình hình thì quan hệ của hai người còn khá tốt, vậy sư phụ mình thân thiết với Chu Tầm như thế chắc chắn cũng quen Thịnh Hàng rồi, nhưng lần trước khi cậu ta cho sư phụ xem ảnh Thịnh Hàng, sư phụ lại chẳng nói là quen.

Chu Tầm cũng đâu phải kẻ ngốc, vừa mở miệng đã gọi "họ Thịnh", đây đâu phải cách gọi mang ý tốt gì.

Nhưng Lý Khinh Dật cứ cười hì hì đánh trống lảng, ngược lại Thịnh Hàng lại lên tiếng: "Trước đây trong trường có chút chuyện, tôi nhờ anh Vệ giúp một việc."

"Em nhờ Vệ Triết giúp à?" Chu Tầm kinh ngạc, "Cậu ta có thể giúp em chuyện gì?"

Lý Thư Thần nói: "Trong trường có một cô giáo thích thầy Thịnh, chuyện tỏ tình bị truyền ra ngoài, anh Vệ hình như thích cô giáo đó nên đã đi giúp giải quyết một chút."

Lý Khinh Dật quay đầu trừng mắt nhìn Lý Thư Thần: "Sao cái gì em cũng nói ra ngoài vậy?"

"Có phải chuyện mất mặt gì đâu." Lý Thư Thần nhún vai, "Chẳng qua là theo đuổi con gái không thành thôi mà, em thấy anh Vệ cũng chẳng để tâm lắm."

Trong lúc kinh ngạc, Chu Tầm vẫn bắt được trọng điểm thông tin: "Vệ Triết theo đuổi cô giáo nữ? Cậu đùa tôi à? Cậu ta là người đồng tính, theo đuổi cái quái gì cô giáo nữ."

"Anh ấy thật sự theo đuổi đấy." Thấy Chu Tầm không tin, Lý Khinh Dật giơ tay thề thốt, "Em còn giúp anh ấy nghĩ cách nữa cơ, đáng tiếc cô giáo đó lại thích thầy Thịnh."

CPU của Chu Tầm sắp cháy luôn rồi, chỉ có thể nhìn sang Thịnh Hàng trước: "Bạn gái của em là cô giáo đó à?"

Thịnh Hàng lắc đầu, cúi đầu nhấp một ngụm trà sữa.

Mối quan hệ hỗn loạn này, không biết Lý Khinh Dật đã tự tưởng tượng kiểu gì nữa.

Thấy Thịnh Hàng lắc đầu, Lý Khinh Dật vỗ tay một cái: "Đúng rồi, chắc cô giáo đó không theo đuổi được thầy Thịnh, người ta có bạn trai rồi mà, còn là người lái xe sang nữa." Dù sao sư phụ cậu ta cũng đã mất mặt rồi, giấu không nổi nữa.

Vệ Triết thích cô giáo thích Thịnh Hàng?

Đùa cái gì vậy chứ, Chu Tầm hoàn toàn không tin, cô giáo thích Thịnh Hàng thì có thể là thật, còn Vệ Triết là một người đồng tính, theo đuổi cô giáo gì chứ.

"Có điều..." Lý Khinh Dật nhíu mày, nhìn về phía Thịnh Hàng, "Thầy Thịnh, thầy không quen sư phụ em à?"

"Quen chứ." Thịnh Hàng nói.

Lý Khinh Dật lập tức đầy đầu dấu hỏi, Chu Tầm cũng nhìn Thịnh Hàng, hắn sắp bị Lý Khinh Dật làm cho quay như chong chóng rồi.

Thịnh Hàng cụp mắt xuống, chậm rãi nói: "Trước đây có một cô giáo tỏ tình với em rồi bị người khác truyền ra ngoài, sau đó cô giáo đó bị tung tin đồn thất thiệt, vừa hay chuyện này lại bị anh Vệ biết được, rồi anh Vệ giúp em giải quyết một chút... cho nên có lẽ đã hiểu lầm rằng anh ấy thích cô giáo đó."

"Là vậy sao?" Lý Khinh Dật nhíu chặt mày, "Nhưng lúc em nói sư phụ em theo đuổi cô giáo đó, sư phụ em cũng đâu có phủ nhận, hơn nữa còn đặc biệt bảo em trai em ở trường chống lưng cho cô giáo đó nữa, chuyện này không gọi là thích thì gọi là gì?"

Thịnh Hàng lại không nói gì nữa.

"Thì ra là vậy." Cuối cùng Chu Tầm cũng hiểu ra, xua tay, "Chỉ là hiểu lầm thôi, sư phụ cậu là một tên gay chính hiệu, theo đuổi cái gì cô giáo nữ chứ, theo đuổi giáo viên nam còn có lý hơn."

Thịnh Hàng: "..."

Lý Khinh Dật chép miệng một tiếng: "Em còn tưởng sư phụ em nam nữ đều ăn được cơ."

"Anh ấy từng nam nữ đều ăn được sao?" Thịnh Hàng ngẩng đầu nhìn cậu ta.

"Cái đó thì không." Lý Khinh Dật lắc đầu, "Ngoài miệng anh ấy nói mình là gay, nhưng em cũng chưa từng thấy anh ấy có bạn trai mà, những người chủ động lại gần anh ấy thì anh ấy chẳng thèm để ý ai cả, đúng rồi, có phải anh ấy... có vấn đề gì không?"

"Ha ha ha, anh cũng đoán vậy." Chu Tầm vỗ vai Lý Khinh Dật cười lớn, "Cậu dám nói câu đó trước mặt sư phụ cậu không?"

"Anh Chu, anh làm ơn giữ mồm giữ miệng giúp em." Lý Khinh Dật vội vàng cầu xin tha mạng, "Không thì em chết thế nào cũng chẳng biết đâu."

Lý Khinh Dật lại chìa tay về phía Thịnh Hàng: "Thầy Thịnh, trước giờ em vẫn tưởng thầy là tình địch của sư phụ em, cho nên... nếu có gì mạo phạm thì mong thầy bỏ qua, em tên là Lý Khinh Dật, sau này thầy có chuyện gì cứ nói."

"Chào cậu." Thịnh Hàng cũng đưa tay bắt tay với Lý Khinh Dật.

"Cậu ấy còn lớn hơn em một tuổi đấy." Chu Tầm nói với Thịnh Hàng, "Em có thể gọi cậu ấy là anh Tiểu Lý."

Thịnh Hàng rất ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Anh Tiểu Lý."

Lý Khinh Dật sung sướng đáp lại, thầy Thịnh này vừa đẹp trai vừa ngoan ngoãn, đáng tiếc cậu ta không thích đàn ông, nếu không còn có thể theo đuổi thử một chút.

Thật ra hơi cong một chút cũng không phải không được, dù sao chuyện trên đời vốn dĩ cũng chẳng có gì là cố định mãi mãi.

"Thầy Thịnh, thầy thích đàn ông không?" Lý Khinh Dật hỏi.

Không đợi Thịnh Hàng trả lời, Chu Tầm đã đá tới một cú: "Cút đi, tôi đã bảo mấy đứa làm nhiếp ảnh các cậu đều là b**n th** mà, đừng có làm hại em trai tôi."

Lý Thư Thần che mặt quay đầu đi chỗ khác, mất mặt quá.

Lý Khinh Dật và Lý Thư Thần lấy trà sữa xong thì nhanh chóng rời đi.

Chu Tầm càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, hỏi Thịnh Hàng: "Bình thường em liên lạc với anh Vệ của em cũng khá nhiều nhỉ?"

"Thỉnh thoảng nói chuyện thôi." Thịnh Hàng nói.

"Ồ, em có việc sao không tìm anh?"

"Cũng không phải chuyện gì lớn, vừa hay có lần nói tới nên anh Vệ bảo anh ấy có thể giúp em xử lý."

"Ừ, con chó đó đúng là nhiều mối quan hệ thật." Chu Tầm cảm thấy cũng hợp lý, hai người bọn họ đâu phải không quen biết nhau, trước đây còn từng sống chung nữa mà.

Chu Tầm dặn dò Thịnh Hàng: "Con chó đó ấy mà, là một tên gay, anh không biết trước đây đã nói với em chưa, em tự biết trong lòng là được." Dáng vẻ này của em trai hắn rất dễ khiến người ta nhớ thương.

Có điều cho Vệ Triết mười lá gan, anh cũng không dám tới trêu chọc em trai hắn, nếu không hắn sẽ đánh chết tên kia.

Em trai hắn là một thanh niên tốt đẹp, tích cực, đầy ánh mặt trời, là người phải thích những cô gái xinh đẹp, mềm mại, thơm tho mới đúng.

Thịnh Hàng liền gật đầu.

"Anh, lát nữa anh có tới bệnh viện tìm anh Hạ không?"

"Để anh đưa em về nhà trước rồi anh mới qua đó."

"Không cần đâu, em muốn uống thêm một ly trà sữa nữa, anh đi đi, lát nữa em tự bắt xe về." Thịnh Hàng nói.

Chu Tầm nhìn thời gian: "Được rồi, vậy anh đi trước đây, em cũng về sớm đi, có chuyện gì thì gọi cho anh."

Đều là đàn ông cả nên cũng không cần đưa qua đưa lại, Chu Tầm bèn cầm chìa khóa xe xuống lầu.

Thịnh Hàng bèn bảo quản lý cửa hàng mang lên cho cậu thêm một ly trà sữa, lần này là Gặp Gỡ Lúc Ba Giờ Rưỡi.

Chẳng bao lâu sau, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, Thịnh Hàng tưởng là quản lý cửa hàng nên ngẩng đầu nhìn qua, sau đó liền nhìn thấy Vệ Triết.

Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, không khí dường như cũng trở nên nóng bỏng.

Vệ Triết nhìn trái nhìn phải, dùng khẩu hình hỏi: "Anh của em đâu rồi?"

"Đến bệnh viện rồi." Thịnh Hàng thu hồi tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vệ Triết thở phào nhẹ nhõm, đi tới ngồi xuống đối diện Thịnh Hàng.

"Vậy sao em không đi cùng cậu ấy?"

"Anh ấy đến bệnh viện đưa trà sữa, em không muốn đi, còn anh thì sao, sao lại tới đây?"

"Mặt bằng đã thuê xong rồi, cha em với mọi người về nhà rồi, anh liền nghĩ rằng... qua đây xem thử."

"Ồ."

Vệ Triết quan sát biểu cảm của Thịnh Hàng, ngón tay gõ trên mặt bàn: "Cái đó... cái đó... cái đó..."

"Cái đó... Anh... Em..."

"Chính là cái đó..."

"Cái nào?" Thịnh Hàng ngắt lời Vệ Triết, nhìn anh, "Vừa rồi đồ đệ của anh với em trai của cậu ấy tới uống trà sữa, nói anh theo đuổi một cô giáo nữ nhưng không theo đuổi được."

"Toàn nói nhăng nói cuội." Vệ Triết cạn lời, "Anh theo đuổi cô giáo nữ nào chứ?"

"Chắc là Triệu Du Nhiên." Khóe môi Thịnh Hàng cong lên một nụ cười, "Em còn là tình địch của anh nữa mà."

"Cái thằng chết tiệt đó." Vệ Triết bực bội nói, "Đợi anh gặp nó thì khâu cái miệng nó lại."

"Vậy à..." Thịnh Hàng làm ra vẻ nghiêm túc, "Vậy anh không thích cô giáo đó sao?"

"Anh..." Vệ Triết ho nhẹ một tiếng, đứng dậy vòng qua, đi tới bên cạnh Thịnh Hàng rồi chen ngồi cùng cậu trên một chiếc sofa, "Thích hay không thích... Em không biết sao?"

"Làm sao em biết được, em đâu phải giun đũa trong bụng anh."

"Sao lại không biết được chứ." Vệ Triết vừa nói vừa đưa tay ôm lấy eo Thịnh Hàng, ngón tay mập mờ v**t v* nơi eo cậu, "Giun đũa trong bụng anh thì em không biết, nhưng có vài thứ em lại biết rõ vô cùng, dù sao thì nó cũng từng ở trong cơ thể em mà."

"..."

Thịnh Hàng trừng mắt nhìn anh, nhưng không động đậy cũng không né tránh, Vệ Triết liền cảm thấy có hy vọng.

Vệ Triết ghé sát bên tai cậu khẽ nói: "Tin nhắn em gửi lúc nãy có ý gì?"

"Tin nhắn gì?" Thịnh Hàng nghiêng đầu tránh hơi thở nóng bỏng của anh, "Chắc gửi nhầm thôi."

"Viết tên anh trong đó mà, sao có thể gửi nhầm được."

Đôi môi của Thịnh Hàng ở ngay trước mắt, Vệ Triết không nhịn được liền khẽ mổ lên đó một cái, sau đó áp trán mình vào trán cậu: "Anh vẫn luôn muốn nói chuyện đàng hoàng với em, nhưng trước khi nói có vài lời khó nghe phải nói trước, anh không biết rốt cuộc tin nhắn đó của em có ý gì, nhưng ly hôn là chuyện không thể nào, lúc trước anh kết hôn với em thì chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn, trừ khi anh chết rồi em thủ..."

Môi Vệ Triết bị chặn lại bằng một nụ hôn, ngay cả những lời phía sau cũng bị nuốt ngược trở về.

Hai người đã quen với sự thân mật giữa nhau, Vệ Triết thành thạo đưa tay vào trong áo rồi đè người xuống sofa.

"Vệ Triết, cái đồ chó chết nhà cậu, cậu đang làm cái gì vậy?"

Một tiếng gầm giận dữ vang lên, động tác của Vệ Triết và Thịnh Hàng trên sofa đồng thời khựng lại, rồi đồng thời nhìn về phía cầu thang, liền nhìn thấy... Chu Tầm quay trở lại rồi lao tới.

...

Hạ Sơ nhận được tin nhắn của Chu Tầm nói sẽ đến bệnh viện thì đã lái xe rời khỏi bệnh viện rồi, hôm nay hiếm khi tan làm sớm, Hạ Sơ liền hẹn Chu Tầm đi xem phim, thế là Chu Tầm nói sẽ đợi cậu ta ở tiệm trà sữa của Vệ Triết.

Sau khi đỗ xe, Hạ Sơ đi tới tiệm trà sữa, vừa bước lên cầu thang đã nghe thấy tiếng gào giận dữ của Chu Tầm.

"Vệ Triết cái đồ chó má, hôm nay tôi phải g**t ch*t cậu, tôi coi cậu là anh em, thế mà cậu lại âm thầm giở trò với em trai tôi."

"Em trai tôi ngây thơ biết bao nhiêu, sao cậu nỡ xuống tay được hả?"

"Con mẹ nó cậu đừng có trốn, hôm nay nếu tôi không giết được cậu thì tôi không mang họ Chu..."

"Cậu nói xem vừa rồi cậu định làm gì? Định cưỡng ép nó à?"

Hạ Sơ vội tăng tốc bước chân, lên tới lầu liền thấy trong phòng Chu Tầm đang đuổi theo đá Vệ Triết, còn Vệ Triết thì... ôm đầu chạy trối chết.

Đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Sơ thấy Vệ Triết chật vật như vậy.

Chắc chuyện của anh và Thịnh Hàng bị lộ rồi.

Hạ Sơ đang định tiến lên can ngăn thì nhìn thấy Thịnh Hàng ngồi trên sofa cắn ống hút uống trà sữa... trên mặt hoàn toàn không có vẻ gì là lo lắng.

Ờm... người ta còn không đau lòng, cậu ta lo theo làm gì.

Hạ Sơ khoanh tay dựa vào tường, nói: "Đúng vậy, em trai nhà chúng tôi mới có bao nhiêu tuổi chứ, Vệ Triết cậu đúng là lão dê già háo sắc, lương tâm cậu chẳng lẽ không cắn rứt sao?"

"Cậu nói đi, vừa rồi cậu đã làm gì rồi?"

Hạ Sơ vừa thêm dầu vào lửa một phen, Chu Tầm càng nổi giận hơn, cầm hộp khăn giấy trên bàn ném tới: "Đồ vô lương tâm, cậu nói xem đây là lần thứ mấy rồi? Có phải cậu đã nhắm vào em trai tôi từ lâu rồi không?"

Vệ Triết đỡ lấy hộp khăn giấy, giơ một tay lên làm động tác đầu hàng: "Chúng ta không thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện được sao?"

"Không thể." Chu Tầm chạy quá gấp nên thở hổn hển chống tay lên bàn, lúc này mới nhớ tới Thịnh Hàng, quay đầu hỏi cậu, "Tiểu Hàng, em nói đi, có phải cậu ta ép em không? Cậu ta như vậy là lần thứ mấy rồi? Có phải em vẫn luôn không dám nói không?"

"Em cứ mạnh dạn nói ra đi, anh sẽ làm chủ cho em, dù có phải liều cái mạng già này, anh cũng sẽ g**t ch*t cậu ta."

Trong lúc đuổi đánh, đầu óc Chu Tầm cũng không phải không suy nghĩ, lúc nãy khi nhìn thấy cảnh đó, thực ra Thịnh Hàng hoàn toàn không hề từ chối.

Hắn có chút không dám tin, em trai hắn từ khi nào lại không thích con gái nữa?

Lại từ khi nào thích Vệ Triết?

Em trai hắn ngây thơ biết bao, là kiểu chỉ cần trêu một chút cũng phải cúi đầu đỏ mặt, một thanh niên tốt đẹp như vậy, trừ phi là Vệ Triết cố tình dẫn dắt em trai hắn đi theo con đường này, nếu không thì sẽ không thành ra như bây giờ.

Ba người trong phòng đều nhìn Thịnh Hàng, Chu Tầm chỉ chờ một câu của Thịnh Hàng để xử lý Vệ Triết, còn Vệ Triết thì thấp thỏm, không biết Thịnh Hàng sẽ nói ra điều gì, về phần Hạ Sơ... màn náo nhiệt này đúng là quá đặc sắc.

Thịnh Hàng nhai nát trân châu rồi nuốt xuống, sau đó nhìn Chu Tầm đang giận dữ ngút trời, đôi mắt cong lên.

Chu Tầm: "..."

Có một cảm giác không lành.

Tim Vệ Triết đột nhiên đập điên cuồng, Thịnh Hàng sẽ không nhân lúc này tỏ tình với Chu Tầm đấy chứ?

Nói kiểu gì đây, anh à, không phải anh ấy ép em, thật ra người em thích là anh.

"Anh..." Thịnh Hàng gọi một tiếng.

Hô hấp của Vệ Triết gần như ngừng lại, do dự không biết có nên qua bịt miệng Thịnh Hàng hay không.

Anh thậm chí đã chuẩn bị tâm lý, cho dù Thịnh Hàng tỏ tình với Chu Tầm, anh cũng sẽ không ly hôn.

Thịnh Hàng mỉm cười nói với Chu Tầm: "Anh, không phải anh ấy ép em."

"Em thích anh ấy từ rất lâu rồi."

"Từ năm mười lăm tuổi đã bắt đầu thích anh ấy."

"Vẫn luôn thích cho tới bây giờ."

"Tương lai có lẽ còn sẽ thích rất rất lâu nữa."

...

Trong phòng rơi vào một sự yên lặng quỷ dị.

Chu Tầm tưởng mình nghe nhầm, Vệ Triết chớp chớp mắt, cảm thấy không thể tin nổi.

Chỉ có Hạ Sơ chậc một tiếng: "Mười lăm tuổi... Lão Vệ, cậu đúng là không hổ danh b**n th**, mười lăm tuổi đấy, em trai nhà tôi còn chưa thành niên, rốt cuộc cậu đã làm gì?"

Một câu đánh thức người trong mộng, Chu Tầm hoàn toàn bùng nổ: "Tôi đệt ông nội cậu, Vệ Triết đồ chó má, lúc em trai tôi mười lăm tuổi mỗi ngày còn uống hai bình sữa đấy, vẫn còn là trẻ con mà, cậu đã làm gì nó?"

Chu Tầm tung một cú đấm tới, vốn tưởng Vệ Triết sẽ né, không ngờ anh không hề động đậy, nắm đấm nện lên gò má, lập tức sưng đỏ.

Trong đầu Vệ Triết rối như tơ vò, căn bản không cảm nhận được đau đớn.

Thịnh Hàng là đang lừa Chu Tầm đúng không?

Nhưng giọng điệu đó cũng không giống.

Vậy nên, Thịnh Hàng là thích anh sao?

Không thể nào, anh không tin.

Đầu óc Vệ Triết chết máy, có vài lời chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng nói ra: "Người em thích... không phải là Chu Tầm sao?"

Chu Tầm: "???"

Hạ Sơ: "???"

Mày Thịnh Hàng lập tức nhíu chặt lại.

"Đệt..." Chu Tầm vốn còn thấy có chút áy náy vì cú đấm vừa rồi, khá lắm, con chó này vậy mà lại bắt đầu đổ vấy cho hắn, đang định tung thêm một đấm nữa thì đã bị Hạ Sơ ôm ngang eo giữ lại: "Thiếu gia, bình tĩnh một chút."

"Không bình tĩnh nổi." Chu Tầm tức đến mức toàn thân run rẩy, đây là thật sự nổi giận rồi, em trai anh ngoan ngoãn như vậy, sao lại có thể bị chó gặm mất được chứ?

Thịnh Hàng đứng dậy đi tới trước mặt Vệ Triết, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, giọng điệu không mấy thiện cảm: "Vừa rồi anh nói em thích ai?"

Vệ Triết nuốt nước bọt: "... Không phải Chu Tầm sao?"

Giọng Thịnh Hàng càng lạnh hơn: "Khi nào em từng nói em thích anh của em?"

"Em... Anh..." Vệ Triết theo bản năng hắng giọng, "Anh... từng lén đọc thư tình em viết cho cậu ấy."

"Thư tình gì?"

"Thì... lá thư tình hồi đó lúc chúng ta sống chung với nhau ấy..."

Đương nhiên Thịnh Hàng biết là lá thư tình nào, cả đời này cậu chỉ viết thư tình một lần, chính là năm đó khi Vệ Triết học xong nhiếp ảnh chuẩn bị quay về trường học tiếp, cậu đã viết lá thư tình mà không có dũng khí gửi đi ấy.

Ngày hôm sau Vệ Triết phải đi rồi, nên Thịnh Hàng không nhịn được mà viết một lá thư tình.

Trên thư tình chỉ có hai dòng chữ: Anh à, em thích anh.

Lá thư đó được bỏ vào phong bì rồi niêm phong cẩn thận, cậu vốn định đợi sau khi Vệ Triết rời đi sẽ gửi bưu điện.

Nhưng cuối cùng vẫn không có dũng khí đó, dù sao lúc ấy cậu cũng không biết Vệ Triết có thích con trai hay không.

"Anh đã đọc lá thư đó à?" Thịnh Hàng lại bước lên một bước, từng bước ép sát.

Vệ Triết theo bản năng lùi một bước, lưng dán vào tường, yết hầu chuyển động một cái: "... Đọc rồi, nhưng lúc đó hai con chó kia chẳng phải đã ở bên nhau rồi sao, anh sợ tâm hồn non nớt của em bị tổn thương, còn lén đổi nó thành một tờ... giấy trắng..."

Theo từng câu từng chữ của Vệ Triết, ánh mắt Thịnh Hàng càng lúc càng lạnh: "Cho nên, chỉ vì lá thư đó mà anh cho rằng em thích anh của em?"

Vệ Triết cảm thấy miệng lưỡi khô khốc: "Cũng không hẳn là vậy..." Bởi vì đã có nhận thức chủ quan đó từ trước, nên sau này nhìn ánh mắt Thịnh Hàng nhìn Chu Tầm, nhìn sự khác biệt của Thịnh Hàng đối với Chu Tầm, cộng thêm đủ thứ linh tinh khác... đổi lại là ai cũng phải hồ đồ thôi...

Tim Vệ Triết đập dữ dội như sắp nhảy ra ngoài, vậy nên, tất cả đều là do anh hiểu lầm sao?

Năm đó, tiếng gọi "anh à" kia không phải chỉ Chu Tầm... mà là anh... sao?

Thịnh Hàng hít sâu một hơi, sau đó giẫm một chân lên giày Vệ Triết, hung hăng đạp mạnh một cái rồi xoay người xuống lầu.

Hóa ra tâm tư thuở thiếu niên của cậu đã từng được đặt rõ ràng trước mặt anh như thế, vậy mà anh lại hoàn toàn không hề hay biết.

Bởi vì Thịnh Hàng rời đi, trong phòng lần nữa rơi vào yên lặng.

Chu Tầm nhìn Vệ Triết, nhất thời không biết nên đánh chết anh hay nên đồng cảm với anh.

Hạ Sơ không nhịn được vỗ tay: "Anh em à, cậu đúng là khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác đấy, bội phục, bội phục."

Chu Tầm lườm lạnh một cái, Hạ Sơ lập tức đổi giọng: "Vệ Triết, đồ b**n th** già nhà cậu, vậy mà lại dụ dỗ thiếu niên mười lăm tuổi..."

truyenfull,truyenfull vn