Thịnh Hàng hoàn toàn không gọi xe trước, lúc ra khỏi thang máy mới lấy điện thoại ra gọi một tài xế lái hộ trên ứng dụng.
Đỡ Vệ Triết vào băng ghế sau, Thịnh Hàng đang định đứng thẳng người lên thì bị Vệ Triết nắm lấy cánh tay kéo vào trong, chân Thịnh Hàng trượt một cái, suýt nữa ngã lên người anh.
Bàn tay của tên say rượu đặt trên eo cậu giúp cậu giữ vững cơ thể, sau đó thuận thế ôm một cái kéo người lại bên cạnh mình, đầu nghiêng sang tựa lên vai Thịnh Hàng, miệng lẩm bẩm: "Khó chịu quá." Khó khăn lắm mới có cơ hội như vậy, có lợi mà không chiếm thì là đồ ngốc.
Thịnh Hàng đẩy anh hai cái mà vẫn không đẩy ra được, đành mặc kệ anh.
"Bác tài, lái xe đi ạ."
Thịnh Hàng cũng uống không ít rượu, chỉ là không nhiều như Vệ Triết, người này sau khi bị cảnh ân ái của người ta k*ch th*ch thì lại trực tiếp cầm chai uống, rõ ràng là bị tình làm tổn thương.
Đối với tâm trạng của Vệ Triết, Thịnh Hàng vô cùng thấu hiểu, bởi vì bản thân cậu cũng đang chịu đựng nỗi chua xót của việc yêu đơn phương không có kết quả.
Nghĩ như vậy, hai người cũng coi như đồng bệnh tương liên rồi.
Thịnh Hàng tự giễu cợt cười khẩy một tiếng.
Vệ Triết hít hít mũi, thằng nhóc này chắc chắn đã xịt nước hoa, trước đó anh đã ngửi thấy trên người cậu có mùi hương, chỉ là không chắc lắm, bây giờ lại gần ngửi kỹ, càng thêm khẳng định.
Chậc, đi mừng sinh nhật anh trai mình mà còn xịt nước hoa.
Vệ Triết chua xót trong lòng một chút, bây giờ hôn nhân đồng giới cũng đã hợp pháp rồi, con chó Hạ Sơ đó cũng chẳng biết tranh thủ cùng Chu Tầm đi đăng ký kết hôn, chỉ cần hai người bọn họ còn chưa kết hôn, thằng nhóc Thịnh Hàng này e là trong lòng vẫn còn giữ chút hy vọng.
"Chu Tầm có gì tốt chứ? Thích cậu ấy đến vậy sao?" Mượn men rượu, Vệ Triết lớn mật một lần.
Toàn thân Thịnh Hàng chấn động, quay đầu nhìn sang.
Dưới ánh sáng của những ngọn đèn neon, Vệ Triết khép hờ mắt, hàng mi rũ xuống, có lẽ vì chuyến công tác quá gấp gáp nên râu lún phún cũng mọc ra rồi, trông có vài phần sa sút.
Thèm muốn bạn trai của anh trai mình sao?
Thịnh Hàng lạnh lùng nói: "Anh ấy rất tốt, đáng để người khác thích."
Vệ Triết chỉ hận không thể tự tát mình một cái, được lắm, ai bảo mày hỏi, tự mình miệng tiện nên đáng đời bị đâm tim.
Thịnh Hàng nhắm mắt tựa vào lưng ghế, cuối cùng vẫn không nhịn được: "Vậy Hạ Sơ lại có gì tốt chứ?"
Tiếng lẩm bẩm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng vì hai người ngồi quá gần nhau nên Vệ Triết lại nghe rõ ràng từng chữ.
Lại thêm một nhát dao chí mạng nữa, mẹ nó sắp đâm anh thành cái rổ luôn rồi.
Ánh sáng và bóng tối lên xuống đan xen, hai người tựa sát bên nhau, rõ ràng gần như thế, lại giống như một người ở Nam Cực một người ở Bắc Cực, cũng không biết nơi nào lạnh hơn.
Xe chạy thẳng vào bãi đỗ xe ngầm của khu dân cư.
Nơi ở của Vệ Triết, Thịnh Hàng đã từng tới một lần.
Năm ngoái Vệ Triết chuyển nhà, Hạ Sơ phải đi làm ở bệnh viện không có thời gian tới giúp, Chu Tầm liền dẫn Thịnh Hàng tới hỗ trợ, Chu Tầm là một người yếu ớt bệnh tật không thể làm việc nặng, cho nên phần lớn đều là Thịnh Hàng phụ trách bê đồ dọn đồ.
Chạy lên chạy xuống dưới lầu mấy lượt, ngược lại cũng quen thuộc với khu dân cư hơn không ít.
Thịnh Hàng đỡ Vệ Triết đi thang máy.
Đang chờ thang máy còn có hai cô gái trẻ, ngửi thấy mùi rượu trên người bọn họ, hai cô gái nhìn bọn họ một cái.
Có lẽ vì ngoại hình của hai người quá nổi bật, lúc thang máy tới, hai cô gái chỉ khựng lại một chút rồi cùng bước vào thang máy với bọn họ.
Thịnh Hàng sợ gây áp lực cho hai cô gái nên kéo Vệ Triết đứng vào góc, Vệ Triết vươn tay dài qua chỗ hai cô gái để bấm thang máy, hai cô gái cảnh giác né sang một bên.
Thịnh Hàng kéo tay anh về đè dưới cánh tay mình, áy náy nói với hai cô gái: "Phiền hai chị bấm giúp một chút, tầng hai mươi sáu."
Vệ Triết say đến mức đứng cũng không vững, Thịnh Hàng chỉ có thể nửa ôm lấy anh để chống đỡ cơ thể anh, sợ anh bất cẩn trượt xuống đất.
Hơi thở nóng rực rơi trên cổ, Thịnh Hàng bực bội đẩy đầu Vệ Triết một cái, tửu lượng kém như vậy còn ra vẻ gì chứ, có uống nhiều hơn nữa thì Hạ Sơ cũng lười nhìn anh một cái.
Đến tầng mười, hai cô gái ra khỏi thang máy, Thịnh Hàng cũng không nhúc nhích, mặc cho cửa thang máy tự đóng lại rồi tiếp tục đi lên.
Đến tầng hai mươi sáu, cửa thang máy lại mở ra, Thịnh Hàng dùng khuỷu tay huých Vệ Triết một cái: "Đến rồi."
Vệ Triết không lên tiếng, chỉ lẩm bẩm bên tai Thịnh Hàng rằng khó chịu.
Thịnh Hàng thầm nghĩ, mẹ nó ai mà chẳng khó chịu chứ.
Thịnh Hàng gác cánh tay anh lên cổ mình, khá thô bạo kéo người ra khỏi thang máy.
Vệ Triết bị kéo đến loạng choạng, suýt nữa quỳ xuống đất, đứa nhỏ này hết kiên nhẫn rồi, nếu đổi lại là Chu Tầm, e rằng cậu đã cõng người ta lên tận đây rồi.
Người với người, thật sự không thể so sánh được.
Đến trước cửa nhà, Thịnh Hàng cũng không trông mong anh tự tìm chìa khóa, trực tiếp thò tay vào túi quần anh.
Vệ Triết mặc quần jean.
Đúng vậy, không mặc quần giữ nhiệt, quần jean mặc sát người.
Đầu óc Vệ Triết "ong" một tiếng rồi bắt đầu mất kiểm soát.
Anh nhớ tới lúc đi đón Thịnh Hàng, khi Thịnh Hàng nghi ngờ anh có mặc quần giữ nhiệt hay không đã bóp anh một cái.
Những ngón tay thon dài trắng nõn ấy...
Quá k*ch th*ch, cực kỳ k*ch th*ch.
Mấy chai bia cộng thêm một chai rượu vang ngoài việc khiến trên người có thêm chút mùi rượu thì chẳng khác gì uống nước lã, nhưng vào lúc này, Vệ Triết thật sự bị men rượu làm cho choáng váng rồi.
Đôi môi mím chặt của Thịnh Hàng, vòng eo săn chắc thon gọn...
Vệ Triết nuốt nước bọt, không thể nghĩ tiếp được, vừa nghĩ tới là Vệ Tiểu Triết đã không khống chế được mà ngẩng đầu chào hỏi Thịnh Hàng.
Túi quần hơi chật, Thịnh Hàng mất một lúc mới mò được chìa khóa ra, c*m v** ổ khóa mấy lần mới mở được cửa.
Đẩy người vào trong, Thịnh Hàng ném chìa khóa lên tủ giày ở lối vào, đang định đóng cửa thì bị người phía sau ép lên cánh cửa.
"Rắc" một tiếng, cửa đóng lại.
Trong nhà không bật đèn, trong bóng tối tiếng hít thở bị phóng đại lên.
Mặt Thịnh Hàng áp lên tấm cửa lạnh lẽo, vì vậy bàn tay nóng rực bên hông lại càng trở nên rõ ràng hơn.
Thịnh Hàng nhắm mắt lại, đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt bên hông mình, muốn đẩy nó ra.
Nhưng sức lực của Vệ Triết lớn vô cùng, trực tiếp nắm lấy tay cậu ép lên trước ngực mình, tiếp đó là những nụ hôn mang theo mùi rượu rơi xuống cổ cậu.
Ngón tay Thịnh Hàng chợt siết chặt.
Mối quan hệ giữa Thịnh Hàng và Vệ Triết, nói thân thì không hẳn thân, nói không thân cũng không chính xác.
Năm bọn họ quen biết nhau, Vệ Triết đang học lớp mười hai.
Bởi vì Vệ Triết là bạn tốt của anh trai cậu, nên khi Vệ Triết tới đây học nhiếp ảnh, Thịnh Hàng đã giúp liên hệ một người thầy.
Trước đó, Thịnh Hàng và Vệ Triết đều chỉ trò chuyện với nhau qua WeChat.
Cho nên lần gặp mặt đầu tiên của hai người, về sau được Vệ Triết gọi là hiện trường gặp mặt ngoài đời của bạn quen qua mạng quy mô lớn.
Ngày Vệ Triết tới, Thịnh Hàng đang bị chặn trong một con hẻm để đòi tiền, đối phương là ba thanh niên ngoài xã hội, Thịnh Hàng không phản kháng, trực tiếp lấy ví tiền ra đưa tiền.
Sau đó cậu được người ta hành hiệp trượng nghĩa cứu giúp.
Thịnh Hàng đứng trong góc, nhìn người nọ một chọi ba, sau khi đuổi được đám người kia đi, người đó cụp mắt châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, nhặt chiếc ví trên mặt đất lên rồi đi tới trước mặt Thịnh Hàng, dùng ví vỗ vỗ lên mặt cậu, cà lơ phất phơ hỏi: "Cậu có quen Thịnh Hàng của trường các cậu không?"
Làm màu!
Đó là lần đầu tiên Thịnh Hàng nhìn thấy có người làm màu đến mức xuất thần nhập hóa như vậy, giống như hai chữ ấy đã được khắc thẳng lên trán.
Thịnh Hàng nhìn anh, mặt không cảm xúc nói: "Chào anh, em chính là Thịnh Hàng."
Vệ Triết sửng sốt một chút, sau đó đưa tay che mắt Thịnh Hàng lại.
Thịnh Hàng sẽ mãi nhớ bàn tay đó, khô ráo ấm áp, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Anh dụi tắt đầu thuốc, kéo khóa chiếc áo đang mở rộng lại, rồi sau khi buông tay xuống liền ra vẻ đạo mạo nói với Thịnh Hàng một cách nghiêm túc: "Chào em trai, anh là Vệ Triết."
Khi đó Thịnh Hàng thuê nhà ở gần trường để sống, cho nên năm ấy Vệ Triết học nhiếp ảnh hơn một tháng tại đây, đều ở trong căn nhà thuê của Thịnh Hàng.
Khoảng thời gian quan hệ giữa bọn họ gần gũi nhất cũng chỉ có hơn một tháng đó mà thôi, về sau Vệ Triết như nguyện thi đậu đại học, liên lạc giữa hai người cũng ít đi, một năm chỉ gặp vài lần, mà cũng đều vì Chu Tầm nên mới tụ tập cùng nhau.
Cho nên, quan hệ giữa bọn họ còn lâu mới tới mức da thịt kề cận như lúc này.
Thịnh Hàng biết, hoặc là Vệ Triết là người rất tùy tiện, say rượu rồi thì ai cũng được, hoặc là vào lúc này, anh đã nhận nhầm người.
Dù thế nào đi nữa, sự thân mật lúc này của anh cũng sẽ không phải vì cậu là Thịnh Hàng.
Vệ Triết áp sát Thịnh Hàng, trong hơi thở đều là mùi nước hoa như có như không, rõ ràng là một mùi hương rất nhạt, nhưng lại như tràn ngập toàn bộ giác quan của anh.
Vệ Triết biết lúc này mình đang giở trò lưu manh, cho nên anh dựa vào chút lý trí cuối cùng mà buông bàn tay đang khống chế Thịnh Hàng ra.
Vệ Triết lùi lại một bước, đang định giả vờ say rồi trực tiếp ngã xuống đất, không ngờ Thịnh Hàng lại đột nhiên xoay người, giơ tay vòng qua cổ anh rồi hôn lên.
Vệ Triết sững người, hai người áp sát như vậy, phản ứng của đối phương thế nào đều rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
Đứa nhỏ này...
Động lòng rồi.
Vệ Triết buông hai tay bên người, siết chặt thành nắm đấm, vô cùng khó khăn lựa chọn giữa làm súc sinh và làm người, cuối cùng chọn làm người.
Vệ Triết giữ lấy eo Thịnh Hàng, muốn kéo người từ trên người mình xuống, lại nghe Thịnh Hàng mơ mơ màng màng gọi một tiếng: "Anh trai."
Một tiếng "anh trai" khiến lửa giận của Vệ Triết bùng lên vùn vụt.
Anh trai, anh trai, anh trai, trong lòng em chỉ có Chu Tầm thôi sao?
Ghen tuông, chua xót, tức giận hòa lẫn trong men rượu đang cuồn cuộn dâng lên, Vệ Triết bóp lấy cằm Thịnh Hàng, ép cậu nhìn mình.
Trong mắt Thịnh Hàng mang theo vài phần mê mang, sạch sẽ trong trẻo.
Lý trí của Vệ Triết lại quay trở về, đây là em trai của Chu Tầm.
Yết hầu Vệ Triết khẽ động: "Hạ Sơ..."
Lông mày Thịnh Hàng gần như không thể nhận ra mà nhíu lại, sau đó bám lấy vai Vệ Triết hôn lên môi anh, chặn nửa câu sau của anh lại.
Nếu Hạ Sơ và Chu Tầm biết anh ngủ với em trai của bọn họ, e là sẽ g**t ch*t anh mất.
Vệ Triết nuốt câu nói đó trở lại, rồi hung hăng hôn đáp lại.
Giết thì giết vậy.
Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.