Hiện Trường Lật Xe Sau Hôn Nhân Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 17: Người Yêu Cũ Đạt Chuẩn

Vệ Triết làm bữa tối theo yêu cầu của Thịnh Hàng, vốn tưởng Thịnh Hàng hoàn toàn không ăn nổi, không ngờ Thịnh Hàng lại ăn rất ngon miệng.

Vệ Triết đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, sức ăn này, theo lý mà nói không thể gầy đến mức này được.

Nhưng ăn được là có phúc, nhiệm vụ quan trọng nhất của anh trong khoảng thời gian này chính là nuôi cho tiểu soái ca có lại chút thịt.

Ăn cơm xong, Thịnh Hàng chủ động vào bếp dọn dẹp, vừa chậm rãi tráng rửa bát đĩa rồi xếp vào máy rửa bát, vừa suy nghĩ tối nay nên làm thế nào.

Làm sao để dụ Vệ Triết lên giường, đây là một vấn đề.

Nếu anh không muốn ngủ chung giường với mình, mình mà trực tiếp mở lời thì có một nửa khả năng anh sẽ từ chối, như vậy không chỉ rất ngượng ngùng, mà sau này muốn dụ người lên giường sẽ càng khó khăn hơn.

Cho nên cách tốt nhất là khiến anh tự nguyện lên giường ngủ.

Nhưng làm sao có thể không mở miệng mà khiến anh tự lên giường đây?

Say rượu thất thố.

Đây là cách đầu tiên mà Thịnh Hàng nghĩ tới, dù sao hai lần trước biện pháp này đều có hiệu quả.

Nhưng... bây giờ Thịnh Hàng không quá muốn dùng cách này, bởi vì Vệ Triết sau khi say rượu rất có khả năng sẽ coi mình thành người khác.

Cậu không thích cảm giác đó.

Hơn nữa mục đích chính lần này của cậu không phải là làm chuyện đó, mà là sau này đều chung chăn chung gối, lỡ như làm xong Vệ Triết lại chạy ra ghế sofa ngủ thì chẳng phải cậu uổng phí công sức sao?

Cho dù có phát sinh quan hệ thì bọn họ đã kết hôn rồi, cũng nên thuận theo tự nhiên, sau này cũng không thể lúc nào cũng lợi dụng rượu.

Say rượu chỉ có thể xem như kế hoạch dự phòng.

Vậy rốt cuộc nên làm thế nào đây?

Máy rửa bát bắt đầu vận hành, Thịnh Hàng lau khô tay rồi đi ra ngoài, Vệ Triết đang ngồi xếp bằng bên bàn trà dùng máy tính xử lý công việc, Thịnh Hàng đi tới ngồi bên cạnh anh rồi mở tivi.

Đây là lần đầu tiên hai người ở cùng nhau như thế sau khi kết hôn.

Lần trước cùng ở như vậy đã là tám năm trước rồi.

"Sư phụ, hôm nay em trai em biểu hiện thế nào?"

Nghe thấy tin nhắn thoại WeChat mà Vệ Triết mở lên, ánh mắt Thịnh Hàng liếc sang đó một cái rồi nhanh chóng thu lại.

Vệ Triết cầm điện thoại lên trả lời bằng một đoạn thoại: "Em trai cậu ngoan hơn cậu nhiều."

Điện thoại Vệ Triết lập tức nhận được một lời mời gọi video, anh thuận tay bắt máy.

"Sư phụ, câu này của thầy em không thích nghe đâu nhé, chẳng lẽ em không phải cục cưng ngoan ngoãn của thầy sao?"

Bàn tay đang nắm điều khiển từ xa của Thịnh Hàng khẽ siết chặt.

"Biến đi." Vệ Triết tức giận nói, "Việc của cậu làm xong chưa?"

"Sư phụ, kiểu của thầy thuộc loại Chu Bái Bì rồi đấy, thầy cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ, đêm đẹp thế này ai mà làm việc chứ... Sư phụ, mà này, có phải thầy đang theo đuổi cô Triệu đó không, em nghe em trai em nói cô Triệu này xinh lắm, em dùng cái đầu thông minh nhỏ bé của mình suy nghĩ kỹ một chút, cái thầy họ Thịnh kia chính là người đội nón xanh cho thầy đó, nhưng em trai em cũng nói rồi, thầy Thịnh này đẹp trai lắm, em đoán thầy hơi khó đấy, thế này đi, thầy hối lộ đệ tử em một chút, em giúp thầy nghĩ cách theo đuổi người ta thế nào?"

Lý Khinh Dật thao thao bất tuyệt: "Nghe nói người họ Thịnh kia là một tiểu bạch kiểm mặt như ngọc, nhìn lại sư phụ đi, nguyên một miếng thịt xông khói già, người so với người đúng là tức chết người mà, giờ em hiểu tại sao sư phụ cứ luôn lo lắng mấy cọng tóc trên đầu mình rồi."

Vệ Triết nhấc mí mắt lên, nheo mắt nhìn Lý Khinh Dật trong màn hình: "Lắm lời thế, rảnh lắm đúng không? Trước tám giờ sáng mai gửi ảnh đã chỉnh xong cho tôi, dám trễ một phút thôi là tôi xử chết cậu."

Bên kia lập tức ngắt cuộc gọi video, không chậm trễ lấy một giây.

Vệ Triết bực bội chửi một câu, sau đó quay đầu nhìn Thịnh Hàng: "Đó là đồ đệ của anh, Lý Thư Thần ở trường cậu là em trai của cậu ta."

Thịnh Hàng đã đoán ra rồi.

Sau khi đổi sang một kênh khác, cậu mở miệng hỏi: "Cho nên, bọn họ đều cho rằng anh đang theo đuổi Triệu Du Nhiên?"

Vệ Triết cười một tiếng: "Anh không nói quan hệ giữa anh và em, chủ yếu là truyền ra ngoài sẽ không tốt lắm cho em." Xem anh trai đây chu đáo biết bao, cảm động đi, Thịnh Tiểu Hàng.

Thịnh Hàng bĩu môi, không lên tiếng.

Có chút khó chịu.

Sau khi đổi hết các kênh từ đầu tới cuối một lượt, Thịnh Hàng tắt tivi rồi đi vào phòng tắm tắm rửa.

???

Vệ Triết xoa cằm "chậc" một tiếng, lòng dạ trẻ con, sâu như kim đáy biển.

Rõ ràng lúc ăn cơm vừa rồi nhìn tâm trạng còn rất tốt.

Sau khi Thịnh Hàng tắm xong đi ra, Vệ Triết nhìn cậu một cái, theo thường lệ lại để Vệ Tiểu Triết chào cờ một phen.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí đột nhiên trở nên lúng túng.

Thịnh Hàng do dự một lúc, cuối cùng vẫn mím môi mở lời: "Ngủ trên sofa có lạnh không?"

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, Vệ Triết lập tức nói: "Quả thật hơi lạnh."

Trong lòng Thịnh Hàng khẽ động: "Vậy, vậy anh, anh muốn, muốn..." lên giường ngủ không?

Nửa câu sau thật sự khiến Thịnh Hàng khó mà nói ra miệng.

Nhìn sự do dự và giằng co trên mặt Thịnh Hàng, Vệ Triết thở dài: "Tôi thêm một cái chăn nữa là không lạnh."

Thôi vậy, đừng làm khó đứa nhỏ nữa, hôm nay trước tiên cứ làm một người anh biết thông cảm đi.

Thịnh Hàng: "!!!"

May mà cậu còn chưa nói ra miệng, nếu không hôm nay đúng là ngượng chết mất.

Được rồi, cho anh thêm chút thời gian nữa, ba ngày... không, một ngày thôi, không thể nhiều hơn nữa.

Thịnh Hàng xoay người trở về phòng ngủ, nhìn cánh cửa phòng ngủ khép lại, Vệ Triết "chậc" một tiếng, hoạt động chân một chút: "Chỉ có công việc mới có thể tiêu hao nhiệt tình dư thừa thôi, anh em à, mày nhịn thêm một ngày nữa đi, ngày mai, đúng, chính là ngày mai, anh đây không chiều cậu ấy nữa." Đã kết hôn rồi, không thể cứ ăn chay mãi được.

Không được ăn thì thôi còn đỡ, đã ăn được rồi mà còn không cho ăn nữa thì đúng là không thân thiện lắm.

Huống chi trước đó Thịnh Hàng còn mua cả bao cao su rồi mà, thật ra cậu cũng không phải quá bài xích... nhỉ?

*

Tối hôm đó Vệ Triết chỉnh ảnh đến rất khuya, nhưng sáng hôm sau vẫn dậy cùng Thịnh Hàng.

Thấy anh ngáp liên tục, Thịnh Hàng khó hiểu hỏi: "Anh dậy làm gì?"

"Hôm qua em đi theo xe anh về, xe vẫn còn ở trường, sáng nay em đi thế nào?"

"Gọi xe thôi." Thịnh Hàng vừa thay giày vừa nói, "Trước đây lúc xe mang đi sửa, tôi cũng luôn đi taxi mà."

"Đó là vì lúc ấy không có anh ở đây." Vệ Triết cũng cầm áo khoác mặc vào, "Là một người yêu cũ... à không, người yêu đạt chuẩn, chút tự giác này vẫn phải có."

Nghe thấy từ "người yêu cũ", Thịnh Hàng không nhịn được cong khóe môi một chút, nhưng nghe anh nói hết câu lại có chút thất vọng, chỉ là trách nhiệm sau khi kết hôn mà thôi.

Vệ Triết trước giờ vẫn luôn chu đáo và tỉ mỉ như vậy, điều này Thịnh Hàng đã biết từ năm mười lăm tuổi.

Xe dừng trước cổng trường, vừa hay nhìn thấy Lương Chính Nham đang đi vào trường, Vệ Triết bấm còi một cái, Lương Chính Nham theo bản năng quay đầu nhìn sang.

Chiều hôm qua Thịnh Hàng không nhìn thấy tình trạng của Lương Chính Nham, đây là lần đầu tiên đối mặt trực tiếp.

Khóe mắt và khóe miệng Lương Chính Nham đều bầm tím, gò má cũng sưng đỏ nghiêm trọng, chỉ nhìn mặt thôi đã thấy thê thảm, nghĩ đến trên người chắc cũng chẳng khá hơn là bao.

Vệ Triết hạ cửa kính xe xuống, chống tay lên lưng ghế bên phía Thịnh Hàng rồi nghiêng người sang bên kia huýt sáo một tiếng: "Thầy Lương, chào buổi sáng."

Lương Chính Nham cúi đầu bước nhanh vào cổng trường.

Vệ Triết tựa người trở lại ghế, cười khẩy một tiếng, vừa quay mặt lại nhìn thấy Thịnh Hàng thì tiếng cười liền mắc nghẹn.

Thịnh Hàng thản nhiên nhìn anh, biểu cảm trên mặt vừa nhìn đã biết là đang không vui.

"Hửm?" Vệ Triết không hiểu gì.

Thịnh Hàng không biểu cảm nói: "Đừng tùy tiện huýt sáo với người khác... bất lịch sự."

Thịnh Hàng không thể không thừa nhận, Vệ Triết rất giỏi ra vẻ ngầu, hơn nữa trước đây bộ chiêu trò đó cũng từng được anh dùng trọn bộ lên người cậu, cho nên bây giờ nhìn thấy Vệ Triết đối xử với Lương Chính Nham như vậy, Thịnh Hàng cực kỳ, vô cùng, đặc biệt không vui.

Vệ Triết: "... Được rồi, biết rồi, thầy Thịnh."

Thịnh Hàng mím môi xuống xe.

"Thầy Thịnh." Vệ Triết lại gọi cậu.

Thịnh Hàng quay người nhìn anh, Vệ Triết chân thành nói: "Chiều tan học phiền em mang cho anh một tờ giấy khen học sinh năm tốt, anh muốn đóng khung treo ở nhà."

Đáp lại anh là bóng lưng Thịnh Hàng đi thẳng không ngoảnh đầu.

Vệ Triết nheo mắt, theo thói quen rút ra một điếu thuốc ngậm vào miệng.

Hôm nay chàng trai trẻ vẫn ăn mặc rất nổi bật như thường lệ, quần áo mỗi ngày đều khác nhau, hôm nay là một chiếc áo khoác ngắn màu đen, tôn lên vòng eo thon và đôi chân dài, nhìn là biết không mặc quần giữ nhiệt.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Thịnh Hàng nữa, Vệ Triết mới đưa điếu thuốc chưa châm lửa lên mũi ngửi ngửi, rồi lại cất đi, lẩm bẩm một mình: "Không được nữa thì vẫn phải dựa vào rượu thôi."

.

Cả ngày hôm đó Thịnh Hàng đều có chút mất tập trung, Dương Hoài nói chuyện với cậu mà cậu cũng không nghe thấy.

Dương Hoài đi tới gõ gõ lên bàn cậu: "Này, đang nói chuyện với cậu đấy."

"Gì cơ?"

"Vừa rồi Đinh Phi nói với tôi, sáng nay cô Triệu lên lớp, có học sinh lại muốn hò hét trêu chọc, kết quả bị hai nam sinh trong lớp đàn áp luôn."

"Hửm?"

Dương Hoài nằm bò lên bàn, hạ giọng nói: "Hai nam sinh đó bình thường đều đi theo Lý Thư Thần, nói chung hôm nay tiết học của cô Triệu diễn ra cực kỳ thuận lợi, mấy học sinh cá biệt trong lớp cũng không quậy phá, chiêu này của anh Vệ tuyệt thật, đúng rồi, anh Vệ quen Lý Thư Thần thế nào vậy?"

"Lý Thư Thần là em trai của bạn anh ấy."

"Khâm phục." Dương Hoài giơ ngón tay cái lên, "Tối qua Đinh Phi đã nói chuyện với Triệu Du Nhiên rồi, nghe ý cô ấy thì trong thời gian ngắn rõ ràng không muốn đối đầu trực diện với Lương Chính Nham, đúng rồi, bọn họ còn nói muốn cảm ơn anh Vệ, hôm nào mời hai người ăn cơm, bộ dạng thảm hại của Lương Chính Nham bọn tôi đều nhìn thấy cả."

"Không cần đâu." Thịnh Hàng lắc đầu, "Cũng không giúp được chuyện gì lớn." Hơn nữa Vệ Triết đánh người là vì cậu, không liên quan đến bọn họ.

Hai người đang nói chuyện thì có một giáo viên ôm một chồng sách đi ngang phía sau Thịnh Hàng, dưới chân loạng choạng một cái, trực tiếp đâm vào lưng Thịnh Hàng, góc sách cứng đập vào vai truyền tới một cơn đau nhói, Thịnh Hàng không khống chế được nghiêng người về phía trước một chút, khẽ rên một tiếng.

"Xin lỗi xin lỗi, Tiểu Thịnh, cậu không sao chứ?" Giáo viên đó vội đặt sách xuống rồi tới xem Thịnh Hàng.

"Không sao." Thịnh Hàng xua tay, "Không sao đâu."

Thịnh Hàng có thể cảm nhận được cú va chạm không nghiêm trọng, nhưng vẫn có cảm giác đau âm ỉ truyền ra, chắc là bị bầm rồi.

Vị giáo viên kia vẫn luôn cảm thấy áy náy, còn đặc biệt mang bánh kem nhỏ tới xin lỗi.

Tan làm, Thịnh Hàng tự lái xe về nhà, vừa bước ra khỏi thang máy đã nhận được điện thoại của Chu Tầm, nói muốn hẹn cậu ra ngoài ăn cơm.

Thịnh Hàng suy nghĩ một chút rồi từ chối anh trai mình.

Ấn mật mã mở cửa, cậu liền ngửi thấy một mùi hương thức ăn, sau đó nhìn thấy Vệ Triết đang đeo tạp dề, dựa vào khung cửa bếp nghe điện thoại.

Nhìn thấy cảnh này, hơi thở của Thịnh Hàng ngừng lại vài giây.

Vệ Triết đang đeo tạp dề của cậu, nấu cơm cho cậu trong nhà cậu, khiến người ta... không cách nào kiềm chế được.

Thịnh Hàng cụp mắt xuống, khẽ thở ra một hơi.

Cậu quyết định tạm thời khởi động kế hoạch dự phòng, uống chút rượu.

.

Vệ Triết nhấc mí mắt nhìn cậu một cái, miệng nói: "Ai rảnh mà đi uống rượu với cậu chứ."

"Cậu có thể tự nấu cơm rồi mang tới bệnh viện làm bữa tối tình yêu mà chó còn không thèm ăn."

"Được rồi, tự mình cô đơn trong phòng trống đi nhé, cúp đây."

Thịnh Hàng thay giày rồi đi vào: "Anh tôi à?"

"Ừ." Vệ Triết quay người đi vào bếp, "Rủ anh đi uống rượu."

"Anh..."

"Gì thế?" Vệ Triết quay đầu lại.

Thịnh Hàng hơi nhíu mày: "Anh không thể đối xử tốt hơn với anh tôi một chút sao?" Cậu biết có thể vì chuyện của Hạ Sơ mà anh không vừa mắt anh trai cậu, nhưng... anh trai cậu rất yếu đuối, dù sao trước đây lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chết, lỡ như cảm xúc đó tái phát thì sao?

"!!!" Một hơi nghẹn lại nơi cổ họng Vệ Triết, nhịn rất lâu mới ép xuống được.

Vốn dĩ anh còn định nhân lúc hai ngày nay hai người ở chung khá vui vẻ mà đề nghị uống chút rượu, rồi mượn hơi men phát sinh chút chuyện gì đó, nhưng bây giờ thì thôi, nghĩ tới chắc Thịnh Hàng cũng chẳng có tâm trạng uống rượu.

Trên bàn ăn là bầu không khí nặng nề không biết từ đâu xuất hiện, hai người hầu như không nói chuyện, chỉ có tiếng va chạm rất khẽ của bát đũa.

Thịnh Hàng cũng nhận ra tâm trạng Vệ Triết dường như không được tốt, cậu biết có lẽ là do cuộc điện thoại của Chu Tầm gây ra, xem ra tối nay quả thật không thích hợp.

Ăn cơm xong, Vệ Triết vẫn ngồi trước bàn trà dùng máy tính xử lý công việc, còn Thịnh Hàng thì vào phòng tắm tắm rửa.

Vai vẫn luôn đau âm ỉ, sau khi tắm xong, Thịnh Hàng xoay người trước gương trong phòng tắm để nhìn thử, quả nhiên chỗ vai đã bầm tím một mảng lớn, đối lập với làn da trắng nên nhìn còn khá đáng sợ.

Mặc đồ ngủ vào xong, Thịnh Hàng nắm lấy tay nắm cửa định đi ra ngoài, nhưng đột nhiên lại khựng lại.

Quay người nhìn vào gương, Thịnh Hàng chống hai tay lên bồn rửa mặt đứng yên một lúc lâu, rồi cởi bộ đồ ngủ vừa mới mặc ra, sau đó quấn khăn tắm quanh người rồi mở cửa phòng tắm.

Vệ Triết nhìn cậu một cái, rồi lại nhanh chóng dời ánh mắt đi, chủ động áp chế không cho Vệ Tiểu Triết chào cờ.

Thịnh Hàng đứng đó mím môi, nhỏ giọng nói: "Hôm nay vai tôi bị va phải một cái, đau lắm, anh có thể giúp tôi xem được không? Tôi tự mình không nhìn thấy."

Cơ hội không phải chờ đợi mà có, mà là tự tạo ra.

 

 

truyenfull,truyenfull vn