Hiện Trường Lật Xe Sau Hôn Nhân Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 12: Chào anh trai

Năm nay Thịnh Hàng hai mươi ba tuổi, tuổi không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, nói cậu trưởng thành muộn thì từ năm mười lăm tuổi đã bắt đầu thầm thích Vệ Triết, nói cậu trưởng thành sớm thì cậu cũng chỉ là thầm thích, đến giờ vẫn chưa từng yêu đương, bình thường ngoài học tập ra cũng không có thú vui nào khác.

Mọi kiến thức của cậu đều đến từ sách vở, phim ảnh truyền hình, cùng với những điều nghe được và quan sát từ người khác.

Cho nên cậu hoàn toàn không hiểu yêu đương, không hiểu cách yêu một người, cũng không hiểu được yêu là như thế nào, càng không có nhiều trải nghiệm kiểu đó.

Cậu thích Vệ Triết, Vệ Triết không thích cậu, vậy nên cũng chẳng thể nói đến chuyện tình cảm yêu đương gì, nhưng như vậy cũng bớt đi rất nhiều phiền phức, chỉ cần thuận theo bản năng của con người là được.

Người cậu đã có được rồi, hiện giờ điều cần làm là làm sao dùng cơ thể mình giữ anh lại.

Về chuyện khiến Vệ Triết thích mình, cậu không dám mong cầu, chuyện đó giống như một món hàng xa xỉ, cậu không gánh nổi, hơn nữa tình cảm có thể sẽ rất phiền phức, cho nên trong thời gian ngắn cậu không có ý định đó.

Mục tiêu cuộc đời rõ ràng sáng tỏ, hơn nữa...... dường như cũng chẳng có độ khó gì, Thịnh Hàng giống như vừa mới thi đại học xong, toàn thân nhẹ nhõm.

Về phần Vệ Triết có ra ngoài tìm người khác hay không, Thịnh Hàng hoàn toàn không lo lắng.

Chưa kết hôn thì cậu không quản được, chỉ cần đã kết hôn, Vệ Triết sẽ tự kiềm chế bản thân, một là vì đạo đức của anh rất cao, hai là có anh trai cậu và anh Hạ ở đó, Vệ Triết vì nể mặt hai người này cũng sẽ không làm bậy.

Cho nên thật sự chẳng có gì phải lo.

Sáng hôm sau, khi Thịnh Hàng tới trường, trên bàn làm việc đặt một bó hoa hồng, Thịnh Hàng có chút nghi hoặc: "Hoa của ai vậy?"

"Có người tặng cậu đó." Dương Hoài lượn tới, vẻ mặt đầy ám muội, "Là người theo đuổi nào của cậu, hay là cô bạn gái quen qua buổi xem mắt lần trước?"

Không thể là Vệ Triết.

Người đầu tiên Thịnh Hàng loại trừ chính là anh.

Người theo đuổi?

Cậu có người theo đuổi sao?

Ít nhất thì không có ai công khai nói muốn theo đuổi cậu.

Trong bó hoa có kèm một tấm thiệp, trên đó là nét chữ thanh tú, viết rằng: Hy vọng hương hoa có thể mang đến cho anh một ngày thật vui vẻ.

Không nghĩ ra được ai sẽ tặng hoa cho mình, Thịnh Hàng liền tiện tay đặt bó hoa sang một bên.

Lúc tập thể dục giữa giờ, Thịnh Hàng chạy ra sân vận động, chạy bộ theo sau học sinh, hai ngày nay cậu vẫn luôn ngồi, không vận động nhiều, cần phải hoạt động một chút.

Triệu Du Nhiên từ bên cạnh chạy tới song song với cậu, mấy nam sinh phía sau nhìn thấy liền huýt sáo một tiếng.

Mặt Triệu Du Nhiên lập tức đỏ bừng lên.

Triệu Du Nhiên là nữ giáo viên xinh đẹp nhất trường, Thịnh Hàng là nam giáo viên đẹp trai nhất trường, trai tài gái sắc, đứng cạnh nhau quả thực rất đẹp mắt.

Bọn trẻ bây giờ lại trưởng thành sớm, từ lâu đã ghép đôi Thịnh Hàng với Triệu Du Nhiên rồi, lúc này nhìn thấy hai người đứng cùng nhau, chẳng phải sẽ có chút kích động sao.

Thịnh Hàng mắt nhìn thẳng phía trước, trong lòng đã có vài suy đoán.

Nhưng lần trước rõ ràng Dương Hoài nói sẽ để lộ chuyện mình đã có đối tượng rồi, có lẽ là cậu hiểu lầm.

Chạy hết một vòng, Thịnh Hàng liền rời sân vận động trước, đi tới thư viện.

Thư viện trường trung học chỉ là vật trang trí, học sinh cơ bản không có thời gian tới, Thịnh Hàng tới đây là để tìm một số tài liệu chuẩn bị bài giảng.

Không lâu sau khi giờ thể dục giữa giờ kết thúc, chuông vào học vang lên, khuôn viên trường cũng trở lại yên tĩnh.

"Anh nhận được hoa chưa?"

Thịnh Hàng ngẩng đầu khỏi quyển sách, liền nhìn thấy Triệu Du Nhiên không biết từ lúc nào cũng đã tới thư viện.

Triệu Du Nhiên xoắn ngón tay đứng trước mặt cậu, khuôn mặt đỏ bừng.

Hoa là do Triệu Du Nhiên tặng, Thịnh Hàng đã xác định được rồi.

Thịnh Hàng nghĩ ngợi một lát, đột nhiên nói: "Tôi thích con trai."

"Cái gì?" Triệu Du Nhiên kinh ngạc trợn to mắt.

Cô không ngờ Thịnh Hàng lại thẳng thắn như vậy, thậm chí không hề vòng vo, càng không ngờ Thịnh Hàng sẽ dùng cách này để từ chối mình.

"Anh...... đang đùa phải không?" Triệu Du Nhiên cảm thấy không thể tin nổi.

"Không." Thịnh Hàng lắc đầu, "Tôi là người đồng tính."

"Sao có thể......" Triệu Du Nhiên vô thức lùi lại một bước, đôi mày nhíu chặt, "Sao cậu có thể thích mấy người ẻo lả đó được? Bộ dạng của bọn họ chẳng phải là bắt chước phụ nữ sao? Chẳng ra nam chẳng ra nữ......"

Sắc mặt Thịnh Hàng lập tức trầm xuống.

"Thịnh Hàng, anh đang lừa tôi đúng không?" Triệu Du Nhiên chưa từng tiếp xúc nhiều với cộng đồng người đồng tính, theo bản năng cho rằng người đồng tính chính là kiểu người nói chuyện ẻo lả, mà Thịnh Hàng lại hoàn toàn không giống những người như vậy.

"Tại sao tôi phải lừa cô?" Thịnh Hàng khép sách lại, lạnh lùng nói, "Phiền tránh đường."

Triệu Du Nhiên theo bản năng nghiêng người sang một bên, Thịnh Hàng vượt qua cô, sải bước đi ra ngoài.

"Thịnh Hàng......" Triệu Du Nhiên lại gọi cậu một tiếng.

Thịnh Hàng coi như không nghe thấy, mở cửa đi ra ngoài.

Vì chuyện ngoài ý muốn của Triệu Du Nhiên này, tâm trạng của Thịnh Hàng cả ngày hôm đó đều không được tốt.

Mặc dù hôn nhân đồng giới đã hợp pháp, nhưng cũng chỉ là hợp pháp mà thôi, chứ không phải được tất cả mọi người chấp nhận, những người không hiểu và không chấp nhận vẫn không hiểu và không chấp nhận, những người trước đây đã từng dùng lời lẽ ác ý thậm chí còn vì việc hôn nhân đồng giới được hợp pháp hóa mà càng trở nên ác ý hơn.

Thịnh Hàng không hề để tâm đến những điều đó, bọn họ muốn nghĩ thế nào thì nghĩ thế ấy, nhưng khi sự ác ý ấy trực tiếp bày ra trước mặt cậu, cậu vẫn cảm thấy rất phản cảm.

Buổi tối cậu hẹn anh trai đi ăn lẩu, Chu Tầm thấy tâm trạng cậu không tốt liền hỏi có chuyện gì, Thịnh Hàng chỉ nói là chuyện công việc, Chu Tầm cũng không hỏi thêm, kể vài câu chuyện cười để chọc cậu vui.

Cuối cùng Thịnh Hàng cũng bật cười: "Anh à, mấy chuyện cười của anh chẳng buồn cười chút nào."

"Nói bậy." Chu Tầm trừng mắt nhìn cậu một cái, "Có phải dây thần kinh cảm nhận chuyện cười của em không nhạy không, lão Hạ nhà anh cười vui lắm đấy."

Hay rồi, một miệng đầy cơm chó.

Thịnh Hàng đặt con tôm đã bóc vỏ vào trong bát của Chu Tầm: "Anh à, tình cảm của anh với anh Hạ tốt như vậy, sao hai người còn chưa kết hôn?"

Chu Tầm và Hạ Sơ yêu nhau từ năm mười tám tuổi, sau khi tốt nghiệp thì sống chung, đến nay đã nhiều năm rồi, trước đây chú Chu còn phản đối, bây giờ thái độ đã rất thoải mái, cậu nghe mẹ mình nói chú Chu thậm chí còn sợ hai người cuối cùng sẽ chia tay, chỉ hận không thể để hai người nhanh chóng đi đăng ký kết hôn.

Chu Tầm cầm điện thoại chụp ảnh đồ ăn trên bàn, vừa nhắn tin cho Hạ Sơ vừa nói: "Kết hôn hay không có gì quan trọng đâu, cũng chỉ là một tờ giấy thôi, không yêu thì kết hôn rồi cũng vô dụng."

Thịnh Hàng: "......"

Nhát dao này đâm đúng là vừa chuẩn vừa đau.

Thịnh Hàng lấy điện thoại ra chụp Chu Tầm.

Chu Tầm vừa thấy tư thế của cậu liền lập tức giơ tay tạo dấu chữ V.

Thịnh Hàng gửi tấm ảnh này cho Vệ Triết.

Lần này Vệ Triết nhận một công việc chụp ảnh cưới, hiện giờ anh cơ bản không còn tự mình chụp ảnh cưới nữa, đều giao cho học trò đi chụp, nhưng lần này là khách hàng cũ, lúc trước khi anh mở studio đã nhận được sự ủng hộ rất lớn từ người này, nên Vệ Triết đích thân tới.

Chụp ảnh cưới không mất quá nhiều thời gian, khoảng thời gian còn lại Vệ Triết định tới phố cổ chụp một bộ ảnh để làm tư liệu quảng bá cho studio.

Sau khi chụp xong, cả đoàn tới nhà hàng ăn cơm, thấy thời gian cũng gần tới rồi, Vệ Triết liền lén chuồn vào nhà vệ sinh định gọi video cho Thịnh Hàng để kiểm tra hành tung.

Vì không muốn đội nón xanh trên đầu, anh cũng liều thật rồi.

Video còn chưa gọi đi thì đã nhận được ảnh của Thịnh Hàng trước.

Khoảnh khắc nhìn thấy ảnh của Chu Tầm, Vệ Triết còn tưởng là tên chó Hạ Sơ gửi nhầm tin nhắn, đến khi xác nhận là Thịnh Hàng gửi cho mình, cả người đều cảm thấy không ổn lắm.

Vệ Triết: ???

Thịnh Hàng: Đang ăn lẩu với anh tôi.

Ý rất đơn giản, hiện giờ cậu đang ở cùng Chu Tầm, không cần lo cậu đi hẹn hò với người khác.

Vệ Triết nghiến răng nghiến lợi trả lời mấy chữ: Ăn vui vẻ nhé.

Thịnh Hàng: Được.

Không cần kiểm tra hành tung nữa, cũng không cần lo thằng nhóc làm bậy, nhưng trong lòng lại chẳng hiểu sao thấy nghẹn đến khó chịu.

"Tiểu Vệ à, trốn trong nhà vệ sinh làm gì thế? Gọi điện cho vợ à?"

"Vương tiên sinh, ngài tự mình tới đi vệ sinh luôn à." Vệ Triết cất điện thoại đi, cười nói.

Vương tiên sinh cười ha hả, vỗ vai Vệ Triết, rút một điếu thuốc đưa cho anh: "Quay TVC được không?"

TVC là một dạng quảng cáo thương mại, hiện giờ studio của Vệ Triết đang trong quá trình chuyển hướng sang làm mảng này.

"Đương nhiên là được." Vệ Triết ngậm điếu thuốc lên miệng, sau đó lấy bật lửa ra châm thuốc cho Vương tiên sinh.

Vương tiên sinh nheo mắt hút một hơi: "Bây giờ cậu cũng thành đạt rồi, không còn là thằng nhóc nghèo ngày xưa đeo ba lô ngủ dưới tầng hầm nữa, tôi không ngờ bảo cậu tới chụp ảnh cưới mà cậu chẳng nói hai lời đã tới ngay."

"Anh Vương, năm đó phải cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội." Vệ Triết chân thành nói.

"Là do bản thân cậu biết nắm bắt cơ hội, không cần khiêm tốn đâu, nhưng cậu đi xa như vậy tới đây, chỉ chụp mỗi bộ ảnh cưới thì quá không đáng."

"Anh Vương nói gì thế, tình nghĩa là vô giá mà."

"Nói hay lắm, vô giá." Vương tiên sinh vỗ vai anh, "Tôi sẽ giới thiệu WeChat của một người bạn cho cậu, bọn họ đang tìm đội ngũ quay chụp quảng cáo cho sản phẩm mới, cậu gửi vài mẫu tác phẩm cho anh ta xem đi, nhưng dù tôi đã nói trước với anh ta rồi, tác phẩm của các cậu vẫn phải đủ tốt, hiểu chứ?"

"Tôi hiểu, cảm ơn anh Vương."

Người mà Vương tiên sinh giới thiệu cho Vệ Triết là của một thương hiệu dầu gội đầu nổi tiếng trong nước, với danh tiếng hiện tại của studio Vệ Triết, nếu tự mình đi tiếp xúc thì e rằng ngay cả cửa cũng không vào nổi.

Chuyến này quả thật tới rất đáng.

Ban đầu Vệ Triết học nhiếp ảnh cũng không phải vì thật sự yêu thích gì, đơn giản chỉ là để điểm đầu vào đại học thấp hơn một chút mà thôi.

Sức khỏe của cha anh không tốt, cuộc sống cả gia đình đều dựa vào một mình mẹ chống đỡ, cho nên khi học lớp mười hai, Vệ Triết đã định không học tiếp nữa.

Chưa nói đến việc thành tích bình thường của anh có thi đỗ hay không, cho dù thi đỗ thì sao chứ, anh không thể một mình đi học đại học rồi mặc kệ mẹ mình ở nhà vất vả được.

Chu Tầm và Hạ Sơ đã khuyên anh rất lâu, nhưng Vệ Triết vẫn không thể nghĩ thông được.

Sau đó có một ngày, Chu Tầm đột nhiên nói với anh rằng em trai hắn đang tuổi nổi loạn, không thích học, ngày nào cũng la hét đòi nghỉ học đi làm, hắn nói thế nào cũng vô ích, muốn Vệ Triết khuyên giúp, dù sao Vệ Triết cũng là một ví dụ phản diện sống sờ sờ, để Vệ Triết lấy bản thân làm ví dụ nói cho em trai hắn biết tác hại của việc không đi học.

Chu Tầm bảo Vệ Triết kết bạn WeChat với em trai mình, Vệ Triết vốn dĩ không tin nên không muốn kết bạn, nhưng bị Chu Tầm ép buộc phải thêm.

Sau khi kết bạn WeChat, Vệ Triết cũng không thực sự muốn khuyên người ta, câu đầu tiên gửi đi là: Nghe nói nhóc con cậu học không tốt, không muốn đi học nữa à?

Bên kia trả lời anh: Anh nghe từ đâu vậy? Người đó đưa tin giả cho anh đấy, tuyệt giao đi.

Sau này Vệ Triết tổng kết lại, thằng nhóc thối Thịnh Hàng này từ bé đã biết cách quyến rũ người khác, không phải, là biết cách thu hút sự chú ý của người khác.

Thế chẳng phải đã khiến Vệ Triết thấy hứng thú rồi sao.

Sau đó hai người bắt đầu trò chuyện, Vệ Triết cũng biết mình thật sự bị Chu Tầm lừa rồi, em trai hắn là một học bá nhí, hơn nữa còn là một học bá nhí miệng rất độc.

-- Người không đi học đều là dân mù chữ.

-- Dân mù chữ sẽ bị người khác coi thường.

-- Tôi thấy trình độ văn hóa của anh còn không bằng học sinh tiểu học.

-- Không đi học thì anh định làm gì? Bán trà sữa à? Anh đọc nổi bảng thành phần không?

-- Không có bằng cấp thì ngay cả việc làm cũng không tìm được.

-- Anh không phải hiếu thảo, mà là định mặc kệ tất cả.

-- Đó là sự cảm động bản thân để trốn tránh hiện thực.

-- Anh nghỉ học thì mẹ anh sẽ vui sao? Bà ấy sẽ áy náy cả đời.

-- Phải giải quyết vấn đề, chứ không phải tạo ra thêm vấn đề.

-- Thứ mẹ anh thiếu không phải là người cùng bà chịu khổ, mà là tiền.

......

Từ nhỏ đến lớn, Vệ Triết cũng từng nghe rất nhiều lời lạnh nhạt cay nghiệt, nhưng chưa từng nghe những lời nào sắc bén và thẳng thắn đến vậy, bởi vì bình thường loại người như thế nói chưa được hai câu đã bị Vệ Triết đánh nằm xuống rồi, căn bản không có cơ hội chế giễu anh như thế.

Nhưng có một câu của học bá nhí nói rất đúng, thứ mẹ anh thiếu không phải là người cùng bà đồng cam cộng khổ, mà là tiền, với năng lực lúc đó của anh quả thật không kiếm được bao nhiêu tiền.

Bị những lời sắc bén đả kích nhiều rồi, nút thắt trong lòng Vệ Triết cuối cùng cũng được tháo gỡ, mục nát ở cái huyện nhỏ đó không bằng đi tới nơi rộng lớn hơn để tìm kiếm nhiều lối thoát hơn, nếu bỏ lỡ cơ hội học đại học, có lẽ anh thật sự sẽ vĩnh viễn không thể bước ra ngoài được.

Ngoài cái miệng độc ra thì học bá nhí thật sự là người làm việc thực tế, thấy Vệ Triết có dấu hiệu lung lay, cậu liền lập tức tìm giáo viên rồi bảo Vệ Triết tới chỗ mình học.

Sau này mỗi lần nhớ lại chuyện đó, Vệ Triết vẫn rất cảm khái, khi ấy anh quả thật đã nghĩ thông rồi, nhưng con đường phía trước phải đi thế nào vẫn còn là điều chưa biết, chính Thịnh Hàng đã ở phía sau dùng sức đẩy anh một cái.

Có thể nói, nếu không có Thịnh Hàng thì sẽ không có anh của hiện tại.

Vệ Triết đã như nguyện thi đỗ đại học, cũng bắt đầu lăn lộn kiếm tiền, câu nói kia của Thịnh Hàng thật sự quá đúng, anh thiếu tiền, anh rất thiếu tiền, cho nên bất kể là bán trà sữa hay mở studio, mục đích của Vệ Triết đều là kiếm tiền.

Anh xem nhiếp ảnh là một sở thích, nhưng chưa đến mức đam mê, đây là phương thức mưu sinh của anh, hễ trong tay có chút tiền là anh lại muốn làm thêm gì đó, dưới trướng cũng chiêu mộ được rất nhiều người tài năng, quán trà sữa xem như đã phát triển được rồi, bây giờ anh lại muốn mở rộng cả studio.

Sau khi tiệc tàn, Vệ Triết trở về khách sạn, tắm rửa xong liền gọi điện cho người trong studio, bảo ngày mai chuẩn bị rồi gửi một số tác phẩm mẫu qua.

Xử lý xong công việc, anh tiện tay lướt vòng bạn bè, sau đó nhìn thấy ảnh Chu Tầm đăng, ngoài ảnh lẩu ra còn có một tấm selfie của hắn và Thịnh Hàng, đôi mắt và hàng mày của Thịnh Hàng đều cong lên.

Cười có vui hay không thì không biết, dù sao cũng chưa từng cười với anh như thế.

Thực ra năm đó trước khi gặp Thịnh Hàng, trong đầu Vệ Triết vẫn luôn tưởng tượng đó là một thiếu niên tuổi nổi loạn ngông nghênh, cà lơ phất phơ, mặt đầy vẻ khinh thường, cho nên lúc nào cũng nghĩ sau này gặp mặt nhất định phải tìm cơ hội đánh cho thằng nhóc thối này một trận, xem cậu còn dám ăn nói chua ngoa nữa không.

Sau này thật sự gặp rồi, suy nghĩ ấy hoàn toàn biến mất.

Đánh cái gì mà đánh chứ, cậu thiếu niên đó thật sự quá đẹp, là đứa trẻ xinh đẹp nhất mà anh từng gặp.

Hơn nữa cũng không hề ăn nói chua ngoa, không thích cười cũng không thích nói chuyện, vô cùng lạnh lùng, vô cùng khiến người ta yêu thích.

Thịnh Hàng là một bước ngoặt trong cuộc đời anh, là quý nhân của anh.

Đương nhiên, Chu Tầm cũng là quý nhân của anh.

Sự khác biệt giữa quý nhân với quý nhân là......

Anh muốn ngủ với Thịnh Hàng, đã muốn suốt rất nhiều năm.

.

Mấy ngày nay Hạ Sơ phải trực ca đêm, Chu Tầm một mình ở nhà buồn chán, lại không biết nấu ăn, thế là tối nào cũng rủ Thịnh Hàng ra ngoài ăn cơm.

Hôm nay lẩu, ngày mai đồ nướng, ngày kia thịt nướng...... cuộc sống của hai cậu ấm đúng là sung sướng vô cùng.

Ngày nào Thịnh Hàng cũng chụp một tấm ảnh của Chu Tầm gửi cho Vệ Triết, tự thấy mình rất chu đáo, còn ai có thể khiến Vệ Triết yên tâm hơn việc cậu ở cùng anh trai mình chứ?

Tối nay hai người tới khu phố đại học ăn đồ ăn vặt, đi hết một con phố là giải quyết xong bữa tối.

"Khát rồi, mua cốc trà sữa đi." Chu Tầm nhìn quanh, "Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, quán trà sữa của lão Vệ giấu ở xó xỉnh nào thế?" Quán trà sữa ở khu phố đại học này Chu Tầm chỉ ghé vài năm trước, bình thường hắn vẫn hay tới các chi nhánh hơn.

"Ở con phố bên kia." Thịnh Hàng chỉ tay về phía không xa.

Hai người thong thả đi qua, không ngoài dự đoán lại nhìn thấy hàng người xếp dài, bèn đi tới đứng cuối hàng.

"Phải nói là quán của lão Vệ mở cũng được đấy, em không biết đâu, quán trà sữa hồi cấp ba của cậu ta ấy, chó còn chẳng thèm uống." Nhắc tới là Chu Tầm lại đầy vẻ ghét bỏ.

"Tại sao, không ngon à?" Thịnh Hàng tò mò hỏi.

"Toàn pha từ bột trà sữa, sáu tệ một cốc, là cốc trà sữa dở nhất mà anh từng uống trong đời."

"Thế anh có uống không?" Thịnh Hàng hỏi.

"Ái chà." Chu Tầm bật cười, "Thằng nhóc này miệng độc thật đấy, muốn chửi anh trai em là chó à? Yên tâm, chữ chó ở trong nhóm bọn anh không phải lời chửi đâu, đó phải là vinh dự cao nhất mới được gọi là chó đấy. Hồi đó để chúc mừng con chó kia khai trương, anh đặt sáu mươi cốc trà sữa, em đoán xem con chó Vệ Triết ấy làm gì?"

"Gọi đồ từ quán khác về cho đủ số lượng?" Thịnh Hàng đoán.

"Sao em biết?" Chu Tầm chậc một tiếng, "Bạn học nhỏ, cái đầu của em sao lại có thể kết nối với chó được thế?"

Thịnh Hàng cười.

Đúng là chuyện Vệ Triết có thể làm ra.

"Nói đi cũng phải nói lại, Vệ Triết có được ngày hôm nay phải cảm ơn anh." Chu Tầm đầy tự hào ngẩng cằm lên, "Nếu năm đó không phải anh bắt hai đứa kết bạn WeChat thì làm gì có cơ hội để cậu ta được học bá nhí của chúng ta chỉ bảo, biết đâu bây giờ vẫn còn đang bán thứ trà sữa bột sáu tệ một cốc ấy đấy."

Từ nhỏ sức khỏe Chu Tầm đã không tốt, năm cuối cấp ba được mẹ của Thịnh Hàng chuyển tới một huyện nhỏ nơi Hạ Sơ và Vệ Triết sống để dưỡng bệnh, cũng chính ở đó Chu Tầm quen biết Hạ Sơ và Vệ Triết.

Tên Vệ Triết này nói rằng mình không muốn học đại học, Chu Tầm khuyên thế nào cũng vô ích, cuối cùng liền nghĩ tới Thịnh Hàng.

Sở dĩ Chu Tầm nghĩ tới Thịnh Hàng là bởi chính hắn cũng từng bị Thịnh Hàng ép trở thành học bá.

Trước đây vì sức khỏe không tốt, Chu Tầm cảm thấy mình có thể chết bất cứ lúc nào, học hành cũng chẳng có ích gì, nên hoàn toàn không để tâm đến việc học.

Thịnh Hàng nhìn không nổi, thế là ép hắn học.

Ép một phú nhị đại thân thể yếu ớt, chán đời, lại không thiếu tiền đi học là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Nhưng Thịnh Hàng đã làm được.

Không chỉ làm được, cậu còn biến Chu Tầm thành một học bá thực thụ.

Quá trình trong đó thế nào, mỗi lần nhắc tới Chu Tầm đều muốn rơi một dòng nước mắt chua xót.

Trường hợp như Vệ Triết, giao cho Thịnh Hàng làm cố vấn cuộc đời thì đúng là quá thích hợp.

Cho nên Chu Tầm mới lừa Vệ Triết kết bạn WeChat với Thịnh Hàng.

"Nhưng mà vẫn là em lợi hại, con chó đó đúng là mềm cứng không ăn, hồi đó anh còn muốn tát thẳng vào mặt cậu ta mấy cái." Chu Tầm hất cằm về phía cậu, "Em làm thế nào mà dỗ được cậu ta vậy?"

Dỗ?

Thịnh Hàng chớp mắt.

Đối với kiểu người như Chu Tầm, vì sức khỏe không tốt nên lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chết, phải dùng cách dỗ dành, phải thuận theo hắn trong mọi chuyện, phải khiến hắn có sự mong đợi với tương lai, đến mức bây giờ ở trước mặt Chu Tầm, Thịnh Hàng cũng quen nói năng nhẹ nhàng, giống như để lại di chứng vậy, luôn sợ mình lớn tiếng một chút là anh trai sẽ đột nhiên nổi điên rồi đi nhảy lầu.

Còn đối với kiểu người càng bị đả kích càng mạnh mẽ như Vệ Triết...... cứ mắng là được.

Cậu nhớ lúc đó còn đặc biệt lên mạng tìm rất nhiều câu nói đả kích lòng tự tin rồi gửi cho anh.

"Lâu quá rồi, quên mất." Thịnh Hàng nói.

"Ồ, học bá cũng có lúc trí nhớ kém cơ à." Chu Tầm cười.

Sau khi trà sữa của hai người làm xong, Chu Tầm liền chụp màn hình thông tin thanh toán rồi gửi cho Vệ Triết, uống trà sữa sao có thể trả tiền được.

Vệ Triết trả lời rất nhanh, gửi tới ba dấu hỏi chấm.

Chu Tầm: Đã chiếu cố việc làm ăn của cậu rồi, phiền chuyển tiền lại đây, cảm ơn.

Vệ Triết: Cậu có bệnh à?

Dắt người của tôi đi ăn uống vui vẻ cùng cậu, còn muốn tôi trả tiền trà sữa cho cậu, sao cậu nghĩ đẹp thế?

Vệ Triết trực tiếp gọi video tới, cuối cùng cũng có lý do chính đáng để gọi video rồi.

Mấy ngày nay tối nào Thịnh Hàng cũng dính lấy Chu Tầm, anh muốn gọi video cũng không dám.

Ngày nào cũng gọi video thì cũng khiến người ta phiền chứ!

Chu Tầm bắt máy, cười tít mắt vẫy tay với Vệ Triết: "Chào buổi tối, Vệ tổng, ăn cơm chưa? Chắc bận quá không có thời gian ăn nhỉ, oa, đúng là một người đàn ông đáng thương."

Vệ Triết: "...... Hai người vào thẳng quán uống là được rồi, sao còn tự đi mua?"

"Bọn tôi ở chi nhánh khu phố đại học mà, đâu có quen quản lý ở đây, còn đặc biệt xếp hàng dài mới mua được đấy, mong Vệ tổng hoàn tiền cho."

"Cậu thiếu hai cốc trà sữa đó à?" Vệ Triết tức đến bật cười, "Không hoàn, tìm lão Hạ nhà cậu mà đòi."

Vệ Triết cố sức nhìn vào màn hình, ngoài cái đầu chướng mắt của Chu Tầm ra thì chẳng thấy ai khác.

Ai gọi video là để nhìn cậu đâu chứ.

Ngày nào Thịnh Hàng cũng gửi ảnh Chu Tầm cho anh, người không biết còn tưởng hai người bọn họ có chuyện gì với nhau ấy.

"Hầy, keo kiệt chết đi được." Chu Tầm ngoắc tay với bên cạnh, "Nào, em trai, qua đây gọi một tiếng anh trai đi, để anh Vệ hoàn tiền trà sữa cho em."

Thịnh Hàng ngậm ống hút thò đầu từ bên cạnh sang, cực kỳ ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Anh trai à, có hoàn tiền trà sữa không?"

"......"

Ánh mắt Vệ Triết lập tức tối xuống, Thịnh Hàng ở trước mặt Chu Tầm lúc nào cũng rất ngoan ngoãn mềm mại.

Chu Tầm cười tít mắt xoa đầu Thịnh Hàng, vẻ mặt đầy tự hào: "Nhìn em trai tôi ngoan chưa này, ghen tị không? Ghen tị cũng vô ích thôi, vì cậu đâu có em trai."

truyenfull,truyenfull vn