Hiện Trường Lật Xe Sau Hôn Nhân Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 10: Bánh Từ Trên Trời Rơi Xuống

Ba giờ sáng, sau khi tắm xong, Thịnh Hàng đứng trước gương xem tình trạng trên người mình.

Trên cổ đầy những vết đỏ, trên eo bị véo đến bầm tím, người không biết còn tưởng cậu bị ngược đãi nữa.

Tiếng gõ cửa truyền tới từ cánh cửa phòng tắm: "... Thịnh Hàng, em không sao chứ?"

Thịnh Hàng kéo một chiếc khăn tắm quấn đại lên người rồi mở cửa, sau đó đối diện ánh mắt với Vệ Triết ở ngoài cửa.

Hai người đứng rất gần nhau, Thịnh Hàng chỉ mặc một chiếc q**n l*t, tình trạng trên người nhìn là thấy hết.

Mình hung tàn đến vậy sao?

Vệ Triết ho khẽ một tiếng: "Ừm, cái đó, đừng quên bôi thuốc, cách lần trước hơi lâu, quá chặt rồi... Anh..."

"Bôi rồi." Thịnh Hàng ngắt lời anh, "Tôi không muốn lại bị sốt."

Thịnh Hàng ngáp một cái, xoay người đi vào phòng ngủ: "Tôi ngủ trước đây."

"Thịnh Hàng." Vệ Triết theo bản năng gọi cậu lại.

"Sao thế?" Thịnh Hàng quay người nhìn anh.

"Em... không sao chứ?" Vệ Triết cảm thấy cảm xúc của Thịnh Hàng rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có hơi quá đáng.

"Không sao." Thịnh Hàng tự giễu cười một tiếng, "Một lần thì lạ, hai lần thì quen mà."

Vệ Triết: "......"

"Xin lỗi, anh..." Không chống nổi cám dỗ, mẹ nó anh đúng là súc sinh.

Vệ Triết thở dài, thậm chí còn không biết phải biện minh cho mình thế nào.

t*nh tr*ng xông não không quản nổi nửa th*n d***, còn có thể nói gì đây?

Thịnh Hàng lười biếng tựa lên cửa, thở dài một hơi rồi gọi anh một tiếng: "Anh Vệ."

Thịnh Hàng vừa tắm xong, cả người đều tỏa ra cảm giác lười biếng sau cuộc vui, ngay cả gương mặt vốn luôn nhạt nhẽo của cậu cũng nhiều thêm vài phần kiều diễm, nhìn đến mức ánh mắt Vệ Triết lại tối xuống.

Mẹ nó, không khống chế nổi cũng không thể hoàn toàn trách anh được nhỉ?

"Chuyện hôm nay không thể xảy ra nữa, sau này thật sự vẫn là đừng gặp nhau nữa đi." Thịnh Hàng nói, "Tôi sẽ nhanh chóng tìm một người để kết hôn, anh cũng tìm một bạn trai đi, quên hết mọi chuyện này đi, sau này gặp lại thì coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."

"Ngoài ban công có máy sấy, quần áo của anh bây giờ giặt rồi sấy khô thì sáng mai chắc là mặc được, chiếc áo khoác lần trước tôi mặc từ chỗ anh về đang treo cạnh cửa, lúc đi nhớ mang theo, ngủ ngon."

Nói xong Thịnh Hàng liền xoay người trở về phòng ngủ rồi đóng cửa lại.

Vệ Triết: "......"

Cuối cùng anh cũng hiểu vì sao Thịnh Hàng bình tĩnh như vậy rồi, bởi vì Thịnh Hàng đã hoàn toàn buông xuôi, người nằm trên giường hôm nay có thể là anh, cũng có thể là người khác, Thịnh Hàng đang rất nghiêm túc tìm một người để kết hôn.

Mà nguyên nhân Thịnh Hàng muốn kết hôn rất có thể là để thoát khỏi anh.

Vệ Triết rút một điếu thuốc châm lửa, chậm rãi rít một hơi rồi chửi thề một câu, hôm nay nếu anh không đến trường tìm Thịnh Hàng, có phải Thịnh Hàng sẽ tùy tiện dẫn một người đàn ông nào đó về không?

Mẹ kiếp, trên đầu mình suýt nữa mọc ra một cái mũ xanh.

Nguy hiểm thật!

*

Thịnh Hàng nằm trở lại giường, ga giường và vỏ chăn giống lần trước đều đã được thay mới, Vệ Triết thật ra khá là chu đáo.

Vệ Triết theo bản năng sờ chóp mũi một cái: "Em ăn sáng trước đi, vừa ăn vừa nói."

Sờ chóp mũi là biểu hiện của chột dạ.

Thịnh Hàng gắp một miếng bánh trứng cắn ăn, mắt nhìn chằm chằm Vệ Triết, trong lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, phản ứng của Vệ Triết đã vượt khỏi dự liệu của cậu.

Vệ Triết bị Thịnh Hàng nhìn đến mức da đầu tê dại, lời đã lên đến cổ họng xoay đi xoay lại nhưng lại khó nói ra.

"Có gì thì anh cứ nói thẳng đi." Thịnh Hàng nói.

"Vậy... anh nói thẳng nhé." Vệ Triết hít sâu một hơi, duỗi đầu cũng là một nhát dao, rụt đầu cũng là một nhát dao, vẫn nên nhanh chóng giải quyết cho xong.

Vốn dĩ anh còn định tiến hành từng bước một, nhưng sự phát triển của mọi việc quả thực nằm ngoài dự liệu của anh, nửa cuốn sổ kế hoạch kia của anh hoàn toàn không dùng tới được.

Vệ Triết nhìn Thịnh Hàng, ánh mắt chân thành, nhưng lời nói ra lại như một tiếng sét giữa trời quang: "Thịnh Hàng, chúng ta kết hôn đi."

Thịnh Hàng kinh ngạc mở to mắt.

Mục đích cuối cùng của cậu quả thực là muốn "dụ dỗ" Vệ Triết kết hôn với mình, nhưng cậu thế nào cũng không ngờ chuyện này lại là do Vệ Triết chủ động đề xuất trước.

Rốt cuộc anh đã trải qua chuyện gì?

Tại sao lại có sự thay đổi lớn như vậy?

Thịnh Hàng nuốt nước bọt, cụp mắt xuống để tránh cảm xúc lộ ra trong mắt.

Thấy cậu không nói gì, Vệ Triết bắt đầu bất an.

"Ừm, chuyện là, chẳng phải em nói em muốn tìm một người để kết hôn sao, anh thấy anh khá ổn, nên anh tự đề cử mình." Vệ Triết chống hai tay lên bàn, cúi người nhìn Thịnh Hàng, nhìn vào mắt cậu rồi nói, "Anh, Vệ Triết, năm nay hai mươi sáu tuổi, đứng tên hai căn nhà, có hai cửa hàng, còn có một phòng làm việc, điều kiện kinh tế chắc chắn không thể so với em, nhưng áp lực kinh tế cũng không lớn..."

"Còn nữa, anh ..." Vệ Triết ho hai tiếng, hắng giọng, nói đầy khí thế, "Hàng họ to, kỹ thuật tốt."

"Khụ khụ..." Thịnh Hàng suýt bị miếng bánh trứng làm cho nghẹn chết.

Vệ Triết đúng lúc đưa qua một cốc nước, lúc này cũng chẳng còn quan tâm thể diện gì nữa: "Em đã tự mình kiểm chứng rồi, cho nên nếu em tìm đối tượng kết hôn, anh cảm thấy anh là người thích hợp nhất."

Thịnh Hàng uống một ngụm nước, cuối cùng cũng nuốt trôi miếng bánh trứng trong miệng.

Đây đúng là niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống, vậy mà còn chưa đợi cậu ép cưới, Vệ Triết đã tự mình dâng tới cửa.

Cậu không nhịn được mà liếc nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, bánh từ trên trời rơi xuống rồi sao?

Vệ Triết quan sát vẻ mặt của Thịnh Hàng, nhưng vẫn không nhìn ra được điều gì, cậu không đồng ý nhưng cũng... không từ chối anh mà.

Vệ Triết nheo mắt, nhân lúc còn nóng mà rèn sắt: "Hay là bây giờ chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn đi, bây giờ đăng ký rất đơn giản, em chỉ cần xin nghỉ dạy học nửa tiếng là được."

Bây giờ đi đăng ký luôn?

Thịnh Hàng lại một lần nữa bị Vệ Triết làm cho kinh ngạc.

Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy?

Nhất thời bốc đồng?

Bốc đồng xong sẽ không hối hận chứ?

Thấy Thịnh Hàng vẫn không nói gì, Vệ Triết dứt khoát nắm lấy cánh tay cậu kéo đứng dậy: "Ngoan, đi thay quần áo."

Thấy Thịnh Hàng ngoan ngoãn đi vào phòng ngủ, Vệ Triết hơi thở phào nhẹ nhõm.

Buổi chiều anh phải đi công tác tỉnh khác, chuyến này ước chừng lại phải nửa tháng, hôm nay nếu không đăng ký kết hôn được, anh đoán Thịnh Hàng lại sẽ đi bar tìm người kỹ thuật tốt, đến lúc bị người khác nhanh chân đến trước, anh sợ mình không tức chết mới lạ.

Thịnh Hàng thay quần áo rất nhanh, mới vào chưa được mấy phút đã đi ra.

Vệ Triết không dám nhìn mắt cậu, chỉ cầm áo khoác tùy tiện mặc lên cho cậu, rồi sốt ruột nói: "Đi thôi." Thằng nhóc bây giờ chắc vẫn còn mơ màng, tranh thủ lúc cậu chưa nghĩ thông, đi đăng ký trước đã.

Nếu không đợi cậu tỉnh táo lại, rất có thể sẽ đổi ý.

Thịnh Hàng cụp mắt đi theo sau anh ra khỏi cửa.

Lúc đóng cửa, Vệ Triết lại đột nhiên chống tay lên cửa, nhìn Thịnh Hàng hỏi: "Em mang căn cước chưa?"

Dưới ánh mắt chăm chú của anh, Thịnh Hàng qua loa gật đầu một cái.

Vệ Triết vẫn không yên tâm: "Đưa căn cước cho anh."

Thịnh Hàng liền đưa căn cước cho anh.

Lúc này Vệ Triết mới yên tâm.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, hôm nay thằng nhóc đúng là ngoan thật đấy.

Vệ Triết lái xe đến Cục Dân chính, suốt dọc đường Thịnh Hàng không nói gì, Vệ Triết cũng không dám mở miệng, sợ rằng nói sai câu nào đó, Thịnh Hàng đột nhiên tỉnh ngộ rồi không chịu đăng ký với anh nữa.

May mà tuy Thịnh Hàng trông có vẻ không tình nguyện lắm, nhưng vẫn rất phối hợp, bảo chụp ảnh thì chụp ảnh, bảo ký tên thì ký tên.

Nhân viên công tác nhìn hai người, còn trêu một câu: "Ngày vui kết hôn thế này, sao cậu đẹp trai đây lại chẳng cười chút nào vậy?"

Thịnh Hàng giữ gương mặt đẹp trai lạnh lùng, nói: "Vui quá nên quên cười rồi."

Nhân viên công tác bị chọc cười không chịu nổi.

Mặc dù hôn nhân đồng giới đã hợp pháp, nhưng người thật sự nghiêm túc đi đăng ký kết hôn thực ra cũng không quá nhiều.

Hai người đàn ông lại không thể sinh con, tự tạo cho mình nhiều ràng buộc như vậy thật sự không cần thiết.

Cho nên đối với những người chịu đến đăng ký kết hôn, nhân viên công tác vẫn rất vui thay cho bọn họ.

Dưới ánh mắt căng thẳng của hai người, nhân viên công tác đóng con dấu nổi lên cuốn sổ nhỏ.

Nhận được cuốn sổ nhỏ, Vệ Triết và Thịnh Hàng đồng thời thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Mọi chuyện cuối cùng cũng đã ngã ngũ.

Vệ Triết vui vẻ lấy một hộp kẹo cưới đã chuẩn bị từ trước đưa cho nhân viên công tác: "Nào chị, nhận chút hỷ khí đi."

"Chúc hai cậu trăm năm hòa hợp, bạc đầu giai lão."

Vệ Triết cười hớn hở: "Mượn lời may mắn của chị, nhất định, nhất định."

Đi ra khỏi Cục Dân chính, Vệ Triết hít sâu một hơi, thật sự là toàn thân thư thái.

Vừa quay đầu lại nhìn thấy gương mặt lạnh nhạt của Thịnh Hàng, hơi thở vừa thả ra của Vệ Triết lập tức hít ngược trở lại: "Anh đưa em đến trường."

Trên đường đi, Thịnh Hàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, tay đặt trên đùi, dưới lòng bàn tay đè cuốn sổ đỏ nhỏ.

Mọi chuyện quá thuận lợi, thuận lợi đến mức khiến cậu có cảm giác không chân thực.

"Tại sao anh muốn kết hôn với tôi?" Cuối cùng Thịnh Hàng cũng hỏi ra câu này.

Vệ Triết đã nghĩ sẵn đáp án từ lâu, cho nên lúc này trả lời vô cùng trôi chảy: "Thật ra hôn nhân chính là cùng nhau sống qua ngày, hai người không chán ghét nhau, phương diện đó lại hòa hợp thì đã đạt tiêu chuẩn bước vào lễ đường hôn nhân rồi."

Vệ Triết nói ra những lời này hoàn toàn là tự cho mình đúng mà đứng trên góc độ của Thịnh Hàng để suy nghĩ, dù sao Thịnh Hàng vẫn luôn nhấn mạnh "kỹ thuật tốt", hơn nữa trong lòng cậu còn có Chu Tầm là ánh trăng sáng, kết hôn với người khác mà không mong cầu tình yêu thì tự nhiên chỉ có thể yêu cầu "kỹ thuật tốt" thôi.

Vệ Triết cảm thấy câu trả lời của mình quả thực hoàn mỹ, bản thân chính là người đại diện cho "hàng họ to, kỹ thuật tốt".

Thịnh Hàng, cậu xem đi, cậu không thiệt đâu.

Nếu cậu ở bên Chu Tầm thì hai người ai là người ra sức còn là một vấn đề.

"Hơn nữa hôn nhân đồng giới có thể bảo đảm sức khỏe cho cả hai bên." Ý ngoài lời là, đừng tùy tiện ra ngoài hẹn hò, rất dễ mắc bệnh.

Thịnh Hàng siết chặt giấy chứng nhận kết hôn.

Cuối cùng cậu cũng hiểu suy nghĩ của Vệ Triết rồi.

Có hai lần trải nghiệm này, Thịnh Hàng cũng biết trước đây Vệ Triết thật ra là trai tân.

Một người đàn ông hai mươi sáu tuổi ngoại hình rất được, sự nghiệp thành công, tại sao vẫn là trai tân?

Bởi vì anh muốn giữ mình trong sạch vì Hạ Sơ.

Nhưng sau hai lần cùng cậu trải qua chuyện đó, Vệ Triết đã cảm nhận được niềm vui của chuyện cá nước thân mật, cho nên cho dù trong lòng vẫn nhớ thương ánh trăng sáng của mình, cũng không ảnh hưởng đến việc anh tìm kiếm niềm vui.

Kết hôn với cậu là lựa chọn tối ưu, thứ nhất có thể chịu trách nhiệm vì hai lần trước, thứ hai có thể có được một nguồn vui khỏe mạnh sạch sẽ.

Thịnh Hàng nghiến răng, tự nhủ trong lòng, Thịnh Hàng, bình tĩnh, từ lúc thích anh ấy đã biết anh ấy thích người khác, bây giờ khó khăn lắm mới kết hôn được, không thể thất bại trong gang tấc.

Khó khăn lắm mới bình ổn được tâm trạng, Thịnh Hàng lạnh lùng nói: "Vậy nếu không hòa hợp nữa thì sẽ ly hôn sao?"

"Đương nhiên là không." Vệ Triết theo bản năng hô lên một tiếng, sau đó nhận ra mình thất thố, vội ho khan một tiếng che giấu, rồi lại bày ra dáng vẻ trưởng bối mà nghiêm túc nói, "Thịnh Hàng, kết hôn là chuyện cả đời, không phải trò đùa, nếu chúng ta đã kết hôn rồi thì phải nghiêm túc đối đãi, hơn nữa..."

Vệ Triết nhìn phía trước, bấm còi một cái, rồi đạp ga vượt một chiếc xe xong mới nghiêm túc nói: "Anh sẽ chăm chỉ rèn luyện, chăm sóc bản thân thật tốt, cho dù đến tám mươi tuổi cũng vẫn rất có sức sống, em cứ yên tâm đi." Hiện tại thứ duy nhất có thể câu được Thịnh Hàng chính là Vệ Tiểu Triết rồi, nhất định phải khen ngợi nó thật nhiều.

"!?" Một hơi của Thịnh Hàng mắc nghẹn ngay cổ họng.

Thôi vậy, ngày đầu tiên kết hôn, không nên nổi giận.

 

truyenfull,truyenfull vn