Hiến Mị - Sấu Mật

Chương 1

Sau

Kinh thành đương độ đầu xuân, cái lạnh vẫn chưa tan hết, trên con phố lát đá xanh giăng một lớp tuyết mỏng nhẹ tựa lông nhung.

Một cỗ xe ngựa trướng xanh chậm rãi rẽ làn sương mù mờ ảo buổi sớm mai tiến lại gần.

Bên trong xe, Trấn Quốc công phu nhân Ngô thị khẽ thở dài một tiếng: "Vương phu nhân tính tình vốn hiền hòa, bữa tiệc đầy tháng ở Tiết phủ hôm nọ ta còn cùng bà ấy trò chuyện hồi lâu, nào ngờ bà ấy lại đột nhiên nghĩ quẩn như vậy."

Vương thị là phu nhân của Lưu Thị lang thuộc Bộ Lễ, đêm qua vừa treo cổ tự vẫn ngay trong sương phòng.

Ôn Kiểu cất giọng nhẹ nhàng an ủi: "Có lẽ phu nhân gặp phải chuyện nan giải, nhất thời nghĩ không thông nên mới chọn con đường cùng."

Ngô thị vẫn không khỏi thắc mắc: "Phu thê họ vốn êm ấm, con cái lại lanh lợi thông minh, cuối cùng là chuyện nan giải cỡ nào mà khiến bà ấy ngay cả mạng sống cũng chẳng màng chứ?" Bà cứ thế lẩm bẩm xót xa cho bần đạo của Vương phu nhân.

Trong lúc trò chuyện, xe ngựa đã từ từ dừng lại.

Ôn Kiểu vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy xe đã đỗ trước cổng Lưu phủ. Trước cổng treo đầy cờ phướn dài và đèn lồng trắng, cảnh tượng nhuốm màu túc sát, tiêu điều. Hai người vừa bước xuống xe liền có hạ nhân tiến lên rước đường.

Dọc hai bên hành lang và cây cối quanh lối đi đều quấn lụa trắng để tang. Những ngọn đèn giấy hắt ánh sáng mờ ảo trước thềm, in xuống mặt đất những bóng đen vụn vặt thê lương. Xuyên qua một cánh cổng hoa rủ liền đến linh đường, cửa đang mở rộng, chính giữa tĩnh lặng đặt một cỗ quan tài sơn đen bóng loáng.

"Quốc công phu nhân, mời vào trong."

Bên trong linh đường, cửa sổ chạm trổ đã bị rèm tang trắng xóa che đi quá nửa khiến ánh sáng vô cùng u ám. Tang chủ là Lưu Thị lang đang quỳ trên bồ đoàn cạnh quan tài, sắc mặt tiều tụy tột cùng. Ôn Kiểu theo Ngô thị tiến lên dâng hương hành lễ. Lưu Thị lang cúi người đáp lễ, gương mặt không giấu nổi vẻ bi thương.

Ngô thị an ủi vài câu rồi dắt tay Ôn Kiểu rời khỏi linh đường, đi sang trắc các bên cạnh để uống trà nghỉ ngơi.

Bà lại xót xa cất lời: "Vương phu nhân là người dịu dàng hiền thục, cả người tìm không ra mảy may tì vết, quả thực là một người tốt, cớ sao lại nghĩ quẩn như vậy."

Ôn Kiểu đỡ lấy cánh tay Ngô thị, nhỏ nhẹ khuyên nhủ: "Người c.h.ế.t không thể sống lại, Lưu phu nhân hiền lành như vậy, chốn cửu tuyền ắt sẽ có nơi chốn tốt đẹp. Di mẫu xin đừng quá bi thương."

Ngô thị vỗ nhẹ lên tay nàng: "Con ngoan, di mẫu không sao."

Trắc các nằm ngay sát vách linh đường, lúc hai người bước vào thì bên trong đã rôm rả các nữ quyến, có cả phu nhân lẫn tiểu thư các nhà. Thấy Ngô thị giá lâm, mọi người đều vội vàng đứng dậy nghênh đón. Vài câu hàn huyên qua đi, khi an tọa họ lại tiếp tục thở vắn than dài tiếc thương cho Vương thị, thi thoảng lại lấy khăn lau nước mắt.

Ôn Kiểu cảm thấy không khí trong phòng có phần ngột ngạt bèn ghé tai thì thầm với tỳ nữ bên cạnh Ngô thị: "Ngươi hầu hạ di mẫu, ta ra ngoài hóng gió một lát."

Vừa bước khỏi trắc các, nàng rảo bước băng qua hành lang, đi thẳng về hướng hậu viện.

Mười năm trước, phụ thân của Vương thị khi còn nhậm chức Tư vụ Hình bộ đã làm thất lạc một bức mật thư quan trọng. Chính vì sai lầm ấy mà Thượng thư Bộ Công năm xưa là Trần Văn Viễn kêu oan không thấu trời, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m trong ngục tối. Chuyện quan trọng nhất của Ôn Kiểu khi đặt chân đến kinh thành lần này chính là lật lại vụ án oan cho Trần Văn Viễn. Đáng tiếc nàng chưa kịp tìm cơ hội tiếp cận Vương thị thì bà ấy đã qua đời.

Lúc này Lưu phủ đang tổ chức tang lễ, gia nhân đều tề tựu ở tiền viện để nghênh đón khách khứa nên hậu viện vắng vẻ không bóng người. Ôn Kiểu muốn nhân cơ hội lẻn vào sương phòng của Vương thị tìm chút manh mối. Dù nàng chưa từng đến Lưu phủ nhưng dinh thự này tọa bắc triều nam với thiết kế ba gian viện nên vẫn có thể ước chừng được phương hướng.

Thế nhưng ngay khi trước mặt xuất hiện hai ngã rẽ khiến nàng đang ngập ngừng do dự, bờ vai đột nhiên bị ai đó vỗ nhẹ một cái. Ôn Kiểu giật thót mình, vừa quay lưng lại bèn bắt gặp một gã đàn ông mặc trường bào màu lam sẫm.

Gã sở hữu đôi mắt hí dài, sắc mặt nhợt nhạt. Gã ra vẻ đạo mạo chắp tay hành lễ, lại cất cái giọng làm điệu làm bộ: "Tại hạ Liễu Ngọc Thanh, bái kiến Ôn tiểu thư."

Bản năng khiến Ôn Kiểu sinh lòng chán ghét kẻ trước mặt. Gã cố tình ra vẻ khiêm tốn quân t.ử nhưng một người thật sự biết lễ nghĩa tuyệt đối sẽ không đường đột chạm vào vai nữ t.ử từ phía sau. Mặc dù vậy, ngoài mặt nàng vẫn nở một nụ cười ngọt ngào, giọng điệu mang đậm vẻ ngây thơ hoạt bát của thiếu nữ: "Ta không quen biết công tử."

Thiếu nữ ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, khoác trên mình bộ y phục màu nhạt bó sát tôn lên vòng eo thon nhỏ. Dáng người nàng yểu điệu thướt tha, làn da trắng như tuyết, mái tóc bới cao tựa mây vờn, đôi mắt hạnh linh động sáng ngời. Điều tuyệt diệu nhất chính là khí chất toát ra từ con người nàng, giống như kẹo, tựa như mật, ngọt ngào lan tỏa.

Liễu Ngọc Thanh hiện đang giữ chức Bình sự ở Đại Lý tự. Những viên lại nhỏ bé cỡ gã ở kinh thành này đếm không xuể. Nếu muốn thăng quan tiến chức thì ắt phải có quý nhân phù trợ nhưng gã lại mỏi mắt tìm không ra ai chịu cất nhắc mình. Mãi cho đến mấy ngày trước, gã tình cờ nhìn thấy Ôn Kiểu tại phủ Trấn Quốc công. Chỉ một cái liếc mắt từ đằng xa đã khiến gã nổi m.á.u háo sắc, lập tức dùng bạc để thám thính thân phận của nàng. Biết nàng là thân thích xa của Quốc công phu nhân lại là một cô nhi, gã liền nảy sinh mưu đồ.

Tuy chỉ là họ hàng xa nhưng nếu cưới được nàng, gã sẽ thuận lợi bám víu vào mối quan hệ với Quốc công phủ. Đến lúc đó lo gì không có bậc thang leo lên tận mây xanh? Huống hồ Ôn Kiểu lại xinh đẹp đến nhường này, dù chỉ vì nhan sắc của nàng thì cũng đáng để gã đ.á.n.h cược một phen. Đây quả thực là một mối làm ăn chỉ có lãi chứ không có lỗ.

Gã chắp tay vái chào một cái, đôi mắt hí hẹp dài len lén quan sát nét mặt Ôn Kiểu rồi cất giọng: "Liễu mỗ là Bình sự Đại Lý tự, mấy hôm trước đến Quốc công phủ giao công văn cho Tống Thiếu khanh, may mắn được chiêm ngưỡng dung nhan tiểu thư từ xa. Kể từ dạo đó tại hạ hồn xiêu phách lạc, tình khó kìm nén."

Ôn Kiểu khẽ che miệng cười, để lộ lúm đồng tiền sâu hoắm, dáng vẻ kiều mị ngây thơ hỏi lại: "Ngươi chỉ nhìn ta từ xa, còn chẳng rõ tính tình ta ra sao, cớ gì lại nói hồn xiêu phách lạc?"

"Tiểu thư là người con gái đẹp nhất mà ta từng gặp, nghĩ bề ngoài tuyệt mỹ như vậy ắt hẳn tấm lòng cũng thiện lương, phẩm hạnh tất thanh cao nên tại hạ mới xiêu lòng." Liễu Ngọc Thanh năm nay đã hai mươi lăm tuổi, quanh năm lăn lộn chốn phong nguyệt nên mấy lời dỗ dành lừa phỉnh cứ thế tuôn ra không ngượng miệng.

Ôn Kiểu liếc xéo gã một cái: "Chỉ liếc nhìn một cái mà ngươi đã biết ta thiện lương thanh cao sao?"

Liễu Ngọc Thanh tiến lên một bước, buông lời lả lơi: "Tiểu thư hệt như tiên nữ giáng trần, Liễu mỗ kiếp này nếu cưới được tiểu thư làm thê t.ử nhất định sẽ nâng niu trân trọng, ngày đêm thương xót, chỉ mong tiểu thư rủ lòng thương." Nói đoạn, gã vươn tay định nắm lấy tay Ôn Kiểu nhưng nàng nhanh nhẹn né tránh. Nàng trừng mắt lườm gã, dỗi hờn mắng một tiếng: "Đồ đăng đồ tử!"

Thấy nàng chỉ mắng yêu chứ không hề tức giận, Liễu Ngọc Thanh mừng rỡ trong lòng, ngỡ rằng Ôn Kiểu cũng có ý với mình nên vội vàng ra vẻ hối hận tát nhẹ vào miệng: "Liễu mỗ nhất thời tình sâu không kìm được nên đã đường đột tiểu thư. Liễu mỗ đáng c.h.ế.t! Đáng đánh!"

Thấy nán lại đây đã lâu sợ Ngô thị tìm kiếm, Ôn Kiểu chỉ muốn mau chóng cắt đuôi tên khốn này nên giả vờ dỗ dành: "Ta còn chưa biết ngươi là người thế nào, ngươi cứ về trước đi, để ta suy nghĩ thêm rồi sẽ trả lời ngươi."

Phủ Trấn Quốc công quy củ nghiêm ngặt, Liễu Ngọc Thanh hoàn toàn không thể chen chân vào nội viện. Hôm nay gã đã phải mòn mỏi lượn lờ ở Lưu phủ rất lâu mới canh được Ôn Kiểu, nếu bây giờ không ép nàng nhận lời hôn sự thì ngày sau muốn gặp một mặt e là khó hơn lên trời. Gã đời nào chịu dễ dàng buông tha cho nàng?

Gã sấn tới chặn ngang đường đi của nàng, nhất quyết bám riết không buông: "Liễu mỗ từ ngày gặp tiểu thư đã ngày nhớ đêm mong, hôm nay mà quay về e rằng cái mạng cũng chẳng còn. Cúi xin tiểu thư thương xót, ban cho ta chiếc khăn tay tùy thân để thỏa nỗi tương tư."

"Vật dụng tùy thân ta đâu dám tùy tiện đưa cho ngươi, lỡ ngày mai ngươi chạy đến trước mặt di mẫu mách lẻo nói ta có tư tình với ngươi thì lúc đó ta có một trăm cái miệng cũng hết đường chối cãi." Ôn Kiểu đã cạn sạch kiên nhẫn, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, không nể nang mà đ.â.m toạc tâm tư dơ bẩn của Liễu Ngọc Thanh.

"Ta chân tâm thật ý đối đãi với tiểu thư, cớ sao tiểu thư lại tuyệt tình đến thế?" Liễu Ngọc Thanh tuy chỉ là một chức quan quèn nhưng lại kiêu ngạo tự phụ, lúc này bị Ôn Kiểu làm cho bẽ mặt thì nụ cười trên môi liền cứng đờ. Đáy mắt gã cuộn trào sự u ám độc ác, từng bước từng bước ép Ôn Kiểu vào góc khuất sau hòn non bộ.

"Nàng bây giờ ăn nhờ ở đậu nhà Quốc công, đó tóm lại không phải kế lâu dài. Ta nghe nói nàng mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại chẳng có huynh đệ chống lưng. Nàng đừng mơ tưởng trèo cao gả vào cửa quyền quý, gả vào đó cũng chỉ chịu kiếp làm thiếp mà thôi. Chi bằng gả cho ta làm chính thất phu nhân, đợi ngày sau ta thăng quan tiến chức, nàng cũng được nở mày nở mặt chẳng phải tốt hơn sao?"

Liễu Ngọc Thanh dám làm càn như vậy vì đinh ninh rằng Ôn Kiểu là một cô nương da mặt mỏng, dễ bề thao túng, tuyệt đối không dám rêu rao chuyện này ra ngoài. Ngờ đâu Ôn Kiểu chẳng mảy may hoảng sợ, nàng nhàn nhã tựa lưng vào vách đá non bộ, ngón tay hững hờ cuốn lấy lọn tóc vương bên thái dương: "Ngươi nói nghe cũng có lý."

Nhìn dáng vẻ lả lơi câu nhân của nàng, Liễu Ngọc Thanh chỉ cảm thấy khô miệng khô lưỡi, vội vã chỉ tay lên trời thề thốt thêm vô số lời đường mật sởn gai ốc. Ôn Kiểu đưa mắt đưa tình, ra vẻ như đã thực sự động tâm. Nàng ngượng ngùng đưa chiếc khăn lụa qua, dặn dò: "Khăn đưa cho ngươi rồi đó, mau để ta đi, nhỡ ai nhìn thấy lại hỏng mất thanh danh của ta!"

Liễu Ngọc Thanh mừng như điên, miệng liên tục gật gù, vươn tay ra đón lấy. Thế nhưng tay Ôn Kiểu đột nhiên nới lỏng khiến chiếc khăn lụa bay lơ lửng rồi rơi tỏm xuống mặt hồ cạnh hòn non bộ. Khoảng cách cách bờ không xa nhưng cũng chẳng hề gần.

Ôn Kiểu khẽ kêu á lên một tiếng, điệu đà trách móc: "Sao ngươi lại vụng về đến thế? Mau đi vớt khăn của ta về đây, ta làm gì còn cái khăn nào khác cho ngươi nữa!"

Sắc d.ụ.c làm mờ lý trí, Liễu Ngọc Thanh lập tức chồm người rướn m.ô.n.g về phía hồ nước. Đúng lúc bàn tay gã sắp sửa vớt được chiếc khăn thì Ôn Kiểu khẽ nhấc chân, dứt khoát đạp một cú vào ngang lưng gã. Liễu Ngọc Thanh oái lên một tiếng, cơ thể mất thăng bằng ngã nhào xuống hồ nước lạnh buốt.

Lúc này đang tiết trời đầu xuân, hồ nước lại sâu và lạnh lẽo. Lớp áo bông trên người Liễu Ngọc Thanh hút no nước trở nên nặng trịch, gã hoảng loạn vùng vẫy hòng trồi lên nhưng càng giãy giụa lại càng chìm nghỉm. Gã uống liền mấy ngụm nước hồ hôi hám, vừa kinh hãi vừa rét mướt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hoảng loạn gào thét: "Hảo muội muội, muội mau kéo ta lên với, ta sắp c.h.ế.t cóng rồi."

Ôn Kiểu chỉ lấy tay che miệng cười, giọng nói trong trẻo lanh lảnh: "Ta làm sao mà kéo nổi ngươi, ngươi cứ ở đây đợi đi, ta đi tìm người đến cứu."

Liễu Ngọc Thanh vội vàng chắp tay lạy lục van xin, chỉ mong Ôn Kiểu mau chóng gọi người tới. Nàng gật đầu đồng ý tắp lự, dặn gã cứ yên tâm chờ đợi, ngàn vạn lần đừng lộn xộn. Thế nhưng khi vừa quay lưng đi, nét cười ngây thơ trên khóe mắt nàng lập tức biến mất, thay vào đó là sự chán ghét cùng cực và tia tàn nhẫn sắc lạnh. Cái thứ đàn ông thối tha buồn nôn này, tốt nhất là cứ c.h.ế.t rục dưới hồ đi, nàng đời nào đi gọi người cứu.

Ôn Kiểu men theo con đường nhỏ, chẳng mấy chốc đã trở lại trước cổng chính viện. Nàng vừa định bước vào thì cánh cửa sương phòng trong viện đột nhiên vang lên tiếng kẹt cửa mở ra. Nàng vội vàng lùi lại tìm chỗ nấp. Lát sau, bèn thấy mấy tên nha dịch bước ra từ trong phòng, đứng nghiêm trang hai bên, không khí toát lên vẻ nghiêm nghị khó tả. Tiếp đó, một nam nhân mặc quan phục màu đỏ thẫm thong thả bước ra, lưng thắt ngọc đái, đầu đội mũ sa đen, vóc dáng cao ráo đĩnh đạc.

Ôn Kiểu nhận ra người này. Đó chính là Tống Lang Ngọc, Thế t.ử phủ Trấn Quốc công, đương kim Thiếu khanh Đại Lý tự. Dựa vào mối quan hệ với Ngô thị, Ôn Kiểu cũng miễn cưỡng gọi hắn một tiếng đại biểu ca.

Nàng đã ở phủ Quốc công được hai tháng, trên dưới trong phủ ai cũng yêu quý nàng, duy chỉ có vị đại biểu ca này luôn giữ thái độ lạnh nhạt hờ hững. Đôi mắt hắn tựa hồ có thể nhìn thấu hồng trần, đ.â.m xuyên tâm can người khác khiến nàng không khỏi e dè chột dạ. Dẫu sao nàng cũng chỉ là một thân phận giả mạo, kẻ cắp gặp quan lại chẳng sợ bóng sợ gió?

Trái tim Ôn Kiểu đập loạn nhịp, Tống Lang Ngọc đứng dưới mái hiên dường như linh cảm được điều gì, ánh mắt sắc bén phóng thẳng về phía chỗ nàng ẩn nấp! Nàng hoảng hốt cúi gầm mặt, rúc sâu vào bụi cây khô, sợ hãi đến mức thở cũng không dám thở.

Hồi lâu sau Ôn Kiểu mới lén lút ngẩng đầu lên, qua khe hở của cành cây khô nhìn về phía sương phòng. Viện t.ử đã trống hoác, bóng dáng Tống Lang Ngọc đã mất dạng từ lâu, chỉ còn đám nha dịch vẫn túc trực ở đó. Biết không thể lọt vào trong, chuyến này coi như công cốc, dọc đường lại còn bị tên Liễu Ngọc Thanh kia đùa giỡn, trong lòng nàng ngùn ngụt lửa giận.

Lúc quay trở về đi ngang qua hòn non bộ, loáng thoáng nghe tiếng quẫy nước yếu ớt truyền lên từ hồ, nàng vẫn dửng dưng xem như không nghe thấy. Nếu cứu cái thứ dơ bẩn Liễu Ngọc Thanh lên ắt sẽ rước lấy họa về sau, chi bằng cứ để gã c.h.ế.t đuối cho rảnh nợ.

Nàng tăng tốc bước chân đi thẳng về trắc các ở tiền viện. Các phu nhân vẫn đang mải mê buôn chuyện nhà chuyện cửa. Thấy Ôn Kiểu bước vào, Ngô thị tươi cười kéo tay nàng ngồi xuống bên cạnh rồi dõng dạc giới thiệu với mọi người: "Đây là chất nữ Ôn Kiểu của ta, con bé mới tới kinh thành, sau này mong các vị phu nhân chiếu cố nhiều hơn."

Bà lại lần lượt giới thiệu Ôn Kiểu với từng vị phu nhân và tiểu thư. Nàng nở nụ cười ngọt ngào hành lễ. Mọi người thấy nàng dung mạo xinh đẹp kiều diễm, ăn nói lại ngoan ngoãn dịu dàng, cộng thêm danh xưng thân thích của phủ Quốc công nên ai nấy đều nhìn nàng bằng con mắt ưu ái, xúm xít hỏi han ân cần.

Giữa lúc mọi người đang trò chuyện rôm rả, ngoài sân bỗng vang lên tiếng huyên náo ồn ào. Ôn Kiểu theo chân các phu nhân tiến ra cửa xem xét, chỉ thấy mấy gia đinh đang hoảng hốt khiêng một người chạy về phía này.

Một tên gia đinh hô lớn: "Vị lang quân này bị ngã xuống nước, mau đi lấy chăn bông tới đây!"

Người nọ bị thả bịch xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy, sắc mặt tím tái, môi thâm sì, không ai khác chính là Liễu Ngọc Thanh vừa ngâm mình thỏa thuê dưới hồ nước lạnh. Lúc này trong tay gã vẫn khư khư nắm chặt một chiếc khăn lụa màu hồng nhạt. Gã run rẩy chỉ tay về phía Ôn Kiểu, hai hàm răng đ.á.n.h bò cạp vào nhau lập cập đáp: "Ôn... Ôn... Ôn tiểu thư, khăn của cô ta... ta vớt được rồi!"

Khăn tay vốn là vật dụng tư trang của nữ tử, câu nói này của Liễu Ngọc Thanh quả thực khiến người ta phải mường tượng đủ điều. Gã dường như vẫn sợ thiên hạ chưa đủ loạn nên rướn cổ bồi thêm một câu: "Khăn tiểu thư tặng cho ta, ta dù có liều mạng cũng phải vớt... vớt cho bằng được!"

Chớp mắt, vô số ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía Ôn Kiểu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau