Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 9: Bán nghệ kiếm tiền

Mười phút sau, cửa hàng trưởng Hàn Hạo Dịch triệu tập mọi người họp tại nhà hàng.

Ngồi ở vị trí trung tâm, Hàn Hạo Dịch mở lời bằng một tin buồn: "Việc khai trương nhà hàng lần này không giống những lần trước. Tổ chương trình chỉ cấp cho chúng ta số vốn khởi điểm bằng một nửa so với mùa trước."

"Tin vui là nhà hàng đã có sẵn một ít vật tư và nguyên liệu địa phương, cùng một chiếc xe để chúng ta sử dụng bất cứ lúc nào."

Dù có sẵn vật tư nhưng chắc chắn không đủ dùng trong 21 ngày. Nghĩ đến số vốn ít ỏi đến đáng thương, ai nấy đều ủ rũ mặt mày.

Hàn Hạo Dịch cười trấn an: "Mọi người đừng quá lo lắng. Ở cửa ra vào có một bảng rút thăm trợ cấp từ nhà tài trợ. Mỗi sáng sớm, người dậy đầu tiên sẽ được rút một lá thăm để nhận phiếu giảm giá mua sắm trong ngày theo tỷ lệ nhất định."

Nghe vậy, Hứa Nhược Đường thở phào nhẹ nhõm, nửa đùa nửa thật nói: "May mà còn có trợ cấp, không thì em đã tính đi bán nghệ kiếm tiền rồi."

Thi Trác Hi ngồi bên cạnh cười hùa theo: "Trùng hợp ghê, em cũng nghĩ thế. Đến lúc đó chị em mình cùng đi nhé."

Doãn Minh Châu giơ tay hưởng ứng: "Em nữa, em nữa~"

Thấy mấy bạn trẻ nhiệt huyết như vậy, cửa hàng trưởng Hàn rất vui mừng, sau đó bắt đầu phân nhóm để đi mua sắm cho ngày mai.

Hứa Nhược Đường được phân vào nhóm mua nguyên liệu cùng An Điềm và Thi Trác Hi. An Điềm liếc nhìn Hứa Nhược Đường, ánh mắt thoáng qua vẻ không vui, rõ ràng chẳng mấy mặn mà khi chung nhóm với cô.

Ba người đến khu chợ tổng hợp gần nhà hàng. Khi mua đồ, giao tiếp với người Ý trở thành vấn đề lớn. An Điềm dù mang danh "chị đại" nhưng ngoại ngữ lại rất tệ, tệ hơn nữa là lần xuất ngoại này chị ta còn quên mang theo máy phiên dịch.

Trước bao nhiêu ống kính máy quay, An Điềm mặt mũi ngượng ngùng, vừa khoa tay múa chân vừa lắp bắp dùng vốn tiếng Ý ít ỏi để mặc cả với chủ sạp, nhưng rốt cuộc vẫn là ông nói gà bà nói vịt.

Hứa Nhược Đường vừa mua gia vị xong ở gian hàng khác, thấy chị An gặp khó khăn trong giao tiếp, cô không nghĩ nhiều liền chủ động tiến lên nói chuyện với chủ sạp: "Signor padrone, abbiamo comprato tutti questi piatti, possiamo avere uno sconto?" (Ông chủ, chúng tôi mua nhiều thế này, có thể giảm giá chút được không?)

Tiếng Ý của cô không trôi chảy lắm, nhưng phát âm từng từ rất chuẩn, ghép lại cũng miễn cưỡng thành câu. Ông chủ nghe xong vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, lập tức ra dấu tay "OK".

Mục đích đạt được, An Điềm thở phào nhẹ nhõm. Ngại có máy quay, chị ta vẫn khách sáo nói "cảm ơn" Hứa Nhược Đường.

Rời khỏi chợ tổng hợp, ba người thắng lợi trở về. Trên đường về nhà hàng, Thi Trác Hi hỏi tổng chi phí mua sắm vừa rồi, An Điềm sờ túi, mặt biến sắc: "Thôi chết, ví của tôi đâu rồi!"

Lúc nãy thanh toán xong, chị ta cứ để ví trong túi áo khoác, suốt dọc đường không hề lấy ra.

Trong đó chứa gần một nửa kinh phí mua sắm của chương trình kỳ này.

Thấy An Điềm tái mặt, Hứa Nhược Đường dù cũng lo lắng nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: "Chị An đừng vội, chị nhớ lại xem ngoài chợ ra chị còn đi đâu nữa không? Cùng lắm thì mình quay lại tìm xem."

"Mua xong đồ tôi có đi vệ sinh công cộng một chuyến." An Điềm vừa nhớ lại vừa nói, bỗng sực nhớ ra: "Lúc ra tôi bị một người qua đường lỡ va phải."

Lúc đó chị ta không để ý lắm, sau đó lên xe về thì phát hiện mất ví.

Lời vừa dứt, ba người gần như hiểu ra ngay, khả năng cao là ví đã bị móc túi. Nhưng để yên tâm, Hứa Nhược Đường vẫn đề nghị quay lại tìm một chuyến.

Thi Trác Hi cũng đứng bên cạnh an ủi, nhưng An Điềm mất tiền lòng dạ rối bời, chỉ cảm thấy tự trách sâu sắc.

Ba người quay lại chợ tổng hợp, tìm kỹ dọc theo đường cũ một lượt nhưng không thấy. An Điềm cuối cùng cũng hết hy vọng, trên đường về cả người trầm mặc hẳn.

Số đồ mua ban ngày chỉ đủ để tiếp đãi khách trong ngày mai. Về đến nơi, mọi người biết chuyện mất ví, cửa hàng trưởng lập tức liên hệ tổ chương trình xin thêm kinh phí, nhưng thái độ của tổ chương trình trước sau như một: để mọi người tự nghĩ cách giải quyết.

Cuối cùng cửa hàng trưởng đành họp khẩn cấp để tìm giải pháp. Mọi người chia làm hai ngả: Hàn Hạo Dịch cùng đầu bếp Triệu và những người khác dùng đồ mang theo để đổi vật lấy vật với cư dân lân cận; Hứa Nhược Đường thì đề xuất đi bán nghệ kiếm tiền, An Điềm và Thi Trác Hi vẫn chọn đi cùng cô.

Bán nghệ đầu đường nghe thì vừa mệt lại chẳng kiếm được bao nhiêu, phản ứng đầu tiên của Doãn Minh Châu là hơi kháng cự, nên cô ta chọn đi theo nhóm của cửa hàng trưởng Hàn.

Họp xong, cửa hàng trưởng Hàn tác phong nhanh nhẹn liền dẫn đầu bếp Triệu và Doãn Minh Châu mang đồ ra ngoài đổi vật lấy vật.

An Điềm mượn micro và loa của tổ quay phim, định bụng sẽ hát rong trên đường phố Ý. Chị ta là ca sĩ chuyên nghiệp, lại có chút tiếng tăm quốc tế, với thực lực của mình kiểu gì cũng kiếm được tiền. Còn hai người trẻ kia, một là idol, một là diễn viên, trông chờ vào họ thì thà chị ta tự lực cánh sinh còn hơn.

An Điềm mượn xong thiết bị liền chuẩn bị xuất phát, nhưng quay đầu lại mãi không thấy Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi đâu. Đợi vài phút, càng chờ càng mất kiên nhẫn, nhưng nghĩ lại người làm mất ví là mình, An Điềm đành phải nén cơn bực xuống.

Lúc đó tại một góc khác của nhà hàng, Hứa Nhược Đường nhìn đồng hồ, không chút hoang mang dẫn Thi Trác Hi đến phòng kho.

Nhìn phòng kho phủ đầy bụi, toàn là những đồ vật bỏ đi, Thi Trác Hi trầm ngâm: "Chị Nhược Đường, không phải chị định bán đồ cũ trên đường phố Ý để kiếm tiền đấy chứ?"

Hứa Nhược Đường mỉm cười, vẫy tay gọi cậu, hai người cùng khiêng một vật được bọc kín bằng túi chống bụi màu đen và vali da từ góc tường ra.

Thi Trác Hi thử nhấc lên, không biết là gì nhưng cảm giác rất nặng.

Đây là món nhạc cụ bỏ đi mà Hứa Nhược Đường phát hiện ra lúc dọn dẹp nhà bếp và chuyển đồ vào kho sáng nay. Không ngờ lại có lúc dùng đến nó nhanh như vậy.

Hứa Nhược Đường mở vali, cẩn thận kiểm tra nhạc cụ một lượt, thuận tiện thử âm. May mắn là do được bảo quản tốt nên cả nhạc cụ lẫn âm thanh đều không có vấn đề gì lớn.

Thi Trác Hi đứng bên cạnh ngạc nhiên: "Chị Nhược Đường, chị biết chơi cái này à?"

Hứa Nhược Đường bình tĩnh đóng vali lại, chuẩn bị xuất phát, cười nói: "Chỉ biết chút chút thôi."

Thi Trác Hi mang theo cây đàn violin của mình, hội ngộ cùng An Điềm. Ba người cùng đi đến Quảng trường 9 tháng 4 sầm uất nhất thị trấn Taormina.

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà rực rỡ nhuộm biển Ionia thành một màu vàng cam tráng lệ. Mặt biển phẳng lặng lấp lánh sóng nước, đàn bồ câu trắng chao lượn quanh tháp chuông, nhẹ nhàng lướt qua những ô cửa kính màu của nhà thờ, in xuống từng bóng hình cắt ngang.

Đài phun nước giữa quảng trường tung bọt nước trắng xóa. Người qua lại thong thả tận hưởng khoảng thời gian thư nhàn trước khi màn đêm buông xuống. Ở góc bậc thang, một nghệ sĩ guitar đường phố đang gảy những khúc dân ca Sicily du dương kinh điển.

Hứa Nhược Đường nhìn quanh, ánh mắt sáng ngời. Nơi này quả thực là địa điểm lý tưởng để bán nghệ.

Ba người chọn vị trí biểu diễn bên cạnh đài phun nước. An Điềm bày ra phong thái của một thiên hậu, chỉ đạo Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi giúp mình chỉnh âm thanh, còn mình thì đứng một bên luyện giọng.

Chỉnh xong thiết bị âm thanh cho An Điềm bắt đầu hát, Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi mới bắt tay vào chỉnh nhạc cụ của mình.

Du khách trên quảng trường ngày càng đông, tiếng người ồn ào hòa lẫn với tiếng còi tàu trầm thấp từ cảng cá xa xa. An Điềm hát một bài hit do chính chị sáng tác, thu hút không ít người qua đường dừng chân thưởng thức.

Hát xong bài đầu tiên, An Điềm quay người định bảo hai người trẻ đổi bài cho mình, thì bất ngờ thấy Thi Trác Hi đang cầm cây đàn violin, còn Hứa Nhược Đường đang ngoan ngoãn ngồi trước một cây đàn tranh, dường như đang chờ đợi điều gì.

Cô gái nhỏ mặc chiếc váy dài in hoa phong cách Bohemian, mái tóc xoăn dài mềm mại được búi hờ hững bằng một cây trâm, vài lọn tóc mái rủ xuống bay bay trong gió. Đặc biệt là đôi mắt trong veo sạch sẽ ấy, khi nhìn chị thì cong lên như vầng trăng khuyết, cười tươi rói hỏi: "Chị An, chị muốn hát bài gì? Em với Tiểu Thi đệm nhạc cho chị nhé~"

Thi Trác Hi bên cạnh cũng gật đầu, dường như cũng đang đợi thời cơ để phối hợp với chị.

An Điềm khựng lại, khoảnh khắc này như bị ai đó giáng một đòn mạnh vào đầu. Chị chợt nhận ra mình là một bậc tiền bối lớn tuổi nhất, có thâm niên nhất trong nhóm, lại ích kỷ hẹp hòi đến thế nào trước hai người trẻ tuổi chân thành nhiệt tình này.

Trong phút chốc, cảm giác áy náy, tự trách và hối hận như thủy triều dâng lên trong lòng, suýt nhấn chìm chị.

Thấy An Điềm nhìn chằm chằm mình không nói gì, Hứa Nhược Đường còn tưởng đối phương chê kỹ thuật của mình kém. Dù sao vị thiên hậu làng nhạc này ngay từ lần gặp đầu tiên đã tỏ ra không ưa cô, như thể có thành kiến với cô vậy.

Hứa Nhược Đường tâm thái tốt, không kiêu ngạo cũng không tự ti mở lời: "Chị An, chúng ta có thể thử hợp tác một bài xem sao, nếu hiệu quả không tốt thì chị hát đơn ca cũng được ạ."

An Điềm đương nhiên không có ý đó. Chị thay đổi thái độ lạnh lùng thường ngày với Hứa Nhược Đường, ôn hòa như biến thành một người khác: "Các em có biết chơi bài 'Nữ Nhi Tình' không?"

Bài hát này là ca khúc kinh điển trong phần Nữ Nhi Quốc của phim "Tây Du Ký", cũng từng có bản hòa tấu đàn tranh và violin, rất thích hợp để ba người biểu diễn lúc này.

Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi đồng thanh: "Biết ạ."

Hoàng hôn dần buông, những ngọn đèn đường nơi góc quảng trường lần lượt sáng lên, xung quanh như được bao phủ bởi một vầng sáng màu mật ong.

Người qua lại ngày càng đông. Hứa Nhược Đường đeo móng giả, ngồi ngay ngắn trước đàn tranh chỉnh lại dây đeo đàn. Cô lặng lẽ hít sâu một hơi, tự cổ vũ bản thân.

Cô đúng là từng học đàn tranh vài năm, nhưng đều là học cho vui thời đi học để giết thời gian, chưa từng tham gia cuộc thi chuyên nghiệp nào, cũng chưa từng biểu diễn trước đám đông.

Ở đây đa số là người nước ngoài, trình độ của cô có thể lừa được những người bạn ngoại quốc không rành nghề, nhưng khi chương trình phát sóng, cư dân mạng am hiểu chắc chắn sẽ nhận ra cô chỉ là "mèo quào".

Hứa Nhược Đường vốn còn chút băn khoăn, nhưng nghĩ lại mình ra đây bán nghệ kiếm tiền, kiếm tiền của người nước ngoài, chỉ cần họ chịu bỏ tiền ra là được rồi. Nghĩ vậy, cô trút bỏ được gánh nặng, tâm trạng nhẹ nhõm hẳn.

Hứa Nhược Đường liếc nhìn bản nhạc vừa tìm trên mạng, những ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng lướt trên dây đàn. Tiếng đàn trong trẻo như suối chảy tuôn ra từ những con nhạn, theo gió tan vào ráng chiều.

Thi Trác Hi đứng cách Hứa Nhược Đường ba bước chân. Khi khúc dạo đầu du dương thanh nhã của đàn tranh vang lên, cậu chăm chú nhìn về phía cô gái, không nhanh không chậm nâng cây đàn violin lên hòa nhịp.

Những nốt nhạc vẽ nên từ dây đàn violin phối hợp với giai điệu uyển chuyển của đàn tranh, ăn ý như hai sợi tơ quấn quýt, dệt nên một tác phẩm tuyệt vời.

An Điềm tuy bị sự nhiệt tình chân thành của hai người trẻ làm cảm động, nhưng cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào thực lực của họ. Thế nhưng khi nghe giai điệu du dương động lòng người vang lên bên tai, tim chị đập mạnh, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chị.

An Điềm làm âm nhạc rất chuyên nghiệp, nghe ra được trình độ của Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi, chỉ là do chị tự cao tự đại nên lúc trước đã coi thường hai người trẻ tuổi.

Khúc dạo đầu "Nữ Nhi Tình" vừa vang lên, sự kết hợp tuyệt diệu giữa đàn tranh và violin khiến những người bán hàng rong hay người đi đường trên quảng trường lục tục dừng lại, hướng mắt về phía cô gái và chàng trai đang biểu diễn.

Người xem vây quanh ngày càng đông. Có một giây phút, An Điềm thậm chí còn hoài nghi liệu tiếng hát của mình thêm vào có làm hỏng màn trình diễn này, trở thành vẽ rắn thêm chân hay không.

Không kịp suy nghĩ nhiều, An Điềm cầm lấy micro, vô cùng mượt mà bắt vào nhạc đệm và bắt đầu biểu diễn.

"Uyên ương song thê điệp song phi, mãn viên xuân sắc nhạ nhân túy. Tiểu nhiên vấn thánh tăng, nữ nhi mỹ bất mỹ, Nữ nhi mỹ bất mỹ......"

(Uyên ương cùng ngủ, bướm cùng bay, sắc xuân đầy vườn làm người say. Lặng lẽ hỏi thánh tăng, nữ nhi có đẹp không, Nữ nhi có đẹp không......)

Dưới màn đêm xanh thẫm, An Điềm đứng ở vị trí trung tâm, giọng hát hồn hậu trong trẻo, tựa như ánh trăng xuyên qua tầng mây, khiến cả ca khúc bỗng trở nên có sức nặng.

Hứa Nhược Đường ban đầu tuy hơi gượng tay, nhưng dần dần cũng nhập tâm vào cảnh đẹp ý vui. Thần sắc cô tươi tắn và chuyên chú, ánh sáng hắt lên khuôn mặt tinh xảo diễm lệ, từng cái nhíu mày nụ cười đều linh động hút hồn.

Đám đông vây xem bất giác tạo thành một vòng tròn lớn. Không ít người bắt đầu lấy điện thoại ra chụp ảnh quay phim ba người, cũng có người cầm tiền giấy hoặc tiền xu bỏ vào hộp đàn tranh dưới chân Hứa Nhược Đường. Người tặng tiền ngày càng nhiều.

Trong đám đông dường như có người nhận ra họ, điên cuồng hét lên như những chú sóc chuột:

"A a a a tôi thế mà lại gặp Hứa Nhược Đường ở nơi đất khách quê người! Còn cả An Điềm và cậu idol tên gì ấy nhỉ!!!"

"Hứa Nhược Đường đẹp xuất sắc! Không ngờ ở ngoài đời cô ấy còn đẹp hơn trên màn ảnh! Vừa gầy vừa cao, mặt cũng nhỏ xíu à!"

"Đời này được nghe An Điềm hát trên đường phố Ý, đúng là nằm mơ cũng không dám mơ lớn thế!"

"Trước giờ sao không nghe nói Hứa Nhược Đường biết chơi đàn tranh nhỉ? Đại minh tinh đều đa tài đa nghệ thế sao?"

"......"

Một khúc kết thúc, tiếng vỗ tay xung quanh vang dội như sóng triều. Ba người rèn sắt khi còn nóng, biểu diễn liên tiếp vài bài nữa. Trong lúc đó An Điềm còn không quên dặn dò tổ quay phim để mắt kỹ đến số tiền thưởng của người qua đường, tuyệt đối đừng để bị trộm lần nữa.

Hơn một tiếng sau, nhóm của cửa hàng trưởng Hàn Hạo Dịch vừa đổi vật xong trở về nhà hàng ăn cơm, nhưng mãi không thấy nhóm ba người An Điềm đâu. Hỏi tổ quay phim mới biết họ vẫn đang bán nghệ ở quảng trường, bận đến giờ vẫn chưa ăn tối.

Nghe vậy, cửa hàng trưởng Hàn và đầu bếp Triệu vội vàng làm sandwich và sữa nóng, rồi dẫn Doãn Minh Châu chạy tới đó hỗ trợ.

Trên đường đi, trong lòng Doãn Minh Châu đã mường tượng ra cảnh Hứa Nhược Đường chật vật thế nào. Bàn về bán nghệ, đó là việc của những nghệ sĩ chuyên môn như An Điềm và Thi Trác Hi, còn Hứa Nhược Đường là diễn viên, đến đó chỉ làm nền cho người ta, càng khiến An Điềm thêm ghét bỏ mà thôi.

Nghĩ đến đây, Doãn Minh Châu ra vẻ quan tâm đồng đội, nhẹ nhàng nói: "Không biết nhóm chị An Điềm có thuận lợi không nữa, chỉ có chị ấy và anh Thi là biết hát chuyên nghiệp, lại chưa ăn tối, chắc là mệt lắm nhỉ?"

Cửa hàng trưởng Hàn nhìn đồng hồ, gật đầu: "Họ không kiếm được tiền cũng không sao, chúng ta là một tập thể mà."

"Cùng lắm thì sáng mai chúng ta dậy sớm ra biển bắt cá, bán cá cũng kiếm được tiền."

Đầu bếp Triệu cũng cười an ủi: "Đúng vậy, tệ nhất thì chúng ta vẫn còn tiền trợ cấp của nhà tài trợ mà."

Tổ chương trình không thể trơ mắt nhìn nhà hàng của họ chưa khai trương đã đóng cửa được.

Vì tổ quay phim không thông báo tình hình nên ba người nhất trí cho rằng kế hoạch bán nghệ của nhóm An Điềm không thành công.

Khi nhóm cửa hàng trưởng Hàn đến Quảng trường, từ xa đã thấy một đám đông đen kịt vây kín khu vực đài phun nước.

Họ đang thắc mắc không biết có chuyện gì thì đi được vài bước, một giọng hát nội lực, quen thuộc và êm tai xé toạc bầu trời đêm, truyền đến từ giữa đám đông ồn ào.

Mắt đầu bếp Triệu sáng rực lên: "Mọi người nghe kìa! Là giọng chị An!"

Thấy cảnh tượng này, cửa hàng trưởng Hàn lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng dẫn đầu bếp Triệu và Doãn Minh Châu len qua, mấy nhân viên quay phim cũng bám sát phía sau.

Giữa đám đông, An Điềm đã hát liền mấy bài kinh điển. Nhìn số tiền mặt và tiền xu trong thùng ngày càng nhiều, chị càng hát càng hăng, chẳng thấy mệt chút nào.

An Điềm ngàn vạn lần không ngờ, lần đầu hợp tác với Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi lại thuận lợi đến thế.

Lần gần nhất chị hát sảng khoái như vậy đã là chuyện của buổi hòa nhạc cuối cùng nhiều năm về trước.

Trong tiếng reo hò phấn khích của mọi người xung quanh, Thi Trác Hi từ từ hạ cây đàn violin xuống, quay đầu nhìn về phía Hứa Nhược Đường cách đó không xa.

Cô gái xõa mái tóc dài, quay lưng về phía cậu, đang vẫy tay chào những người hâm mộ nhận ra cô trong đám đông. Ánh trăng bàng bạc hòa cùng ánh đèn đường vàng ấm áp rọi xuống bóng dáng mảnh mai uyển chuyển ấy, phác họa chiếc cổ thiên nga trắng ngần, tà váy trắng dưới chân trải rộng như sóng biển.

Bầu trời đêm và biển Ionia cùng một màu xanh Klein, Hứa Nhược Đường đứng giữa khung cảnh ấy, tĩnh lặng như một bức tranh mỹ nhân.

Ánh mắt Thi Trác Hi lặng lẽ dừng lại, khoảnh khắc đó Hứa Nhược Đường dường như đang tỏa sáng, rực rỡ và hút hồn, khiến người ta nhìn vào là không thể dời mắt.

Chào hỏi fan xong, Hứa Nhược Đường cười tươi quay lại, vừa khéo bắt gặp ánh mắt Thi Trác Hi đang bình tĩnh nhìn mình.

Nụ cười trên môi Hứa Nhược Đường càng thêm rạng rỡ, đáy mắt như có ngàn sao lấp lánh. Cô đứng dậy bước thẳng về phía Thi Trác Hi, ung dung hào phóng đưa tay ra.

Thi Trác Hi hiểu ý, cũng cười đưa tay ra, hai người ăn ý đập tay vào nhau.

Cách đó không xa, An Điềm cũng thu micro lại, đi về phía Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi, chân thành dành cho hai người trẻ tuổi một cái ôm thật chặt, thay cho lời xin lỗi về sự thất lễ trước đó của mình.

Nhóm cửa hàng trưởng Hàn chật vật len qua đám đông vây xem, đập vào mắt đầu tiên là cảnh An Điềm, Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi đang ôm nhau ăn mừng bên đài phun nước.

Doãn Minh Châu vốn chuẩn bị sẵn tâm thế xem kịch hay, tầm mắt lướt qua vai cửa hàng trưởng Hàn, cũng chứng kiến cảnh tượng này.

Đặc biệt khi thấy An Điềm cười tươi ôm lấy Hứa Nhược Đường một lần nữa, nụ cười trên môi cô ta đông cứng lại, ý cười trong đáy mắt tan biến sạch sẽ.