Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 72: Sinh nhật vui vẻ

Nghe người đàn ông trước mặt dịu dàng đòi hỏi danh phận với vẻ nghiêm túc chưa từng có, hơi thở Hứa Nhược Đường khẽ ngưng lại, trái tim cũng mềm nhũn theo.

Cô vốn tưởng mình chưa chuẩn bị sẵn sàng để công khai quan hệ, nhưng khi Hoắc Kỳ Sâm chủ động nhắc đến, lòng cô lại dao động.

Phòng khách sạn rộng lớn yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều của hai người. Bóng dáng một cao một thấp ôm nhau in trên cửa sổ sát đất sạch sẽ. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn rực rỡ, cảnh đêm phồn hoa náo nhiệt của cả thành phố thu hết vào đáy mắt.

Im lặng một lát, không thấy Hoắc phu nhân trả lời, Hoắc Kỳ Sâm cho rằng vợ chưa suy nghĩ kỹ nên cũng không ép buộc nữa. Mãi cho đến giây tiếp theo, trong lòng vang lên giọng nói dịu dàng êm ái của người phụ nữ: "Được thôi."

Cô nói: "Em đồng ý với anh."

Nghe vậy, tim Hoắc Kỳ Sâm bất chợt lỡ nửa nhịp.

Hứa Nhược Đường ngẩng đầu cười khanh khách. Ánh đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu khúc xạ ra ánh sáng rực rỡ dịu dàng, rơi vào đáy mắt đen láy của cô, như có dải ngân hà lấp lánh đang trôi trong đó.

"Chồng ơi, lúc nãy ăn sinh nhật, em đã ước hai điều."

Hàng mi dài cong vút của cô khẽ chớp, bên môi tràn ra ý cười: "Anh có muốn biết là gì không?"

Hoắc Kỳ Sâm hơi cúi đầu, đôi mắt đen thẫm nhìn cô chăm chú. Ánh mắt dừng lại trên đôi môi đỏ mọng đang mấp máy của Hoắc phu nhân, anh vô thức nuốt xuống cảm giác ngứa ngáy nơi cổ họng, trầm giọng hỏi: "...... Nói ra có mất linh không?"

Hứa Nhược Đường bĩu môi, chẳng thèm để ý: "Mấy cái cớ đó chỉ để lừa trẻ con thôi."

Hoắc Kỳ Sâm: "Em nói đi, anh nghe đây."

Mắt Hứa Nhược Đường sáng lấp lánh, nụ cười bên môi càng đậm: "Điều ước thứ nhất, hy vọng rating Trường An Kinh Mộng sẽ bùng nổ."

Đến điều ước thứ hai, Hứa Nhược Đường lại úp mở, vẻ mặt tinh nghịch đáng yêu như một cô bé.

Cô ngoắc ngón tay với người đàn ông trước mặt, ra hiệu cho anh cúi thấp đầu xuống, ghé sát vào cô hơn một chút.

Ánh mắt Hoắc Kỳ Sâm dịu dàng, đáy mắt đen thẫm chứa đựng biết bao cảm xúc khó tả và niềm vui sướng. Anh ngoan ngoãn cúi người, ghé đầu lại gần, tai áp sát vào môi Hoắc phu nhân.

Hứa Nhược Đường hắng giọng, cười híp mắt nói: "Hy vọng sinh nhật mỗi năm, anh đều sẽ ở bên cạnh em."

"Chúng ta phải cùng nhau sống lâu trăm tuổi."

Hoắc Kỳ Sâm: "......"

Hơi thở ấm áp của người phụ nữ quẩn quanh bên tai anh, như chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua làn da, hơi ngưa ngứa.

Hình như đây là lần đầu tiên, điều ước sinh nhật của Hoắc phu nhân có anh.

Hơi thở Hoắc Kỳ Sâm trở nên nặng nề. Trái tim trong lồng ngực như được ngâm trong dòng nước ấm áp bồng bềnh, đập mạnh liên hồi trong khoảnh khắc, vừa chua xót vừa căng tức.

Nói đến điều ước sinh nhật, chính Hứa Nhược Đường cũng bị sự lãng mạn của mình làm cho cảm động. Cô ngẩng đầu cười nhìn anh, đôi mắt hạnh trong veo sáng ngời: "Chồng ơi, anh bảo xem, điều ước sinh nhật của em có thành hiện thực không..."

Cô còn chưa nói hết câu, người đàn ông trước mặt đã một tay ôm eo cô siết chặt vào lòng mình, môi mỏng bá đạo hôn lên đôi môi đang lải nhải của cô, cạy mở hàm răng, hôn dữ dội hơn cả lúc nãy.

Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả vào mặt cô ở cự ly gần. Xúc cảm quen thuộc trên môi vừa ám muội ướt át, lại khiến người ta không thể kháng cự. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.

Hứa Nhược Đường cảm thấy cơ thể mình đang mềm nhũn từng chút một, cánh tay mảnh khảnh theo bản năng vòng qua cổ Hoắc Kỳ Sâm.

Hai người hôn nhau một đường, quần áo vương vãi lung tung trên sàn. Khi cơ thể lún sâu vào chiếc giường lớn trắng tinh mềm mại, mái tóc đen dài của Hứa Nhược Đường xõa tung, làn da dưới ánh đèn trắng đến lóa mắt.

Hoắc Kỳ Sâm hơi cong người, đôi môi mỏng gầy như đang vẽ lại từng đường nét, cẩn trọng, trân trọng như báu vật, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt diễm lệ, chóp mũi nhỏ nhắn của vợ, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hơi chu ra của cô, dịu dàng và lưu luyến l**m láp, quấn lấy đầu lưỡi cô m*t mát.

Màn đêm yên tĩnh khuếch đại mọi giác quan. Bên tai tràn ngập tiếng th* d*c nóng bỏng và tiếng m** l*** d** d**. Ngực Hứa Nhược Đường phập phồng lên xuống, ý thức và suy nghĩ dần trôi xa, cho đến khi vành tai nhạy cảm lại cảm nhận được xúc cảm mềm mại kia.

"Điều ước sinh nhật của em nhất định sẽ thành hiện thực."

Giọng Hoắc Kỳ Sâm trầm thấp, âm cuối chứa đựng sự dịu dàng vụn vỡ lặng lẽ tan vào bóng đêm, nghe mà ngứa ran trong tim: "Cho đến ngày biến thành ông lão bà lão, anh cũng sẽ ở bên cạnh em."

......

Xa cách hơn một tháng, cuối cùng hai vợ chồng cũng được trải nghiệm cảm giác "tiểu biệt thắng tân hôn".

Dù đêm dài đằng đẵng nhưng thời gian bên nhau luôn ngắn ngủi. Vì vậy mỗi phút mỗi giây trong đêm, hai người đều dính chặt lấy nhau. Do hôm sau Hứa Nhược Đường còn phải đến phim trường quay phim nên Hoắc Kỳ Sâm chỉ đành kìm chế, nhưng lần nào cũng làm đến tận cùng, trọn vẹn.

Sáng hôm sau thức dậy, Hứa Nhược Đường ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ, Hoắc Kỳ Sâm lại thần thanh khí sảng, kiên nhẫn tỉ mỉ mặc quần áo cho vợ, sau đó hai người cùng dùng bữa sáng.

Biết Hoắc Kỳ Sâm bay chuyến sáng nay, lát nữa ăn sáng xong là phải ra sân bay, Hứa Nhược Đường bĩu môi, dáng vẻ muốn khóc đến nơi, rõ ràng không muốn xa anh nhanh như vậy.

"Nếu nhớ anh thì cứ nói với anh, anh sẽ bay đến thăm em trước." Hoắc Kỳ Sâm giọng điệu nghiêm túc, không hề có chút đùa cợt nào.

Hứa Nhược Đường ngước mắt liếc anh, mím nhẹ môi. Chuyện này đúng là Hoắc Kỳ Sâm có thể làm được. Tuy vui nhưng miệng vẫn lầm bầm: "Thế thì không hay đâu."

"Anh mà ở thời cổ đại chắc chắn là hôn quân cho xem."

Hoắc Kỳ Sâm cười cười: "Thế thì chịu thôi, thế giới của anh nhỏ bé lắm."

"Chứa một mình em là đủ rồi."

Nói rồi, anh cầm khăn giấy bên cạnh, tự nhiên lau vụn bánh mì bên khóe miệng vợ, rồi đưa cốc sữa nóng trong tầm tay qua, dặn Hoắc phu nhân uống khi còn nóng.

Hứa Nhược Đường "vâng" một tiếng, bưng cốc sữa uống từng ngụm nhỏ, dường như uống chậm một chút thì thời gian bên nhau sẽ dài thêm một chút.

Hoắc Kỳ Sâm đứng dậy, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung đen vuông vức, không lớn không nhỏ từ trong vali.

"Tối qua bận quá, chưa kịp nói chúc mừng sinh nhật em."

Nói rồi, Hoắc Kỳ Sâm cười đẩy hộp quà đến trước mặt Hứa Nhược Đường: "Mở ra xem đi, có thích không?"

Nhắc đến tối qua, Hứa Nhược Đường tự nhiên hiểu tại sao lại bận rộn như thế. Bởi vì vừa vào phòng, hai người đã không kìm được lao vào chủ đề chính, còn tâm trí đâu mà lo quà sinh nhật nữa.

Hứa Nhược Đường mở hộp quà, bên trong là một chiếc gài áo hình chim bay ngậm hải đường. Chiếc gài áo nạm đầy kim cương lấp lánh, sang trọng kín đáo lại cực kỳ có thiết kế, sắc hồng lam đan xen rực rỡ khiến người ta lóa mắt.

Hứa Nhược Đường rất thích thiết kế của chiếc gài áo này, nhưng càng nhìn càng thấy quen mắt, như đã gặp ở đâu rồi.

Hoắc Kỳ Sâm cầm lấy gài áo, thong thả cài lên ngực áo cho vợ. Quả nhiên đúng như tưởng tượng của anh, kim cương xứng mỹ nhân, hoàn hảo vô cùng.

Im lặng một lát, trong đầu Hứa Nhược Đường lóe lên một tia sáng, bỗng nhớ ra đã thấy chiếc gài áo này ở đâu.

Một năm trước, trong cuốn catalogue đấu giá của Sotheby's London.

Lúc đó cô bạn thân Dư Chi Nguyệt cứ muốn rủ cô đi London tham dự buổi đấu giá Sotheby's đó, còn gửi cho cô danh sách vật phẩm đấu giá. Dư Chi Nguyệt đã để mắt đến chiếc gài áo kim cương này, còn tự tin tuyên bố nhất định sẽ mua được. Tiếc là lúc đó Hứa Nhược Đường đang bận quay phim, không dứt ra được để đi cùng bạn.

Sau này chuyến đi London kết thúc, Dư Chi Nguyệt còn than vãn với cô là không mua được chiếc gài áo này, nghe nói bị một vị đại gia giấu tên trong nước mua mất với giá hơn 40 triệu tệ.

Không ngờ chiếc gài áo này lại lưu lạc đến tay Hoắc Kỳ Sâm, được anh dùng làm quà sinh nhật tặng cô.

Mà buổi đấu giá đó rõ ràng đã diễn ra từ một năm trước.

Nghĩ đến đây, tim Hứa Nhược Đường đập mạnh một cái. Đôi mắt hạnh trong veo nhìn chằm chằm Hoắc Kỳ Sâm trước mặt, hàng mi khẽ rung.

Cô khẽ hỏi: "Món quà sinh nhật này, có phải anh đã chuẩn bị từ một năm trước rồi không?"

Nghe vậy, đáy mắt Hoắc Kỳ Sâm thoáng qua vẻ bất ngờ, không ngờ vợ đoán trúng phóc. Anh cười gật đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô dịu dàng và chuyên chú: "Thích không?"

Hứa Nhược Đường gật đầu thật mạnh: "Thích."

Hoắc Kỳ Sâm đã sớm quen với việc chuẩn bị quà sinh nhật cho Hứa Nhược Đường trước cả năm. Đa phần là sau khi tặng quà năm thứ nhất xong, anh đã nghĩ ngay đến việc năm sau tặng gì.

Mỗi khi chọn xong quà, anh luôn mong chờ ngày này đến một cách lạ thường. Ít nhất khoảnh khắc nhận quà, hỉ nộ ái ố của Hoắc phu nhân đều liên quan đến anh.

Trước khi chia tay, Hứa Nhược Đường phải đến phim trường quay phim nên không thể tiễn Hoắc Kỳ Sâm ra sân bay. Cô lưu luyến ôm anh hồi lâu, sau đó kiễng chân hôn anh một cái.

Hoắc Kỳ Sâm vốn đang kiểm soát cảm xúc khá tốt, nhưng Hoắc phu nhân chủ động hôn anh, anh lập tức không kìm được nữa, vớt cô vào lòng hôn đến khi môi sưng đỏ mới buông ra.

Hứa Nhược Đường th* d*c để bình ổn hô hấp, đỏ mặt lầm bầm: "Không thể nhẹ nhàng chút à."

Hoắc Kỳ Sâm nhướng mày, khóe môi lười biếng nhếch lên nụ cười, ánh mắt xấu xa: "Tối qua chính em bảo thích anh thô bạo một chút mà."

"......"

Hứa Nhược Đường mím đôi môi sưng đỏ ướt át, hừ một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn anh.

Tối qua cũng không biết là ai cứ nằng nặc đòi chơi trò con số với cô, lúc nhẹ lúc mạnh, giày vò người ta muốn chết, cứ phải dụ dỗ cô nói mấy lời đỏ mặt tía tai mới chịu buông tha.

Chuyến đi này của Hoắc Kỳ Sâm như nạp đầy năng lượng cho Hứa Nhược Đường. Trở lại phim trường, cô lại lao vào công việc.

Mấy ngày sau, Hứa Nhược Đường trang điểm xong, đến phim trường sớm để chuẩn bị cho cảnh quay. Trong lúc mọi việc đang tiến hành đâu vào đấy, không biết có phải ảo giác hay không mà Hứa Nhược Đường cứ thấy nhân viên tại hiện trường, bao gồm cả bạn diễn, thỉnh thoảng lại ném cho cô ánh mắt tò mò dò xét.

Ngay cả đạo diễn khi khen ngợi Hứa Nhược Đường diễn tốt mấy cảnh gần đây cũng nhìn cô đầy ẩn ý, buột miệng cười nói cái gì mà "người gặp việc vui tinh thần sảng khoái", khiến Hứa Nhược Đường nghe xong chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.

Gần đến giờ bấm máy cảnh đầu tiên, Tiểu Chu không biết từ đâu chạy tới, vẻ mặt hoảng loạn vội vàng đưa điện thoại cho Hứa Nhược Đường, thở hổn hển chỉ vào màn hình nói: "Chị Nhược Đường, tình hình không ổn rồi, chị lại lên hot search!"

"......"

Vừa nghe đến hot search, tim Hứa Nhược Đường gần như theo phản xạ thót lên một cái, chắc chắn chẳng có chuyện tốt lành gì.

Quả nhiên, cô chần chừ nhận lấy điện thoại từ tay Tiểu Chu, rũ mắt liếc nhìn. Chỉ thấy trên bảng hot search trang chủ Weibo, dòng chữ đỏ rực đứng đầu bảng:

#Nữ nghệ sĩ X tên ba chữ đêm khuya hẹn hò nam người mẫu bí ẩn, qua đêm tại khách sạn#