Vừa nghe ai kia tiện tay tặng hơn 5 triệu tệ trong phòng livestream, Hứa Nhược Đường vừa vui vừa xót, thầm nghĩ thế này thì phá gia chi tử quá!
Có tiền cũng đâu thể tiêu xài hoang phí thế chứ? Khác gì Tán Tài Đồng Tử đâu?
Nhất là Hoắc Kỳ Sâm tặng cô hơn 5 triệu, còn bị nền tảng livestream cắt phế một nửa, Hứa Nhược Đường cứ nghĩ đến là lại thấy đau lòng.
Đôi mày thanh tú khẽ cau lại, cô lườm anh một cái đầy oán trách, buột miệng nói: "Thầy Hoắc, cứ đà tiêu xài vô độ này của anh, sau này con chúng ta chắc đến sữa bột cũng không có mà ăn mất?"
Lời vừa dứt, chính Hứa Nhược Đường cũng sững sờ.
Phòng bếp rộng lớn im phăng phắc. Hoắc Kỳ Sâm bất ngờ không tiếp lời, ánh mắt trầm tĩnh không rời khỏi khuôn mặt cô, dịu dàng và chuyên chú, như đang nghiền ngẫm câu nói vừa rồi, đáy mắt đen thẫm ẩn hiện ý cười.
Hứa Nhược Đường bị anh nhìn chằm chằm đến nóng cả mặt, hơi ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng, thầm hối hận vì miệng nhanh hơn não.
Hoắc Kỳ Sâm l**m đôi môi khô khốc, giọng nói tràn ra từ cổ họng mang theo sự vui vẻ rõ rệt, trêu chọc cô: "Hoắc phu nhân, nhanh thế đã muốn sinh con cho anh rồi sao?"
Hứa Nhược Đường bĩu môi, lí nhí: "Em, em chỉ thuận miệng nói thôi."
Cô không mấy mặn mà với trẻ con, hơn nữa nhiều nữ nghệ sĩ trong giới sinh con xong nhan sắc xuống cấp trầm trọng, Hứa Nhược Đường chưa muốn sinh con sớm thế, hiện tại trong lòng cô chỉ có sự nghiệp.
Hoắc Kỳ Sâm cười khẽ: "Yên tâm, dù có khổ bản thân anh cũng tuyệt đối không để hai mẹ con em chịu khổ đâu."
Hứa Nhược Đường: "......"
Bữa tối, Hoắc Kỳ Sâm múc cho vợ bát canh gà. Trong lúc trò chuyện, Hứa Nhược Đường chợt nhớ đến cuộc gọi của chị Huyên mấy hôm trước.
Cô gặm mấy miếng sườn xào chua ngọt rồi mới đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn Hoắc Kỳ Sâm ngồi đối diện, nghiêm túc hỏi: "Lời mời biểu diễn đêm giao thừa của đài Quả Táo, anh chắc chắn muốn cùng em lên sân khấu chứ?"
Nhìn hai má phồng lên như chú chuột hamster đang kiếm ăn của vợ, Hoắc Kỳ Sâm rút khăn giấy, cẩn thận lau vết sốt dính trên khóe miệng cô, nhạt giọng hỏi: "Chẳng lẽ em không muốn biểu diễn cùng anh?"
Hứa Nhược Đường theo bản năng gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu, giải thích: "Cũng không phải không muốn, chỉ là lo đến lúc đó blogger lại dắt mũi dư luận lung tung."
Hoắc Kỳ Sâm lười biếng nhếch môi, khuôn mặt tuấn tú bình thản như không: "Có anh ở đây, blogger không dám viết bậy đâu."
Đến ngay cả lúc tin anh kết hôn bí mật bị lộ, ảnh của nhà gái còn chẳng dám tung ra tấm nào cơ mà.
Hứa Nhược Đường gật gật đầu "à" một tiếng: "Em xem kế hoạch rồi, tổ chương trình gửi một danh sách bài hát, bảo chúng ta chọn một bài để song ca."
"Anh có ý tưởng gì không?"
Hoắc Kỳ Sâm: "Em muốn hát bài nào thì chọn bài đó, anh chiều em tất."
Biểu diễn tiết mục gì trong đêm giao thừa với anh không quan trọng, quan trọng là được đón giao thừa cùng Hoắc phu nhân.
Đã nghe cô tất thì Hứa Nhược Đường lập tức quyết định. Danh sách bài hát tổ chương trình đưa ra hầu hết là tình ca song ca triền miên lâm ly, tiết tấu chậm, cần tương tác nhiều. Chỉ có một bài rap giai điệu khá mạnh, cơ hội tương tác giữa người biểu diễn sẽ ít hơn một chút. Ngoài ra còn một lý do nữa, Hứa Nhược Đường không có khiếu âm nhạc lắm, rap lưu loát dễ đọc có thể che giấu khuyết điểm ngũ âm không đầy đủ của cô.
Chọn xong bài, Hứa Nhược Đường trả lời tổ chương trình, ăn tối xong liền kéo Hoắc Kỳ Sâm bắt đầu tập rap.
Hoắc phu nhân miệng nói không muốn biểu diễn cùng anh, nhưng hành động lại tích cực hơn ai hết. Hoắc Kỳ Sâm nhìn thấy hết nhưng không vạch trần, thậm chí còn thích thú phối hợp vô điều kiện.
Bài hát Nhớ Em được phát đi phát lại không ngừng. Hoắc Kỳ Sâm tập theo bản gốc vài lần. Giọng anh trầm ấm vang vọng, khi hạ thấp giọng rap theo nhịp trống dồn dập lại mang một vẻ quyến rũ khó tả.
Hứa Nhược Đường thật lòng khen ngợi chồng mình: "Anh mà không đóng phim nữa thì đi làm ca sĩ đi, đảm bảo cũng thành đỉnh lưu giới âm nhạc cho xem!"
Không đóng phim thì đi hát, đây là khen thật đấy à? Hoắc Kỳ Sâm nhếch môi, cười bất lực: "Hoắc phu nhân, mong anh tốt đẹp chút đi."
Hứa Nhược Đường chớp mắt, cười hì hì: "Kể cũng phải."
Trong quá trình tập luyện, mọi thứ đều nghe theo sự chỉ đạo của Hoắc phu nhân nên hai vợ chồng phối hợp cực kỳ ăn ý.
Hứa Nhược Đường coi điều khiển tivi là micro, nhảy nhót trên ghế sofa, đôi mắt hạnh lấp lánh cười khanh khách nhìn Hoắc Kỳ Sâm, giọng hát ngọt ngào mềm mại vang lên theo giai điệu: "Em vì anh mà mê muội, không thể nào buông bỏ ~"
"Dù thế giới này đầy rẫy ngờ vực, em lại chỉ để ý đến anh, chỉ muốn ở bên anh."
Người phụ nữ trên sofa tay cầm "micro", biểu cảm phong phú, hát đến lắc lư đầu cổ, say sưa trong đó như thể ca thần nhập. Cô mặc bộ đồ ngủ hoạt hình lông xù màu hồng, tuy ấu trĩ nhưng rất đáng yêu. Mái tóc đen dài búi củ tỏi lỏng lẻo, vài sợi tóc con rủ xuống sau tai. Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay để mặt mộc nhưng ngũ quan lại tinh xảo diễm lệ, làn da trắng nõn không tì vết, chẳng khác gì thời học sinh.
Có lẽ không chỉ ngoại hình, mà cả trạng thái tinh thần nữa.
Hoắc phu nhân lúc này tươi tắn hoạt bát, rực rỡ chói mắt, không khác gì nhiều năm trước, chưa từng thay đổi.
Hoắc Kỳ Sâm mím môi, hơi thở vô thức nhẹ đi, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn Hoắc phu nhân trước mặt. Đôi con ngươi đen láy phản chiếu rõ nét bóng dáng thon thả nhẹ nhàng kia, có chút thất thần.
Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, mềm nhũn hoàn toàn.
Hứa Nhược Đường tay cầm "micro", chìm đắm trong màn biểu diễn của mình không thể kiềm chế, nhảy nhót hồi lâu đến toát cả mồ hôi. Ngược lại Hoắc Kỳ Sâm đã bắt đầu lười biếng, chỉ mải nhìn chằm chằm cô, miệng chẳng buồn nhúc nhích.
Bắt gặp ánh mắt anh nhìn mình, ý cười và sự dịu dàng chia đôi, thậm chí còn có chút dung túng và cưng chiều, Hứa Nhược Đường sững lại, tiếng hát dần tắt.
Cô đứng trên sofa, cao hơn Hoắc Kỳ Sâm ngồi trên thảm hơn nửa người. Hai người một cao một thấp, người đàn ông trước mặt khẽ nâng mi mắt, lẳng lặng ngước nhìn cô, ý cười trong đáy mắt càng sâu, dịu dàng hỏi: "Sao không hát tiếp?"
Hứa Nhược Đường liếc anh, ngón tay mân mê chiếc điều khiển trong tay, đôi môi hồng mấp máy: "Cái đó, lúc nhìn em, biểu cảm và ánh mắt anh có thể lạnh lùng nghiêm túc chút được không?"
Hiện tại hai người đang ở nhà nên trạng thái khá thoải mái, anh nhìn cô bằng ánh mắt này cũng chẳng sao, dù gì mị lực của cô cũng khó cưỡng. Nhưng đến hôm biểu diễn, họ phải đối mặt với hàng ngàn hàng vạn khán giả và livestream toàn mạng.
Nếu lúc đó Hoắc Kỳ Sâm vẫn nhìn cô bằng ánh mắt này, thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
"Hơi khó đấy." Giọng điệu Hoắc Kỳ Sâm vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn chút ấm ức: "Ai bảo em là vợ anh."
Hứa Nhược Đường vứt điều khiển trong tay đi, phiền não than "ai nha" một tiếng: "Thế anh còn muốn biểu diễn cùng em không?"
Hoắc Kỳ Sâm ngắn gọn: "Muốn."
"Muốn thì phải luyện nhiều vào." Nói rồi, Hứa Nhược Đường ngoắc ngón tay với người đàn ông trước mặt đầy kiêu ngạo.
Hoắc Kỳ Sâm bước tới hai bước, khoảng cách giữa hai người lập tức được kéo gần.
Hứa Nhược Đường thuận thế đặt hai tay lên vai áo thẳng tắp của anh, hơi cúi đầu, ngắm nghía khuôn mặt đẹp trai không góc chết của chồng mình. Ngón tay không nhịn được chọc chọc vào má anh, nũng nịu nhắc nhở: "Đặc biệt là lúc nhìn em, tuyệt đối không được cười, tốt nhất là xụ mặt xuống."
Hoắc Kỳ Sâm ung dung nhìn cô, điều chỉnh cơ mặt, vô cùng phối hợp: "Thế này á?"
Hứa Nhược Đường nghĩ ngợi, dứt khoát dùng hai tay kéo khóe miệng anh xuống, còn dặn anh không được nhếch lên.
"......"
Khóe miệng nhếch lên chút cũng không được, Hoắc Kỳ Sâm khẽ hít vào một hơi, lần này đúng là hết cách thật.
Khuôn mặt sứ trắng tinh xảo của Hoắc phu nhân ngay gần trong gang tấc, đôi môi hồng cứ đóng mở lải nhải, ngón tay chốc chốc lại chọc má, chốc chốc lại kéo khóe miệng anh. Hoắc Kỳ Sâm chỉ đành ngoan ngoãn phối hợp để cô nghịch ngợm, ánh mắt dần sâu thẳm, yết hầu âm thầm chuyển động lên xuống, trong mắt cũng thêm vài phần ý vị khác.
Im lặng một lát, anh khàn giọng nói: "Vậy em phải bồi anh luyện tập cho tốt vào."
Hứa Nhược Đường hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần, trịnh trọng nói: "Vậy bắt đầu luyện từ việc nhìn nhau đi."
Nói rồi, Hứa Nhược Đường dùng hai tay ôm lấy đầu Hoắc Kỳ Sâm chỉnh cho thẳng, miệng lầm bầm: "Lúc nhìn em, nhất định phải bình tâm tĩnh khí, thanh tâm quả dục."
"Đừng quá chìm đắm vào nhan sắc tuyệt trần của em, càng không được quá để ý đến sức quyến rũ của em, như thế dễ bị thất thần lắm."
"......"
Hoắc Kỳ Sâm nghe rất nghiêm túc, đôi mắt đen thẫm khóa chặt lấy cô không rời. Hơi thở ấm áp của hai người đan xen, vô tình quấn quýt lấy nhau. Trái tim anh bắt đầu đập mạnh không kiểm soát, dường như có thứ gì đó sắp phá đất chui lên.
Anh cứ nhìn chằm chằm Hoắc phu nhân trước mặt một lúc. Hai người nhìn nhau chưa quá năm giây, anh bỗng nhiên hôn mạnh lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của người phụ nữ một cách nồng nhiệt mà im lặng.
Hứa Nhược Đường quá hiểu ánh mắt này của anh, tiếc là khi phản ứng lại thì đã quá muộn.
Mắt cô hơi mở to, hàng mi dài cong vút run rẩy. Lời còn chưa nói hết đã bị Hoắc Kỳ Sâm một tay giữ chặt gáy, khiến môi hai người dán chặt vào nhau hơn, quấn quýt không rời.
Môi răng chạm nhau trong khoảnh khắc, nụ hôn của Hoắc Kỳ Sâm vừa dịu dàng vừa lưu luyến, nhưng động tác lại mang theo sự chiếm hữu và tư thế công thành đoạt đất không thể bỏ qua. Đầu lưỡi linh hoạt quấn lấy Hứa Nhược Đường, từng chút từng chút g*m c*n l**m láp.
Kỹ thuật hôn của Hoắc Kỳ Sâm ngày càng điêu luyện, hôn đến mức Hứa Nhược Đường chỉ vài ba cái đã bắt đầu mềm nhũn chân, đứng không vững. Tay kia của Hoắc Kỳ Sâm đỡ lấy đùi cô, bế bổng cô lên như bế trẻ con, đỡ lấy trọng lượng cơ thể cô.
Hô hấp Hứa Nhược Đường dần trở nên dồn dập, ngực phập phồng lên xuống, bị hôn đến mức dần quên cả việc chính. Mãi cho đến khi đôi môi mềm mại của người đàn ông lưu luyến trượt đến vành tai nóng bừng của cô, hơi thở nhẹ như lông vũ trêu chọc màng nhĩ: "Vợ ơi, đừng nhìn nhau như thế nữa."
Anh dừng lại một chút, giọng nói trầm khàn, tràn ngập hormone nam tính, không chút đùa cợt, xuyên qua màn đêm yên tĩnh nghe rõ mồn một: "Anh sợ anh sẽ không nhịn được, đến lúc đó sẽ hôn em ngay trên sân khấu mất."