Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 39: Để anh sờ thử xem có rõ không

Hứa Nhược Đường bị giam cầm trong vòng tay vững chãi, cô vỗ mạnh vào bờ vai cơ bắp cứng như đá của anh: "Anh tắm trước đi, lát nữa em tắm sau cũng được mà!"

Hoắc Kỳ Sâm như thể điếc không sợ súng, vác nguyên khuôn mặt đẹp trai ngời ngời nhưng lại chẳng làm chuyện của con người: "Không cần, tắm chung."

Hứa Nhược Đường vùng vẫy đôi chân trắng nõn thon dài: "Anh bình tĩnh chút đi, đây là phòng em, em có quyền quyết định."

Hơn nữa ngày mai cô còn phải dậy sớm quay phim, không thể lăn lộn quá lâu, bằng không ngày mai vác hai cái quầng thâm mắt đến phim trường thì lên hình khó coi chết mất.

Hoắc Kỳ Sâm cười khàn khàn: "Được được được, em quyết định."

"Anh tắm giúp em có được không?" Biểu cảm của anh vô cùng ngây thơ vô tội.

Hứa Nhược Đường hừ lạnh, ánh mắt như đã nhìn thấu tâm can anh từ lâu: "Anh muốn làm gì em còn lạ gì nữa?"

Vào đến phòng tắm, Hoắc Kỳ Sâm thả người phụ nữ trong lòng xuống, ngón tay thon dài gạt thẳng cần mở vòi sen. Hứa Nhược Đường chưa kịp chạy, dòng nước từ trên đỉnh đầu đã xối xuống như trút nước, làm ướt đẫm mái tóc, thấm đẫm chiếc áo len dệt kim bó sát màu trắng của cô. Chiếc áo ướt sũng dính chặt vào người, phô bày trọn vẹn những đường cong cơ thể.

Cũng giống như cô, quần áo của Hoắc Kỳ Sâm cũng ướt sũng.

Hứa Nhược Đường đưa tay lau vệt nước trên mặt, nhíu mày nhìn người đàn ông trong làn hơi nước mờ ảo, gằn từng chữ: "Hoắc! Kỳ! Sâm!"

"Quần áo em bị anh làm ướt hết rồi này!"

Dòng nước ấm áp trong veo chảy dọc theo đường xương hàm sắc sảo, trượt qua cần cổ thon dài trắng lạnh và xương quai xanh của anh. Hoắc Kỳ Sâm cười, ôm lấy vòng eo của cô vợ đang lải nhải càu nhàu kéo vào lòng: "Em xem, quần áo em ướt hết rồi."

"Chỉ có thể tắm chung với anh thôi."

"......"

Chiếc áo len dệt kim màu trắng rơi xuống bên chân, ngập trong dòng nước ấm áp đang chảy rào rạt. Trong phòng tắm chật hẹp, tiếng nước chảy không ngừng, nhiệt độ cũng theo đó mà không ngừng tăng lên.

Hứa Nhược Đường ngước mắt, xuyên qua làn hơi nước trắng xóa mông lung, nhìn vào đôi mắt thâm trầm ướt át của người đàn ông. Trước khi nụ hôn quen thuộc rơi xuống, trong đầu cô vẫn còn sót lại một tia lý trí: "Không được hôn cổ."

"Được."

......

Màn đêm đặc quánh, ánh trăng lặng lẽ leo lên đầu cành. Trước kia Hứa Nhược Đường cũng chẳng thấy chuyện này có gì hấp dẫn, chắc là ở lâu với người nào đó nên bị lây, gần mực thì đen, dẫn đến việc mới xa nhau có nửa tháng mà cô đã nhớ nhung không biết bao nhiêu lần.

Hoắc Kỳ Sâm hiếm khi "làm người" một lần, đã hứa không hôn cổ là làm được thật. Biết vợ mình sáng mai còn phải chạy đến phim trường quay chụp, nên thời gian lần này so với trước đây đã rút ngắn hơn một nửa.

Được người nào đó bế ra khỏi phòng tắm, Hứa Nhược Đường trông như mới được vớt từ dưới nước lên, toàn thân vẫn còn ửng hồng ẩm ướt.

Sấy khô tóc cho vợ xong, Hoắc Kỳ Sâm ném máy sấy sang một bên, chui vào trong chăn, vô cùng thỏa mãn ôm người vào lòng.

Hứa Nhược Đường ngáp một cái, xoay người đối mặt với anh, giọng vẫn còn chút khàn khàn: "Anh về sớm một chút đi, đừng ngủ lại chỗ em."

Nghe vậy, trong lòng Hoắc Kỳ Sâm hẫng một nhịp, ánh mắt đầy vẻ tổn thương. Anh cọ cọ vào mái tóc mềm mại bồng bềnh của vợ như một chú chó lớn, giọng điệu đầy tủi thân: "Dùng xong là đuổi anh đi luôn à?"

Chữ "dùng" này nghe có vẻ là lạ, nhưng thực ra thì cũng chẳng sai chút nào.

Hứa Nhược Đường sờ sờ cơ ngực săn chắc của chồng mình, quả thực là thích đến mức không muốn buông tay, nhưng cô vẫn rất có nguyên tắc nói: "Tô Miểu ngày nào cũng đi nhờ xe em đến phim trường, sáng nào cô ấy cũng qua tìm em."

Hoắc Kỳ Sâm rầu rĩ "ồ" một tiếng, vết thương nhỏ trên môi dưới trông vô cùng chói mắt. Anh bắt đầu mặc cả với cô: "Vậy anh đợi em ngủ rồi đi, sẽ không bị ai nhìn thấy đâu."

Hứa Nhược Đường vốn định không đồng ý, nhưng ngặt nỗi người nào đó quá nhiều mưu mô quỷ quyệt, luôn bắt trúng điểm yếu tâm lý của cô: "Hơn nữa, vừa sờ cơ bụng anh vừa ngủ, không thích sao?"

Đương nhiên là thích rồi.

Hứa Nhược Đường l**m đôi môi khô khốc, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, rất không có tiền đồ mà nhượng bộ.

"Vậy nói trước nhé, đợi em ngủ rồi anh phải đi đấy."

"Được, anh hứa với em." Hoắc Kỳ Sâm thỏa mãn cúi đầu, lại không kìm được hôn cô một cái: "Ngoan, ôm một lát thôi."

"......"

Hứa Nhược Đường rúc vào lòng anh, ngửi thấy mùi sữa tắm trên người anh, giống hệt mùi hương thanh mát dễ chịu trên người mình. Mùi hương ấy như có tác dụng thôi miên, vờn quanh chóp mũi khiến người ta vô cùng an tâm, cơn buồn ngủ dần kéo đến.

Trong không gian yên tĩnh thanh bình, giọng nói trầm thấp gợi cảm của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, quanh quẩn trong căn phòng rộng lớn: "Dạo này em còn tập yoga không?"

Hứa Nhược Đường lim dim mắt, không chút phòng bị đáp lời anh một cách lơ đễnh: "Có chứ, trước khi ngủ em có tập một lúc, sắp có rãnh lưng rồi đấy."

"Thật sao?"

Hoắc Kỳ Sâm nhướng mày: "Để anh sờ thử xem, có rõ không."

Hứa Nhược Đường: "???"

Rốt cuộc là ai đã nói chỉ ôm một lát, đợi cô ngủ rồi sẽ đi??

Hoắc Kỳ Sâm mặt dày đã quen, Hứa Nhược Đường túm chặt chăn che bụng, cảnh giác lùi về phía sau. Cú lùi này suýt chút nữa khiến cô ngã xuống giường, may mà người nào đó tay mắt lanh lẹ vớt cô trở lại.

Mười phút không thể miêu tả trôi qua, khiến người ta xấu hổ đến muốn hét lên. Cơ thể Hứa Nhược Đường run rẩy, cô tung một cước đá thẳng vào người đàn ông trước mặt.

"Bịch" một tiếng, Hoắc Kỳ Sâm từ trên giường ngã mạnh xuống tấm thảm dày, đầu suýt chút nữa đập vào tủ đầu giường.

Hứa Nhược Đường mặt đỏ bừng, vùi cái đầu xù xù vào gối, chẳng còn tâm trạng đâu mà quan tâm xem người nào đó có bị va đập gì không. Tay cô lần mò trong chăn, kéo chiếc váy ngủ đã bị đẩy lên tận trên cao xuống lại vị trí cũ.

Cô cứ thế lẳng lặng nhìn trần nhà, đôi mắt màu hổ phách long lanh ngấn nước, đuôi mắt vẫn còn ửng hồng ẩm ướt.

Đến khi hô hấp bình ổn trở lại, người đàn ông bị đá xuống giường lại bò lên. Ánh đèn vàng mờ ảo trong phòng phác họa nên những đường nét khuôn mặt góc cạnh, tinh xảo như được điêu khắc của anh. Hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng khiến gương mặt anh vô cùng lập thể. Đôi môi mỏng hơi nhếch lên, vương chút vệt nước ám muội, trông vô cùng rõ ràng dưới ánh đèn.

Anh ta còn dám trèo lên giường cô!

Hứa Nhược Đường càng nghĩ càng giận, xấu hổ đến mức sắp khóc, vớ lấy cái gối bên cạnh ném thẳng vào người anh: "Hoắc Kỳ Sâm! Anh đúng là tên đại b**n th**!"

Hoắc Kỳ Sâm không né không tránh, mặc kệ bà xã đấm đá túi bụi. Như để hưởng ứng câu "đại b**n th**" của cô, anh lười biếng nhếch môi cười, đầu lưỡi l**m qua khóe miệng, nhìn về phía tay phải của mình.

Ngón tay anh rất đẹp, trắng lạnh thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ. Lúc này, trên đó lại dính chút vệt nước không tên, loang loáng ánh nước.

Chất lỏng đó rất giống thứ ở khóe miệng anh, cùng một loại.

Hứa Nhược Đường ngây người nhìn động tác của anh, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng vừa rồi. Cô là người rõ nhất bàn tay đó đã làm gì, cả khuôn mặt nóng bừng như sắp bốc khói, lại không nhịn được muốn đá anh thêm cái nữa: "Mau đi rửa tay đi!"

Hoắc Kỳ Sâm nhìn cô thật sâu, ung dung xuống giường, giọng điệu lười biếng, vẫn thiếu đánh như mọi khi: "Đây là đồ của em mà, sao lại còn xấu hổ thế."

"A a a a!!!"

"Làm ơn anh đừng nói nữa!!!"

Hứa Nhược Đường nhắm nghiền mắt, hai tay bịt chặt tai, bật chế độ "chuột chũi la hét". Tại sao Hoắc Kỳ Sâm không bị câm chứ?

Giá mà anh ta không biết nói thì tốt biết mấy!

Chẳng bao lâu sau, tiếng nước chảy rào rào vang lên bên tai. Hứa Nhược Đường mím chặt môi, cuộn tròn trong chăn, trái tim đập thình thịch liên hồi, cứ cảm thấy trên da thịt vẫn còn vương lại hơi ấm của anh.

Hứa Nhược Đường bực bội trở mình, cuốn hết chăn về phía mình như một đứa trẻ tiểu học, không định chia cho Hoắc Kỳ Sâm tí nào.

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên rất lâu, không cần đoán cũng biết người nào đó đang làm gì. Hứa Nhược Đường thấy phiền, vùi mặt vào trong chăn. Tiếng nước chảy bên tai như một khúc hát ru, khiến cơn buồn ngủ ập đến. Chẳng đợi tiếng nước ngừng hẳn, cô đã chìm vào giấc ngủ say.

Khi Hoắc Kỳ Sâm quay lại, người trên giường đã ngủ đến bất tỉnh nhân sự, chăn quấn kín mít, như sợ bị ai cướp mất vậy.

Kéo hai cái không được, Hoắc Kỳ Sâm không nhịn được cười, đành bất lực dừng lại vì sợ mình làm mạnh quá sẽ đánh thức người vừa mới vất vả lắm mới ngủ được.

Hoắc Kỳ Sâm mặc quần áo chỉnh tề, yên lặng ngồi đó một lúc. Thấy thời gian không còn sớm nữa, anh mới cúi đầu hôn nhẹ lên trán Hứa Nhược Đường, rón rén đóng cửa rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nhược Đường cùng Tô Miểu đến phim trường.

Khi nhìn thấy Tưởng Mạn Ni đã ngồi sẵn trong phòng hóa trang từ sớm, cả hai đều ngỡ như mặt trời mọc đằng Tây. Phải biết rằng Tưởng Mạn Ni vốn nổi danh là người hay đến đoàn phim muộn nhất, nghe nói nếu chưa ngủ đủ giấc cô ta còn mắc chứng gắt ngủ rất nặng, hôm nay đến sớm thế này đúng là chuyện lạ đầu tiên.

Thấy Hứa Nhược Đường và Tô Miểu đi vào, vẻ lạnh lẽo trong mắt Tưởng Mạn Ni chẳng thèm che giấu, ném thẳng về phía Hứa Nhược Đường một cái lườm sắc lẹm. Ngược lại, ánh mắt Hứa Nhược Đường từ đầu đến cuối chẳng hề dừng lại trên người cô ta, căn bản là không để tâm.

Tưởng Mạn Ni vừa hóa trang xong liền rời đi ngay, trông dáng vẻ vô cùng vội vàng như thể đi gặp ai đó quan trọng.

Cô ta vừa khuất bóng, Tô Miểu đã không nhịn được mà bắt đầu tám chuyện: "Chị Nhược Đường, chị đoán xem tại sao hôm nay chị Tưởng lại tích cực thế?"

Hứa Nhược Đường vừa thay xong bộ sườn xám, đang ngồi trước gương chỉnh lại mái tóc: "Vì sao vậy?"

Tô Miểu hạ thấp giọng: "Bởi vì hôm nay vị tiền bối 'máu mặt' kia sẽ đến đấy."

Tưởng Mạn Ni quả thực đã viết rõ bốn chữ "trông mặt bắt hình dong" lên thẳng mặt mình.

Hứa Nhược Đường nghe vậy thì nhướng mày, lòng thầm tò mò. Nghĩ đến bữa tiệc tối qua cuối cùng lại kết thúc trong dang dở, cô hỏi: "Vị tiền bối máu mặt đó rốt cuộc là ai thế?"

Tô Miểu đang định nói ra cái tên đó thì bên ngoài phòng hóa trang vang lên tiếng của nhân viên công tác, thông báo mọi người tập hợp tại phim trường. Nghe bảo đó là ý của đạo diễn Triệu, muốn chào đón thành viên mới gia nhập đoàn phim.

Tô Miểu vỗ vỗ vai Hứa Nhược Đường, mắt lấp lánh vẻ hưng phấn, cười hắc hắc: "Sắp được gặp vị tiền bối đó rồi, đến lúc đó chị sẽ biết ngay thôi!"

Hai người cùng nhau đi về phía phim trường. Trong đầu Hứa Nhược Đường bắt đầu nhảy số liên tục, cô lục tìm danh sách những đại ca tuyến một có độ nhận diện cao, lại phù hợp với hình tượng nam thứ trong "Sương Hoa", từ những gương mặt mạnh mẽ, bụi bặm cho đến ông chồng quốc dân, trong đầu cô đã hiện ra vài cái tên tiềm năng.

Vừa bước tới gần phim trường, trong khi Hứa Nhược Đường vẫn đang mải hình dung về một nam tử hán thô ráp thì Tô Miểu bên cạnh như nhìn thấy thứ gì đó, kích động đến mức túm chặt lấy cánh tay cô mà lắc mạnh: "Chị Nhược Đường nhìn kìa! Vị tiền bối quan trọng đó đang đứng ở đằng kia kìa!"

Hứa Nhược Đường nương theo tiếng gọi mà ngước mắt lên. Trong tầm nhìn của cô, đứng cạnh đạo diễn Triệu là một dáng người cao lớn, đĩnh bạt.

Người đàn ông có thân hình thon dài như trúc, khoác trên mình bộ quân phục màu xanh lục đậm được cắt may hoàn hảo. Chiếc quần đồng phục được sơ vin gọn gàng trong đôi ủng quân đội màu đen. Thiết kế ôm sát tinh tế làm nổi bật những đường cong sắc sảo, phô diễn trọn vẹn tỷ lệ cơ thể vàng: vai rộng, chân dài, eo thon.

Giữa những mảng sáng tối đan xen, ánh mắt Hứa Nhược Đường men theo đôi ủng đen chậm rãi dời lên trên, lướt qua đôi chân dài thẳng tắp ưu việt, và cuối cùng, tầm mắt cô như bị đóng đinh tại chỗ, đứng khựng lại trên gương mặt thanh tú tuấn dật của người đàn ông đó.

Anh đứng đó, khí chất thanh cao như ngọc, hơi rũ mi mắt nghe đạo diễn Triệu nói chuyện. Dưới ánh nắng sớm ấm áp, mặt mày anh toát lên vẻ thanh lãnh lười biếng, ngũ quan tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, vừa thâm trầm lại vừa góc cạnh.

Hứa Nhược Đường sững sờ, hơi thở dường như cũng đình trệ trong giây lát.