Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 28: Huấn luyện cún

Lúc bấy giờ, Hoắc Kỳ Sâm đang ở thành phố C cách xa ngàn dặm. Sau khi hoàn tất lịch trình tuyên truyền phim, anh cùng hơn mười thành viên trong đoàn phim dùng bữa.

Tổng đạo diễn nâng ly rượu, hào hứng thao thao bất tuyệt, chân thành mời Hoắc Kỳ Sâm tham gia dự án tiếp theo mà ông đang ấp ủ.

Hoắc Kỳ Sâm khách sáo chạm ly với đạo diễn, khóe miệng khẽ nhếch, giọng nhàn nhạt đáp: "Cảm ơn đạo diễn Viên đã ưu ái, nhưng sắp tới tôi muốn dành thời gian cho gia đình nên tạm thời chưa cân nhắc đến công việc."

Hiếm khi thấy một nghệ sĩ trẻ ưu tú đang ở đỉnh cao sự nghiệp lại coi trọng gia đình đến thế, đạo diễn Viên gật đầu tán thưởng, hết lời khen ngợi Hoắc Kỳ Sâm là người có trách nhiệm và biết chăm lo cho tổ ấm.

Trong lúc mọi người đang trò chuyện phiếm, chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng sáng lên. Hoắc Kỳ Sâm rũ mắt xuống, nhìn thấy cái tên gợi nhớ quen thuộc, anh không chút do dự cầm điện thoại lên xem.

Ngay sau đó, đôi mắt đen láy thâm trầm của anh rõ ràng khựng lại hai giây.

Anh nhanh chóng tắt màn hình, không để bất kỳ ai xung quanh chú ý tới.

Chỉ liếc qua một cái, nhưng bức ảnh Hứa Nhược Đường gửi đến như một dấu triện nung đỏ, in sâu vào tâm trí Hoắc Kỳ Sâm.

Trong ảnh, người phụ nữ chỉ mặc một bộ bikini hai mảnh màu đen mỏng manh đầy gợi cảm. Mái tóc xoăn dài màu nâu lạnh được búi lên, để lộ chiếc cổ thiên nga thon dài trắng ngần. Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp bị hơi nước hun đúc trở nên kiều diễm ướt át, đôi má ửng hồng rạng rỡ như được thoa phấn.

Cả người Hứa Nhược Đường ngâm trong bể nước nóng ấm áp, tấm lưng trần trắng nõn nà cùng đường cong phập phồng trước ngực ẩn hiện trong làn hơi nước lãng đãng như mây khói.

Đáng nói nhất là ánh mắt nhìn vào ống kính vừa cao ngạo lại vừa thanh thuần, quyến rũ người khác mà chẳng hề hay biết.

Hoắc Kỳ Sâm khẽ mím môi mỏng, lòng bàn tay bất giác siết chặt chiếc điện thoại. Tai nghe mọi người xung quanh chuyện trò vui vẻ, nhưng trong đầu anh lúc này chỉ toàn hình ảnh Hoắc phu nhân không biết đang tắm suối nước nóng ở phương nào.

Bộ đồ bơi đó trước đây chưa từng thấy cô mặc, những dấu răng và dấu hôn trên người cô dường như đã nhạt hơn đêm hôm đó một chút, cũng chẳng biết ai là người chụp bức ảnh kia cho cô...

Gương mặt góc cạnh của Hoắc Kỳ Sâm không lộ ra biểu cảm thừa thãi nào, nhưng đại não lại hoạt động không ngừng nghỉ, suy nghĩ toàn những vấn đề lung tung rối loạn, ngay cả hơi thở cũng trở nên nóng rực.

Ngay lúc anh đang xuất thần, bên tai truyền đến tiếng gọi của một nhà sản xuất nọ: "Thầy Hoắc, thầy Hoắc?"

Tiếng gọi cắt ngang dòng suy nghĩ đang rối bời của Hoắc Kỳ Sâm, anh ngước mắt lên theo tiếng gọi mới phát hiện những người đang ngồi đều đang mỉm cười nhìn về phía mình.

Đạo diễn Viên ngồi bên cạnh nhận ra Hoắc Kỳ Sâm đang lơ đãng, ôn tồn nói: "Nhà sản xuất Trương đang hỏi cậu có hứng thú nhận show giải trí không, lịch trình có thể hoàn toàn sắp xếp dựa theo thời gian của cậu."

Gần đây chương trình "Mỹ Vị Hoàn Du Ký" đang rất hot, nghe nói nhờ sự tham gia của Hoắc Kỳ Sâm mà rating của đài Táo tăng vọt, thu hút các nhà quảng cáo và phí tài trợ gấp mấy lần các năm trước, đủ thấy sức ảnh hưởng của anh lớn đến mức nào.

Hoắc Kỳ Sâm mỉm cười, gần như không chút do dự nhẹ nhàng từ chối khéo. Anh vẫn luôn quan niệm diễn viên chuyên nghiệp nên giữ khoảng cách với các chương trình giải trí, sở dĩ tham gia "Hoàn Du Ký" cũng là chuyện bất đắc dĩ, hoàn toàn không phải vì để kiếm nhiệt độ.

Thấy Hoắc Ảnh đế từ chối dứt khoát như vậy, nhà sản xuất Trương cũng không tiện nhắc lại nữa.

Cùng lúc đó, tại trang viên nhà họ Dư.

Hứa Nhược Đường mở to mắt nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu mà mãi không thấy Hoắc Kỳ Sâm hồi âm, nhất thời không biết rốt cuộc người nào đó đã xem hay chưa.

"Yên tâm đi, bức ảnh gợi cảm như vậy, Hoắc Kỳ Sâm nhìn thấy chắc chắn sẽ tâm thần rạo rực." Dư Chi Nguyệt cười lười biếng, vẻ mặt như nắm chắc mọi chuyện trong tay: "Anh ta không trả lời cậu, nói không chừng là đang giả vờ lạnh lùng đấy."

Có lý, Hứa Nhược Đường đăm chiêu gật đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên màn hình, tiếp tục nhắn tin cho "AI b**n th**" nào đó.

Bữa tiệc kết thúc, Hoắc Kỳ Sâm lên xe trở về khách sạn, vừa ngồi xuống thì màn hình điện thoại lại sáng lên.

Nhìn thấy cái tên gợi nhớ, ánh mắt Hoắc Kỳ Sâm bỗng chốc dịu lại, khóe miệng cong lên rõ rệt.

Tiểu ma vương: "Thầy Hoắc, muốn mở khóa thêm nhiều ảnh chân dung suối nước nóng phiên bản giới hạn của tiên nữ không?"

Đôi mắt đen láy của Hoắc Kỳ Sâm dán chặt vào khung chat, ngọn lửa khô nóng vừa bị kìm nén trong bữa tiệc lại bùng lên từ bụng dưới.

Anh mím chặt môi, gửi đi một chữ: "Muốn."

Cuối cùng cũng đợi được người nào đó trả lời, Hứa Nhược Đường như cá cắn câu, vẻ mặt diễm lệ thoáng qua nét hưng phấn, cười tủm tỉm gõ chữ: "Muốn xem cũng được, nhưng anh phải nghe lời em [Cún con ngoan ngoãn] [Xoa đầu]"

Nhìn tin nhắn vợ gửi tới, Hoắc Kỳ Sâm nhàn nhạt nhướng mày, đại khái đã đoán được lúc này bà xã đang ở cùng ai.

Anh chậm rãi nhếch môi: "Được, em nói đi."

Không ngờ người nào đó lại đồng ý nhanh như vậy, Hứa Nhược Đường lập tức có cảm giác sảng khoái như đang nắm quyền sinh sát, sắp cưỡi lên đầu Hoắc Kỳ Sâm, bèn gửi trước một bức ảnh qua.

Chưa đợi được ảnh bikini của vợ, Hoắc Kỳ Sâm đã nhận được một cái meme trước:

"[Anh sẽ là chú chó quân khuyển xuất sắc nhất.jpg]" Hình ảnh là một chú chó chăn cừu Đức đang thè lưỡi.

"......"

Hoắc Kỳ Sâm khẽ hừ một tiếng, đây là coi anh là chó để huấn luyện đấy à?

Không đời nào có chuyện đó.

Nghĩ đến ba ngày ba đêm không ngủ không nghỉ kia, Hứa Nhược Đường nhắm mắt lại cũng như nghe thấy tiếng th* d*c của ai đó bên tai, cùng cảm giác tê dại khi đôi môi nóng rực lướt trên da thịt.

Hứa Nhược Đường nảy sinh ý định trêu chọc, ấn giữ nút ghi âm, cố ý bóp giọng, nũng nịu nói: "Thầy Hoắc, em muốn nghe anh thở gấp hai tiếng ~"

Giọng người phụ nữ mềm nhũn như bông, ngọt ngào đến mức có thể kéo thành sợi. Hoắc Kỳ Sâm ngày thường rất ít khi nghe thấy đại minh tinh Hứa nói chuyện với anh bằng giọng điệu ẽo ợt, làm bộ làm tịch thế này.

Trong công việc, anh đã từng tiếp xúc với không ít nữ nghệ sĩ như vậy, trước đây nghe chỉ thấy phiền, giờ nghe vợ mình nói, trong đầu lại chỉ có ba từ: Thật đáng yêu, thật êm tai, thật thích.

Hai ngày trước ở nhà, không biết là ai bịt tai lại, sống chết không chịu nghe, giờ lại chủ động bảo anh thở gấp, quả nhiên anh không ở bên cạnh, Hoắc phu nhân to gan lớn mật hẳn lên.

Ông xã AI phiên bản b**n th**: "Kiểu thở gấp nào?"

Hứa Nhược Đường bĩu môi, chẳng lẽ thở gấp còn phân loại sao? Anh rõ ràng là giả vờ hồ đồ.

"Là kiểu lúc ở trên giường ấy ~"

Ông xã AI phiên bản b**n th**: "Anh đang ở trên xe, lát nữa về khách sạn thở cho em nghe."

Hứa Nhược Đường cười hì hì: "Không được, phải ngay bây giờ."

"Nếu anh không thở, em sẽ xóa ảnh ngay bây giờ, không cho anh xem nữa."

Hoắc Kỳ Sâm phóng to bức ảnh bikini lên, ngắm nghía kỹ càng rồi lưu lại.

Hoắc phu nhân giỏi thật, còn biết uy h**p nữa cơ.

Khổ nỗi anh bị bắt thóp đúng chỗ hiểm, chính là muốn mở khóa những bức ảnh bikini chưa từng thấy kia.

Hoắc Kỳ Sâm ngước mắt nhìn tài xế và trợ lý ngồi hàng ghế trước, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, xe vừa đến khách sạn, đang từ từ đi xuống hầm để xe.

Đợi xe dừng hẳn, Hoắc Kỳ Sâm trầm giọng dặn dò tài xế và trợ lý xuống xe trước, ra cửa thang máy đợi anh.

Cửa xe đóng lại, trong xe chỉ còn một mình Hoắc Kỳ Sâm, lúc này anh mới ấn giữ phím ghi âm, đôi môi mỏng ghé sát điện thoại, giọng nói trầm thấp đầy từ tính chậm rãi lướt qua yết hầu đang đè nén, tràn ra từ đôi môi hé mở.

Hai phút trôi qua chưa thấy Hoắc Kỳ Sâm trả lời, Hứa Nhược Đường tưởng người này đã rút lui có trật tự, dù sao trong xe còn có người khác, bắt ảnh đế Hoắc thở gấp trước mặt người ngoài quả thực có chút làm khó.

Thật nhạt nhẽo, cô còn muốn tiếp tục trêu anh nữa cơ.

Đang nghĩ ngợi thì màn hình điện thoại đột nhiên hiện lên một tin nhắn thoại từ "Ông xã Ai phiên bản b**n th**".

Dài tận 15 giây, Hứa Nhược Đường sững sờ, vô thức mím môi, sau đó bấm vào tin nhắn thoại, áp sát điện thoại vào tai.

"A.... Ưm... Hừ...."

Giọng nam khàn khàn gợi cảm mang theo chất giọng trầm thấp đặc trưng, qua điện thoại truyền vào tai Hứa Nhược Đường rõ mồn một.

Vãi chưởng, anh làm thật à.

Không biết là do nhiệt độ suối nước nóng quá cao hay bị giọng nói của Hoắc Kỳ Sâm k*ch th*ch, Hứa Nhược Đường nóng đến mức chóp mũi lấm tấm mồ hôi, tim đập thình thịch như sấm đánh.

Hoắc Kỳ Sâm vừa th* d*c, tay Hứa Nhược Đường run lên suýt làm rơi điện thoại xuống bể nước.

Chiếc điện thoại trắng sắp bị anh làm cho "vàng" khè rồi!

Hứa Nhược Đường xấu hổ cắn chặt môi dưới, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhưng người đàn ông đầu dây bên kia vẫn không chịu buông tha, tiếp tục gửi tin nhắn thoại: "Thế nào? Hoắc phu nhân còn hài lòng không?"

"......"

Hoắc Kỳ Sâm nhếch môi cười khẽ: "Anh làm rồi đấy, gửi ảnh đi."

Gửi tin nhắn xong, Hoắc Kỳ Sâm mở cửa xuống xe, bất ngờ đụng phải trợ lý Tiểu Lý đang đứng ngay ngoài cửa xe.

Trên mặt trợ lý Lý thoáng qua vẻ hoảng loạn, vội vàng cúi đầu: "Sếp, tôi không nghe thấy gì hết!"

"Áo khoác tôi để quên trên xe, tôi quay lại lấy áo khoác."

"......"

Nhìn trợ lý nhanh chóng mở cửa xe, lấy áo khoác rồi chạy biến về phía thang máy như chạy loạn, Hoắc Kỳ Sâm mấp máy môi, muốn nói lại thôi.

Phản ứng này của cậu ta thực sự khiến người ta khó tin là vừa rồi cậu ta không nghe thấy gì.

Nhưng nghe thấy hay không đối với Hoắc Kỳ Sâm cũng chẳng quan trọng, đây chỉ là thú vui vợ chồng thôi mà, đợi Tiểu Lý có bạn gái hoặc vợ, tự khắc sẽ hiểu.

Tiểu Lý chạy thục mạng đến cửa thang máy, há miệng th* d*c, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực!

Vừa rồi chắc chắn là cậu ta hồn lìa khỏi xác, gặp ác mộng thôi! Cậu ta thế mà lại nghe thấy tiếng th* d*c quỷ dị phát ra từ trong xe!

Sếp nhà mình trước giờ luôn cao lãnh đạm mạc, lười biếng tùy hứng, ngày thường ở bên ngoài càng là bộ dáng thanh tâm quả dục, vô dục vô cầu, phụ nữ chớ gần, sao có thể đột nhiên thở gấp trong xe chứ?

Lại còn là kiểu thở gấp có chút sắc... tình nữa...

Trợ lý Lý nhắm mắt lại, thầm niệm trong lòng: Chắc chắn là mình nghe nhầm!

Lúc này Hứa Nhược Đường đang ngâm mình trong suối nước nóng, rõ ràng cảm thấy giọng điệu của ai kia quá lẳng lơ, tiếng nào tiếng nấy đều tràn ngập ý vị quyến rũ, nhưng cô vẫn không nhịn được, ma xui quỷ khiến nghe lại lần nữa.

Sau đó lặng lẽ gửi một bức ảnh bikini mới qua.

Hoắc Kỳ Sâm đi thang máy cùng trợ lý, nhận được ảnh vợ gửi, khóe miệng cong lên mãi không hạ xuống được.

Hứa Nhược Đường nghĩ ngợi, cảm thấy thế này vẫn chưa đủ đô, hình như chẳng làm khó được ai kia chút nào, cô nảy ra ý tưởng, tiếp tục gõ chữ:

"Em muốn anh vừa thở gấp, vừa khen em [Mèo con chống nạnh.jpg]"

"Với thầy Hoắc mà nói, chắc chuyện này chẳng khó chút nào đâu nhỉ ~"

"Anh là chú cún ngoan nhất thế giới.jpg"

Nhìn tin nhắn hiện lên trong khung chat, yêu cầu ngày càng quá đáng, Hoắc Kỳ Sâm nhướng mày, ý cười trong mắt không giảm, khóe miệng lười biếng cong lên.

Đại minh tinh Hứa đây là coi anh là chó để huấn luyện thật rồi.

Trợ lý Lý đi theo sau Hoắc Kỳ Sâm, thỉnh thoảng lén liếc nhìn sếp nhà mình, đặc biệt khi thấy nụ cười trên mặt sếp, trong đầu lại văng vẳng tiếng th* d*c vừa rồi.

Quỷ dị, quá quỷ dị.

Tạm biệt trợ lý, Hoắc Kỳ Sâm trở về phòng, việc đầu tiên là cầm điện thoại ấn nút ghi âm, đôi môi mỏng ghé sát vào micro điện thoại đóng mở, từng chữ lướt qua yết hầu như được bọc một lớp cát sỏi, không nhanh không chậm, từ tốn nói: "Công chúa đại nhân xinh đẹp, lương thiện, ưu nhã, cao quý và quyến rũ của anh."

"Anh nguyện vĩnh viễn làm chú cún trung thành nhất của em ~"