Thi Trác Hi ngẩn người, nhìn đôi môi người đàn ông trước mặt mấp máy, cứ tưởng mình đang bị ảo giác.
Anh đang nói cái gì vậy? Vào phòng ngủ của vợ mình??
Trong đầu tự động tua lại câu nói của Hoắc Kỳ Sâm một lần, Thi Trác Hi kinh ngạc đến mức chiếc hộp trên tay suýt rơi xuống chân, lắp ba lắp bắp nói không nên lời: "Không phải, ý thầy là... thầy và chị Nhược Đường..."
"Là vợ chồng."
Sau khi xác định cậu nhóc trước mặt không gây bất kỳ mối đe dọa nào với mình, Hoắc Kỳ Sâm vốn cũng có ấn tượng khá tốt với Thi Trác Hi, anh khẽ gật đầu, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa ý cười rất nhạt, cực kỳ kiên nhẫn hỏi: "Còn muốn hỏi gì nữa không?"
"......"
Thi Trác Hi chậm chạp lắc đầu, vẻ mặt vẫn như bị sét đánh, cậu không thể dùng ngôn từ nào để diễn tả sự kinh ngạc trong lòng mình lúc này.
Hóa ra mọi sự khác thường đều bắt nguồn từ việc Hoắc Kỳ Sâm và Hứa Nhược Đường là vợ chồng hàng thật giá thật.
Một người là thần tượng cậu ngưỡng mộ bấy lâu, một người là cô gái khiến cậu rung động. Tối qua cậu còn hẹn Hứa Nhược Đường đi ngắm sao, suýt chút nữa đã tỏ tình với cô, suýt chút nữa trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người ta!
Tâm trạng Thi Trác Hi ngổn ngang trăm mối, vừa buồn bực vừa phức tạp, nhưng cậu vẫn chủ động xin lỗi Hoắc Kỳ Sâm vì đã hiểu lầm anh là tên b**n th** muốn dùng quy tắc ngầm với nữ nghệ sĩ.
"Xin lỗi thầy Hoắc, là em đã hiểu lầm thầy."
Thi Trác Hi cúi đầu nghiêm túc xin lỗi, còn chưa đợi Hoắc Kỳ Sâm đáp lại, lúc này trong một căn phòng nào đó của nhà hàng Trung Hoa, các nhân viên tổ quay phim đang ngồi trước màn hình giám sát nghe trộm được màn này đều kinh ngạc cắn tay, bùng nổ những tiếng hét như sấm dậy!
Kể từ khi chương trình phát sóng đến nay, màn kịch tính và drama nhất lịch sử thế mà lại bị camera của họ quay được!
Hôm qua thì Ảnh đế Hoắc tự bộc bạch đã kết hôn, tối đến lại quay được cảnh anh vào phòng Hứa Nhược Đường, biết được hai người là vợ chồng, giờ lại chứng kiến màn đối chất Tu La tràng giữa Thi Trác Hi và Ảnh đế Hoắc.
Hết cú sốc này đến cú sốc khác, quả thực đang thử thách khả năng chịu đựng của trái tim họ, thực tế còn đặc sắc hơn cả phim truyền hình!
Những hình ảnh chấn động này mà được phát sóng, chương trình của họ chắc chắn sẽ hot chưa từng thấy! Bất kỳ một đoạn video ngắn nào cũng đủ sức kích nổ hot search, làm sập cả Weibo.
"A a a a! Tiểu Thi dũng cảm quá! Tiếc là dỗi sai người, phen này có khi nào từ fan only biến thành anti fan không đây?"
"Sao tôi cứ có cảm giác hai người họ coi nhau là tình địch thế nhỉ?"
"Với cả giác quan thứ sáu mách bảo tôi Tiểu Thi có ý với em gái Đường nên mới ra mặt vì tình yêu, còn Ảnh đế Hoắc tuyên bố chủ quyền ngầu quá xá!"
"Nằm mơ cũng không ngờ Ảnh đế Hoắc và em gái Đường lại là vợ chồng, cái này mà phát sóng thì tiền thưởng cuối năm của chúng ta ấm rồi!"
Các nhân viên trước màn hình giám sát nhao nhao bàn tán, nhưng kích động thì kích động, mọi người nhanh chóng bình tĩnh lại và bắt đầu đau lòng khôn xiết. Vì có thỏa thuận bảo mật với Ảnh đế Hoắc, phàm là nội dung liên quan đến đời tư của anh thì đều không được phát sóng.
Không được phát sóng!
Trong nhà hàng Trung Hoa, mọi người phân công nhau làm việc, rất nhanh đã trang trí xong nơi tổ chức tiệc sinh nhật. Sau khi mọi công tác chuẩn bị hoàn tất, cửa hàng trưởng Hàn thấy vẫn còn sớm nên sau bữa trưa đã họp mọi người lại, thanh toán tiền công ngày hôm trước cho từng người.
Còn hơn 6 tiếng nữa bữa tiệc mới bắt đầu, hơn nữa Hoắc Kỳ Sâm tối nay 8 giờ sẽ bay về nước, cửa hàng trưởng Hàn đặc biệt cho mọi người nghỉ 3 tiếng, tổ chức đi chơi chung để cảm nhận phong tục tập quán địa phương của thị trấn Taormina.
Hứa Nhược Đường trong lòng vui như mở hội, đây là lần đầu tiên kể từ khi ghi hình cô được đi chơi mà không mang theo bất kỳ mục đích công việc nào.
Mọi người rủ nhau đến di tích nhà hát Hy Lạp, từ đó có thể nhìn xuống biển Địa Trung Hải và ngắm nhìn ngọn núi lửa Etna hùng vĩ. Trên đường về, họ ghé qua trung tâm thị trấn, trên phố đi bộ đâu đâu cũng thấy những cửa hàng mang đậm bản sắc, lãng mạn và đầy phong cách.
Hứa Nhược Đường vốn có "cái đầu mua sắm", bình thường nhìn thấy đồ mình thích là quẹt thẻ không chớp mắt, giờ nhìn thấy những món đồ thiết kế độc đáo trong tiệm này, món nào cô cũng muốn rinh về.
Tiếc là tổ chương trình không cho dùng tiền riêng, mà tiền lương trong túi lại quá ít ỏi, số lượng đồ mua được có hạn. Hứa Nhược Đường chọn đi chọn lại, cuối cùng đành đau lòng chọn một món.
Mọi người lục tục ra khỏi cửa hàng, ngoại trừ người quay phim đi theo, không ai để ý Hoắc Kỳ Sâm đi cuối hàng lại quay người vòng trở lại cửa hàng trang sức vừa rồi.
Anh quay phim mừng rơn, vội vác máy quay đi theo, liền nghe thấy người đàn ông cao lớn nói với chủ cửa hàng bằng một tràng tiếng Ý trôi chảy: "Những món đồ cô gái vừa rồi chọn, gói hết lại cho tôi."
Dưới ống kính, ngũ quan Hoắc Kỳ Sâm tinh tế, góc cạnh rõ ràng, đẹp trai không góc chết 360 độ. Đặc biệt là khi nói tiếng Ý và trả tiền, từng cử chỉ đều toát lên sức hút khó tả. Nhiếp ảnh gia ghi lại cảnh này, sau đó thò đầu ra sau máy quay, ánh mắt tràn đầy mong đợi hỏi: "Thầy Hoắc, đoạn này lát nữa có được phát sóng không ạ?"
Sức hút của người đàn ông trưởng thành đã kết hôn, đoạn này mà lên sóng, fan chắc chắn sẽ mê mệt đến hú hét ầm ĩ!
Hoắc Kỳ Sâm nhận lấy cái túi xách siêu to từ tay nhân viên, nói cảm ơn, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía ống kính. Với khuôn mặt đẹp trai như ngọc, anh mỉm cười ôn hòa, vô tình buông bốn chữ: "Đương nhiên là không."
Anh quay phim: "......"
Ra khỏi cửa hàng, Hoắc Kỳ Sâm giao đồ đã gói ghém cho nhân viên đi theo cất lên xe. Dọc đường đi, Hứa Nhược Đường cứ lượn lờ ngắm nghía, còn Hoắc Kỳ Sâm thì lẽo đẽo theo sau vợ không ngừng mua mua mua, trả tiền dứt khoát, không chút do dự.
Anh quay phim muốn quay lại không dám quay nữa, chỉ có thể thầm cảm thán, tư liệu biên tập tốt thế này lại chỉ có thể một mình mình xem, thật quá đáng tiếc!
Cả nhóm vừa đi vừa nghỉ, vừa dạo phố vừa chụp ảnh. Cửa hàng trưởng Hàn với tư cách là người giàu nhất nhóm đã hào phóng mời mọi người uống cà phê. Trong lúc chờ đợi, mọi người ngồi xuống ghế bên ngoài quán.
Gần đó còn mấy cửa hàng đẹp và thú vị chưa kịp ghé, nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, Hứa Nhược Đường lại chạy đi xem. Trên đường, cô gặp một tiệm bánh ngọt trang trí rất đáng yêu, bán đủ loại kem.
Nhìn những cây kem đầy màu sắc và tạo hình hấp dẫn trong tủ đông, mắt Hứa Nhược Đường sáng rực lên, chân không bước nổi nữa, lặng lẽ nuốt nước miếng.
Cô hỏi nhân viên, một cây kem giá 3 Euro, nhưng cô không thể ăn mảnh bỏ mặc các bạn khác được, mà mua cho cả nhóm thì tiền trong túi hoàn toàn không đủ.
Vậy rốt cuộc là mua hay không mua đây? Hứa Nhược Đường cau mày rối rắm, chỉ biết nuốt nước miếng liên tục.
Khi Hoắc Kỳ Sâm đến nơi, liếc mắt liền thấy bóng dáng mảnh khảnh quen thuộc.
Người phụ nữ với mái tóc dài uốn xoăn như rong biển tết lỏng lẻo, mặc chiếc váy dài cổ yếm xẻ sâu màu xanh đậm tôn lên vóc dáng thướt tha quyến rũ. Hoắc phu nhân hơi cúi đầu, mắt lom lom nhìn đủ loại kem trong tủ lạnh, len lén nuốt nước miếng, biểu cảm thèm thuồng muốn rớt cả mắt.
Gió biển buổi chiều lay động dải lụa đen trắng trên tóc cô, tựa như cô gái trong tranh sơn dầu bỗng cử động.
Hoắc Kỳ Sâm nhìn sang, ánh mắt thâm trầm vô tình trở nên dịu dàng. Không biết tại sao, nhìn thấy cảnh tượng này, một góc nào đó trong trái tim anh cũng mềm nhũn.
Nghĩ đến việc nếu mời mọi người ăn kem thì kiểu gì cũng phải mời cả Doãn Minh Châu, Hứa Nhược Đường bỗng nhiên hết rối rắm.
Không mua nữa, Doãn Minh Châu đừng hòng chiếm hời của cô!
Đang định đứng dậy quay về thì trên đầu bỗng vang lên giọng nam trầm ấm lười biếng, êm tai vô cùng:
"Muốn ăn vị nào? Anh mời."
Câu nói này như tiếng trời, Hứa Nhược Đường ngẩn người, ngẩng đầu lên bắt gặp ngay đôi mắt đen láy trong veo của người đàn ông.
Bốn mắt nhìn nhau, nhìn thấy Hoắc Kỳ Sâm trước mặt, niềm vui sướng trong đầu Hứa Nhược Đường tan biến trong nháy mắt. Cô vội vàng đứng nghiêm chỉnh, lịch sự từ chối khéo: "Cảm ơn thầy Hoắc, em không muốn ăn lắm, không cần thầy tốn kém đâu ạ."
Nghe vậy, Hoắc Kỳ Sâm liếc nhìn cô đầy ẩn ý: Ái chà, còn làm bộ làm tịch nữa cơ đấy.
Hoắc Kỳ Sâm coi như không nghe thấy, liền dùng tiếng Ý lưu loát bảo nhân viên lấy tám vị kem khác nhau.
Cây kem đầu tiên là vị sô cô la mix dâu tây, Hoắc Kỳ Sâm nhận lấy, đưa ngay cho Hứa Nhược Đường.
"A, cảm ơn thầy Hoắc, thầy tốt quá!"
Thịnh tình không thể chối từ, Hứa Nhược Đường chỉ đành tỏ vẻ ngại ngùng nhận lấy, nhưng trong lòng thì đang gào thét: Là vị sô cô la mix dâu tây cô thích nhất đấy! Hoắc Kỳ Sâm muôn năm!
Nhưng vừa rồi cô nghe thấy Hoắc Kỳ Sâm bảo nhân viên lấy 8 cái.
Hứa Nhược Đường khẽ nhắc: "Thầy Hoắc, thầy đếm nhầm rồi à, không phải 8 cái đâu." Tính cả anh, nhóm họ chỉ có 7 người.
"Không nhầm đâu."
Hoắc Kỳ Sâm nhận lấy hai cây kem mới làm xong, đưa cho người quay phim của anh và của Hoắc phu nhân, hai anh quay phim rối rít cảm ơn.
Anh nói: "Năm cái còn lại lát nữa mọi người qua lấy sau."
Hứa Nhược Đường "À" một tiếng, lại hỏi: "Thầy Hoắc, vậy thầy không ăn sao?"
Người phụ nữ trước mặt vừa l**m kem từng chút một, vừa dùng đôi mắt hạnh đen láy tròn xoe nhìn anh, một câu "thầy Hoắc", hai câu "thầy Hoắc", ra vẻ không thân thiết lắm với anh, hoàn toàn coi anh như bậc tiền bối.
Hoắc Kỳ Sâm rũ mi, ánh mắt dừng lại ở khóe miệng dính kem của Hoắc phu nhân, tôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng, lấp lánh ánh nước.
Anh bất động thanh sắc mím môi, yết hầu hơi ngứa, nhàn nhạt nói: "Anh không thích ăn đồ lạnh."
Người này không thích ăn đồ lạnh sao? Từ bao giờ mà kén chọn thế?
Hứa Nhược Đường ngờ vực liếc anh một cái rồi không hỏi thêm nữa. Phải biết tên này ở nhà tắm nước lạnh suốt, giờ lại giở chứng sợ lạnh.
Hoắc Kỳ Sâm lấy điện thoại ra, nhắn tin vào nhóm bảo mọi người rảnh thì qua lấy kem, tiện thể chia sẻ vị trí cửa hàng.
Được ăn món kem mình hằng mong nhớ, Hứa Nhược Đường vui vẻ lắc lư cái đầu. Lúc này trong mắt cô, Hoắc Kỳ Sâm quả thực là thiên thần.
Không ngờ động tác lắc lư nhỏ của cô đều lọt vào mắt người bên cạnh. Khóe miệng Hoắc Kỳ Sâm nhếch lên một độ cong rất nhỏ khó phát hiện, bỗng nhiên cũng muốn nếm thử xem cây kem trong tay Hoắc phu nhân rốt cuộc ngon đến mức nào.
Trên đường về quán cà phê, Hứa Nhược Đường nhanh chóng xử lý xong cây kem sắp tan chảy trong tay. Đang định mở ô che nắng thì giây tiếp theo, bàn tay với những khớp xương rõ ràng của người đàn ông nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, không nói một lời kéo cô vào một con hẻm nhỏ lát đá vắng vẻ bên cạnh.
Hứa Nhược Đường ngơ ngác bị lôi đi, khẽ kêu lên: "Ấy ấy... Thầy Hoắc đi nhầm rồi, không phải đường này!"
Một câu "thầy Hoắc", hai câu "thầy Hoắc", nhưng điều Hoắc Kỳ Sâm muốn nghe nhất bây giờ là cô gọi anh một tiếng "ông xã".
Người đàn ông đi trước bước rất nhanh, rất gấp. Kỳ lạ là hai anh quay phim phía sau cũng chẳng đuổi theo.
Giữa ban ngày ban mặt mà con hẻm này lại chẳng có một bóng người. Hứa Nhược Đường luống cuống đi theo anh, không hiểu sao tim đập nhanh không kiểm soát, lờ mờ dự cảm được ai kia muốn làm gì, nhưng lại không dám chắc chắn, dù sao đây cũng là ban ngày ban mặt mà.
Thực tế chứng minh, ai đó quá mức ngông cuồng, trong mắt căn bản không có khái niệm ngày hay đêm. Hoắc Kỳ Sâm đi vào tận cùng bên trong con hẻm, một tay mở chiếc ô che nắng tự động, đồng thời ép cô vào tường. Không có bất kỳ sự dạo đầu hay do dự nào, anh nôn nóng hôn lên đôi môi đang hé mở vì kinh ngạc của cô, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập không kìm nén được.
Giữa ban ngày ban mặt, Hoắc Kỳ Sâm điên rồi sao?!
Hứa Nhược Đường sợ đến mức trợn tròn mắt. Tên này đột nhiên hôn cô thì thôi đi, thế mà còn vươn đầu lưỡi l**m cắn môi cô, cứ như đang l**m kem vậy.
Môi răng chạm nhau trong khoảnh khắc, Hoắc Kỳ Sâm cảm nhận được sự mềm mại và mát lạnh từ đôi môi của vợ, vị dâu tây ngọt thanh pha lẫn chút đắng nhẹ của sô cô la, ngọt ngào y như anh tưởng tượng.
Lần đầu tiên táo bạo như vậy, những ngón tay buông thõng bên người Hứa Nhược Đường hơi co lại, căng thẳng đến mức toàn thân run rẩy. Nhưng trong đầu cô lại nảy sinh suy nghĩ kỳ quái: k*ch th*ch quá, gây nghiện quá, Hoắc Kỳ Sâm còn hư hỏng hơn cô tưởng tượng.
Hai người dán chặt vào nhau, môi lưỡi quấn quýt, tiếng th* d*c ngày càng nặng nề. Hứa Nhược Đường bị hôn đến nhũn cả tay chân, vị ngọt của kem còn sót lại trong miệng lúc này đã biến mất sạch sẽ, bị ai đó dùng đầu lưỡi cướp sạch sành sanh.
Hoắc Kỳ Sâm một tay ôm trọn vòng eo thon nhỏ của vợ, tay kia che ô trên đầu hai người. Tán ô màu đen che khuất nửa thân trên của họ, cũng che đi cảnh tượng kiều diễm dưới ánh mặt trời rực rỡ này.
Hai người không ai phát hiện ra, ở đầu kia con hẻm không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người.
Doãn Minh Châu cầm máy ảnh tình cờ đi dạo gần đó. Khi nhìn thấy hai bóng người dán chặt vào nhau dưới tán ô trong con hẻm nhỏ, cô ta đoán ngay ra đối phương đang làm gì, còn tưởng hai người dưới ô là một đôi tình nhân đang trong thời kỳ mặn nồng.
Nhưng khi cô ta tò mò nhìn kỹ lại lần thứ hai thì mới kinh ngạc phát hiện: Chiếc ô này quen mắt quá, trang phục của hai người kia cũng quen mắt quá.
Cô ta trợn tròn mắt nhìn xuống, đây chẳng phải là Hoắc Kỳ Sâm và Hứa Nhược Đường sao?!
Hai người này léng phéng với nhau từ bao giờ vậy? Cư nhiên dám ôm hôn nhau giữa chốn công cộng, coi trời bằng vung!
Chứng kiến cảnh tượng này, tim Doãn Minh Châu đập thình thịch. Cô ta gần như không chút do dự giơ máy ảnh lên, chụp liên tiếp vài bức ảnh của hai người cách đó không xa.
Những lời mắng chửi Hứa Nhược Đường trên mạng quả nhiên không sai chút nào. Hoắc Kỳ Sâm đã tự nhận đã kết hôn, Hứa Nhược Đường đây là làm tiểu tam quen thói rồi sao?
Nếu mẹ cô biết đứa con gái lớn mà bà luôn mong nhớ lại có đức hạnh như thế này, không biết có tức điên lên không?
Nghĩ đến đây, Doãn Minh Châu đắc ý cất máy ảnh, đáy mắt lóe lên tia tàn nhẫn.
...
Kết thúc nụ hôn, Hoắc Kỳ Sâm từ từ điều chỉnh nhịp thở, tay kia vỗ nhẹ lưng vợ giúp cô thuận khí. Giọng anh khàn khàn nhưng dịu dàng vang lên: "Vừa rồi rõ ràng muốn ăn, tại sao lại từ chối anh."
Hứa Nhược Đường vén lọn tóc mái hơi rối bên má, đôi môi mấp máy hơi sưng, ửng hồng như quả cà chua chín mọng: "Tránh hiềm nghi hiểu không hả?"
Hôn cũng hôn rồi, giờ này còn nghĩ đến chuyện tránh hiềm nghi?
Hoắc Kỳ Sâm nhướng mày, khóe miệng gợi lên nụ cười vui vẻ đẹp mắt: "Lại đây, anh nói cho em nghe một bí mật."
Hứa Nhược Đường chớp mắt, ngoan ngoãn ghé đầu lại gần. Người đàn ông trước mặt cúi người, đôi môi mỏng dán vào vành tai ửng hồng của cô, chậm rãi nói: "Thực ra tổ chương trình đã biết quan hệ của chúng ta rồi."
"!!!"
Đồng tử Hứa Nhược Đường chấn động dữ dội, vội vàng truy hỏi: "Vậy còn các khách mời khác thì sao?"
Hoắc Kỳ Sâm mỉm cười: "Chắc chỉ có mỗi Thi Trác Hi biết thôi."
"Đã bảo không công khai mà, lần này em chắc chắn lại bị mắng lên hot search cho xem!" Hứa Nhược Đường cuống đến mức sắp dậm chân bình bịch.
Weibo của Hoắc Kỳ Sâm có hơn 80 triệu fan, còn rất nhiều fan only cực đoan. Nếu biết cô là chị dâu, Hứa Nhược Đường đã tưởng tượng ra cảnh mình bị mắng xối xả, người người đòi đánh rồi.
Vẻ hoảng loạn và sợ hãi trên mặt Hoắc phu nhân không hề giả tạo chút nào, cuống quýt như kiến bò trên chảo nóng. Hoắc Kỳ Sâm không ngờ phản ứng của vợ lại lớn đến vậy, đáy lòng thoáng qua chút xót xa, dịu dàng an ủi: "Đừng lo, tổ chương trình sẽ không công khai quan hệ của chúng ta đâu, Tiểu Thi cũng sẽ không nói."
Nghe vậy, Hứa Nhược Đường mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm oán trách: "Hoắc tiên sinh, phiền anh sau này nói chuyện có thể nói một lèo cho hết được không?"
"Tim em sắp bị anh dọa ngừng đập rồi đây này."
Hoắc Kỳ Sâm lẳng lặng nhìn cô, bất ngờ không hề phản bác, ánh mắt nhìn cô rất chăm chú, còn có một tia dịu dàng khó tả.
Có lẽ do kinh nghiệm trước đó, Hứa Nhược Đường vừa thấy ánh mắt này của anh liền cảm thấy không ổn, theo bản năng che ngực mình lại: "Không được sờ nhé."
Hôm qua anh cũng thế, miệng thì nói cảm nhận nhịp tim của cô, kết quả tay vừa đưa tới là bắt đầu sờ loạn.
Hoắc Kỳ Sâm nghẹn lời, bị vẻ ghét bỏ và phòng bị trên mặt vợ chọc tức, khẽ hừ một tiếng: "Vừa nãy anh còn mời em ăn kem đấy, giờ em đối xử với anh thế này à?"
Hứa Nhược Đường đầy vẻ chính khí: "Biết sao được, con người em sống quá nguyên tắc mà."
Đúng lúc này, điện thoại trong túi hai người đồng thời rung lên. Là Cửa hàng trưởng Hàn nhắn trong nhóm hỏi họ đang ở đâu, hẹn gặp mọi người ở quán cà phê, tiện thể cảm ơn Hoắc Kỳ Sâm đã mời kem.
Không thể vì việc tư mà làm lỡ việc công, hai vợ chồng trước sau trả lời trong nhóm, lập tức quay về.
Hoắc Kỳ Sâm ung dung cất điện thoại, khuôn mặt thanh tú đoan chính nở nụ cười vô hại: "Bây giờ không cho sờ, về nhà có khối cơ hội sờ."
Hứa Nhược Đường: "......" Đây là tiếng người sao?
Hai người chạy về quán cà phê tập hợp cùng mọi người. Một lát sau, Doãn Minh Châu cũng một mình trở về, thuận tiện cảm ơn Hoắc Kỳ Sâm đã mời mọi người ăn kem.
Hứa Nhược Đường nhấp một ngụm cà phê, cảm thấy hương vị cũng không tệ. Bên cạnh, An Điềm đang dặm lại lớp trang điểm, vô tình liếc nhìn Hứa Nhược Đường, quan tâm hỏi: "Đường Đường, sao môi em đỏ thế? Bị nhiệt à?"
Thời gian qua hai người chung sống hòa thuận, cách xưng hô của An Điềm với Hứa Nhược Đường cũng từ "Tiểu Hứa" chuyển thành "Đường Đường" thân thiết hơn.
An Điềm vừa dứt lời, các bạn nhỏ đang ngồi đều đổ dồn ánh mắt về phía môi Hứa Nhược Đường, bao gồm cả Hoắc Kỳ Sâm đang ngồi trong góc.
Cảm nhận được ánh mắt quan tâm của mọi người, mặt Hứa Nhược Đường nóng bừng lên. Cô chột dạ không dám nhìn thẳng An Điềm, vừa uống cà phê ừng ực vừa cười giải thích: "Môi em không sao đâu ạ, đúng là hơi nhiệt chút thôi, không đáng ngại."
An Điềm như nói đùa, chĩa mũi dùi về phía Cửa hàng trưởng Hàn: "Cái này là lỗi của Hạo Dịch rồi nhé, mấy hôm nay khối lượng công việc đúng là lớn thật, mấy đứa trẻ làm từ sáng đến tối, vất vả lắm."
Cửa hàng trưởng Hàn lập tức tiếp lời: "Lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi."
"Sau này tôi nhất định sẽ cho mọi người nghỉ ngơi nhiều hơn, thư giãn hợp lý một chút."
Đầu bếp Triệu hùa theo trêu chọc: "Nghỉ ngơi đâu có đủ, còn phải tăng tiền thưởng nữa chứ."
Hàn Hạo Dịch: "Được được được, tăng tiền thưởng!"
Bầu không khí trò chuyện vui vẻ hòa đồng. Ngay lúc Hứa Nhược Đường vừa thở phào nhẹ nhõm thì bên tai bất ngờ vang lên giọng nói của Doãn Minh Châu. Cô ta lại lái câu chuyện về phía Hứa Nhược Đường, cười ngây thơ vô hại: "Hóa ra môi chị Nhược Đường bị nhiệt à."
"Trông cứ như là vừa hôn môi với ai ấy ~"
Nghe vậy, Hứa Nhược Đường mím nhẹ đôi môi vẫn còn hơi sưng đỏ, không kìm được nghi ngờ Doãn Minh Châu có phải đã nhìn thấy gì đó không mà lại nói móc cô như vậy.
Doãn Minh Châu nhỏ tuổi nhất, nói ra những lời này lại cố tình dùng giọng điệu ngây thơ hồn nhiên, khiến những người khác cũng không nghĩ nhiều.
Hứa Nhược Đường chống cằm, nhìn về phía Doãn Minh Châu, cười khúc khích đáp trả: "Em gái Tiểu Doãn chưa từng yêu đương mà sao rành rẽ thế?"
Nụ cười trên mặt Doãn Minh Châu cứng lại, rũ mắt khuấy ly cà phê: "Ây da, em cũng chỉ đoán mò thôi mà."
"Hóa ra là vậy à, chị còn tưởng em nhiều kinh nghiệm lắm cơ đấy ~"
"Làm sao có thể chứ..."
Nghe Hứa Nhược Đường và Doãn Minh Châu đấu khẩu đầy mùi "trà xanh", Hoắc Kỳ Sâm chỉ cười không nói. Hoắc phu nhân trước giờ vẫn mồm mép sắc sảo, chọc vào cô coi như đá phải tấm sắt rồi.
...
Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, ba tiếng nghỉ ngơi chớp mắt đã trôi qua.
Cả nhóm trở lại nhà hàng Trung Hoa, phân công rõ ràng chuẩn bị món ăn cho bữa tiệc tối. Hoắc Kỳ Sâm thì về phòng thu dọn hành lý, chuẩn bị ra sân bay.
Khi rời đi, Hoắc Kỳ Sâm thay đổi hẳn thái độ lạnh lùng xa cách lúc mới đến, chân thành ôm tạm biệt từng người. Đến lượt Hứa Nhược Đường, cô đang rửa ly ở quầy thu ngân, mượn cớ tay đầy xà phòng để từ chối cái ôm của anh.
Hoắc Kỳ Sâm cũng không giận, xách vali bước ra khỏi nhà hàng. Bây giờ không ôm được, về nhà có khối cơ hội ôm.
Hoắc Kỳ Sâm chân trước vừa đi, Thi Trác Hi chân sau đã chạy đến bên cạnh Hứa Nhược Đường, che micro ẩn của mình lại, hạ giọng nói: "Chị Nhược Đường, thầy Hoắc đi rồi, sao chị không ra tiễn thầy ấy một đoạn?"
Hứa Nhược Đường "A" một tiếng, hơi cúi đầu, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Có gì đâu mà tiễn."
Vài ngày nữa là quay xong chương trình rồi, về nhà là gặp được ngay.
Từ khi biết quan hệ giữa thần tượng và Hứa Nhược Đường, Thi Trác Hi mất mấy tiếng đồng hồ mới chỉnh đốn lại được tâm trạng, đứng vào hàng ngũ "đẩy thuyền": "Chị còn chưa ôm thầy ấy cái nào, không sợ thầy ấy buồn à?"
Hứa Nhược Đường chớp mắt, vẫn chưa quen lắm với sự thay đổi của Tiểu Thi, lặng lẽ lắc đầu.
Da mặt ai đó còn dày hơn tường thành, sao có thể buồn được chứ. Nói không chừng còn đang tính kế về nhà bắt cô đền bù gấp bội ấy, tóm lại là một kẻ không bao giờ chịu thiệt.
Thấy phản ứng của Hứa Nhược Đường, Thi Trác Hi không hỏi thêm nữa. Cậu cứ tưởng tình cảm hai người phải tốt lắm mới đúng, nhưng hình như không hoàn toàn giống như cậu nghĩ.
Thật kỳ lạ.
Chập tối, khi tất cả các món ăn đã được dọn lên, bữa tiệc sinh nhật của khách mời chính thức bắt đầu. Trong nhà hàng tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, An Điềm còn được mời lên hát một bài, Cửa hàng trưởng Hàn thậm chí còn đàn một bản dương cầm.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Hứa Nhược Đường đứng bên ban công ngắm hoàng hôn. Gió đêm dịu dàng mang theo chút mát lạnh phả vào mặt, bầu trời xa xa được nhuộm màu mật ong êm dịu, quầng sáng rực rỡ buông xuống đường chân trời, giữa những đợt thủy triều lên xuống, trên bãi cát lưu lại những vệt nước bạc uốn lượn.
Đúng lúc này, trên đầu xẹt qua một vệt khói trắng của máy bay, len lỏi giữa nền trời vàng rực chói mắt, đặc biệt nổi bật.
Nhìn cảnh hoàng hôn đẹp đến nao lòng này, trong đầu Hứa Nhược Đường bỗng hiện lên hình bóng Hoắc Kỳ Sâm.
Không biết tại sao, bỗng nhiên cô rất muốn chia sẻ khoảnh khắc rực rỡ này cùng anh.