Hạ Vi đứng trước màn hình máy tính, lòng tràn ngập hồi hộp. Cô đã quyết định sẽ đối mặt với Minh Tuấn, không chỉ về bí mật ẩn giấu mà còn về những hiểu lầm đã làm tổn thương cả hai. Lần này, cô không thể để cảm xúc lấn át lý trí.
“Cậu gọi mình?” Minh Tuấn xuất hiện trong trò chơi, gương mặt anh rạng rỡ, nhưng ánh mắt thì lại có chút lo lắng.
“Chúng ta cần nói chuyện,” Hạ Vi nói, giọng cô chắc chắn nhưng bên trong vẫn có chút run rẩy.
“Có chuyện gì sao?” Minh Tuấn hỏi, sự quan tâm hiện rõ trên nét mặt anh.
“Về Lĩnh Chúa… và cả những gì đã xảy ra.” Hạ Vi hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Mình cảm thấy có điều gì đó không đúng.”
“Cậu đang lo lắng về sức mạnh của hắn sao?” Minh Tuấn hỏi, nụ cười tắt dần. “Hắn đã bị đánh bại rồi mà.”
“Đúng, nhưng…” Hạ Vi ngập ngừng. “Mình không chỉ lo về trận chiến. Mình lo cho chúng ta.”
“Chúng ta?” Minh Tuấn nhướn mày, ánh mắt anh chuyển sang lo lắng. “Cậu đang nói về điều gì?”
“Cậu biết không, mình đã phát hiện ra một điều.” Cô ngừng lại, cảm nhận nhịp đập trong lồng ngực. “Lĩnh Chúa có liên quan đến quá khứ của cậu.”
“Cái gì?” Minh Tuấn sững sờ, vẻ mặt anh trở nên căng thẳng. “Cậu đang nói đùa à?”
“Không, mình nghiêm túc. Mình không biết rõ lắm, nhưng… có những ký ức lẫn lộn trong đầu mình. Những hình ảnh mà mình không thể giải thích.” Hạ Vi nhìn thẳng vào mắt anh, tìm kiếm sự đồng cảm.
“Cậu nghĩ mình có liên quan sao?” Minh Tuấn lắc đầu, sự hoài nghi hiện lên trong ánh mắt. “Mình không có gì đặc biệt cả. Chỉ là một game thủ bình thường.”
“Nhưng cậu không bình thường,” Hạ Vi nói, giọng cô đầy kiên quyết. “Cậu là một phần quan trọng trong thế giới này. Và mình không thể tiếp tục như thế này nếu không biết rõ mọi chuyện.”
“Mình hiểu. Vậy… chúng ta sẽ tìm hiểu cùng nhau.” Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt anh bỗng trở nên sáng hơn. “Đừng lo lắng, Hạ Vi. Dù chuyện gì xảy ra, mình sẽ ở bên cậu.”
Hạ Vi cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng tan biến. “Cảm ơn cậu. Mình chỉ muốn chúng ta có thể vượt qua tất cả.”
“Chúng ta sẽ làm được,” Minh Tuấn đáp lại, nụ cười lại trở về trên môi. “Bắt đầu từ đâu?”
“Mình nghĩ chúng ta nên quay lại nơi đã gặp Lĩnh Chúa. Có thể có thêm manh mối gì đó,” Hạ Vi đề xuất.“Nghe có vẻ hợp lý. Chúng ta sẽ không chỉ tìm kiếm sức mạnh mà còn cả sự thật.” Minh Tuấn vươn tay ra, nắm lấy tay Hạ Vi. “Sẵn sàng chưa?”
“Luôn luôn sẵn sàng.” Hạ Vi nắm chặt tay anh, cảm nhận được sức mạnh từ sự kết nối này.
Hai người bắt đầu hành trình trở lại khu vực chiến đấu trước đó. Mỗi bước đi như một lời hứa cho tương lai. Hạ Vi cảm thấy như mọi thứ dần dần trở nên rõ ràng hơn. Dù có những rào cản phía trước, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Khi đến nơi, không khí xung quanh có vẻ nặng nề hơn. Bầu không khí tĩnh lặng khiến Hạ Vi cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi họ. “Cậu có cảm thấy điều gì khác thường không?” cô hỏi.
“Có lẽ là do những kỷ niệm,” Minh Tuấn nói, ánh mắt anh quét qua không gian. “Nhưng mình tin rằng điều tốt đẹp sẽ đến.”
Hạ Vi gật đầu, nhưng lòng vẫn đầy trăn trở. Cô cảm thấy có điều gì đó từ sâu thẳm bên trong, như thể những bí mật chưa được tiết lộ đang lấp lánh trong bóng tối.
“Chúng ta hãy bắt đầu tìm kiếm manh mối,” Minh Tuấn nói, và cả hai cùng tiến vào khu vực chiến đấu trước đó. Những dấu vết còn sót lại từ trận chiến như một hồi ức nhắc nhở họ về những gì đã qua.
Hạ Vi và Minh Tuấn bắt đầu lục soát từng ngóc ngách. Mọi thứ đều im ắng, nhưng Hạ Vi cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Mình cảm thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô thì thầm.
“Cậu cứ lo lắng quá,” Minh Tuấn cười, nhưng trong lòng anh cũng không tránh khỏi sự hồi hộp.
Đột nhiên, một âm thanh vang lên. Hạ Vi quay lại, tim đập nhanh hơn. “Cái gì vậy?”
“Đừng hoảng,” Minh Tuấn nói, nhưng giọng anh cũng không hoàn toàn tự tin. Họ cùng nhau tiến về phía phát ra âm thanh, lòng tràn đầy nghi ngờ.
Khi đến nơi, Hạ Vi và Minh Tuấn thấy một bóng người lén lút ở xa. Lâm Tùng. “Chẳng phải hai người đang tìm kiếm sự thật sao?” anh ta cười nhạt, ánh mắt đầy thách thức.
“Lâm Tùng!” Minh Tuấn quát lên. “Cậu đang làm gì ở đây?”
“Chỉ đến để xem hai người có thể tìm ra điều gì. Nhưng có lẽ điều đó sẽ không xảy ra.” Lâm Tùng lùi lại, ánh mắt sắc lạnh như dao.
Hạ Vi cảm thấy sự căng thẳng tăng lên, nhưng cô cũng không thể để Lâm Tùng kiểm soát tình hình. “Chúng tôi sẽ không để cậu cản trở.”
“Thật sao?” Lâm Tùng nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Hãy chờ xem. Sự thật sẽ đến với hai người, nhưng không phải theo cách mà hai người muốn.”
Hạ Vi và Minh Tuấn nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. Họ không chỉ phải đối mặt với Lâm Tùng mà còn với những bí mật chưa được khám phá. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.