Hệ Thống Tồn Tại

Chương 18: Hệ thống sụp đổ

Không gian xung quanh bắt đầu biến động. Những bức tường ảo của Không Gian Chủ Thần rung lên, như thể bị một lực vô hình nào đó đập mạnh vào. Lê Minh Tuấn nắm chặt tay, cảm giác lo lắng dâng trào trong lòng. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” anh hét lên.

Nguyễn Hương Giang nhìn quanh, đôi mắt cô sáng lên với sự quyết tâm. “Nhưng phải làm sao? Không gian này đang sụp đổ!” Cô vừa nói vừa bước gần hơn về phía Tuấn, cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí.

“Cần tìm lối thoát,” Trần Đình Huy nói, giọng anh có phần gấp gáp. “Tôi có thể truy cập vào hệ thống, nhưng cần thời gian.” Anh nhanh chóng rút chiếc máy tính bảng từ ba lô, đôi tay lướt nhanh trên màn hình.

Phạm Thái Hòa xuất hiện từ bóng tối, nụ cười lạnh lùng in hằn trên gương mặt anh ta. “Các người nghĩ có thể dễ dàng thoát khỏi đây sao? Không gian này là của ta!” Giọng nói của Hòa như một mũi dao lạnh lẽo đâm vào lòng họ.

“Đừng để hắn làm chúng ta nản lòng!” Giang quát lên, sự kiên trì của cô như một ngọn lửa không bao giờ tắt. “Chúng ta đã vượt qua nhiều thử thách, không thể để hắn cản bước!”

Tuấn gật đầu, cảm nhận được sức mạnh từ những lời nói của Giang. “Huy, cậu có thể làm gì không?” Anh hỏi, đôi mắt không rời khỏi màn hình.

“Để tôi cố gắng!” Huy đáp, đôi mày nhíu lại khi anh tập trung vào công việc. “Nếu tôi có thể chiếm quyền kiểm soát tạm thời, có thể tìm được lối ra.”

Hòa không giữ im lặng, hắn tiến gần hơn, ánh mắt đầy khiêu khích. “Có thể các người sẽ không còn thời gian nữa đâu. Không gian này đang sụp đổ từng giây một.”

Giang không để mình bị ảnh hưởng. “Chúng ta không có thời gian để lo lắng về hắn! Hãy làm việc đi!” Cô quay sang Huy, tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Không gian xung quanh trở nên hỗn loạn, những hình ảnh mờ dần, hòa quyện với những tiếng động kỳ lạ. Tuấn cảm nhận được sự bất an trong lòng, nhưng anh không thể để bản thân bị ảnh hưởng. “Huy, cậu đã có bước tiến nào chưa?”

“Tôi đang cố gắng!” Huy trả lời, giọng nói tràn đầy quyết tâm. “Cần thêm chút thời gian nữa!”

“Thời gian không chờ đợi ai cả!” Hòa cười, giọng nói hắn vang vọng giữa không gian hỗn loạn. “Các người sẽ không thoát được đâu!”

“Câm miệng!” Tuấn quát, bước lên một bước, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không thua!”

Giang nắm chặt tay, cảm giác tự tin từ trong lòng trỗi dậy. “Chúng ta không chỉ chiến đấu cho mình mà còn cho những người khác. Hãy nhớ điều đó!”

Thái Hòa chỉ cười nhạt, nhưng sự ngạo mạn trong mắt hắn dần biến mất khi thấy không khí của nhóm bắt đầu thay đổi. Họ đã không còn sợ hãi, mà là sự quyết tâm mãnh liệt.

“Xong rồi!” Huy kêu lên, ánh mắt sáng rực. “Tôi đã tìm thấy lối thoát!”“Đi nào!” Tuấn không chần chừ, anh dẫn đầu, Giang và Huy theo sát phía sau. Nhưng ngay khi họ tiến về phía cánh cửa tưởng chừng như mở ra ánh sáng, một lực mạnh mẽ ập đến, khiến họ loạng choạng.

“Không thể để các người thoát được!” Hòa quát lớn, cùng lúc đó, hắn vươn tay ra, một sức mạnh bí ẩn kéo họ lại.

“Mau!” Giang kêu lên, cảm giác sợ hãi len lỏi trong lòng. “Chúng ta không thể dừng lại!”

Tuấn nhìn Hòa, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để mày kiểm soát cuộc sống của mình!”

Một cú đấm mạnh mẽ từ Tuấn lao thẳng về phía Hòa, nhưng hắn đã kịp né tránh. “Đừng phí sức, Tuấn. Các người chỉ là những con cờ trong trò chơi của ta.”

Không gian càng lúc càng sụp đổ, những bức tường xung quanh bắt đầu nứt vỡ. “Chúng ta không thể để hắn cản trở!” Huy hét lên, ngay lập tức bấm vào màn hình máy tính bảng, một loạt các thiết bị tự động hiện ra, cản bước Hòa.

Giang cùng Tuấn lao tới, họ không còn là những cá thể đơn lẻ mà đã trở thành một khối thống nhất, cùng nhau chiến đấu vì một mục tiêu chung. Hòa không ngừng cản trở, nhưng họ quyết tâm không lùi bước.

Khi một cú đá mạnh từ Giang trúng vào Hòa, hắn lùi lại, ánh mắt hoảng loạn. “Mày không thể thắng!” hắn gầm lên, nhưng sự kiên định trong ánh mắt của nhóm đã khiến hắn chao đảo.

“Đi nào!” Tuấn hét lên, lòng tràn đầy quyết tâm. “Hãy giải phóng Đấng Tồn Tại!”

Hòa không thể ngăn cản được bước tiến của họ. Không gian xung quanh càng lúc càng thay đổi, ánh sáng từ Đấng Tồn Tại lóe lên, nhưng lại mang theo sự bất ngờ không thể đoán trước.

“Chúng ta đã đến gần!” Giang hô lớn, trong ánh mắt cô có sự háo hức và quyết tâm. Họ đã vượt qua quá nhiều để chỉ dừng lại ở đây.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười vang lên từ bóng tối. “Mày nghĩ rằng mày có thể dễ dàng giải phóng ta sao?” Giọng nói lạnh lùng của Đấng Tồn Tại vang vọng, khiến lòng họ chùng xuống.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Quy luật của Không Gian Chủ Thần bắt đầu thay đổi, những biến cố bất ngờ đang chờ đón họ. Họ đã sẵn sàng cho mọi thử thách, nhưng những gì đang chờ đợi phía trước sẽ không dễ dàng như họ nghĩ.

“Chúng ta phải tiếp tục!” Giang nhắc nhở, ánh mắt kiên định. “Không gì có thể ngăn cản chúng ta!”

Họ bước vào ánh sáng, lòng đầy hy vọng nhưng cũng tràn ngập lo lắng. Những gì họ sẽ gặp phải phía trước không thể đoán trước.