Hệ Thống Tồn Tại

Chương 13: Sự thật đau lòng

Hòa ngồi đó, dáng vẻ điềm tĩnh, như thể không có gì có thể làm xáo trộn được hắn. Ánh mắt lạnh lùng của hắn dõi theo từng cử động của Tuấn và Giang, như một con báo đang rình mồi. Tuấn cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng anh quyết tâm không để nó bộc lộ ra ngoài.

“Hòa, chúng ta cần nói về quá khứ,” Tuấn bắt đầu, giọng nói của anh cứng rắn nhưng không kém phần thận trọng.

“Quá khứ?” Hòa nhếch mép, vẻ mặt như thể hắn đang thưởng thức một trò giải trí thú vị. “Các bạn chắc chắn không phải là những người muốn đào bới nó.”

Giang liếc nhìn Tuấn, rồi quay lại nhìn Hòa. “Chúng tôi không muốn làm điều đó, nhưng sự thật có thể ảnh hưởng đến tất cả chúng ta. Hòa, cậu biết điều đó mà.”

“Điều gì có thể ảnh hưởng đến tôi?” Hòa cười khẩy, nhưng trong ánh mắt hắn, một chút gì đó chợt lấp lánh. “Các bạn không biết rằng quá khứ chỉ là những mảnh ghép của hiện tại sao?”

Tuấn cảm thấy một cơn tức giận dâng lên, nhưng anh kiềm chế lại. “Hòa, nếu cậu không nói cho chúng tôi biết sự thật, chúng tôi sẽ không thể tin tưởng cậu. Tất cả những gì cậu đã làm, những quyết định cậu đã đưa ra… chúng có thể không phải là vì chúng ta.”

Lời nói của Tuấn như một mũi tên, thẳng vào tim Hòa. Hắn khẽ nhíu mày, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ điềm tĩnh. “Các bạn muốn biết động cơ của tôi? Rất đơn giản. Tôi chỉ muốn sức mạnh. Và để có sức mạnh, tôi cần những người như các bạn.”

Giang không nhịn được. “Nhưng cậu đã lợi dụng chúng tôi! Cậu đã làm những điều tàn nhẫn chỉ vì lợi ích cá nhân!”

Hòa đứng dậy, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc. “Tàn nhẫn? Trong thế giới này, sự tàn nhẫn chính là sức sống. Tôi không bao giờ giả vờ là một người tốt. Tôi chỉ muốn chiến thắng.”

Tuấn cảm thấy nỗi thất vọng tràn ngập. “Nếu cậu không muốn hợp tác, vậy chúng ta sẽ không thể tiến xa hơn. Cậu sẽ tự tay phá hủy mọi thứ.”

“Có vẻ như các bạn không hiểu. Tôi không cần sự hợp tác,” Hòa nói, ánh mắt sắc như dao. “Tôi sẽ làm mọi thứ một mình.”“Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Tuấn kiên quyết. “Nếu cậu không thể tin tưởng chúng tôi, thì hãy xem chúng tôi như những kẻ thù.”

Hòa cười, nhưng nụ cười đó không hề mang chút vui vẻ nào. “Thú vị. Nhưng hãy nhớ, trong cuộc chơi này, kẻ mạnh sẽ luôn thắng.”

Khi Hòa rời khỏi phòng, không khí như nặng trĩu hơn. Tuấn và Giang đứng lại, cảm giác như vừa trải qua một cơn bão. “Chúng ta không thể để hắn lấn át,” Giang nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm cách chứng minh sức mạnh của mình.”

“Đúng vậy,” Tuấn đồng ý. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần biết rõ hơn về quá khứ của hắn. Có điều gì đó không ổn.”

Giang gật đầu. “Có thể tìm hiểu từ những người đã từng gần gũi với hắn. Chúng ta cần phải làm điều đó trước khi quá muộn.”

Cảm giác hồi hộp lại bao trùm khi họ bước ra khỏi căn phòng. Mỗi bước đi như một quyết định, một sự lựa chọn có thể thay đổi tất cả. Hòa đang âm thầm lập kế hoạch, và họ không thể để mình bị cuốn vào cái bẫy mà hắn giăng ra.

“Cậu có nghĩ hắn sẽ thật sự làm hại chúng ta không?” Giang hỏi, giọng có chút lo lắng.

“Chúng ta không thể đánh giá thấp hắn,” Tuấn đáp, ánh mắt xa xăm. “Hắn là một kẻ tính toán. Chúng ta phải cẩn thận.”

Khi họ rời khỏi tòa nhà, bầu trời bên ngoài như tối sầm lại, những đám mây vần vũ như thể báo hiệu một cơn bão đang đến. Cảm giác hồi hộp và lo âu dâng cao trong lòng mỗi người. Hòa có thể là một kẻ thù nguy hiểm, nhưng họ không thể lùi bước. Quyết tâm trong lòng, họ bước đi, hướng về phía những bí ẩn đang chờ đợi ở phía trước.

Hành trình của họ không chỉ là để tìm kiếm sức mạnh mà còn là để khám phá những góc khuất của chính bản thân mình. Quá khứ của Hòa có thể là chìa khóa dẫn đến sự thật mà họ cần, nhưng liệu họ có đủ dũng cảm để đối mặt với những điều đó? Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, như một bức tranh chưa hoàn thiện, chờ đợi những nét vẽ tiếp theo.