Tuy nhiên, thành công cũng bởi món ăn triều đình, thất bại cũng bởi món ăn triều đình.
Nấu ăn cho quan, chú trọng sự cân bằng và chỉn chu: Dao phải chuẩn, nêm nếm phải đều, làm gì cũng không được sai lệch.
Nhưng món ăn như vậy một khi thâm nhập vào dân gian, rõ ràng không bằng ẩm thực Xuyên coi trọng gia vị, cũng không bằng ẩm thực Hoài Dương giỏi về phô trương.
Những món đòi hỏi công phu như hải sâm om hành hay song giòn xào nhanh, với người không biết thì nghe cũng thường thôi. Cải trắng nước sôi, đậu hũ gà của ẩm thực Xuyên, tam sáo áp, đậu phụ Văn Tư của ẩm thực Hoài Dương, món nào nghe mà không ăn đứt song giòn xào nhanh?
Ẩm thực Lỗ đề cao kỹ thuật căn bản, nhưng trong thời buổi người ta chạy theo chiêu trò để bán hàng, nó lại trở thành môn nấu ăn lỗi thời, chuyên gửi đầu bếp giỏi sang các trường phái khác.
Trong đầu Thường Niệm thoáng hiện ra suy nghĩ ấy, bà ấy nhìn sắc mặt Trần Nhiễm rồi hỏi thẳng: "Xào nổi không?"
Trần Nhiễm vén tóc lên lần nữa, đeo khẩu trang vào.
Nghe bà ấy hỏi, cô thành thật trả lời: "Cháu không biết."
Yêu cầu kiểu này, cô chưa bao giờ làm thử, thậm chí còn chưa từng nghe qua.
Nhưng dù sao cũng phải thử!
Cô ngồi xuống, nhóm bếp đất một cách thành thạo. Nếu không phải hồi trước theo đội nấu cỗ của Thư Kiến Dân suốt một thời gian dài, chắc giờ cô còn lúng túng với cái bếp củi này.
Khi lửa đã bùng lên, cô đứng dậy, móc một nắm ớt từ bao tải ra: "Xào thôi chứ sao nữa. Hết hai bao này, cháu lại đi mua tiếp."
Ngọn lửa l.i.ế.m lên đáy chảo, chảo gang nóng lên, phát ra âm thanh rì rì khe khẽ.
Rót dầu!
Ánh mắt Trần Nhiễm bỗng chốc trở nên cực kỳ tập trung. Giây phút đó, trong thế giới của cô chỉ còn chiếc chảo đang nóng kia.
Dầu nóng rồi, thả ớt vào!
Độ lửa cấp SS, sóc chảo cấp SS, thậm chí cô còn có kỹ thuật kiểm soát dầu chính xác, ớt vào trong chảo gần như chỉ đảo một vòng đã được múc ra.
Dù vậy, vài quả ớt vẫn bị cháy xém chút ít.
Chảo hơi mỏng, lửa củi lại quá to, để xào ớt vừa tới đã khó lắm rồi.
Càng khó hơn là, cô phải xào hàng chục mẻ mà màu ớt phải đều như một!
Cô nghiêng chảo, xúc hết ớt ra cho ráo dầu, rồi lại lấy thêm một nắm mới, không chần chừ.
Xèo!
Ớt vừa vào chảo, khói cay bốc lên, cô lắc nhẹ chảo, đảo nhanh rồi lại múc ra.
Không cháy. Màu đẹp!
Mẻ thứ ba, dù lửa vừa tới, màu ớt vẫn hơi lệch nhau một chút.
Mẻ thứ tư, thứ năm, thứ sáu…
Thường Niệm đứng sau, cũng thấy hơi mệt, bà ấy lau trán rồi hỏi nhỏ: "Chị Ngô, chị có làm được không?"
Ngô Siêu Mỹ lắc đầu.
"Mỗi quả ớt đã có màu khác nhau. Lửa bếp củi thì lại chẳng đều, muốn cả một tô ớt đồng màu, gần như là chuyện không tưởng."
Bà ấy đã lâu không vào bếp, ngửi thấy mùi cay nồng xộc lên này, không nhịn được ho hai tiếng.
Bếp sau của ngôi chùa nhỏ này làm gì có máy hút khói. Thường Niệm vội chạy mở toang cửa sổ rồi đỡ bà ấy ra ngoài.
"Vậy mà chị còn bảo Trần Nhiễm..."
Ngô Siêu Mỹ liếc bà ấy một cái: "Môi trường học nghề của em xưa nay vốn dễ dãi quá rồi."
Danh tiếng người đứng đầu ẩm thực Lỗ của Ngô Siêu Mỹ không phải do sư phụ ưu ái, mà là do bà ấy tự mình giành lấy.
Trong đám học trò, chỉ có bà ấy là con gái. Cũng chính vì vậy, bà ấy càng phải cố gắng gấp bội.
Sư huynh luyện d.a.o ba tiếng, bà ấy luyện năm tiếng. Sư huynh mỗi cuối tuần nấu nước dùng, bà ấy thì luyện cả tuần.
Ở nhà hàng quốc doanh học nghề, về nhà cũng tự mua đồ về luyện.
Luyện cả ngày thường, luyện cả cuối tuần, thậm chí đang bệnh cũng luyện. Tay sưng cũng không nghỉ.
Ngô Siêu Mỹ, nghe thì tưởng là "cực kỳ xinh đẹp", nhưng thực ra, tên ấy có nghĩa là: "Đuổi kịp Anh, vượt qua Mỹ".
Thời ấy, lý tưởng ra sao không bàn, nhưng nhờ theo đuổi quyết liệt như vậy, bà ấy mới vượt qua được tất cả sư huynh.
Đầu bếp giỏi nhất của trường phái ẩm thực Lỗ, chính là bà ấy.
Ngay lần đầu nhìn thấy Trần Nhiễm, bà ấy đã nhận ra cô này giống hệt mình khi xưa, là một đứa trẻ thật thà.
Chỉ cần đưa yêu cầu, cô không hỏi han, cứ lặng lẽ nhóm lửa, chuẩn bị bếp.
Với người như vậy, chỉ giao đề bài và thời gian là không đủ. Phải đưa ra một mục tiêu thật khó, khiến cô buộc phải vượt giới hạn của chính mình.
Dù là nhảy vọt hay bay lên, những người đi trước như bà ấy đều sẵn sàng làm bậc thang cho cô tiến bước.
Thường Niệm không nói gì thêm. Bà ấy đỡ Ngô Siêu Mỹ ra sân sau, hai người ngồi phơi nắng, qua cửa sổ nhìn Trần Nhiễm đang tỉ mỉ làm việc trong bếp.
Đã học qua thế tấn với Đường Dương, dáng đứng của Trần Nhiễm nay càng vững chãi, tựa như một thanh kiếm chực rút khỏi vỏ.
Thường Niệm đột nhiên quay sang nói: "Con bé bình thường trông hiền lành, chẳng mấy nổi bật, gương mặt còn hơi tròn… Nhưng một khi cầm chảo lên thì khí chất thay đổi hẳn."
"Đúng là..."
Ngô Siêu Mỹ thở dài một hơi: "Chỉ tiếc là hoa lan ngọc quý, lại mọc nơi không ai nhìn thấy."
Cả hai nói khẽ, tiếng còn nhỏ hơn cả tiếng chim hót trong vườn.
Dù có to hơn nữa, Trần Nhiễm cũng không nghe thấy.
Đã lâu rồi cô mới có lại cảm giác này.
Không phải trước kia cô lười luyện tập, mà là áp lực lần này quá lớn, khiến cô tập trung đến từng hơi thở.
Lửa củi kêu lách tách. Chảo gang lớn, thành mỏng. Dầu hạt cải sôi cực nhanh.
Chỉ ba yếu tố ấy thôi đã đủ khiến một nắm ớt thả vào là cháy khét trong nháy mắt.
Ngay cả khi đã kiểm soát lửa cấp SS rất giỏi, cô vẫn phải dồn toàn bộ sức tập trung mới tránh được ớt bị cháy.
Còn về màu sắc đồng nhất...
Mồ hôi lăn trên trán, chảy qua lông mày, trượt xuống chóp mũi, nhỏ lên khẩu trang rồi theo mép khẩu trang chảy xuống.
Rổ đựng ớt xào đã đầy, đành đổ sang thùng sắt. Thùng sắt đầy rồi, lại đổi sang thùng nhựa.
Trong mắt Trần Nhiễm giờ đây, chỉ còn những trái ớt đang đổi màu từng giây.
Từ màu đỏ sẫm nhạt nhòa, ớt chuyển sang đỏ tươi, rồi nhanh chóng ngả sang nâu, cháy đen.
Cô không gọi tên được từng sắc đỏ, nhưng lúc tinh thần tập trung cao độ, cô có thể nhìn được từng bước đổi màu như thể đang chậm lại.
Từ năm sắc thành mười, rồi trăm, rồi nghìn...
Ớt vào chảo chuyển sang màu đen chỉ cần hai giây, mà trong ý thức của Trần Nhiễm, quá trình này bị làm chậm lại thành vô số bước...
Cô đột nhiên vén khẩu trang lên, lau mồ hôi.
Trong khoảnh khắc ấy, dù mắt không thấy chảo, đầu cô vẫn tưởng tượng ra từng trái ớt đang đổi màu trong chảo.
Lau xong, cô đeo lại khẩu trang, vớt những quả cháy đen ra, rồi thả mẻ ớt mới vào!
Ni cô trong chùa lẩm bẩm gì đó, xách hai thùng ớt đi băm nhỏ làm tương, đặt lại hai thùng trống dưới chân Trần Nhiễm.
Từ góc nhìn của ni cô, chỉ thấy Trần Nhiễm không ngừng đảo chảo rồi múc ớt ra.
Trời ngả chiều, cô bật đèn lên.
Thường Niệm sốt ruột không yên, ngồi ngoài mãi cũng bị muỗi cắn. Bà ấy quay vào bếp, hỏi nhỏ: "Sao rồi? Nghỉ chút đi? Ta nấu vài món chay cho các pháp sư ăn."
"Vâng."