Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Chương 274

Nhưng lần chạy thử cuối cùng này, dù tàu dừng ở đâu, họ cũng chẳng được thảnh thơi chút nào!

Nhân viên phục vụ còn thường xuyên chuyển đến một số yêu cầu gọi món rất khó xử...

"Đầu bếp Trần, có khách bảo theo đạo, không ăn thịt, muốn gọi món chay hoàn toàn."

Trần Nhiễm không ngoái đầu lại, vừa sóc chảo vừa liếc nhanh thực đơn: "Không phải có nhiều món chay sẵn sao? Chỉ cần không dùng mỡ heo là được."

"Nhưng họ bảo muốn ăn món Đỉnh Hồ Thượng Tố..."

"Không có. Nhưng lát nữa có cà tím kẹp chay, có thể tặng kèm hai cái."

Suốt chặng đường này, cô nghe đủ thể loại lý do gọi món, đến mức tai sắp chai luôn rồi.

Ban đầu còn ít người kỳ lạ, nhưng đến gần trạm cuối, các vị khách kỳ lạ cứ như mọc ra thêm từng đợt.

Cả đoàn tàu gần như biến thành buổi tụ họp người hâm mộ của Trần Nhiễm.

Có người của nhóm lão thao, cũng có người của ủy ban xếp hàng của nhóm câu lạc bộ người hâm mộ.

Anh Trai Ớt Xanh đã nộp xong luận văn, Ảnh đế gần đây đang nghỉ ngơi, Bạch Khánh vì kẹt lịch quay phim nên không đi được, Vương Chiêu Sơn đứng đầu bảng thì đang bàn luận sôi nổi.

Cô Vương vừa ôm laptop vừa xử lý công việc trong toa ăn, Cơ Du ngồi cạnh nhìn ngang nhìn dọc, tai vẫn chăm chú lắng nghe. Hứa Như Ý thì đang trò chuyện với Hạ Hân ở phía đối diện, tiện thể khoe luôn game mới ra mắt đang bán chạy như tôm tươi.

Trước khi mỗi món ăn được mang ra, bầu không khí lại sôi nổi như chuẩn bị mở nắp hộp quà bất ngờ vậy!

"Món này chắc chắn là của Trần Nhiễm làm! Tôi từng ăn ở quán cơm nhỏ trước đây rồi!"

"Cược gì đó đi! Sắp cuối mùa giải rồi tôi còn chưa lên Bạch Kim này, hay là cậu kéo rank cho tôi vài trận!"

"Trời đất ơi, Lão Vương ông đừng chơi Vương Giả nữa, từ bỏ đi, Bạch Kim mà ông cũng không lên nổi à?"

"Tôi không từ bỏ! Chốt kèo không đổi ý! Tôi đoán món này không phải Trần Nhiễm làm, các người đoán sai mỗi người kéo rank cho tôi năm trận!"

Nhân viên phục vụ bưng khay thức ăn đặt xuống bàn, cũng không nhịn được liếc nhìn không khí vui vẻ trong toa xe.

"Để tôi nếm thử!"

Hoàng Nhân Thọ lần trước xuống tàu tức xanh cả ruột, cuối cùng vẫn kéo bạn già đi tìm người đổi vé tàu hai trạm để lên lại lên tàu.

Nhìn món sườn non lòng đỏ trứng muối này, ông ta cầm đũa gắp một miếng, cho vào miệng nếm kỹ.

Càng ăn, vẻ mặt ông ta càng khó tả.

Mọi người xúm lại hỏi: "Nói mau đi! Có phải món của Trần Nhiễm không?"

"Hoàng sư phụ, lần trước ông nếm sai đấy nhé! Lần này phải nếm kỹ vào!"

Hoàng Nhân Thọ nhai chậm rãi, mặt đầy nghi hoặc. Vừa định gắp miếng thứ hai thì bị người ta ngăn lại. 

"Tôi biết ngay mà! Ông giả vờ không nhận ra để được ăn thêm, đúng không?"

Câu nói ấy vừa dứt, cả toa xe cùng đưa đũa ra, trong chớp mắt đĩa sườn non lòng đỏ trứng muối đã bị vét sạch không còn một miếng.

Nhưng ai nấy đều lộ vẻ hoang mang.

Những người có thể dùng trăm phương ngàn kế đuổi theo đến chuyến "Tàu tốc hành Phương Đông" này, có thể nói, đều là những thực khách cũ khá quen thuộc với Trần Nhiễm rồi. Người bình thường dù có nghe qua về Trần Nhiễm, cũng rất khó có quyết tâm lớn như vậy.

Có phải món ăn của Trần Nhiễm không, mọi người ít nhiều vẫn có thể nếm ra được.

Nhưng món sườn non lòng đỏ trứng muối này… lạ thật.

Có người quay sang hỏi Vương Chiêu Sơn, là nhà phê bình ẩm thực duy nhất ở đây : “Ông nói xem, có phải không?"

"Đúng vậy, hơn nữa Lão Vương sao lúc trước ông lại một mực chắc chắn món này không phải Trần Nhiễm làm vậy?"

Lão Vương lộ vẻ “bó tay”, quét mắt nhìn một vòng, đến khi có người lôi cả danh hiệu A Ly cấp thành phố của ông ta ra dọa, ông ta mới chịu nói.

"Đến trạm cuối rồi, Trần Nhiễm không tính chạy chắc? Mọi người đâu phải lần đầu tiên đuổi theo Trần Nhiễm?"

Ông ta lại nhai thêm miếng sườn, vừa tiếc nuối vừa tấm tắc: "Thật ra Hoàng Nhân Thọ không nếm ra cũng dễ hiểu thôi. Khâu chiên và làm sốt là do Trần Nhiễm làm, nhưng khâu cuối cùng chuyển người khác làm tiếp rồi."

Hoàng Nhân Thọ thở dài. Nhớ lại hồi ở KTV Thiên Nga Trắng, ông ta từng giúp đỡ Trần Nhiễm nữa cơ mà!

Không ngờ có ngày, vai trò đổi ngược lại, ông ta thành người ngồi ăn món cô nấu.

"Muốn ăn mấy món Trần Nhiễm nấu, khó quá đi!"

"Nếu cô ấy mở quán, tôi sẽ đến ăn mỗi ngày!"

Thế thì hơi khó đấy, Anh Trai Ớt Xanh thường xuyên giúp duy trì trật tự xếp hàng hiểu rõ việc xếp hàng hơn bất kỳ ai: "Cậu thử đếm xem toa ăn này có bao nhiêu người, rồi tưởng tượng cảnh đầu bếp Trần mở quán đi. Người chắc chắn còn đông hơn nhiều!"

Nghĩ là biết ngay, chuyến tàu này đã chật kín, lại còn ngừng bán vé mà vẫn có người tìm cách chen vào.

Nếu thật sự mở quán cố định, chắc phải xếp hàng cả cây số!

Lúc này, Hứa Trạm Anh, người ngồi yên nãy giờ khẽ gõ tay lên bàn, đợi cả toa chú ý rồi mới cất giọng:

"Tôi có một ý tưởng. Nhưng cần mọi người cùng góp ý và chỉnh sửa."

"Dù Trần Nhiễm khó nắm bắt, nhưng hành trình của cô ấy không hoàn toàn ngẫu nhiên."

"Thứ nhất, Trần Nhiễm hiếm khi đi xa. Chỉ có hai lần là bất ngờ thôi."

"Thứ hai, Trần Nhiễm như đang sưu tầm các kiểu thực khách khác nhau."

"Thứ ba, Trần Nhiễm không thích mở quán lớn, mà thích nấu cho đúng người, đúng lúc hơn."

Cả toa ăn gật đầu. Mọi người đều thấy những điều Hứa Trạm Anh nói rất có lý.

“Ý cô là, lần này bắt được Trần Nhiễm rồi, thì phải lần theo hành trình tiếp theo, rồi ngồi chờ cô ấy xuất hiện sao?”

Hứa Trạm Anh đập bàn một cái: “Ngồi chờ thì bao giờ mới xong! Tự chúng ta lập một quán ăn, rồi dụ Trần Nhiễm tới!”

Bà ấy đã chịu đủ cảnh chen chúc tranh phần ăn, làm theo luật người khác đặt ra rồi!

Lần ở nhà ma, bà ấy phải góp vốn cho Hứa Như Ý thì mới ăn thêm được bát cháo gà.

Lúc diễn ra đại hội võ lâm tranh món ăn, Vương Thanh An tới trước, bà ấy là sếp Hứa nhưng đến sau, đành ngậm ngùi nhìn người ta đầu tư trước mình!

“Nghĩ mà xem! Chúng ta tự mở quán! Tự chọn món!”

Chúng ta muốn ăn gì, Trần Nhiễm phải nấu món đó. Chúng ta muốn ăn bao nhiêu, Trần Nhiễm phải làm bấy nhiêu!

Toa ăn ban đầu còn im lặng, sau đó bỗng nổ tung bởi tiếng reo hò.

“Đúng! Mở quán đi!”

“Đầu sư tử, tam sáo áp, cháo gà, ngày nào cũng phải có cho tôi!”

“Cá diếc nhỏ tôi thèm đã bao lâu rồi! Nhất định phải có mặt lại!”

"Gà quay song tuyệt mỗi ngày một trăm con!"

"Giò heo hầm! Giò heo hầm thanh đạm nữa!"

Ở bếp sau, Đường Túc nghe tiếng hô hào vang dội mà rùng mình.

Trước khi rời đi, Trần Nhiễm đã chuẩn bị sẵn một loạt món ăn, chỉ còn công đoạn cuối là hoàn thành. Anh ấy chính là người phụ trách phần cuối đó.

Lỡ bị mọi người phát hiện thì biết làm sao?

Nhưng nghĩ đến chuyện Trần Nhiễm đã để lại cách liên lạc, còn hứa sau này sẽ giải đáp mọi thắc mắc trên con đường bếp núc, Đường Túc lập tức đứng thẳng người, tràn đầy quyết tâm.