Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Chương 268


Anh ấy giữ vẻ mặt bình thản như chẳng có gì, lúc bàn giao còn nói với Trần Nhiễm một câu: “Sau này sẽ cố gắng cho em thêm cơ hội đứng bếp.”

Trần Nhiễm không trả lời.

Làm phụ bếp trên chuyến tàu này vốn là phần thưởng thư giãn mà hệ thống sắp xếp cho cô mà, đâu phải để làm thật.

Cô làm lơ câu nói của Đường Túc, quay sang gọi người phục vụ: “Ba phần cơm chiên trứng Hoàng Kim đã xong, có thể mang lên được rồi!”

"Vâng! Tới ngay đây!"

Rất nhanh, ba suất ăn kèm cơm chiên trứng đã được bưng lên bàn.

Mỗi phần gồm một món mặn, một món rau, một tô canh và một phần cơm chiên trứng.

Món mặn chính là một phần sườn non sốt tàu xì, món chay là cải thìa sốt nấm hương, canh cũng là canh bí đao mọc thanh đạm.

Bởi vì món chay và canh tương đối thanh đạm, nên món chính đi kèm là cơm chiên trứng cũng xem như hài hòa.

Hoàng Nhân Thọ chính là người gọi phần này, ngồi đối diện ông ta là người quen cũ, Nghiêm Quảng Nhiêu, một phó cục trưởng đã về hưu.

Khác với Hoàng Nhân Thọ, Nghiêm Quảng Nhiêu lại gọi một phần trứng cá muối mang đậm đặc sắc vùng miền.

“Lão Hoàng à, đi du lịch mà ông gọi món gì thế này... cơm chiên trứng với sườn non, ăn như ở nhà. Bên ngoài là cảnh tuyết Hắc Long Giang đẹp mê hồn, phải gọi món đặc sắc hợp cảnh như trứng cá muối chứ!”

Hoàng Nhân Thọ xua tay: “Hôm qua tôi ăn món thịt chiên giòn sốt chua ngọt rồi. Tay nghề rưới nước sốt của đầu bếp đó, tôi không muốn tốn tiền nữa đâu.”

Vé tàu tham quan này đã đắt, mà đồ ăn còn tính tiền riêng, giá cao hơn nhiều so với quán ăn trên đất liền.

“Chẳng phải hôm qua ông nói thịt chiên giòn sốt chua ngọt cũng không tệ sao? Hơn nữa, ông cứ nhắc mãi cái tên đầu bếp Trần Nhiễm... Trần Nhiễm, làm gì có nhiều Trần Nhiễm như vậy trên đời.”

Nghiêm Quảng Nhiêu vừa ăn trứng cá muối vừa nhâm nhi ly rượu, lắc đầu nói: “Không bàn đến chuyện gọi món, mấy món ông ăn chẳng hợp để uống rượu với tôi gì cả.”

Hoàng Nhân Thọ cũng chẳng bận tâm, gắp một đũa cải thìa nếm thử trước.

“Nhìn món này mà xem, cải thìa còn sống, nước sốt thì lỏng, không bám được vào rau, nhạt nhẽo vô vị. Với tay nghề này, tôi có gọi món nhắm rượu cũng chẳng nhắm nổi.”

“Thôi nào! Đi du lịch rồi mà ông cũng khó tính vậy sao. Làm đầu bếp cả đời rồi, ra ngoài cũng phải nghỉ ngơi chút chứ. Nhìn cảnh ngoài cửa sổ đi, ông lại ngồi lải nhải nữa rồi...”

Hoàng Nhân Thọ cũng tự biết mình hơi phiền phức, ông ta bật cười, tự phạt một ly rượu: “Được rồi, tôi không chê đầu bếp nữa là được chứ gì. Nào, cụng ly nào!”

Một ly rượu cay xè làm ông ta nhăn mặt, lúc ấy ông ta nghe hai cô gái trẻ ngồi gần bên reo lên “Sugoi” liên tục.

Ông ta quay sang hỏi Nghiêm Quảng Nhiêu: “Hai cô bé kia nói gì vậy? Ông hiểu không?”

Nghiêm Quảng Nhiêu cũng không biết tiếng Nhật, chỉ có thể đoán đại: “Không biết, chắc là thấy ngon quá thôi! Đồ ăn Trung Hoa mình ai chẳng mê.”

Hoàng Nhân Thọ định nói gì đó, rồi lại nhớ lời mình vừa nói nên đành nuốt lời vào bụng.

Ông ta ăn một miếng sườn non sốt tàu xì, xong cầm thìa định ăn cơm chiên.

Ông ta chọn cơm chiên trứng vì nghĩ rằng món này dù không ngon lắm thì cũng không thể dở đến mức không nuốt nổi.

Nhưng mà… nhìn kỹ lại phần cơm chiên trứng ấy, ông ta suýt làm rơi cả thìa vì quá ngạc nhiên.

Tuy ai cũng biết bí quyết là cơm phải tơi từng hạt và được áo đều trứng, nhưng nói thì dễ, làm được lại là chuyện khác.

Phần lớn cơm chiên trứng Hoàng Kim, những hạt cơm vàng là nhờ cho nhiều dầu. 

Nhưng phần cơm trước mặt ông ta, mỗi hạt cơm thật sự đều được bọc bởi một lớp lòng đỏ trứng.

Ông ta kinh ngạc đến mức rút điện thoại ra chụp liền tám tấm hình, rồi mới nhẹ tay xúc một thìa.

Chỉ một thìa thôi, cả “pháo đài” cơm chiên hình vòm đã sụp đổ.

Người ngoài có thể nghĩ tạo hình thất bại, nhưng Hoàng Nhân Thọ biết rõ đó là giữa mỗi hạt cơm đều không dính vào nhau!

Cơm chiên trứng, tối kỵ nhất chính là các hạt cơm dính vào nhau, nhất định phải hạt nào ra hạt nấy tuyệt đối không dính liền mới là đỉnh cao.

Lý thuyết thì ai cũng hiểu, nhưng làm được thì lại là chuyện khác. Cho nhiều dầu thì được đấy, nhưng ăn vào lại ngấy.

Nghiêm Quảng Nhiêu nhìn Hoàng Nhân Thọ cứ dùng thìa cào cào trong đĩa, miệng còn lẩm bẩm: “Lại không có dầu...”

Ông ta không nhịn được cau mày: “Thì ông ăn thử đi rồi hãy chê, đừng cứ nhắm vào đầu bếp hoài.”

“Không phải chê! Là...”

Không kịp nói hết câu, Hoàng Nhân Thọ đã xúc một thìa lớn đưa vào miệng!

Chỉ một miếng thôi mà như lên thiên đường!

Vị ngọt thơm của hành tây và cà rốt, mùi thơm cháy cạnh của giăm bông, và mùi thơm thanh mát của đậu Hà Lan, ba tầng hương vị này hòa quyện với mùi thơm của cơm chiên trứng, trước tiên mang đến cho vị giác sự tận hưởng vô tận kéo dài không dứt.

Ngoài hương vị nhiều lớp, thứ gây ấn tượng mạnh nhất vẫn là cảm giác khi nhai cơm.

Gạo Ngũ Thường để qua đêm thơm nhẹ và dẻo, mỗi hạt lại được bao bằng một lớp trứng thơm mềm.

Lớp trứng ấy không giống trứng bình thường, nó có mùi thơm nhẹ, không ngấy chút nào!

Hoàng Nhân Thọ nhai kỹ thêm vài miếng, rồi chợt reo lên: "Tôi biết rồi!"

“Là lòng đỏ! Cơm chiên trứng này chỉ dùng lòng đỏ thôi!”

Không màng ánh mắt ngạc nhiên của Nghiêm Quảng Nhiêu, ông ta liền bưng đĩa lên, xúc thêm một thìa lớn nữa.

Ai mà ngờ được, ăn cơm chiên trứng thôi mà cũng có cảm giác như răng bị bật lại vì cơm quá dẻo, quá chắc!

Cảm giác đàn hồi tột cùng như vậy, cộng thêm mùi thơm nhẹ cháy cạnh của lớp vỏ ngoài, khiến người ăn đắm chìm trong hương thơm của món chính, không muốn thoát ra.

Những nguyên liệu như hành tây, cà rốt, đậu Hà Lan, hành lá, giăm bông đều được cắt nhỏ cẩn thận, ăn vào vừa ngon vừa bất ngờ.

Đĩa cơm chiên trứng này, ông ta không chê nổi điểm nào!

Ồ khoan, vẫn có một điểm đáng chê vì khẩu phần quá ít… 

Hoàng Nhân Thọ tuổi cao, lại hay uống rượu, bình thường ăn chỉ vài miếng là no.

Nhưng lúc này, Nghiêm Quảng Nhiêu lại kinh ngạc nhìn thấy người bạn nhậu lâu năm của mình lại đang dùng thìa vơ vét từng hạt cơm!

“Cơm chiên trứng mà ngon đến vậy sao?”

Hai người vốn quen nhau lâu năm, từ lúc Hoàng Nhân Thọ còn là đầu bếp, Nghiêm Quảng Nhiêu là khách ruột. Sau thành bạn rượu, dù hay cằn nhằn chuyện nghề bếp, nhưng con mắt chọn món của Hoàng Nhân Thọ thì Nghiêm Quảng Chiêu vẫn luôn tin tưởng.

"Ngon!"

Hoàng Nhân Thọ thậm chí còn l.i.ế.m môi vì chưa đã thèm, rồi bấm chuông gọi phục vụ: “Cho tôi thêm một suất như vậy nữa!”

Nghiêm Quảng Nhiêu cũng nhanh nhảu nói theo: “Tôi cũng muốn một phần giống vậy!”

Hai cô gái người Nhật ngồi gần đó cũng gọi thêm hai suất.

Phiếu gọi món nhanh chóng chuyển về bếp. Trên mặt Đường Túc nở một nụ cười nhẹ.

Xem ra phần sườn sốt tàu xì này được lòng khách lắm.