Hệ Thống Nghịch Thiên: Hóa Béo Thành Phượng

Chương 9

 

Phát Tài sải bước đi vào trong hang, đôi mắt hắn ta lập tức sáng rực lên như đèn pha khi nhìn thấy những món ăn ngon lành được bày biện khắp mặt đất. Hắn kinh ngạc thốt lên: "Thì ra ta ngửi thấy mùi lẩu là từ đây! Trời đất ơi, thực sự có lẩu này! Nương nương, thuộc hạ có thể mặt dày ngồi xuống dùng bữa cùng người được không?"

Ta vốn đã từng nghe lỏm được vài từ ngữ có phần quen thuộc, hiện đại trong cuộc trò chuyện giữa hắn và Tần Kỷ Chu trước đây, liền nheo mắt nghi hoặc hỏi: "Phát Tài, ngươi... chẳng lẽ ngươi cũng là kẻ đến từ một thời đại khác sao?"

"Đúng vậy, đúng vậy nha!" Phát Tài ra sức gật đầu, mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào đĩa thức ăn thơm phức mà hắn đã mong chờ từ rất lâu, không ngừng nuốt nước bọt ực ực.

Ta mỉm cười, hào phóng vẫy tay mời hắn: "Đồng hương gặp nhau rồi, nào, chúng ta cùng ăn đi!"

Thế là, hai kẻ xuyên không bọn ta ngồi bệt xuống đất, ăn uống no nê, vui vẻ cụng ly trà sữa, thậm chí còn yêu cầu hệ thống cung cấp thêm vài vò bia lạnh. Bọn ta đã có một khoảng thời gian vô cùng sảng khoái và vui vẻ.

Sau khi càn quét xong lượt thức ăn đầu tiên, ta và Phát Tài thỏa mãn dựa lưng vào vách đá, vừa xoa cái bụng tròn trịa vừa thở phào nhẹ nhõm, gương mặt hiện rõ vẻ sung sướng tột cùng. Bọn ta dự định nghỉ ngơi một chút cho xuôi bụng rồi sẽ tiếp tục chiến đấu vòng thứ hai.

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập và đông đúc lại vang lên từ phía ngoài hang động.

Thanh âm của Vân Tần bỗng chốc lọt vào tai ta: "Khởi bẩm Bệ hạ, thần thiếp vừa tận mắt nhìn thấy Phán Quý phi cùng gã hộ vệ Phát Tài lén lút dắt nhau đi vào cái hang động kia. Thần thiếp thực sự không hiểu bọn họ đang làm cái trò gì mờ ám, khả nghi ở trong đó nữa?"

Ngay sau đó, giọng của Vũ Tiệp dư cũng vang lên đầy vẻ châm dầu vào lửa: "Bệ hạ, có lẽ chúng ta không nên vào thì hơn? Lỡ như... lỡ như đi vào lại nhìn thấy những thứ tuyệt đối không nên nhìn thấy thì thật là..."

"Im miệng!" Tần Kỷ Chu lạnh lùng quát lớn, trực tiếp ra chỉ thị cho Vân Tần và Vũ Tiệp dư: "Hai người các ngươi đứng yên tại chỗ cho trẫm, cấm được nhúc nhích. Khi chưa có mệnh lệnh của trẫm, tuyệt đối không được bước thêm một bước nào nữa."

"Thần thiếp tuân chỉ." Vân Tần cùng Vũ Tiệp dư đồng thanh đáp lời, trong giọng nói rõ ràng chứa đựng sự phấn khích, kích động không thể che giấu. Xem bộ dạng của hai ả, chắc hẳn đang mơ tưởng đến viễn cảnh Hoàng đế tự tay bắt quả tang ái phi của mình đang vụng trộm, cắm sừng với hộ vệ.

Trong lúc bọn họ còn đang dây dưa ngoài cửa hang, ta đã nhanh trí yêu cầu hệ thống lập tức thu hồi toàn bộ trà sữa, bia lạnh, nồi lẩu, tôm hùm đất cùng tiệc hải sản — những thứ đồ ăn hiện đại mà ta tuyệt đối không thể giải thích cho Tần Kỷ Chu hiểu được. Ta chỉ bảo hệ thống giữ lại duy nhất đống xiên que thịt bò nướng mà thôi.

Khi Tần Kỷ Chu đăm đăm sát khí bước vào trong hang, cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là ta và Phát Tài đang vô cùng thong thả, nhàn nhã ngồi xoay xiên nướng những thanh thịt bò trên đống lửa nhỏ.

Tần Kỷ Chu trừng mắt nhìn Phát Tài, trong giọng nói đã nhuốm vài phần nộ khí: "Phát Tài, gan của ngươi càng ngày càng lớn rồi! Sao ngươi dám ở sau lưng trẫm lén lút ăn xiên thịt nướng cùng ái phi của trẫm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phát Tài vốn là kẻ từng trải qua đủ loại sóng gió, lúc này vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ lùng. Hắn vội vã cúi đầu giải thích: "Bệ hạ xin bớt giận. Quý phi nương nương bảo muốn tạo cho Bệ hạ một sự bất ngờ, tự tay nướng vài xiên thịt dâng lên ngài. Nương nương sợ một mình làm không xuể nên mới gọi thuộc hạ vào đây phụ giúp một tay."

Cái lý do của tên Phát Tài quả thực là vô cùng thông minh và kín kẽ. Tần Kỷ Chu nghe xong, thần sắc hoài nghi trên mặt bắt đầu d.a.o động: "Thật sao?"

Ta và Phát Tài phối hợp nhịp nhàng, lập tức phụ họa theo: "Hoàn toàn là sự thật thưa Bệ hạ! Xin ngài đợi thêm một lát, thịt nướng sẽ xong ngay thôi ạ."

Sắc mặt Tần Kỷ Chu lúc này mới dịu lại rõ rệt. Hắn quay sang phân phó cho Phát Tài: "Ngươi có thể lui xuống được rồi."

"Thuộc hạ tuân chỉ." Phát Tài vội vã nhường vị trí bên đống lửa cho Tần Kỷ Chu, sau đó nhanh chân lui ra ngoài hang chờ đợi.

Trong lúc Tần Kỷ Chu đang sửa sang vạt áo ngồi xuống, ta thừa lúc hắn không chú ý, liền tinh nghịch lén phết một lớp mù tạt (wasabi) dày cộm lên xiên thịt bò.

Ta làm vậy chủ yếu là vì cảm thấy áy náy và ấm ức khi đống mỹ vị thế kỷ 21 của mình mới ăn được một nửa đã phải thu hồi đầy lãng phí. Đáng lẽ ra Tần Kỷ Chu phải đợi bọn ta đ.á.n.h chén xong vòng thứ hai thì mới đến chứ? Đã vậy thì ta phải chơi khăm hắn một ván cho bõ ghét!

Sau khi xiên thịt chín vàng, tỏa hương thơm phức, ta nở nụ cười ngọt ngào dâng lên trước mặt hắn: "Bệ hạ, đây là lần đầu tiên thần thiếp tự tay nướng thịt cho ngài. Bệ hạ có muốn nếm thử xem có hợp khẩu vị không ạ?"

"Ái phi có lòng, nàng vất vả rồi." Tần Kỷ Chu thản nhiên đón lấy xiên thịt, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng lớn.

Chỉ vừa mới nhai được hai cái, hắn liền nghẹn họng trân trối, cả gương mặt anh tuấn trong nháy mắt đỏ bừng lên như tôm luộc, hai mắt trợn ngược vì vị cay nồng xộc thẳng lên đại não.

Ta cố ý làm ra vẻ ngây thơ, chớp chớp mắt hỏi: "Bệ hạ, ngài không thích hương vị này sao?"

Sau khi khó khăn lắm mới bình tâm lại được, Tần Kỷ Chu thế mà lại không hề mở miệng trách phạt ta. Hắn cố nuốt miếng thịt xuống, trầm giọng đáp: "Mùi vị này... quả thực có hơi đặc biệt một chút, nhưng trẫm vẫn có thể chấp nhận được. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên ái phi tự tay nướng xiên cho trẫm."

Phản ứng này của hắn khiến ta hoàn toàn không tài nào hiểu nổi. Ủa, theo lẽ thường thì một vị hoàng đế cao cao tại thượng phải nổi trận lôi đình khi bị chơi khăm chứ? Tại sao cái tên này cứ liên tục hành xử không tuân theo quy luật thông thường vậy chứ?

13