Hệ Thống Nghịch Thiên: Hóa Béo Thành Phượng

Chương 7

 

Thế nhưng, phải thừa nhận một điều rằng, phần thưởng giảm tận sáu cân mỡ thừa này quả thực là một miếng mồi quá đỗi ngon ngọt, khiến ta không cách nào từ chối được!

Giảm tận sáu cân mỡ thừa chỉ bằng cách cho nam nhân ăn trái cây sao? Việc này chẳng khác nào chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống vậy!

"Được rồi! Ta đi là được chứ gì!" Ta hăm hở bê đĩa trái cây lên, sải bước tiến về phía bức bình phong ngăn cách.

Tần Kỷ Chu đang tắm gội, dường như cảm nhận được tiếng bước chân của ta đang đến gần liền lạnh lùng quát lớn: "Dừng lại! Không được tiến thêm bước nào nữa!"

Thế nhưng, để hoàn thành đại nghiệp giảm cân, ta trực tiếp phớt lờ thánh chỉ của hắn, nhanh như cắt lách người ra phía sau bức bình phong.

Vừa bước vào, ánh mắt ta lập tức đóng băng tại chỗ, cổ họng không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái ực.

Vóc dáng của Tần Kỷ Chu quả thực là vô cùng cuốn hút! Dẫu cho làn nước ấm và màn sương mờ chỉ để lộ ra bờ vai rộng vững chãi cùng khuôn n.g.ự.c vạm vỡ, nhưng những đường nét cơ bắp mạnh mẽ, tràn đầy sức sống ấy vẫn đủ khiến ta phải đại khai nhãn giới, không ngừng suy nghĩ miên man.

Cái hệ thống quỷ quái kia xem ra nói rất có lý! Chiêm ngưỡng nam nhân tuấn tú tắm gội đúng là giúp thúc đẩy tuần hoàn m.á.u vô cùng mạnh mẽ.

Trong lòng ta có chút hồi hộp, rón rén bước đến bên cạnh bồn tắm của hắn. Ta dùng những ngón tay múp míp nhặt một quả anh đào căng mọng từ đĩa trái cây, nhẹ nhàng đưa đến bên làn môi mỏng của hắn: "Bệ hạ, xin mời nếm thử trái cây ạ."

"Không cần, ngươi lui xuống đi." Tần Kỷ Chu lạnh lùng phất tay gạt ra.

Hành động của hắn khiến quả anh đào trong tay ta mất đà, rơi thẳng tõm xuống bồn tắm, chìm nghỉm dưới làn nước.

Giao diện hệ thống lập tức reo lên: [Ký chủ, nhiệm vụ giảm cân mới được kích hoạt: Hãy mò lấy quả anh đào vừa rơi vào bồn tắm. Phần thưởng: Giảm tiếp sáu cân mỡ thừa!]

Ta cạn lời: ???

Cái việc mò anh đào dưới nước thì liên quan gì đến chuyện tiêu mỡ giảm cân cơ chứ?

Cái hệ thống này hành xử ngày càng lén lút, mờ ám rồi nha! Đây mà là hệ thống giảm cân kiểu gì thế này? Ta thấy nên đổi tên nó thành "Hệ thống quyến rũ phu quân" thì đúng hơn. Cứ vòng vo tam quốc mãi, suy cho cùng chẳng phải là muốn ta lợi dụng để sàm sỡ hắn sao!

Hệ thống lập tức biện giải bằng tông giọng vô cùng nghiêm túc: [Khởi bẩm ký chủ, khi người cúi người xuống ra sức mò tìm quả anh đào trong bồn nước ấm, cơ thể sẽ phải vận động cơ bụng và cơ tay rất nhiều, mồ hôi sẽ tiết ra đầm đìa, mà đổ mồ hôi chính là chìa khóa để giảm cân!]

"Được rồi, ngươi thắng!" Ta đặt đĩa trái cây lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, dứt khoát xắn cao tay áo, thò thẳng bàn tay vào trong làn nước ấm để múc quả anh đào lên.

"Cố! Phán! Nhi!" Tần Kỷ Chu nổi trận lôi đình, cả kinh ngả hẳn người ra phía sau thành bồn tắm, bộ dạng đề phòng cao độ như thể sợ ta sẽ chạm vào thứ gì đó tuyệt đối không nên chạm vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Bệ hạ bớt giận, thần thiếp chỉ đang tìm quả anh đào thôi mà, ngài đừng hoảng hốt." Ta mở miệng trấn an Tần Kỷ Chu, nhưng bàn tay dưới nước vẫn tiếp tục mò mẫm khắp nơi.

Trong lúc vô tình, tay ta chạm phải một đoạn chân của Tần Kỷ Chu. Chà, cơ bắp săn chắc, chân dài thật đấy nha.

Hắn ta sắp phát điên đến nơi rồi...

Cuối cùng, chính hắn vì không chịu nổi sự quấy rối của ta dưới nước, đành tự mình thò tay mò lấy quả anh đào rồi dúi thẳng vào tay ta để đuổi khéo.

Tối hôm đó, ta và Tần Kỷ Chu cùng nằm trên một chiếc giường lớn trong tẩm thất.

Ta vừa nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, giọng nói của hệ thống lại vang lên như âm hồn bất tán, giao cho ta một nhiệm vụ chấn động: [Ký chủ, hãy chủ động hôn hắn một cái! Phần thưởng: Giảm ngay mười cân mỡ thừa!]

Ta mắng thầm: "Hệ thống kia, ngươi quả thực là trơ trẽn đến tột cùng rồi!" Sao ta có thể làm ra cái hành vi bất kính, cưỡng hôn Hoàng đế như vậy được chứ?

Hệ thống liền ra sức xúi giục, khích tướng ta: [Người sợ cái gì chứ? Hắn danh chính ngôn thuận là phu quân của người. Nếu người không chịu hôn hắn, chẳng lẽ định ngồi yên chờ đám nữ nhân khác nơi hậu cung đến cướp mất sao?]

Ta cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ: "Hắn thân là Thiên t.ử, hậu cung giai lệ ba ngàn, ai mà biết được cái miệng kia đã từng hôn qua bao nhiêu nữ nhân rồi chứ? Ta đây tuyệt đối không thèm dùng chung đồ với kẻ khác."

Hệ thống khẽ ho một tiếng rồi tiết lộ một bí mật động trời: [Khụ khụ, khởi bẩm ký chủ, hệ thống có thể mật báo cho người biết một chuyện, nụ hôn đầu đời của Tần Kỷ Chu cho đến nay vẫn còn nguyên vẹn, chưa từng ban cho bất kỳ ai nha.]

Ta nghe xong mà chấn động tâm can! Không thể nào? Một tên Hoàng đế chính tông như Tần Kỷ Chu mà vẫn còn giữ được nụ hôn đầu sao?

Ta bán tín bán nghi hỏi lại: "Vậy... chuyện phòng the của hắn chắc cũng chưa từng nếm qua đúng không?"

 

Hệ thống đắc ý cười lớn: [Hắc hắc, chuẩn luôn, hắn vẫn là một nam nhân hoàn mỹ như ngọc. Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ chưa? Ngôi vị Hoàng hậu phượng bào là dành riêng cho người, và lần đầu tiên của hắn đương nhiên cũng chỉ thuộc về một mình người mà thôi.]

Ta lại một lần nữa rơi vào trạng thái sửng sốt. Ta cứ ngỡ bản thân mình tiến cung chỉ làm một con bù nhìn để hoàng gia lấy lòng Cố phủ, nào ngờ đến cả đám phi tần khác trong hậu cung hóa ra cũng chỉ là những quân cờ bù nhìn làm cảnh.

Điều ta không tài nào ngờ tới chính là, Tần Kỷ Chu lại giữ thân như ngọc để dành trọn vẹn lần đầu tiên đó cho ta?

Ta bắt đầu do dự: "Nhưng dẫu cho ta có muốn làm, thì với thân xác hai trăm cân này mà đè lên hôn hắn, chẳng phải sẽ để lại bóng ma tâm lý cả đời cho hắn sao? Ta không muốn vì ích kỷ giảm cân mà làm hại nam nhân nhà lành đâu."

Hệ thống lập tức đưa ra giải pháp vẹn cả đôi đường: [Chuyện này dễ như trở bàn tay. Lúc hôn hắn, người hãy dùng tay che c.h.ặ.t mắt hắn lại. Hắn không nhìn thấy dung mạo hiện tại của người, nhưng hệ thống sẽ dùng ảo giác để trong đầu hắn tự động tưởng tượng ra người là một tuyệt thế mỹ nhân nặng một trăm lẻ tám cân. Đảm bảo đó sẽ là một trải nghiệm vô cùng tuyệt diệu, tuyệt đối không để lại bất kỳ di chứng nào!]

Ta sáng mắt lên: "Ngươi thực sự có thể làm được như vậy sao?!"