Câu nói đùa này của Thẩm Vọng Hàn lại khiến Tuế Ninh cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.
Cậu cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, loại ánh mắt âm u, tham lam, cứ như giây tiếp theo sẽ nuốt chửng lấy người ta.
Tuế Ninh rùng mình một cái, cậu vịn tường tiếp tục đi xuống cầu thang.
“Tôi…… phải đi vệ sinh đây.”
Thẩm Vọng Hàn thong thả đi sau lưng Tuế Ninh, bước chân vững chãi.
“Này, Tuế Ninh, tối qua em quan tâm tôi như thế, sao vừa ngủ dậy đã lật mặt không nhận người quen rồi.”
Lời của Thẩm Vọng Hàn nói có hơi mập mờ, giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang vọng trong lối đi cầu thang vắng vẻ.
Tuế Ninh đỏ bừng mặt, cậu không thèm ngoảnh đầu lại mà phản bác, “Tôi không có.”
Cậu bước nhanh chạy về phía nhà vệ sinh cuối tầng hai, bước chân hoảng loạn giống như sau lưng có thú dữ đang đuổi theo vậy.
Đối mặt với sự bày tỏ tình cảm mạnh mẽ đến nghẹt thở của Thẩm Vọng Hàn, Tuế Ninh luôn có thói quen làm rùa rụt cổ.
Sau khi rửa tay xong đi ra, cậu phát hiện Thẩm Vọng Hàn đã rời đi.
Cách đó không xa, trên bệ cửa sổ hành lang có đặt một chiếc túi màu trắng, bên trong là một miếng bánh kem phô mai và một ly cà phê, gió nhẹ thổi qua làm bay tờ giấy nhớ dán phía trên.
Tuế Ninh tiến lên gỡ xuống xem, trên tờ giấy viết một hàng chữ phóng khoáng hữu lực —
Đừng để bụng đói.
Tuế Ninh liếc nhìn về phía cuối hành lang, trước mắt là một khoảng không gian tĩnh lặng.
Người đã rời đi.
Ánh mắt cậu ngẩn ra một chút, cảm thấy dạo gần đây mình thực sự có hơi phản ứng thái quá với Thẩm Vọng Hàn rồi.
Nỗi sợ hãi của cậu đối với Thẩm Vọng Hàn bắt nguồn từ những lời dạy bảo của Hứa Thập An.
Hứa Thập An thường răn đe cậu rằng nếu sau này chọn bạn đời, ngoài điều kiện vật chất ra, điều quan trọng nhất là liệu người đó có biết tôn trọng con hay không.
Nếu người đó muốn nhốt con vào chiếc lồng giam của hôn nhân, khiến con mất đi tự do và quyền tự chủ thì đó không phải là yêu, mà là sự chiếm hữu đáng sợ, là sự nuôi nhốt ích kỷ.
Mà Thẩm Vọng Hàn lại hoàn toàn khớp với định kiến đó của Hứa Thập An.
Cố chấp, tàn nhẫn, và luôn bộc lộ tính chiếm hữu mãnh liệt đến mức khiến người ta nổi da gà.
Kiếp trước cậu sợ Thẩm Vọng Hàn.
Là vì sợ trở thành con chim hoàng yến bị Thẩm Vọng Hàn nuôi nhốt.
Nhưng kiếp này, cậu lại hy vọng Thẩm Vọng Hàn được bình an vô sự.
Bởi vì Thẩm Vọng Hàn chính là người đã bất chấp tất cả xông vào biển lửa để cứu cậu.
Tuế Ninh xách chiếc túi màu trắng, tâm trí rối bời như mớ bòng bong càng gỡ càng loạn, chúng đan xen trong lòng khiến cậu ngay cả lúc tập nhảy sau đó cũng có hơi lơ đễnh.
…
Sau khi hoạt động câu lạc bộ kết thúc, Tuế Ninh cùng hai người bạn thân đến một quán thịt nướng để tụ tập.
Tuế Ninh rất ít khi ăn thịt nướng.
Cậu vừa ngồi xuống đã trơ mắt nhìn nhân viên phục vụ lật thịt trên vỉ nướng, những lọn tóc đen rủ bên trán, đôi gò má trắng nõn nóng đến mức rịn vài giọt mồ hôi cũng chẳng buồn để tâm.
Lộc Gia Duẫn ôm ba chai rượu đi tới, liếc nhìn cái bộ dạng như “nhà quê ra phố” của Tuế Ninh rồi đảo mắt một cái.
“Thiếu gia à, cậu có thể bớt cái vẻ mặt không ăn khói lửa nhân gian đó đi được không?”
Lục Đại Hành cười rộ lên, gắp miếng thịt đầu tiên vào bát của Tuế Ninh.
Tuế Ninh khẽ thổi miếng thịt nướng nóng hổi rồi nếm thử một miếng.
c** nh* giọng “Oa” một tiếng.
Ngon quá đi mất.
“Đừng nói chứ, nhìn Tuế Ninh ăn trông ngon miệng thật đấy.” Lục Đại Hành sảng khoái nói, rồi cuốn rau xanh ăn một miếng thịt thật lớn.
Tuế Ninh lần lượt gắp cho hai người bạn loại thịt có hương vị mà mình thích nhất, còn chu đáo cuốn sẵn rau xanh, hai tay đặt trên mặt bàn, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn bọn họ.
“Hai cậu nếm thử đi, siêu ngon luôn.”
Lộc Gia Duẫn hút một ngụm nước giải khát, lại liếc sang Lục Đại Hành: “Cậu nghe tin tức về cậu ta chưa?”
Lục Đại Hành bình tĩnh gật đầu, khoác vai Tuế Ninh, nói với cậu: “Sau này gả vào giới thượng lưu, à không… nhà cậu vốn đã là giới thượng lưu rồi. Sau này gả vào nhà họ Thẩm nhất định đừng quên hai đứa mình nhé.”
“Đúng đấy, Tuế Tiểu Ninh. Sau này giàu sang xin chớ quên nhau.” Lộc Gia Duẫn nắm chặt tay Tuế Ninh đầy biểu cảm.
Tuế Ninh ngẩng đầu, chớp chớp mắt rồi lại tiếp tục vùi đầu ăn thịt nướng, hai cái má phồng lên vì nhai, ăn vô cùng hăng say.
Lộc Gia Duẫn nói: “Tớ nghe nói nhà họ Lâm lại tìm được đứa con trai út thất lạc, còn định tổ chức sinh nhật cho nó nữa kìa.”
Tuế Ninh vừa nhai rau xanh, giọng nói mềm mại: “Tớ biết, còn mời cả nhà tớ nữa.”
Lục Đại Hành gật đầu, bảo: “Chậc, cái cậu Lâm Lạc đó cũng lận đận thật. Nghe nói bị bọn buôn người bán vào tận nông thôn trong núi sâu, cha nuôi còn bị tâm thần, khổ cực hơn mười năm trời.”
Nghe chủ đề nặng nề, tiếng nhai của Tuế Ninh chậm lại.
“Nhưng mà theo kinh nghiệm cày phim của mình, theo mô-típ cốt truyện phim truyền hình thì kiểu gì cũng phải là nhân vật chính. Đúng là lận đận đủ đường, khổ tận cam lai.” Lộc Gia Duẫn cảm thán.
Tuế Ninh thấy Lộc Gia Duẫn nói rất có lý.
Cậu vừa nhai cọng rau xanh đang ngắn dần đi, vừa gật đầu đồng tình.
Lộc Gia Duẫn hoàn hồn, liếc nhìn Tuế Ninh đang ăn như một chú thỏ nhỏ thì bĩu môi.
Cậu ta chỉ ngón trỏ về phía Tuế Ninh, nói với Lục Đại Hành: “Cái kiểu như cậu ấy liệu có sống nổi qua hai tập trong phim vả mặt trả thù không nhỉ?”
Lục Đại Hành đánh giá khách quan: “Khó nói lắm.”
Tuế Ninh lập tức muốn phản bác, cậu đặt đũa xuống.
Lộc Gia Duẫn xáp lại gần, phân tích cho cậu: “Cậu nhìn xem, cha mẹ yêu thương, mấy anh trai đều chiều chuộng, lại còn có một vị hôn phu đẹp trai nhiều tiền, đúng không?”
“Ừm.” Tuế Ninh gật đầu, đúng là sự thật.
Lục Đại Hành: “Cậu nhìn qua là thấy không giống nhân vật chính rồi, vì cuộc đời cậu quá hạnh phúc, Tuế Tiểu Ninh ạ.”
Vì số quá hưởng, nên không giống nhân vật chính.
Thế nhưng.
Cuộc đời cậu cũng đâu phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió đâu.
Cậu cũng đã từng trải qua đau đớn tuyệt vọng, gào thét đến khản cả giọng mà.
Nhưng Tuế Ninh không nói ra.
Dưới ánh đèn rực rỡ, hương thơm ngào ngạt lan tỏa, những người bạn tốt cười nói vui vẻ, rót đầy nước trái cây vào ly cho cậu. Họ cùng nhau cười tươi cạn chén.
Tuế Ninh cười.
Cậu tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này, chôn giấu bí mật đau thương vào tận đáy lòng.
Vậy thì kiếp này hãy nỗ lực để cuộc đời mình thực sự trở nên hạnh phúc.
…
Ngày hôm sau, Tống Dục Xuyên đi công tác, Tuế Ninh tự mình đi tham gia lễ trao giải của trường.
Bản thiết kế thí nghiệm sinh học của cậu đã đoạt giải ba cuộc thi sinh học toàn quốc, tuy nhiên, nhân tài ưu tú của trường cậu nhiều như nấm sau mưa.
Cậu chỉ miễn cưỡng xếp thứ 24.
Tại đại hội trao giải của trường, đến phần chụp ảnh tập thể với lãnh đạo nhà trường, Tuế Ninh đứng ở hàng thứ tư, vị trí phía bên trái.
Lâm Cẩn cũng có mặt trong đó. Y đứng ở vị trí trung tâm hàng thứ nhất.
Giữa vô số người đoạt giải, cậu có vẻ hơi mờ nhạt, dù cậu đã chuẩn bị cho giải thưởng thiết kế này rất lâu.
Tuy nhiên, sau khi về nhà, cậu vừa tiện tay đặt chiếc cúp màu bạc lên bàn trà.
“Ninh Ninh, con giỏi quá đi mất!”
Hứa Thập An ngồi cạnh Tuế Ninh, nâng niu chiếc cúp nhìn bên trái rồi ngó bên phải, lấy điện thoại ra chụp liên tiếp mấy tấm ảnh.
Hứa Thập An nửa năm mới đăng bài lên vòng bạn bè một lần, hôm nay lại phá lệ đăng vì cậu, để chúc mừng cậu đoạt được một chiếc cúp nhỏ bé chẳng đáng là bao.
Tuế Mặc hôm nay về sớm, trước giờ cơm tối cũng cầm cúp của Tuế Ninh lên nghiên cứu một hồi lâu.
Sau đó, ông vô cảm đặt xuống.
“Để lên kệ trong thư phòng đi.”
“Vâng ạ.” Quản gia cười gật đầu, đặt cúp của Tuế Ninh vào tủ trưng bày trong thư phòng.
Trong tủ trưng bày đầy rẫy các loại giải thưởng và danh hiệu quốc tế mà Tuế Mặc giành được trong những năm điều hành tập đoàn Tuế thị, còn chiếc cúp nhỏ của Tuế Ninh được Tuế Mặc đặt ở hàng giữa trang trọng nhất.
Hứa Thập An ngồi cạnh Tuế Mặc, giọng nói dịu dàng: “Em đã bảo mà, Ninh Ninh từ nhỏ đã thông minh.”
Tuế Mặc gắp thức ăn cho Hứa Thập An, thái độ đối với Hứa Thập An lúc nào cũng vô cùng ôn hòa: “Ừm, giống em.”
Tuế Ninh cười “hì hì” một tiếng.
Cậu mỉm cười, đột nhiên cảm thấy có là nhân vật chính hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Tối hôm đó, Thẩm Vọng Hàn gửi tin nhắn cho cậu:
【 Ngày mai có rảnh không, đưa em đi xem kịch nói nhé, thấy thế nào? 】
Gần đây có một vở kịch mới công chiếu, Tuế Ninh vốn rất muốn xem nhưng cậu vẫn do dự, bèn bịa ra một lý do để từ chối:
【 Ngày mai tôi phải sang nhà bạn chơi rồi. 】
Thậm Vọng Hàn: 【 Em tới nhà bạn chơi được, vậy tại sao không thể đến nhà tôi chơi? 】
Tuế Ninh nóng bừng mặt, thoát khỏi trang trò chuyện. Dạo gần đây cậu vẫn cố ý hoặc vô ý tránh mặt Thẩm Vọng Hàn.
Ngày hôm sau, cậu không đi nhà bạn mà lén lút bắt taxi đến một bệnh viện.
Bệnh viện này do dượng của cậu mở nên vừa lên khu VIP, dượng đã đứng đợi ở cửa thang máy đón cậu.
Dượng mặc áo blouse trắng, bụng hơi phệ, vẻ mặt đầy quan tâm nhìn cậu.
“Ninh Ninh, sao cháu lại đến bệnh viện thế này? Thấy không khỏe ở đâu à?”
Tuế Ninh lắc đầu. Cậu mặc một chiếc áo len màu xanh trắng, trông ngoan ngoãn và hiểu chuyện, đáp: “Không phải đâu dượng, cháu đến thăm một người ạ.”
“Ồ.”
Dượng lúc này mới yên tâm, ông đẩy kính cười: “Đến thăm Kỷ Vân Chu chứ gì? Yên tâm, ở chỗ dượng chắc chắn cậu ta không sao đâu, đảm bảo một tháng sau là lại khỏe như vâm.”
Tuế Ninh hỏi: “Anh ta bị thương nặng lắm ạ?”
“Ừ, suýt thì vào ICU đấy, cứu được mạng về cũng không dễ dàng gì.”
Dượng đi phía trước, dẫn cậu đến cửa phòng bệnh: “Nghe nói là do vị hôn phu kia của cháu đánh, ái chà thanh niên bây giờ ra tay thật chẳng biết nặng nhẹ gì cả.”
Tuế Ninh nghe vậy, tâm trạng cực kỳ tốt.
Xuyên qua cửa kính, cậu nhìn thấy Kỷ Vân Chu đang nằm dưỡng thương trong phòng. Gã còn phải đeo máy thở, một chân bó bột treo cao lên.
“Dượng ơi, cháu muốn nói chuyện riêng với anh ta vài câu được không ạ?”
“Tất nhiên là được chứ, muốn nói bao lâu cũng được.” Dượng gật đầu, vỗ vỗ vai Tuế Ninh, “Cô của cháu lâu rồi không gặp cháu, hai hôm nay cứ nhắc suốt. Lúc nào rảnh qua nhà dượng ăn cơm nhé.”
Tuế Ninh cười ngoan ngoãn, lộ ra hàm răng trắng đều: “Cháu biết rồi ạ.”
Sau khi dượng rời đi, Tuế Ninh đẩy cửa bước vào.
Cậu thuận tay đóng cửa phòng bệnh lại.
Phải nói là Kỷ Vân Chu cũng biết giữ mạng, biết tìm đến bệnh viện nhà cậu mở để dưỡng thương là an toàn nhất.
Thế nhưng, thời thế bây giờ đã khác rồi.
Tuế Ninh tiến lại gần giường bệnh, chỉ thấy gương mặt vốn dịu dàng như ngọc của Kỷ Vân Chu giờ sưng vù như đầu heo, hốc mắt thâm tím, một cánh tay cũng bó bột, đeo máy thở trông có vẻ thoi thóp.
Kỷ Vân Chu mơ màng tỉnh dậy, sau khi nhìn rõ người tới, đôi mắt gã lập tức sáng lên.
Giọng gã khàn đặc: “Ninh Ninh.”
Tuế Ninh ngồi xuống đầu giường của Kỷ Vân Chu, cậu liếc nhìn mấy cái máy cảm biến dán trên người anh ta.
“Ninh Ninh, hôm nay em đẹp thật. Anh biết mà, em vẫn còn quan tâm anh.”
Kỷ Vân Chu dịu dàng nói, yếu ớt vươn tay về phía Tuế Ninh.
Tuế Ninh giơ tay giật phắt một cái, rút đứt một sợi dây truyền tín hiệu.
Trên người Kỷ Vân Chu truyền đến một cơn đau nhói, gã “Suýt” một tiếng: “Ninh Ninh, em làm gì vậy?”
Gương mặt Tuế Ninh xinh đẹp lại trông vô hại như không biết gì, cậu nhìn Kỷ Vân Chu, dùng giọng nói dịu dàng bảo:
“Kỷ Vân Chu, sao anh vẫn chưa chết nhỉ?”
Cậu còn tưởng Kỷ Vân Chu sắp chết rồi nên mới lén đến xem đấy chứ.
Kỷ Vân Chu nở một nụ cười gượng gạo: “Ninh Ninh, em nói gì vậy? Anh bị Thẩm Vọng Hàn đánh thành thế này rồi, em còn tâm trạng đùa giỡn nữa.”
“Tôi không có đang đùa đâu, Kỷ Vân Chu.”
Tuế Ninh đứng dậy, cậu tiện tay tắt máy theo dõi nhịp tim của Kỷ Vân Chu, rồi tháo luôn cả máy thở của anh ta ra.
Cậu nhìn về phía Kỷ Vân Chu, như thể trước mắt vừa bùng lên một biển lửa hừng hực.
Tuế Ninh nói: “Chúc anh hôm nay sẽ chết.”
Dứt lời, cậu giơ bàn tay trắng nõn lên, giáng cho Kỷ Vân Chu một cái tát trời giáng.
Trong phòng bệnh vang lên một tiếng “chát” giòn tan.
Cái tát này đã dồn hết sức bình sinh của Tuế Ninh.
Khóe miệng Kỷ Vân Chu rách ra, máu nhanh chóng rỉ xuống. Gã kinh ngạc nhìn Tuế Ninh.
“Ninh Ninh, khụ… em sao vậy… em làm sao thế này?”
Ánh mắt Tuế Ninh trong veo như nước.
Kỷ Vân Chu đã không còn thở nổi, giọng gã khàn đặc, ngay cả việc nhấc tay cũng trở nên gian nan, cận kề bờ vực ngạt thở.
Sau đó, một chiếc gối sạch sẽ đè xuống mặt Kỷ Vân Chu, cắt đứt hoàn toàn dưỡng khí mà gã có thể hít vào.
Một phút sau.
Tuế Ninh đóng cửa phòng bệnh, bước chân nhẹ nhàng vui vẻ rời khỏi bệnh viện.
Hôm nay tâm trạng thật sự không tệ.
……
Cậu bước ra khỏi cổng bệnh viện, vừa định băng qua đường đối diện thì một chiếc Maybach màu đen không lệch một li chắn ngang trước mặt.
Bước chân Tuế Ninh khựng lại.
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, cậu và đôi mắt thâm trầm của Thẩm Vọng Hàn chạm nhau.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn âm lãnh, sâu thẳm.
Anh nhìn đến mức Tuế Ninh chột dạ vô cớ, trán thậm chí còn rịn ra chút mồ hôi lạnh.
“Trùng hợp thật, đến bệnh viện làm gì đấy?” Giọng Thẩm Vọng Hàn không chút ấm áp, nhưng cũng không có ý giận dữ.
Nhưng Tuế Ninh nghe lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Cậu né tránh ánh mắt kia: “Tôi, tôi đến gặp bác sĩ tâm lý.”
Thẩm Vọng Hàn dò xét Tuế Ninh: “Gặp xong rồi?”
Tuế Ninh gật đầu.
“Vậy lên xe đi, thuận đường đưa em về.”
Tuế Ninh vừa làm việc xấu, lòng bàn tay còn đổ mồ hôi, cậu lắc đầu: “Không cần đâu, tôi đi tàu điện ngầm là được, rất tiện lợi.”
Thẩm Vọng Hàn xuống xe, mở cửa ghế phụ cho Tuế Ninh: “Lên xe.”
“Được rồi.”
Tuế Ninh ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.
Cậu lén liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn, quai hàm anh căng cứng, dọc đường đi cực kỳ ít nói.
Rất nhanh, Tuế Ninh phát hiện kiến trúc hai bên đường thưa thớt dần, cây cối ngày càng nhiều.
Hỏng rồi.
Tuế Ninh hoảng loạn nhìn Thẩm Vọng Hàn: “Đây không phải đường về nhà tôi, anh định đưa tôi đi đâu?”
Thẩm Vọng Hàn im lặng nắm vô lăng, lái xe vào con đường quanh co trên sườn núi.
“Đừng căng thẳng, chỉ đưa em đi ăn một bữa cơm thôi.” Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn mặt Tuế Ninh, lại nói: “Ninh Ninh, nghe nói em được giải ở trường.”
Tuế Ninh căng thẳng siết chặt dây an toàn: “Sao anh biết?”
“Tôi xem trang chủ trường các em rồi, em còn được giải ba, lợi hại thật đấy.”
Giọng Thẩm Vọng Hàn trầm lạnh, nhưng rõ ràng không còn nhiệt tình như trước.
Tuế Ninh lại không nhận ra điều đó.
Thấy phía trước có một khu biệt thự, Tuế Ninh mới bớt căng thẳng hơn.
Cậu nhìn bóng cây ngoài cửa sổ, thở dài đầy vẻ “ông cụ non”: “Trường tôi người giỏi nhiều lắm, trong thời đại nhân tài như lá mùa thu này, người ta chỉ nhớ đến ai là người đứng đầu thôi.”
“Không hẳn.” Bàn tay Thẩm Vọng Hàn nắm vô lăng thon dài mạnh mẽ, rõ từng khớp xương: “Tôi lại biết người đứng thứ 24 là ai.”
Tuế Ninh quay đầu nhìn anh, ánh mắt hơi ngẩn ngơ, không tin nổi hỏi lại: “Vậy tôi hỏi anh, lúc đó tôi đứng ở đâu?”
“Hàng thứ tư tính từ trái sang, người thứ ba, lúc đó em mặc áo xanh trắng, còn thắt một chiếc cà vạt hồng trắng, trông cứ như học sinh cấp hai vậy.”
Mặt non đến mức búng ra sữa.
Vừa mềm mại vừa mê người.
Thẩm Vọng Hàn vừa nhìn qua đã bắt trọn được gương mặt Tuế Ninh trong ảnh tập thể.
Tuế Ninh sững sờ.
Cậu chợt nhớ về kiếp trước. Cũng là khi đạt giải này, cậu đã vui vẻ đi chia sẻ với Kỷ Vân Chu.
Lúc đó họ đang đi dạo trong vườn, Kỷ Vân Chu khen cậu lên tận mây xanh, Tuế Ninh ngượng ngùng ngồi bên cạnh, ngước đầu mong chờ hỏi gã xem mình đứng ở vị trí nào.
Kỷ Vân Chu suy nghĩ hai giây, rồi lại xin lỗi bảo rằng vì chỉ mải nhìn cậu nên không nhớ cậu đứng đâu.
Sau này Tuế Ninh mới biết, Kỷ Vân Chu khi đó ngay cả trang chủ trường cậu cũng chưa từng mở ra.
Tuế Ninh đột nhiên nghĩ đến một câu nói.
Sự quan tâm trở nên sâu đậm chính nhờ sự khác biệt.
Nhưng mà, Thẩm Vọng Hàn thực sự thích cậu, hay chỉ đơn thuần là tính chiếm hữu đang trỗi dậy?
Cậu lại lén nhìn Thẩm Vọng Hàn lần nữa, rồi im lặng.
Xe chạy l*n đ*nh núi, dừng lại trước một trang viên to lớn đẹp đẽ.
Cánh đồng hoa bên ngoài cổng trang viên trồng một khoảng lớn oải hương tím. Gió nhẹ thổi qua, hương hoa thoang thoảng tán vào không trung, khiến lòng người sảng khoái.
Thẩm Vọng Hàn hạ cửa kính xe cho Tuế Ninh, nhưng không mở khóa cửa.
“Tôi đã mua trang viên này, đẹp không?”
Tuế Ninh nhìn biển hoa tím kia, phải thừa nhận rằng thẩm mỹ của Thẩm Vọng Hàn thực sự rất tốt.
Nơi này đẹp như tòa lâu đài trong truyện cổ tích.
“Tôi còn chuẩn bị cho em một món quà, mở ra xem có thích không.” Giọng Thẩm Vọng Hàn lạnh lẽo, giơ tay đưa cho Tuế Ninh một chiếc hộp dài bọc lụa đỏ dài nửa mét.
Tuế Ninh nhận lấy, cẩn thận mở ra.
Cậu chỉ thấy bên trong đặt một sợi xích được rèn từ vàng ròng, sợi xích không đứt đoạn, còn đính kèm hai vòng tròn vàng.
Đó là hai chiếc xích chân.
Và trang viên xinh đẹp này chính là chiếc lồng giam tinh xảo mà Thẩm Vọng Hàn cố ý mua cho cậu.
“!”
Tuế Ninh sợ hãi ném trả lại cho Thẩm Vọng Hàn.
“Làm theo số đo của em đấy. Da em trắng, đeo vòng vàng chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Tuế Ninh hoảng hốt quay người mở cửa xe: “Tôi không muốn cái này, tôi không muốn.”
“Mấy ngày nay tôi cứ ngỡ em thực sự không để tâm đến Kỷ Vân Chu nữa, không ngờ hôm nay em vẫn dám đi thăm anh ta.”
Ngón tay Thẩm Vọng Hàn móc lấy dây an toàn của Tuế Ninh, kéo cậu trở lại trước mặt. Ánh mắt anh lạnh đến đáng sợ, giọng nói như thấm đẫm băng giá thấu xương.
“Em thật khiến tôi đau lòng đó, Ninh Ninh.”
Một tay Thẩm Vọng Hàn bóp lấy cằm Tuế Ninh, trong mắt chứa đựng tham lam và chiếm hữu điên cuồng.
Anh khẽ nói: “Hay là tôi dứt khoát giấu em đi luôn, chúng ta bên nhau ngày đêm. Đợi khi nào em ngoan rồi mới thả em ra, có được không?”
Tuế Ninh sợ đến mức vành mắt đỏ hoe, ánh mắt run rẩy.
Cậu hối hận rồi.
Cậu vẫn còn xem Thẩm Vọng Hàn là người bình thường.
“Độ phù hợp của chúng ta cao như vậy, chắc chắn chẳng bao lâu nữa sẽ có em bé thôi nhỉ.”