Tuế Ninh vội vàng lùi lại phía sau nhưng phát hiện không gian xung quanh mình quá chật hẹp, khiến cậu trốn không được mà tránh cũng chẳng xong.
Gò má cậu đỏ bừng như say rượu, dùng vẻ thẹn quá hóa giận để che giấu hoảng loạn: “Đồ lừa đảo.”
Pheromone của Thẩm Vọng Hàn chứa đựng áp lực cực kỳ mạnh mẽ, nóng bỏng đến mức khiến người ta phải run rẩy.
Tuế Ninh co quắp những ngón tay trắng nõn. Cậu dường như rơi vào sự giam cầm vô hình của pheromone, đến cả cử động cũng khó khăn.
Thẩm Vọng Hàn ý thức được sự thất lễ của mình. Anh vươn tay rót một ly nước, đôi mắt nhìn chằm chằm Tuế Ninh, nuốt hai viên thuốc ức chế.
Gió đông lạnh lẽo cuốn theo hơi lạnh thổi qua sân thượng. Tuế Ninh lạnh đến mức bả vai run lên, cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối với áo len khoác ngoài màu xanh nhạt, trông khuôn mặt thật thanh tú và non nớt.
Đã thế còn mặc ít như vậy, không lạnh mới là lạ.
Thẩm Vọng Hàn cởi áo vest ngoài ra, quấn Tuế Ninh như quấn bánh chưng.
“Biết lạnh mà còn dám mặc ít thế này.”
Thẩm Vọng Hàn tùy tay nhấn một nút bấm, phía trên quầy bar lập tức có một mảng lớn kính xếp trồi ra, theo một đường cong mượt mà từng lớp một ngăn cách xung quanh với bên ngoài, che chắn đi những cơn gió lạnh thấu xương.
Tuế Ninh đỏ mặt lảo đảo cúi đầu, một tay nắm lấy áo vest của anh: “Cảm ơn anh.”
Sau khi quầy bar lộ thiên trở thành một không gian kín trong suốt, điều hòa được bật lên, trong phòng nhanh chóng trở nên ấm áp.
Tống Ngọc Xuyên dưới sự hướng dẫn của quản lý đại sảnh đi tới tầng thượng. Anh ta nhíu mày, hừng hực khí thế đi về phía quầy bar ở cuối đường, sau khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, ngoài vẻ hung ác nơi ánh mắt thì cũng thoáng qua một tia kinh ngạc.
Chỉ thấy Tuế Ninh đang ngồi cực kỳ sát Thẩm Vọng Hàn, cử chỉ có phần mờ ám.
Anh ta thậm chí còn ngửi thấy một tia pheromone thoang thoảng từ ngoài cửa kính.
Tống Ngọc Xuyên nhìn với vẻ đầy bất ngờ.
Anh thấy buổi sáng Tuế Ninh còn đang lo lắng sốt sắng vì chuyện hôn sự, sao chưa đầy một ngày mà thái độ lại chuyển biến nhanh như vậy?
Tuế Ninh trước đây vốn là người sợ Thẩm Vọng Hàn nhất cơ mà.
Tống Ngọc Xuyên gọi vọng vào từ ngoài cửa: “Ninh Ninh, dượng và chú Hứa tới rồi.”
“À, tới đây.”
Tuế Ninh ngơ ngác đáp lại. Cậu định đứng dậy nhưng lại bị Thẩm Vọng Hàn túm lấy hai bên vạt áo, kéo mạnh một cái trở về trước mặt anh.
Thẩm Vọng Hàn lẳng lặng nhìn cậu, tay lần xuống dưới.
“Anh làm gì vậy?” Tuế Ninh nín thở.
Thẩm Vọng Hàn lấy điện thoại từ trong túi áo Tuế Ninh ra, ra hiệu bảo cậu tự mở khóa.
“Em đã block tôi ba tháng rồi.”
Thùy tai của Tuế Ninh ửng đỏ, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi anh.”
“Bỏ tất cả phương thức liên lạc của tôi ra khỏi danh sách chặn, cả vòng bạn bè trên WeChat cũng không được chặn.”
Tuế Ninh đành phải mở điện thoại ra trước mặt Thẩm Vọng Hàn với vẻ mặt đầy bối rối, sau một hồi thao tác thì đưa màn hình cho Thẩm Vọng Hàn kiểm tra.
Thẩm Vọng Hàn lúc này mới buông tay thả người.
Tuế Ninh nhanh chân tháo chạy khỏi hiện trường đầy ngượng ngùng.
Cậu thân mật kéo lấy cánh tay Tống Ngọc Xuyên, ngẩng đầu hỏi: “Anh họ, sao anh biết em ở đây?”
“Hỏi chứ sao.” Sắc mặt Tống Ngọc Xuyên không được tốt cho lắm, anh dắt Tuế Ninh ngây ngô như dắt một chú cừu nhỏ đi phía trước.
“Còn em nữa, chỗ nào cũng dám chạy lung tung, đến lúc bị người ta bán đi cũng không biết. Còn nữa, pheromone trên người em là thế nào, mắt cũng đỏ thế kia. Hắn ta bắt nạt em à?”
Thẩm Vọng Hàn ở ngay phía sau không xa, nhưng Tống Ngọc Xuyên chẳng thèm kiêng dè chút nào.
“Không có đâu ạ.” Tuế Ninh xua tay lia lịa. Cậu rất sợ Thẩm Vọng Hàn sẽ nghe thấy, nhỏ giọng nói: “Chỉ là nói chuyện phiếm thôi, anh ấy có uống thuốc ức chế rồi.”
Tống Ngọc Xuyên lúc này mới yên tâm, không hỏi thêm nữa.
Anh lại nói: “Vừa nãy em đến đây bằng cách nào?”
Tuế Ninh: “Em ngồi xe mới của bạn đến đó, xe mới của cậu ấy ngầu lắm.”
Tuế Ninh lặng lẽ ra hiệu cho Tống Ngọc Xuyên, thỉnh thoảng liếc nhìn anh ta một cái.
“Ồ.”
Khổ nỗi Tống Ngọc Xuyên chẳng nhận ra ẩn ý của cậu.
…
Bọn họ và Thẩm Vọng Hàn kẻ trước người sau bước vào phòng bao, vừa vào đã thu hút ánh nhìn của mọi người.
Trang trí bên trong phòng bao xa hoa nhưng kín đáo. Một bên là cửa sổ sát đất lớn, chỉ cần nhìn ra là có thể thu trọn cảnh sông Thương Xuyên vào tầm mắt.
Hứa Thập An là người đầu tiên vẫy tay gọi cậu, đôi mắt dịu dàng, ông mỉm cười nói: “Ninh Ninh.”
Tuế Ninh muốn đi về phía Daddy.
Nhưng vừa ngước mắt lên, ánh mắt rụt rè lướt qua, cậu thoáng thấy cha mẹ, em gái của Thẩm Vọng Hàn, và… Bà cụ Thẩm đang cười hiền từ.
Tuế Ninh hơi cúi người, lễ phép chào hỏi từng người một.
“Con chào bà nội Thẩm, chào chú Thẩm, bác gái Cù, chào chị An Dư.”
Thẩm Nhân Chính và Cù Nghiên gật đầu hờ hững, Thẩm An Dư cúi đầu cao ngạo chơi điện thoại, coi như không nghe thấy.
Thẩm Vọng Hàn vươn chân ra, đá vào chân ghế của Thẩm An Dư một cái.
Thẩm An Dư giật mình, trong lòng rất sợ Thẩm Vọng Hàn nên ngoan ngoãn “Ừm” với Tuế Ninh một tiếng.
“Chao ôi, đây là Ninh Ninh phải không?” Bà cụ Thẩm đưa tay về phía Tuế Ninh, định đứng dậy: “Mau lại đây để bà xem nào.”
Tuế Ninh sao có thể để trưởng bối đứng dậy. Cậu vội vàng tiến lên đỡ lấy hai tay bà cụ Thẩm, đỡ bà ngồi vững vàng rồi ngoan ngoãn cười: “Bà nội Thẩm.”
Bà cụ Thẩm chải chuốt mái tóc bạc tỉ mỉ, nếp nhăn nơi đuôi mắt như được gió xuân thổi qua không chút sắc sảo, mà nhiệt tình lại hiền hậu.
“Đứa trẻ ngoan, lại đây ngồi với bà.” Bà nội Thẩm nói rồi dắt cậu lại ngồi bên cạnh.
Bà cụ Thẩm là trưởng bối, đang ngồi trang trọng ở ghế chính. Mà Tuế Ninh là người nhỏ tuổi nhất trong phòng bao này, lại cứ thế vượt qua mấy vị trưởng bối đường hoàng ngồi xuống cạnh bà.
Sắc mặt Thẩm Nhân Chính và Cù Nghiên đều khựng lại, nhưng lại không thể tỏ ra nghi ngờ với quyết định của Bà cụ Thẩm.
Tuế Ninh như ngồi trên đống lửa, cậu nhìn lén Hứa Thập An như muốn cầu cứu.
Hứa Thập An nhướng mày với Tuế Ninh như để trấn an.
Bà cụ Thẩm nắm tay Tuế Ninh, đôi mắt hiền từ quan sát khuôn mặt cậu. Ngũ quan của Tuế Ninh không có chỗ nào để chê, giữa mày mắt lại có vài phần hình bóng của bà nội cậu.
Bà nội của Tuế Ninh đã qua đời hai năm trước. Vì có mối liên kết huyết thống nên Tuế Ninh có vài phần giống bà, lúc sinh thời bà nội cũng rất mực thương yêu cậu.
Bà nội Thẩm giơ bàn tay hơi run v**t v* khuôn mặt Tuế Ninh, nhìn mãi nhìn mãi rồi nhớ đến người chị em già của mình, đôi mắt già nua cũng vì thế mà rưng rưng.
Bà và bà cụ Tuế đã gắn bó mấy chục năm, cùng trải qua gian nan khổ cực, cùng đi qua những năm tháng vui buồn.
Con người sống một đời như cỏ cây qua một mùa thu. Đời người đi đến cuối thu, vạn lá rụng rơi, chỉ có tình bạn đặc biệt đó luôn khiến bà rơi lệ.
Giờ đây nhìn Tuế Ninh, bà lại nhớ về người cũ.
Bà cụ cảm thán: “Đứa trẻ này xinh đẹp thật đấy.”
Thẩm Nhân Chính lên tiếng nhắc nhở: “Mẹ, đến lúc lên món rồi.”
Thẩm An Dư thấy bầu không khí như thế này lại liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn, úp điện thoại xuống mặt bàn, đến cả điện thoại cũng không dám xem nữa.
“Cũng đúng. Hôm nay náo nhiệt thế này nên vui vẻ mới phải, mau lên món đi.”
Bà cụ lấy khăn tay lau nước mắt, nắm chặt tay Tuế Ninh, lại nhìn về phía Hứa Thập An: “Sao không thấy Tuế Hoànhđâu?”
Hứa Thập An cười khách sáo, trả lời: “Thằng bé vẫn đang đi công tác nước ngoài, hai ngày nữa mới về ạ.”
Tuế Hoành tuy là con riêng của chồng, không phải do Hứa Thập An sinh ra nhưng ông vẫn coi như con đẻ, bảo bọc mà lớn lên, nên Tuế Hoành luôn coi Hứa Thập An là ba ruột.
“Ồ.” Bà cụ Thẩm gật đầu, khen ngợi Hứa Thập An: “Cháu làm ba khéo thật, nuôi ra hai đứa con trai đứa nào cũng giỏi giang lại hiếu thảo.”
“Bà quá khen rồi ạ.”
Bà cụ Thẩm một tay lại đặt lên vai Thẩm Vọng Hàn: “Thấy Ninh Ninh cũng lớn rồi, đợi chúng nó thành hôn, bộ xương già này của ta cũng có thể yên tâm mà đi rồi.”
Da mặt Thẩm Vọng Hàn dày như tường thành. Anh cong đôi môi mỏng, một tay chống cằm ngồi ở bên cạnh, cười híp mắt nói: “Bà nội nói gì vậy ạ? Sau này bà còn phải giúp con và Ninh Ninh trông chắt nữa chứ.”
Bà cụ Thẩm nghe vậy lập tức cười rạng rỡ: “Phải phải phải, bà đây chỉ chờ để bế chắt nội chắt ngoại, hưởng phúc thiên luân thôi.”
Tay Tuế Ninh run lên, suýt chút nữa không cầm vững thìa canh.
“Nào, Ninh Ninh.” Bà cụ Thẩm mở một hộp quà màu đỏ cổ điển, lấy ra một chiếc nhẫn phỉ thúy, nắm tay đeo vào ngón giữa của Tuế Ninh.
Màu sắc phỉ thúy của chiếc nhẫn đó là màu xanh đế vương, mặt nhẫn to bằng trứng bồ câu nằm trên ổ nhẫn bằng vàng ròng, nước ngọc trong suốt, dưới ánh đèn luân chuyển một thứ ánh sáng cực kỳ chuẩn mực.
Tuế Ninh vô cùng kinh ngạc. Cậu lại không dám từ chối trực tiếp, bèn nhìn sang Hứa Thập An cầu cứu.
Hứa Thập An thấy vậy vội vàng uyển chuyển nói: “Bà ơi, món quà này quá quý giá, Tuế Ninh nó còn nhỏ.”
Chiếc nhẫn này là món đồ trân quý của bà cụ Thẩm khi xuất giá năm xưa mang theo, tính theo giá thị trường hiện nay ước tính khiêm tốn cũng phải năm mươi triệu tệ.
Bà cụ Thẩm nhìn Tuế Ninh, hài lòng nói: “Kìa, quý giá hay không có là gì, đây là cho cháu dâu tương lai của ta mà. Đâu chỉ có bấy nhiêu, sau này vào nhà họ Thẩm, nó muốn cái gì mà chẳng có?”
Trong mắt Thẩm Vọng Hàn chứa đầy ý cười, ánh mắt dính chặt trên người Tuế Ninh, nói: “Bà nội nói đúng, Ninh Ninh xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất.”
Hứa Thập An còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bàn tay to lớn của Tuế Mặc đã nắm lấy tay ông.
Tuế Mặc nói: “Tuế Ninh, sao lại vô lễ như vậy.”
Tuế Ninh thở dài trong lòng, rụt rè cười với Bà cụ Thẩm: “Con cảm ơn bà nội Thẩm ạ.”
Thấy thức ăn đã lên đủ, cùng với tâm trạng bà cụ Thẩm đang rất tốt, Cù Nghiên với tư cách là con dâu mới vào cửa được vài năm rất biết nhìn người mà đề nghị.
“Mẹ, hôm nay hiếm khi náo nhiệt thế này, hay là chúng ta cùng chụp một tấm ảnh chung làm kỷ niệm đi ạ.”
Bà cụ Thẩm thấy đề nghị này không tồi, gật đầu: “Được chứ.”
Cuối cùng, quản lý đại sảnh và vài nhân viên phục vụ mang máy ảnh chuyên nghiệp đến chụp vài tấm ảnh chung cho bữa tiệc hào môn có sự tham gia của hai nhà Thẩm Tuế này.
Vì là ảnh chụp chung chính thức, biểu cảm của mọi người đều khá ôn hòa. Trong đó nổi bật nhất chính là bà cụ Thẩm ngồi ở chính giữa, một tay thân thiết nắm lấy tay Tuế Ninh, như đang tuyên bố Tuế Ninh đã là cháu dâu được nhà họ Thẩm định sẵn.
Sau bữa tiệc, Tuế Ninh cảm thấy cơ mặt mình sắp cứng đờ vì cười. Cậu lễ phép chào tạm biệt gia đình bà cụ Thẩm xong mới ôm cánh tay Hứa Thập An đi về phía xe nhà mình.
“Daddy, con mệt quá.” Tuế Ninh thở dài, mềm nhũn tựa vào vai Hứa Thập An.
“Daddy cũng mệt lắm.” Hứa Thập An nắm tay Tuế Ninh, gương mặt tuấn mỹ hiện lên vẻ mệt mỏi, ôn tồn nói: “Xem ra bà cụ Thẩm chấm con thật rồi. Bữa cơm hôm nay nhà họ Thẩm ít nhiều là đang ám chỉ chúng ta, chuyện hôn sự này đã như ván đóng thuyền rồi, chắc là muốn chúng ta bớt nảy sinh ý định hủy hôn đi.”
Tuế Ninh ngẩn ngơ: “Hả?”
Vừa rồi trên bàn ăn bà cụ Thẩm cứ liên tục gắp thức ăn cho cậu, thức ăn trong cái bát con của cậu chất thành núi, cậu chỉ lo chăm chú ăn để giữ thể diện.
Cậu hoàn toàn không nghĩ tới tầng ý nghĩa đó.
Hứa Thập An mặc áo len cao cổ rồi mà trên cổ vẫn còn vài vết đỏ không được che hết. Đêm qua ông bị Tuế Mặc giày vò đến ba giờ sáng mới ngủ, tối nay chống chọi được đến giờ đã không dễ dàng gì.
Hứa Thập An xót xa ôm lấy vai con trai út: “Đừng sợ, chỉ cần con không muốn, Daddy nhất định không để con vào nhà họ Thẩm.”
Tuế Ninh không lên tiếng. Cậu ngoan ngoãn cùng Hứa Thập An ngồi lên xe. Khi cửa sổ xe khép lại, cậu thoáng thấy bóng dáng Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn đứng một mình trong màn đêm, tay cầm chiếc áo vest cậu từng mặc qua, ánh mắt sâu thẳm. Phát hiện Tuế Ninh đang nhìn trộm mình, anh còn khẽ cười với Tuế Ninh.
Anh dùng khẩu hình nói với Tuế Ninh: “Ngủ ngon.”
Tuế Ninh vội vàng thu hồi ánh mắt, nhịp tim đập nhanh hơn một chút.
—
Về đến nhà, sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Tuế Ninh tựa vào chiếc sofa mềm mại, bắp chân khẽ đung đưa. Cậu mở điện thoại ra liền thấy Thẩm Vọng Hàn gửi tới mấy tin nhắn WeChat.
【Về đến nhà chưa?】
【Em vẫn chưa trả lời tôi, hôm nay vì sao lại khóc đau lòng thế?】
【Không muốn nói cũng không sao.】
Mười phút sau, Thẩm Vọng Hàn gửi câu cuối cùng:
【Sau này phải nói cho tôi biết đấy.】
Câu nói này mang theo áp lực không cho phép nghi ngờ, nhưng lại khiến cậu – người được sống lại một đời – cảm thấy một tia an toàn và ấm áp.
Tuế Ninh không biết trả lời gì, cậu không giỏi trò chuyện qua mạng. Cậu ôm mặt suy đi tính lại, cuối cùng thận trọng gửi lại cho Thẩm Vọng Hàn một cái sticker.
Thẩm Vọng Hàn đi ra từ trong phòng tắm, những giọt nước còn sót lại thuận theo đường xương hàm cứng cáp của anh nhỏ xuống, chiếc áo choàng tắm sẫm màu thắt lỏng lẻo ngang hông.
Anh cầm điện thoại mở màn hình, trên trang hiển thị Tuế Ninh vậy mà phá lệ trả lời anh một tin nhắn.
Thẩm Vọng Hàn lập tức nhấn vào xem, Tuế Ninh gửi cho anh một cái sticker ——
Một bé mèo trắng nhỏ xù lông đeo kính, hai tay bưng điện thoại ngồi thẳng tắp trên ghế sofa, đệm thịt ấn trên màn hình chọc nửa ngày trời mới gõ ra được ba chữ: “Rõ rồi ạ.”
Khóe môi Thẩm Vọng Hàn khẽ nhếch lên một độ cong. Những ngón tay khớp xương rõ ràng của anh rơi trên bàn phím ảo, dứt khoát gõ chữ.
Tuế Ninh đang nằm bò trên chiếc giường lớn mềm mại, cậu cẩn thận tháo chiếc nhẫn phỉ thúy trên tay ra. Thứ này quá quý giá, cậu thực sự không thể nhận, cậu định lần tới sẽ âm thầm trả lại cho Thẩm Vọng Hàn.
Đột nhiên, Thẩm Vọng Hàn lại gửi tới hai tin nhắn.
Thẩm Vọng Hàn:【Trên áo tôi toàn là mùi pheromone của em.】
Thẩm Vọng Hàn:【Thơm quá.】
Sau khi xem nội dung tin nhắn, tay Tuế Ninh khựng lại, đôi mắt bất chợt mở to.
Thẩm Vọng Hàn đang ngồi bên mép giường màu xám, tay cầm chiếc áo khoác mà Tuế Ninh từng choàng qua, bên trên vẫn còn vương lại hương gỗ tuyết tùng và hoa nhài thanh đạm của Tuế Ninh.
Mùi hương này rõ ràng thanh khiết nhã nhặn khiến người ta sảng khoái tâm hồn, nhưng đôi mắt đen thẫm của Thẩm Vọng Hàn lại càng thêm rực cháy. Trong đầu anh hiện lên đôi mắt khóc đến sưng đỏ của Tuế Ninh tối nay, còn cả bờ môi nhỏ nhắn mọng nước đầy cám dỗ kia nữa…
Tuế Ninh đặt điện thoại lên bàn, đang cúi người tìm hộp trang sức để đựng nhẫn. Bất thình lình, trên mặt bàn truyền đến một tiếng “tinh”, Thẩm Vọng Hàn lại gửi tới một tin nhắn thoại.
Tuế Ninh ngước mắt, do dự hai giây mới nhấn vào phát. Cậu hình như nghe thấy bên phía Thẩm Vọng Hàn có tiếng sột soạt gì đó nhưng nghe không rõ.
Giọng của Thẩm Vọng Hàn rất hay, nhưng mỗi một chữ đều bọc lấy vẻ trầm khàn đầy từ tính, vừa nặng nề vừa nóng bỏng, thậm chí thấp thoáng một tiếng th* d*c lười biếng chất chứa d*c v*ng.
“Cảm giác như đang ôm em ngủ vậy.”Tay Tuế Ninh run bắn lên, vội vàng ném điện thoại ra thật xa trên ghế sofa!!!