Đầu Tuế Ninh tựa vào đầu giường, toàn thân bị pheromone mạnh mẽ của Thẩm Vọng Hàn bao vây.
Cảm giác nóng rực như phải bỏng vây quanh cậu.
Cậu run rẩy trong căn phòng ánh đèn mờ ảo, Thẩm Vọng Hàn hôn lên cổ cậu.
Mảnh vụn quần áo rơi đầy đất.
Đôi môi Tuế Ninh bị hôn đến tê dại, cậu nằm sấp trên gối mềm, nghe Thẩm Vọng Hàn cúi người ghé tai cậu thủ thỉ những lời đường mật.
Nụ hôn ngập trời ập về phía cậu.
Tuế Ninh vô thức né tránh sang một bên, nhưng tay lại bị Thẩm Vọng Hàn mười ngón đan chặt, từ từ kéo trở về.
“Ninh Ninh, em là của tôi…” Thẩm Vọng Hàn dịu dàng hôn lên gáy cậu.
Sau khi cảm xúc của Tuế Ninh được xoa dịu đôi chút, anh cắn lên tuyến thể của Tuế Ninh: “Của tôi.”
“Không… ưm!”
Pheromone mạnh mẽ từ Alpha đánh dấu tuyến thể của Tuế Ninh. Anh ôm chặt lấy cậu, tỉ mẩn l**m sạch những giọt máu tươi ngọt lịm nơi vết thương trên cổ.
Đồng tử Tuế Ninh mất tiêu cự.
Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn tràn đầy hưng phấn, anh đã đánh dấu vĩnh viễn Tuế Ninh.
Bên trong phòng ngủ mờ ảo.
Tiếng nức nở từ yếu ớt trở nên khàn đặc, cuối cùng thậm chí âm thanh ngày càng nhỏ dần.
Thẩm Vọng Hàn lại như phải mùi.
Hùng hục làm không biết mệt mỏi.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào rực rỡ, Tuế Ninh mơ màng cảm thấy trên mặt có hơi ngứa ngáy nhưng lại chẳng còn sức lực để gãi.
Cậu mơ hồ mở mắt, cảm giác toàn thân như sắp tan ra thành từng mảnh, phía sau gáy truyền đến cơn đau nhức rõ rệt.
Cậu thật sự đã bị Thẩm Vọng Hàn đánh dấu vĩnh viễn rồi.
Thẩm Vọng Hàn đang hôn lên gò má cậu, một tay nhẹ nhàng v**t v* tóc mái trước trán, ánh mắt dịu dàng đến si mê.
“Tỉnh rồi à?”
Tuế Ninh liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn. Cậu vươn tay ra, dùng sức đấm vào vai anh một cái.
Đáng tiếc hiện tại cậu chẳng có bao nhiêu sức, cú đấm đó chẳng khác gì một cái v**t v*.
Thẩm Vọng Hàn nắm lấy tay cậu hôn một cái, cười nói: “Muốn ăn chút cháo không bé yêu.”
Tuế Ninh quay mặt đi, nheo đôi mắt mông lung, có hơi gắt ngủ.
“Bé yêu, xem ra em vẫn còn sức nhỉ.” Thẩm Vọng Hàn thân mật ôm chặt lấy cậu, vừa cười vừa hôn lên vành tai.
Hôm qua hai người thức đến gần sáng mới ngủ.
Tuế Ninh lập tức nhắm mắt giả chết.
“Em buồn ngủ lắm.”
Giọng nói của Tuế Ninh mềm mại nũng nịu, rúc vào lòng Thẩm Vọng Hàn với dáng vẻ ngái ngủ.
Thẩm Vọng Hàn hôn lên gò má cậu, pheromone vẫn tiếp tục tỏa ra khô nóng lại mãnh liệt.
Anh thành kính hôn lên má, cằm, rồi đến phần gáy vẫn còn lưu lại dấu vết đánh dấu của Tuế Ninh.
Thẩm Vọng Hàn trầm giọng dịu dàng nói: “Không sao, em cứ việc ngủ của em đi.”
Tuế Ninh hiểu sai ý, định bụng sẽ yên tâm ngủ tiếp.
Cậu nheo mắt, mặt vùi vào gối, lại mơ màng lẩm bẩm.
“Phải nhắn tin lại cho daddy, nói là em ngủ lại nhà bạn, nếu không ba sẽ lo cho em lắm. Còn nữa, đừng có gọi em, em ngủ đến chiều cũng không dậy đâu… ưm!”
Thẩm Vọng Hàn thong thả cầm điện thoại lên, những ngón tay thon dài đầy sức mạnh gõ trên bàn phím. Hơi thở của anh trở nên nặng nề: “Tại sao phải nói dối, không thể nói thẳng là đang ở cùng vị hôn phu sao bé yêu.”
Tiếng nức nở lại một lần nữa truyền ra phía ngoài cửa phòng ngủ.
—
Mười một giờ đêm, Tuế Ninh tỉnh dậy.
Cậu vội vàng tìm điện thoại của mình, vừa mở máy lên xem.
Tối qua có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, người nhà đã gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn.
Tuế Ninh hoảng hốt đến hoa cả mắt, nhất thời không biết nên trả lời tin nào trước.
Cũng may buổi sáng Thẩm Vọng Hàn đã thay cậu trả lời vài tin, nếu không người nhà đã sốt sắng báo cảnh sát tìm người rồi.
Cậu tựa vào chiếc gối mềm mại, suy đi tính lại, trước tiên gọi điện cho Hứa Thập An.
Cậu hắng giọng một cái: “Alo, daddy ạ.”
Thẩm Vọng Hàn đem cháo và canh đến, đang ngồi trên chiếc ghế cạnh Tuế Ninh cầm thìa nhẹ nhàng thổi cho nguội bớt.
“Ninh Ninh, hôm nay con cũng ở lại nhà bạn sao?” Giọng nói của Hứa Thập An ôn hòa, ông hiếm khi thức đến giờ này.
“Vâng, con…” Tuế Ninh chột dạ liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn bên cạnh, “Tối nay con định cùng bạn xem phim. Có lẽ sẽ xem đến rất muộn, nên con quyết định ngủ lại nhà cậu ấy luôn.”
Tuế Ninh vừa mới bắt đầu kỳ nghỉ đông, thông thường yêu cầu ngủ lại nhà bạn một hai ngày như thế này Hứa Thập An và Tuế Mặc đều sẽ đồng ý.
Nhưng có lẽ họ cũng không nghi ngờ rằng, Tuế Ninh lúc này không hề ở nhà bạn.
“Ra là vậy. Daddy biết rồi, vẫn là chơi ở nhà Tiểu Lộc à?” Hứa Thập An hỏi.
“Vâng, chính là người bạn đó, tên là Lộc Gia Doãn.”
Hứa Thập An yên tâm rồi, ông dặn dò: “Vậy buổi tối nhớ cố gắng đừng ra ngoài nhé, cũng đừng thức quá khuya. Chơi vui vẻ nhé bé con, bye bye.”
“Con biết rồi, bye bye daddy nha.”
Tuế Ninh cúp điện thoại, Thẩm Vọng Hàn liền hôn lên khóe miệng cậu một cái.
Anh u ám hỏi: “Ở nhà bạn xem phim à?”
Tuế Ninh chớp chớp mắt, lườm anh một cái.
Thẩm Vọng Hàn múc một thìa cháo ý dĩ đút cho cậu, Tuế Ninh há miệng nuốt xuống. Cậu vẫn còn hơi sợ hãi liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn: “Ưm, em muốn về nhà.”
Thẩm Vọng Hàn lại đút cho cậu một miếng cháo: “Nhưng em vừa mới nói dối xong mà, bé yêu.”
Hơn nữa nói dối cũng vô dụng.
Tuế Ninh đã bị anh đánh dấu vĩnh viễn. Chỉ cần cậu vừa về nhà, chuyện này sẽ không giấu nổi.
Tuế Ninh là omega thuộc về anh.
Mãi mãi là như vậy.
Thẩm Vọng Hàn nghĩ thầm trong lòng một cách u ám và vui sướng, dùng khăn giấy tỉ mỉ lau vệt cháo nơi khóe miệng cho Tuế Ninh.
Tuế Ninh “hừ” một tiếng.
Thẩm Vọng Hàn ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Hôm nay muộn quá rồi. Ngày mai nếu em muốn về nhà, tôi có thể đưa em về bất cứ lúc nào, được không.”
Tuế Ninh chất vấn anh: “Tại sao anh lại cho em uống cái thuốc đó?”
Thẩm Vọng Hàn múc một thìa cháo: “Bởi vì tôi lo em sẽ thấy khó chịu.”
Thật sự sợ cậu khó chịu thì cho cậu uống thuốc ức chế là được rồi chứ?!
Tuế Ninh không còn sức để mắng nhiếc.
Cậu liếc nhìn vết thương trên cổ Thẩm Vọng Hàn. Miếng băng gạc trên đó đã bị tùy tiện giật ra vứt dưới đất, vết thương cũng đã bắt đầu đóng vảy.
Cậu biết khả năng tự chữa lành của Alpha rất mạnh, nhưng cũng không ngờ lại mạnh đến mức này.
Tuế Ninh thậm chí bắt đầu hoài nghi, vết thương trên cổ anh rốt cuộc là bị làm sao mà có.
Tuế Ninh ăn hết một bát cháo là đã no, cậu không chịu ăn canh nữa. Thẩm Vọng Hàn ấn cậu vào lòng, dùng thìa đút từng miếng một mới miễn cưỡng đút được nửa bát.
“Em no rồi, thật sự no rồi.”
Tuế Ninh đẩy bát trong tay Thẩm Vọng Hàn ra. Anh bất đắc dĩ đành phải đặt sang một bên, nếu nửa đêm Tuế Ninh kêu đói thì sẽ chuẩn bị lại cho cậu.
Tuế Ninh đã tắm rửa rồi. Cậu mệt mỏi nằm lại vào trong chăn, một tay cầm máy tính bảng xem video.
Cậu đang xem rái cá tắm rửa trong nước, xem rất chăm chú.
Cậu phát hiện trên ngón tay mình lại có thêm một chiếc nhẫn, hình như là Thẩm Vọng Hàn đeo cho cậu tối qua.
Phía trên chiếc nhẫn này đính một viên kim cương to bằng đồng xu, vòng ngoài nạm đầy kim cương trắng, tinh xảo và tỏa sáng, nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ.
“Đây là nhẫn cầu hôn,” Thẩm Vọng Hàn khoác áo tắm bước ra từ phòng tắm, vò vò tóc cậu, “Nhẫn cưới thì đến lúc đó em cứ thong thả chọn.”
Tuế Ninh lắc đầu tỏ ý kháng nghị. Hiện tại cậu thấy nói chuyện cũng tốn sức, giống như một con rùa nhỏ thu mình trong chăn tiếp tục xem video.
“Ninh Ninh thật ngoan.”
Đáng yêu và đầy cám dỗ.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn tối tăm khó đoán, rũ mắt lặng lẽ nhìn cậu.
“Ting.”
Lâm Lạc gửi cho cậu vài tin nhắn:
[Tuế Ninh, anh trai tớ chiều nay không biết làm sao đột nhiên bị mất máu quá nhiều, hiện tại đang ở trong phòng phẫu thuật cấp cứu. Tớ muốn hiến máu cứu anh ấy nhưng bác sĩ nói nhóm máu của bọn tớ không khớp, anh ấy là nhóm máu Rh hiếm.]
[Nhà tớ đã hỏi khắp tất cả mọi người xung quanh rồi đều không có ai nhóm máu Rh. Bọn tớ thật sự hết cách rồi, mẹ tớ bảo tớ đến hỏi cậu xem bên phía bệnh viện của dượng cậu, hoặc phía Thẩm Vọng Hàn có kênh nào tìm được nguồn máu Rh không.]
Tuế Ninh kinh ngạc trợn tròn mắt.
Hóa ra thân phận giả của Lâm Cẩn bị phát hiện theo cách này.
Nhóm máu Rh còn được gọi là máu gấu trúc, nhóm máu này khá hiếm trong cộng đồng vì vậy rủi ro phẫu thuật cũng khá lớn, xem ra Lâm Cẩn lần này chắc là bị xuất huyết nặng.
Tuế Ninh gõ chữ trả lời: [Cậu đừng vội, tớ giúp cậu hỏi thử xem.]
Bản năng cứu người khiến Tuế Ninh trả lời tin nhắn này, nhưng sau khi gửi xong cậu lại bắt đầu do dự.
Tại sao cậu phải giúp Lâm Cẩn?
Thẩm Vọng Hàn ở phía sau Tuế Ninh, u ám hỏi: “Cậu ta không phải tình nhân của Kỷ Vân Chu sao?”
Tuế Ninh quay đầu lại, cậu còn không để ý thấy Thẩm Vọng Hàn đang nhìn lén mình trò chuyện.
Thẩm Vọng Hàn ôm Tuế Ninh vào lòng để Tuế Ninh gối đầu lên cánh tay mình. Anh vùi mặt vào lưng cậu, ngửi mùi hương hoa nhài trên người cậu.
Tuế Ninh cảm thấy hơi nhột, cậu quay đầu hỏi Thẩm Vọng Hàn: “Anh có kênh nào không?”
Thẩm Vọng Hàn hôn lên bả vai Tuế Ninh, ánh mắt dịu dàng: “Có.”
Bây giờ Tuế Ninh muốn gì anh cũng sẽ đồng ý.
Tuế Ninh thẫn thờ nhìn trần nhà, vừa bị Thẩm Vọng Hàn hôn lên má, vừa suy nghĩ: “Vậy nếu một người từng có có ý định muốn giết anh, giờ đây người đó đột nhiên lâm vào cảnh nghìn cân treo sợi tóc mà anh lại vừa vặn có thể cứu họ.”
Nhưng Tuế Ninh không phải thánh nhân, cậu thật sự không muốn giúp.
Thẩm Vọng Hàn vươn tay giật lấy điện thoại của cậu, tắt máy.
“Ơ——” Tuế Ninh nhìn điện thoại của mình bị để ra xa.
“Vậy còn nói làm gì nữa, cứ để cậu ta tự cầu phúc đi. Thành phố H có biết bao nhiêu bệnh viện cơ chứ.”
Tuế Ninh nghĩ cũng đúng, cậu tiếp tục say sưa xem video động vật.
Ban ngày cậu đã ngủ đủ rồi, giờ không còn chút buồn ngủ nào, vô cùng tỉnh táo.
Trong mắt Tuế Ninh phản chiếu ánh sáng từ máy tính bảng. Thẩm Vọng Hàn nắm lấy một bàn tay cậu, nghịch ngợm những ngón tay.
Không lâu sau, Thẩm Vọng Hàn lại tịch thu luôn máy tính bảng của cậu.
“Được rồi, xem nhiều hại mắt.”
Tuế Ninh “a” một tiếng, “Nhưng giờ em đâu có buồn ngủ.”
Thẩm Vọng Hàn khẽ cười: “Vậy chúng ta cùng xem phim đi.”
“Cái gì cơ?”
Tuế Ninh nghi hoặc.
Sao tự nhiên lại bảo xem phim?
“Không phải vừa nãy em nói trong điện thoại sao, Ninh Ninh.” Thẩm Vọng Hàn bế ngang cậu lên, giọng nói khàn đặc, “Đã muốn xem phim, vậy chúng ta cùng xem nhé.”
Tuế Ninh ôm chặt lấy anh, chỉ thấy Thẩm Vọng Hàn bế cậu đi vào phía sau cánh cửa hẹp bên trong bức tường cạnh đó.
Tuế Ninh sợ hãi bám lấy khung cửa, ra sức nói: “Em không vào đâu, bên trong tối lắm, em sợ, em không đi!”
“Đừng sợ bé yêu, vào chơi một lúc rồi ra.”
Anh dịu dàng nói, vươn tay gỡ bàn tay đang bám cửa của Tuế Ninh đặt lại lên vai mình.
Thẩm Vọng Hàn mỉm cười hôn lên trán cậu, Tuế Ninh bỗng cảm thấy một cơn lạnh lẽo u uất.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn nóng bỏng, giọng nói uể oải: “Bên trong có rất nhiều phim, em muốn xem gì cứ tự chọn.”