Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 18

Thẩm Vọng Hàn nhìn Tuế Ninh chăm chú, đáy mắt áp chế tình yêu và d*c v*ng chiếm hữu. Anh dùng đầu ngón tay vuốt qua đuôi mắt Tuế Ninh.

“Còn nhớ năm Ninh Phỉ qua đời không?”

Tuế Ninh và anh quá gần nhau, hơi nóng phả bên tai cậu. Cậu rụt rè né sang bên cạnh một chút.

“Cái gì cơ?” Tuế Ninh ngẩn ra một lúc.

Ninh Phỉ là mẹ ruột của Thẩm Vọng Hàn, nhưng cậu vẫn hiếm khi thấy ai gọi thẳng tên mẹ mình như vậy.

Tuế Ninh nỗ lực hồi tưởng lại, sau khi mẹ Thẩm Vọng Hàn qua đời, lúc đó cậu đúng là có theo cha mẹ đến viếng.

Nhưng khi ấy đông người như vậy, cậu và Thẩm Vọng Hàn chưa chắc đã từng gặp mặt.

“Lúc đó trong linh đường cả phòng toàn là người,” Thẩm Vọng Hàn một tay tì trên vô lăng, ánh mắt rực cháy, “Em trốn sau lưng ba em, trên tay còn cầm một bó hoa xấu nhất.”

Tuế Ninh nhớ ra rồi, lúc đó cậu cố ý chọn một bó cẩm chướng trắng.

Tuế Ninh mím môi.

Xấu chỗ nào chứ.

Đó là cậu đã dày công chọn lựa đấy.

“Anh… chỉ vì cái lý do nhảm nhí như vậy mà thích em sao?”

Lúc đó đông người như thế, cậu còn mặc đồ đen giống hệt bao nhiêu người khác.

Sao Thẩm Vọng Hàn lại cứ thế liếc mắt một cái đã chọn trúng cậu?

Tuế Ninh cảm thấy cái lý do này quá đỗi nhảm nhí.

Cậu không thèm tin.

Tuế Ninh lười nghe anh nói linh tinh, lấy điện thoại ra bấm vào danh bạ. Cậu đang đắn đo xem nên gọi điện báo chuyện này cho ai trước.

Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn Tuế Ninh, trong mắt anh so với trước kia dường như đã thêm vài phần kiên định.

Bớt đi vài phần yếu ớt.

Tuy nhiên dù là một Tuế Ninh như thế nào, anh đều vì thế mà mê đắm.

Lý do yêu thích không có đáp án cố định.

Thẩm Vọng Hàn thích Tuế Ninh, chỉ đơn giản vì đó là Tuế Ninh nên mới thích.

“A lô, anh trai, em nói với anh chuyện này anh đừng kể cho daddy nhé.” Tuế Ninh một tay che điện thoại, giọng nói dịu dàng, “Là…”

Tuế Ninh kể lại rất bình tĩnh và tinh giản, nhưng Tuế Hoành ở đầu dây bên kia thì cáu đến nổ đom đóm mắt.

“Em nói cái gì, mấy kẻ đó có làm hại em không? Ninh Ninh, giờ em đang ở đâu? Anh bảo tài xế đón em về nhà ngay.”

“Không có không có, bọn họ không dám động thủ đâu.” Tuế Ninh liếc nhìn bên cạnh, “Em… hiện đang ở trên xe của Thẩm Vọng Hàn.”

Tuế Hoành miễn cưỡng thở phào, sắc mặt âm trầm, “Anh đang ở bên khu Nam Ngạn, anh về ngay đây.”

Khu Nam Ngạn cách trung tâm thành phố không gần, lái xe cũng phải mất hơn một tiếng, vừa khéo Tống Ngọc Xuyên hai ngày nay lại đi công tác.

“Không cần đâu anh, bên đó có việc quan trọng thì anh đừng vội về.” Tuế Ninh mau chóng nói, “Cùng lắm thì… em nói thẳng với ba lớn.”

Chỉ là nếu nói với Tuế Mặc, Hứa Thập An chắc chắn cũng sẽ biết, cậu không muốn để daddy đột nhiên nghe thấy cái tin khiến người ta phẫn nộ này.

Tuế Hoành không nói gì thêm, trực tiếp cúp máy.

Tuế Ninh khẽ thở dài.

Cậu cũng là lần đầu thấy Tuế Hoành nóng nảy như vậy.

Cậu vào WeChat, phát hiện mình bỏ lỡ hai tin nhắn của Lộc Gia Doãn.

Lộc Gia Doãn gửi tin nhắn: 【 Tớ đến tiệm cá nướng rồi mà không thấy cậu đâu, tớ gọi món trước đây. 】

Mười phút sau.

【 Tuế Tiểu Ninh! Ba tớ đột nhiên đến đón tớ rồi! Chắc là định hỏi tớ thi cử thế nào (khóc), cá nướng cậu tự ăn đi nhé, tiền tớ trả rồi nha (khóc) (khóc) (khóc) 】

Tuế Ninh trả lời: 【 Được. 】

Cậu làm gì còn tâm trạng nào mà ăn cá nướng nữa.

Đột nhiên, điện thoại của cậu hiển thị một cuộc gọi.

Là Hứa Thập An gọi đến.

Tay Tuế Ninh run lên, cậu nhấn nhận cuộc gọi.

“A lô, daddy ạ?”

“Ninh Ninh, con đang ở đâu?” Giọng của Hứa Thập An có hơi khàn.

Tuế Ninh ngước lên đối mắt với Thẩm Vọng Hàn, giả vờ trấn định nói: “Con ạ, con đang ở trường. Hôm nay con thi mà daddy quên rồi sao.”

“Daddy thấy rồi bé con, có người gửi ảnh ở cổng trường lên trang web chính thức của trường các con. Bọn họ không làm hại con chứ? Ba đang ở cổng trường đây.”

“Không có, mấy người đó là hạng vô lại, đến ăn vạ thôi ạ.” Tuế Ninh chớp chớp mắt nhanh chóng, “Con thì có chuyện gì được chứ.”

“Giờ con đang ở đâu, daddy đến tìm con.”

Giọng điệu Tuế Ninh giả vờ nhẹ nhàng, cậu nói: “Con đang ăn cá nướng ở tiệm gần trường đây, daddy có muốn qua đây không.”

Hứa Thập An: “Ba đến ngay đây, cứ ở bên trong tiệm đừng chạy lung tung nhé.”

Tuế Ninh: “Vâng vâng.”

Tuế Ninh cúp điện thoại.

Chẳng cần Tuế Ninh phải nói, chiếc xe lập tức khởi động, Thẩm Vọng Hàn nắm vô lăng, chậm rãi quay đầu xe, dừng lại trước cửa tiệm cá nướng cách đó năm trăm mét.

Thẩm Vọng Hàn mở khóa cửa xe. Anh liếc nhìn Tuế Ninh, thong dong nói: “Tuế Ninh, tôi nhớ trước kia em từng nói sẽ mời tôi ăn cơm đấy nhé.”

Tuế Ninh vừa mở cửa xe vừa nói: “Sau này… lần sau nhất định.”

Cậu đeo ba lô đẩy cửa kính của tiệm. Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên, cậu ngồi xuống vị trí sát cửa sổ.

Nồi cá nướng đã bắt đầu bốc hơi nóng hổi, nhưng Tuế Ninh chỉ nhìn chằm chằm làn khói mà ngẩn người, thỉnh thoảng lại mở điện thoại ra xem một cái.

Hứa Thập An rất nhanh đã đến. Ông vội vã mở cửa xe, đẩy cửa tiệm cá nướng vào.

“Ninh Ninh!”

Hứa Thập An sốt sắng vào cửa đảo mắt một vòng, nhìn thấy Tuế Ninh đang ngồi tựa cửa sổ.

May mà vẻ mặt Tuế Ninh vẫn bình thường, trước mặt cậu khói bốc nghi ngút, Tuế Ninh ngẩng đầu, giơ tay ra hiệu, ”Daddy, con ở đây.”

Hứa Thập An thở phào một hơi. Bước chân ông khựng lại, chậm rãi đi tới ngồi xuống trước mặt cậu.

“Ba mau lại đây, vừa khéo nồi vừa sôi này.”

Tuế Ninh cầm lấy bát của Hứa Thập An gắp cho ông một miếng cá, thuần thục múc một bát canh nóng, “Ba nếm thử đi, vị cũng ngon lắm, con thường xuyên cùng bạn đến đây ăn.”

Người trong nhà ngoại trừ Hứa Thập An ra đều không cho phép Tuế Ninh ăn những thứ này, họ cảm thấy những cửa hàng nhỏ bên ngoài như thế này không sạch sẽ.

Cho nên lần nào cũng là Tuế Ninh lén lút đi.

Hôm nay nếu không phải có chuyện đột xuất, cậu cũng chưa chắc đã được cùng Hứa Thập An ăn một bữa cơm trong tiệm như thế này.

Hứa Thập An nhìn cậu chăm chú, con trai ông hình như đã thay đổi rồi. Lúc ông vội vã chạy đến đây còn lo lắng đến phát điên, lo Tuế Ninh không chấp nhận được, lo Tuế Ninh chịu ấm ức…

Nhưng phản ứng của Tuế Ninh lại bình thản hiểu chuyện hơn so với những gì ông tưởng tượng.

Hứa Thập An một tay cầm thìa canh, đôi mắt ửng đỏ, “Xin lỗi bé con, daddy đã làm con bị ảnh hưởng rồi.”

Tuế Ninh lắc đầu như trống bỏi, giọng nói dịu dàng: “Không có đâu, ba không cần lo lắng. Con chẳng bị ảnh hưởng gì cả. Hơn nữa, nhà mình gia thế tốt, luật sư đều rất giỏi, biết đâu qua tối nay mấy cái bài đăng đó đều bị khóa sạch rồi.”

Tuế Ninh nhìn Hứa Thập An, thúc giục: “Daddy mau nếm thử đi.”

Hứa Thập An cúi đầu, múc một thìa canh, canh cá đậm đà ấm áp.

Hứa Thập An lại cảm thấy trong lòng chua xót, cúi đầu, giơ tay gạt đi một giọt lệ vừa rơi xuống.

Tuế Ninh chống cằm nhìn ông, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, “Ngon đúng không ạ?”

Hứa Thập An mỉm cười gật đầu: “Ừm.”

“Đúng không, vậy lần sau có cơ hội chúng ta lại cùng nhau ra ngoài ăn nhé.”

“Được.”

Hứa Thập An cuối cùng đã biết Tuế Ninh thay đổi ở chỗ nào rồi.

Con trai út của ông dường như đã trưởng thành hơn một chút.

Tuế Ninh giải thích: “Daddy, lúc đầu con không nói với ba là vì sợ ba sẽ lo lắng.”

Tuế Ninh lại gắp cho Hứa Thập An một miếng cá.

Cậu sợ Hứa Thập An buồn lòng tủi thân.

Hứa Thập An vội vàng cuống quýt chạy đến đây như vậy.

Chính là lo lắng Tuế Ninh sẽ chịu ấm ức.

Đôi khi, Tuế Ninh cảm thấy tình cảm huyết thống cũng là một tồn tại rất kỳ diệu.

Bởi vì là người thân nên mới lo lắng cho nhau, lo đối phương cảm thấy ấm ức.

“Ninh Ninh, con không cần quan tâm những chuyện này.” Hứa Thập An bình tĩnh nói, “Lúc trước họ vứt bỏ ba như vứt chiếc giày rách nên đã sớm không còn quan hệ gì rồi. Tuy nhiên, cũng nhờ có họ mà con mới có được bà ngoại bà nội tốt như vậy, đúng không.”

Tuế Ninh tán đồng gật đầu.

Ông ngoại bà ngoại của cậu đều rất yêu cậu, thường xuyên bay từ Pháp về thăm cậu.

Hứa Thập An cúi đầu uống hết cả bát canh.

Ngoài cửa vang lên một tiếng đẩy cửa, những bước chân hơi dồn dập đi đến bên cạnh họ.

Tuế Ninh ngẩng đầu nhìn, ngẩn người một lát, “Ba… ba lớn?”

Hứa Thập An đang cầm thìa canh, khoảnh khắc quay đầu lại, một bàn tay đã ôm lấy khuôn mặt ông.

Lòng bàn tay Tuế Mặc hơi lạnh, ông thấp giọng nói với Hứa Thập An: “Xin lỗi, anh đến muộn.”

Tuế Mặc vốn ít lời.

Không hề truy hỏi, không hề trách cứ, mà trước tiên là lời xin lỗi vì sự chậm trễ của mình.

Hơi nóng mịt mờ, Tuế Ninh nhìn những người cha trước mắt, đột nhiên nhận ra cuộc hôn nhân của họ vẫn còn những khía cạnh không hề áp lực đến thế.

……

Cậu thậm chí chẳng cần đợi đến ngày mai. Ngay khi Tuế Ninh về đến nhà, những bài đăng và tài khoản thêu dệt sai sự thật trên trang web chính thức đều đã bị khóa sạch.

Nhưng loại chuyện này lan truyền trên mạng với tốc độ cực nhanh, nhiều người còn chia sẻ trong các hội nhóm và khu vực bình luận.

Cậu liếc mắt nhìn qua, Trần Nguyệt Quý và Trần Dũng đều đã đăng ký tài khoản trên các ứng dụng video lớn, quay những đoạn phim kể khổ, cố ý  vô tình ám chỉ rằng nhà họ Tuế là kẻ máu lạnh, không nhận người thân.

Một số cư dân mạng giống như lũ ruồi không đầu trong nhà vệ sinh, cứ ngửi thấy mùi là lập tức bu vào.

Nếu không làm sự việc ầm ĩ và thối hoắc lên, bọn họ thề sẽ không bỏ qua.

Cách giải quyết vấn đề này không phải là tự chứng minh trong sạch mà là dời mục tiêu chỉ trích quay trở lại chính những kẻ gây hấn, khiến bọn họ tự loạn chân tay, không nhịn được mà nhảy ra tự chứng minh.

Tuế Ninh tìm vài tài khoản marketing trên mạng, chi chưa tới mấy nghìn tệ gửi bản thảo mình đã biên tập xong dưới danh nghĩa người thạo tin ẩn danh.

Sau đó, ngay trong đêm, video của những tài khoản marketing đó đã bùng nổ trên hot search, từ khóa được hàng triệu người tìm kiếm.

#Hai chị em ở nông thôn phát hiện con trai cả bị bỏ rơi nhiều năm gả vào giới thượng lưu liền đến cổng trường chặn cháu ngoại cầu xin tha thứ

#Vứt bỏ con trai cả omega nhiều năm, con trai út alpha lại bất hạnh mắc bệnh máu trắng, hai vợ chồng khổ sở tìm con trai cả cầu hiến tủy

……

Cư dân mạng lập tức lật mặt, mũi dùi chỉ thẳng vào Trần Nguyệt Quý và Trần Dũng, đánh hơi tìm đến tài khoản của bọn họ để tấn công.

Những người bị sếp chèn ép trong công việc, những kẻ tâm lý u uất, những người có cuộc sống không như ý, thậm chí có những kẻ chơi game thua thảm hại không có chỗ trút giận… tất cả oán khí và lửa giận đều đổ dồn vào khu bình luận và tin nhắn riêng của hai người đó.

Tài khoản của bọn họ nhanh chóng bị mất.

Trần Dũng ra sức giải thích trong khu bình luận, ngược lại càng bị mắng cho một trận tơi bời.

Tuế Ninh khẽ cười một tiếng.

Từ xưa đến nay ác nhân tất có ác nhân trị, gần đây cậu mới hiểu ra đạo lý này.

Tuế Hoành lái xe về đến nhà, Tuế Mặc và Hứa Thập An đã vào phòng ngủ.

Anh gõ cửa phòng Tuế Ninh.

“Ninh Ninh.”

Tuế Ninh tắt điện thoại chạy ra mở cửa: “Anh trai.”

Tuế Hoành quan sát gương mặt Tuế Ninh: “Em không sao chứ?”

Tuế Ninh lắc đầu: “Em không sao mà, chút chuyện nhỏ này không ảnh hưởng đến em đâu.”

“Vậy thì tốt, những việc còn lại em không cần bận tâm, anh sẽ xử lý ổn thỏa. Nghe rõ chưa?”

Tuế Ninh nhận ra, Tuế Hoành bây giờ mang đậm phong thái của Tuế Mặc.

Tuế Ninh ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi.”

“Vậy em nghỉ ngơi sớm đi, cho em này.” Tuế Hoành đưa cho Tuế Ninh một chiếc hộp.

“Đây là gì ạ?” Tuế Ninh mở ra xem, bên trong là mấy xiên kẹo hồ lô hấp dẫn.

Tuế Ninh khẽ “Oa” một tiếng: “Cảm ơn anh trai.”

“Đừng ăn nhiều quá, ăn xong nhớ đánh răng.”

Tuế Ninh hồi nhỏ rất sợ tiêm, cứ hễ tiêm là mếu máo, khóc lóc tủi thân vô cùng, cứ giơ tay đòi anh trai bế.

Tuế Hoành liền cầm một cây kẹo hồ lô, bế Tuế Ninh vào lòng để cậu nhìn chằm chằm một cách thèm thuồng.

Đợi tiêm xong, Tuế Ninh đau quá há miệng khóc, anh liền nhét kẹo hồ lô vào miệng cậu. Tuế Ninh lập tức ngoan ngoãn tựa vào lòng Tuế Hoành không khóc nữa.

Trăm lần như một, cực kỳ hiệu nghiệm.

Tuế Ninh mỉm cười.

Lấy ra một xiên kẹo hồ lô, cắn một miếng.

Những bình luận tiêu cực và tin đồn thất thiệt về sự cố ở cổng trường cơ bản đã biến mất vào ngày hôm sau.

Mũi dùi hầu hết đều chĩa về phía chị em nhà họ Trần.

Tuế Ninh thỏa mãn vươn vai một cái, thong thả dậy rửa mặt.

Sinh nhật cậu đang cận kề. Tuế Hoành tặng quà thường rất trực tiếp, anh kéo Tuế Ninh đến trung tâm thương mại dạo quanh, bảo cậu tự chọn.

“Anh trai, em thực sự không có gì muốn cả, anh đã mua cho em rất nhiều rồi.”

Tuế Ninh ngồi trên ghế sofa, nhìn các người mẫu lần lượt mặc thử quần áo đi qua trước mặt mình.

Trên mặt bàn trước mặt Tuế Ninh bày một số đồng hồ danh tiếng và khuy măng sét kim cương, ánh sáng lấp lánh.

Tuế Ninh đều không mấy hứng thú.

Cậu ngước mắt liếc nhìn về phía một tủ kính cách đó không xa, bên trong có một con thú bông hình mèo màu trắng, lông nó trắng muốt, đôi mắt khảm đá quý màu xanh biếc đang chậm rãi xoay tròn.

Ngoại hình con mèo bông lông xù trông rất đáng yêu.

Tuế Ninh vươn tay chỉ vào nó đó: “Em muốn cái đó.”

Tuế Hoành ngước mắt nhìn theo.

Tuế Ninh ngắm nửa ngày, chỉ chấm đúng con thú bông đó.

Tuế Hoành: “Mang chiếc hộp đó lại đây xem thử.”

“Thành thật xin lỗi, sếp Tuế,” Quản lý khom người, cười làm lành, “Đó là một tác phẩm nghệ thuật do một nghệ sĩ người Đức tặng cho trung tâm thương mại, không để bán ạ. Nhưng chúng tôi vẫn còn rất nhiều thú bông đáng yêu khác, tiểu thiếu gia có muốn xem không?”

Tuế Hoành nói: “Tôi mua đứt.”

Thông thường chỉ cần tiền đưa ra đủ mức, loại tác phẩm nghệ thuật thương mại này đều có thể mua riêng tư.

Có điều cái giá sẽ cực kỳ cao.

“Chuyện này… xin chờ một lát.” Quản lý do dự, đứng dậy định đi gọi điện thoại.

Quản lý đi giày cao gót quay lại, mang theo vẻ xin lỗi đầy mặt: “Thật sự xin lỗi sếp Tuế, tôi đã hỏi qua tổng giám đốc, con thú bông này tạm thời không nằm trong phạm vi hàng hóa kinh doanh.”

Tuế Ninh kéo tay áo Tuế Hoành, nhỏ giọng nói: “Không bán thì thôi anh trai, em lấy cặp khuy măng sét này đi, cảm thấy rất hợp với bộ tây trang của em.”

Tuế Ninh cầm cặp khuy măng sét kim cương, mỉm cười nhẹ nhàng.

Tuế Hoành đành thôi, lại mua cho Tuế Ninh một đống quà cáp khác.

……

Trong đêm.

Tiệc sinh nhật của Tuế Ninh được tổ chức đúng hẹn.

Trong sảnh tiệc, khách khứa đang cụng ly chúc tụng, Tuế Ninh lộ mặt một lát rồi chuồn ra ngoài, ngồi trên chiếc xích đu phía ngoài biệt thự.

Một chiếc áo khoác choàng lên vai cậu.

Tuế Ninh hoàn hồn, cậu ngẩng đầu nhìn.

Thẩm Vọng Hàn không biết đã đến bên cạnh cậu từ lúc nào, một tay chống lên lan can gỗ bên cạnh, cổ tay hơi rũ xuống. Anh hình như đã uống rượu, trên người tỏa ra hơi thở của hormone.

Mãnh liệt và đầy tính áp chế.

Bầu trời lất phất tuyết rơi. Dưới màn đêm, góc nghiêng của Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng, sống mũi cao thẳng. Anh rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt rực cháy mà dịu dàng.

“Sinh nhật vui vẻ.”

Tuế Ninh thẫn thờ một lát, vội vàng quay mặt đi: “Cảm ơn.”

Thẩm Vọng Hàn tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tuế Ninh: “Sao em lại trốn ra đây?”

“Bên trong đông người quá, chán muốn chết.” Tuế Ninh xoa xoa hai chân mình.

“Em không mời bạn bè à?”

“Ồ, đúng rồi.” Tuế Ninh bấy giờ mới nhớ ra, cậu sờ sờ túi áo mình.

Điện thoại của cậu để ở sảnh tiệc rồi, bên trong toàn là tiền bối trưởng bối, nếu bây giờ cậu quay lại, khó tránh khỏi phải xã giao với họ.

Tuế Ninh nhìn Thẩm Vọng Hàn, ánh mắt ướt át: “Có thể mượn điện thoại của anh gọi một cuộc không?”

Thẩm Vọng Hàn đưa điện thoại cho cậu.

Tuế Ninh mở ra, liền nhìn thấy một bức ảnh của chính mình được phóng đại.

Hình như là ở khách sạn, diện mạo Tuế Ninh đẹp đến mức không gì sánh kịp, lông mi vừa dài vừa cong, đôi môi đỏ mọng. Cậu ghé vào gối ngủ rất say, dáng vẻ khi ngủ vô cùng ngoan ngoãn.

“Anh… anh chụp lúc nào thế.” Tuế Ninh liếc một cái, vành tai đỏ bừng.

“Em nói xem.”

Tuế Ninh bấm vào bàn phím gọi, giả vờ bình tĩnh nói: “Thay đi.”

Thẩm Vọng Hàn không nói gì, chỉ mỉm cười nhàn nhạt, thâm trầm nhìn cậu.

Tuế Ninh gọi một cuộc điện thoại cho Lục Đại Hành.

Lục Đại Hành chúc cậu sinh nhật vui vẻ ngay tại phòng bệnh, còn nói đợi cô khỏe lại sẽ nấu cho cậu một bữa cơm.

Tuế Ninh mỉm cười để lộ hàm răng trắng đều, cậu đung đưa chân.

“Được, tớ đợi nha.”

Cuộc gọi nhanh chóng kết thúc, Tuế Ninh trả lại điện thoại cho Thẩm Vọng Hàn.

Thẩm Vọng Hàn ghé sát vào Tuế Ninh, khẽ thì thầm bên tai cậu: “Tuế Ninh, tặng em một món quà sinh nhật.”

Tuế Ninh cảm thấy hơi ngứa: “Cái gì ạ?”

Trên bầu trời đột nhiên vút lên một luồng sáng.

Những đóa pháo hoa khổng lồ nở rộ trên không trung, muôn vàn điểm sáng như sao băng tản ra. Sắc đỏ như mã não rực cháy, sắc hồng nhỏ vụn tựa ráng mây  bị nghiền nát, rực rỡ và đầy mộng ảo.

Tuế Ninh ngước mắt, cả tầm mắt đều là khung cảnh đẹp đến khiến người kinh ngạc.

Cậu khẽ “Oa” một tiếng, ánh sao nở rộ trong đôi mắt cậu.

Thẩm Vọng Hàn tập trung nhìn Tuế Ninh. Phản ứng của Tuế Ninh giống như một bé mèo nhỏ hiếu kỳ khiến người ta không nhịn được muốn chiếm hữu, muốn bắt nạt.

Pháo hoa cứ thế liên tục bắn lên.

Tuế Ninh nhìn một cách thích thú. Lúc hoàn hồn lại, cậu quay đầu nhỏ giọng nói với Thẩm Vọng Hàn một câu.

“Thẩm Vọng Hàn, cảm ơn anh.”

Đây là một món quà đặc biệt.

Thẩm Vọng Hàn ngồi bên cạnh cậu, đôi mắt lướt qua chiếc cổ trắng ngần của cậu, ánh nhìn tối tăm không rõ cảm xúc.

“Đừng khách khí.”

Anh sẽ chuẩn bị cho chú chim nhỏ này chiếc lồng vàng tinh mỹ nhất, chất đầy những thứ nó thích và mật hoa.

Để chim nhỏ mất hết sức lực để trốn chạy.

“Em luôn xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất.”

……

Tiệc tan.

Tuế Ninh mệt mỏi nằm vật ra ghế sofa, quà cậu nhận được chất đầy cả một phòng kho.

Quản gia đến hỏi cậu có món nào muốn bày trong phòng không để ông đi bài trí.

Tuế Ninh đứng dậy cùng quản gia đến phòng để quà, một dãy thú bông đủ loại màu sắc được bày ngay chính giữa.

Mỗi con thú bông đều rất đáng yêu, mang nét đặc sắc riêng, đều lông xù mập mạp.

Tuế Ninh ngẩn ra, tiến lên cầm lấy một con thú bông lông xù.

Chính là con mà cậu đã chấm trúng ở trung tâm thương mại lúc đó.

“Ồ, đây là do ngài Thẩm gửi đến, cậu ấy nghe nói cậu chủ thích nên đã thu thập toàn bộ một series để tặng cậu. Tôi nghe nói những thứ này hình như đều là tác phẩm nghệ thuật không bán, vậy mà ngài Thẩm có thể sưu tập đủ cả.” Quản gia mỉm cười nói bên cạnh, “Có cần giúp cậu chủ bày trong phòng không?”

Tuế Ninh gật đầu: “Để trong phòng cháu đi ạ.”

“Đúng rồi, món quà này cũng là ngài Thẩm Vọng Hàn gửi đến, nói là nhất định phải mời chính cậu chủ mở ra.”

Tuế Ninh nhận lấy chiếc hộp hình chữ nhật, khá nặng.

Cậu lắc nhẹ bên tai, có tiếng thủy tinh va chạm.

Đôi mắt cậu sáng lên, lẽ nào là rượu?

Sao quà Thẩm Vọng Hàn tặng hôm nay cái nào cũng đúng ý cậu vậy chứ.

Tuế Ninh ôm lấy chiếc hộp, lén lén lút lút quay về phòng ngủ.

Cậu đóng cửa lại, mở ra xem thử.

Thế nhưng suýt chút nữa là đã ném thẳng nó ra ngoài cửa sổ.

Bên trong đặt một bộ đồ viền ren trắng kiểu dáng áo liền quần, vải còn chẳng nhiều bằng một cái giẻ lau.

Bên dưới còn đặt một sợi dây xích màu vàng, vòng tròn bằng vàng kia trông cực kỳ giống xích chân, cùng với… một vài chai lọ tinh dầu hương hoa.

Một tờ giấy trắng được đặt ở chính giữa.

Chữ viết của Thẩm Vọng Hàn mạnh mẽ như đâm xuyên mặt giấy.

“Mua theo số đo của em, rất hợp với em.”

Tay Tuế Ninh run rẩy lật ra mặt sau, anh còn viết thêm một câu.

“Muốn nhìn em mặc.”

Tuế Ninh ném chiếc hộp ra xa.

b**n th**, b**n th**, b**n th**!

Đêm khuya, Thẩm Vọng Hàn tựa vào đầu giường, anh nhìn dáng vẻ khi ngủ của Tuế Ninh trên màn hình điện thoại, đưa đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n gò má cậu.

Đáy mắt anh chứa đựng sự si mê u tối.

Cách một lớp màn hình, anh đặt một nụ hôn lên má Tuế Ninh.

Anh chìm vào mộng cảnh.

Mơ thấy Tuế Ninh ngã trên giường, ga giường màu xám đen càng làm nổi bật làn da tuyết trắng mịn màng của cậu.

Tuế Ninh bị sợi xích vàng tinh xảo xinh đẹp quấn quanh, mệt mỏi đến mức đuôi mắt đẫm lệ, ánh mắt như mất hồn lại mê ly.

Cậu bị anh bóp gáy, ngậm lấy môi hôn.

Trong phòng ngủ tối tăm và mịt mờ hơi sương.

Cậu chỉ có thể tủi thân phát ra những tiếng nức nở đầy bất lực.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn