Pháo hoa rực rỡ, giọng nói của Thẩm Vọng Hàn vang vọng bên tai.
Ban công nổi lên cơn gió nhẹ, có hơi lạnh.
Tuế Ninh nắm chặt điện thoại, nhớ lại khoảnh khắc bị ép trong xe rồi bị hôn tùy ý kia, vội vàng rũ mắt xuống.
Gò má cậu hơi nóng lên, nhanh chóng cúp điện thoại.
Hứa Thập An cầm một cây pháo bông que, nhìn pháo hoa cháy hết xong liền quay đầu nhìn về phía Tuế Ninh.
“Bên ngoài lạnh quá, vào nhà thôi.”
Tuế Ninh gật đầu, được Hứa Thập An ôm bả vai đi vào trong cửa kính.
Cậu vừa đi xuống lầu, liền thoáng thấy một bóng dáng khiến cậu khó chịu.
Kỷ Vân Chu đang ngồi trên xe lăn. Gã dùng một tay giữ lốp xe lăn, chậm rãi quay người lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tuế Ninh.
“Ninh Ninh.”
Tuế Ninh bước nhanh lao tới phòng khách, cậu nhíu mày nói, “Ai cho anh ta vào đây vậy?”
Tuế Mặc đang ngồi trên sofa, “Tuế Ninh, không được vô lễ như vậy.”
Tuế Ninh ngồi xuống bên cạnh Tuế Mặc, ánh mắt lạnh lẽo liếc về phía Kỷ Vân Chu.
“Tôi nghe cậu nói trước đây lúc Ninh Ninh tới thăm cậu đã từng ngắt máy trợ thở của cậu.” Giọng nói của Tuế Mặc lãnh đạm, “Chắc hẳn là có hiểu lầm gì đó. Hôm nay cậu đã tới rồi thì cứ dứt khoát nói rõ hiểu lầm ra đi.”
Tuế Mặc đã chịu cho gã tới nhà họ Tuế, gã phi thường thức thời.
“Không không không, chú Tuế, lúc đó con cũng nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ là Tuế Ninh có tới thăm con. Hơn nữa, con cũng tin tưởng Ninh Ninh không thể nào làm hại con được.”
Ngữ điệu của Kỷ Vân Chu vô cùng chân thành.
Tuế Mặc hình như hài lòng với câu trả lời này, ông nói: “Vừa nãy cậu nói có chuyện muốn nói với Ninh Ninh. Cũng không còn sớm nữa, ói xong thì về sớm một chút.”
“Vâng ạ, cảm ơn chú Tuế.”
Tuế Ninh không tình nguyện ngước mắt, “Ba……”
Tuế Mặc giơ tay vỗ vỗ bả vai Tuế Ninh.
Đợi sau khi Tuế Mặc rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại hai người là cậu và Kỷ Vân Chu.
Tuế Ninh nhìn thoáng qua khuôn mặt của Kỷ Vân Chu, trên mặt gã vẫn chằng chịt những vết bầm tím, thạch cao trên chân vẫn chưa tháo, nhưng tinh thần thì so với thời gian trước đã tốt hơn không ít.
Vẫn là do cái gối đó đè không đủ chặt mà.
Tuế Ninh: “Anh tới nhà tôi làm gì?”
“Ninh Ninh, chú Tuế nói đúng, có lẽ giữa chúng ta thực sự có hiểu lầm gì đó.” Kỷ Vân Chu chật vật dùng một tay xoay bánh xe lăn, “Tại sao em đột nhiên bắt đầu ghét anh như vậy, có phải là nghe ai nói……”
Tuế Ninh ngắt lời Kỷ Vân Chu, “Kỷ Vân Chu, tôi nhớ anh từng nói nếu tôi vui vẻ, anh dù có chết cũng cam tâm tình nguyện, là thật sao?”
Ánh mắt Kỷ Vân Chu bỗng khựng lại, gã nghiêm túc nói: “Ngàn chân vạn thực. Tấm chân tình của anh dành cho em những năm qua em đều nhìn thấy tận mắt mà, Ninh Ninh.”
“Được thôi.” Tuế Ninh tùy ý rút hai cái găng tay dùng một lần đeo vào, đẩy xe lăn của Kỷ Vân Chu đi tới bên cạnh hồ bơi của nhà mình.
Hồ bơi không bật đèn, một mảnh tối đen, ngay cả sóng nước cũng nhìn không rõ.
Kỷ Vân Chu nhìn về phía hồ bơi trước mắt, “Ninh Ninh……”
“Vậy bây giờ anh chứng minh cho tôi xem đi.”
Tuế Ninh lùi lại hai bước, hai tay khoanh trước ngực, lẳng lặng chờ đợi Kỷ Vân Chu dùng hành động để chứng minh chân tình của gã.
“Được, Ninh Ninh, chỉ cần em vui, bắt anh làm gì anh cũng nguyện ý.”
Kỷ Vân Chu không thèm suy nghĩ, chống xe lăn nhoài người về phía trước.
Theo một tiếng “tủm” vang dội, bọt nước văng khắp nơi.
Kỷ Vân Chu chật vật rơi xuống nước. Gã cử động không thuận tiện, trôi nổi bất định trong nước, sặc không ít nước.
Tuế Ninh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hồ bơi, nhìn Kỷ Vân Chu bị nước sặc đến mức cận kề ngạt thở.
Cố gắng gồng dưới nước hồi lâu, vậy mà mãi không có ai chạy tới.
Kỷ Vân Chu lúc này mới bắt đầu hoảng sợ, gã gắng sức nổi phần thân trên lên khỏi mặt nước.
“Kỷ Vân Chu, tôi biết trong lòng anh oán hận tôi, bởi vì anh cảm thấy mình đã làm chó cho tôi trong rất nhiều năm.”
Ngữ điệu của Tuế Ninh mang theo sự khó hiểu, lại nói: “Thế nhưng tôi có cầu xin anh làm chó cho tôi không?”
“Ục ực, Ninh Ninh……”
Tại sao đến cuối cùng lại đem oán khí trút lên người cậu mà không phải tự trách mình quá tham lam.
Tuế Ninh đứng dậy đi gọi quản gia, “Chú quản gia, ngày mai rửa hồ bơi của nhà mình đi ạ, cảm giác hơi bẩn.”
Quản gia lúc này lại nhanh chóng xuất hiện, ông cười đứng bên cạnh Tuế Ninh, “Vâng, thưa cậu út.”
Tuế Ninh vươn vai một cái, quay người lại nói tiếp: “Ồ, đúng rồi, sau này tôi không muốn nhìn thấy Kỷ Vân Chu bước chân vào cửa nhà mình nữa.”
Có chết cũng không được chết trong nhà cậu.
Quản gia cười híp mắt gật đầu, “Đã hiểu.”
Tuế Ninh thở hắt ra một hơi, đi lên thang máy.
Cậu tự an ủi bản thân, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Cậu sẽ không giẫm vào vết xe đổ nữa.
—
Trưa ngày thứ hai, Tuế Ninh đặt một nhà hàng, cùng hai người bạn đi ăn cơm.
Trong nhà hàng có người đang cầu hôn, có hơi ồn ào náo nhiệt.
Tuế Ninh nói to lên, ôm cổ Lộc Gia Doãn chất vấn: “Hay cho cậu đó Lộc Gia Doãn, vừa cầm được cái thẻ đó là chạy nhanh hơn bất cứ ai. Cậu có còn là bạn tớ không hả?”
“Ui da, tớ thấy Thẩm Vọng Hàn đó cũng tốt mà,” Lộc Gia Doãn cười he he, “Thưa thiếu gia, tôi đồng ý hôn sự này.”
Tuế Ninh: “Cậu đồng ý cái gì……”
Một cái ly đột nhiên đập mạnh vào bức tường cách đó không xa. Ngay sau đó một bó hoa khổng lồ bị ai đó trên tầng hai xé nát, cánh hoa ào ào rơi xuống.
Bọn họ đồng loạt nhìn về phía xa, động tác khựng lại.
Tuế Ninh đứng dậy liếc mắt, phát hiện người đang đập đồ kia cậu đã từng gặp qua.
Thẩm An Dư cầm bình hoa đập mạnh xuống mặt bàn. Cô mặc một bộ váy liền thân màu hồng, động tác nhã nhặn, biểu cảm bình thản.
Một người đàn ông đứng bên cạnh che chở cho người phụ nữ phía sau, “An Dư, An Dư em nghe anh giải thích, bọn anh chỉ đơn giản là đi ăn một bữa cơm……”
Thẩm An Dư đập bình hoa xuống ngay cạnh chân người đàn ông kia, dọa hắn không dám nói thêm câu nào nữa.
“Ăn cơm?” Ngữ điệu của Thẩm An Dư đầy châm biếm, “Ăn cơm kiểu gì mà còn phải cầu hôn trước thế?”
Cô tiến lên giật lấy áo vest của người đàn ông đó, từ túi trong lấy ra hộp đựng nhẫn.
Thẩm An Dư cười nói: “Mười carat, ra tay hào phóng quá nhỉ.”
Ngay sau đó, cô giơ tay tát cho người đàn ông đó một bạt tai, lại hắt nước vào mặt người phụ nữ kia.
“An Dư, An Dư, em nghe anh giải thích……”
“Cút đi!” Thẩm An Dư xách chiếc túi Hermes của mình lên, dẫm trên đôi giày cao gót đi thẳng ra cửa.
Bước chân tao nhã, phong thái phóng khoáng.
Tuế Ninh cầm nĩa cuộn mì Ý, dừng lại giữa không trung vài giây.
Thẩm An Dư vuốt lọn tóc xoăn trước ngực, vô tình liếc mắt qua, vừa khéo đối diện với tầm mắt của Tuế Ninh.
“Tuế Ninh?” Thẩm An Dư hỏi, “Sao em lại ở đây?”
“Chị An Dư,” Tuế Ninh lễ phép chào hỏi, giải thích: “Bọn em tình cờ ăn cơm ở đây.”
Thẩm An Dư không dừng lại, đi thẳng ra khỏi nhà hàng.
Lục Đại Hành hỏi: “Cậu quen cô ấy à?”
Tuế Ninh: “Chị ấy là em gái của Thẩm Vọng Hàn.”
“Hả? Đại tiểu thư nhà giàu nứt đố đổ vách như vậy mà cũng bị cắm sừng sao?”
Tuế Ninh không lên tiếng nữa.
Lũ cặn bã ngoại tình vốn không phân biệt giàu nghèo sang hèn.
Đợi sau khi bọn họ ra khỏi cửa nhà hàng, Tuế Ninh liền nhìn thấy Thẩm An Dư đang đập kính xe của một chiếc Lamborghini.
Cô mệt đến mức dừng lại một chút, rồi lại tao nhã xịt sơn lên mặt xe.
Cô thay đổi thành hình dạng cơ quan sinh dục nam, lại lần lượt viết lên chữ “rác rưởi” và “dưa thối”.
Đợi sau khi làm xong những việc này lại cúi đầu tìm kiếm viên gạch vừa tay để tiếp tục đập xe.
Cô đang thở hổn hển, cúi đầu nhìn xuống, một thanh sắt liền được đưa tới sát tay cô.
Tuế Ninh cầm thanh sắt nói, “Dùng cái này đập đi chị, không dễ bị thương đâu.”
Thẩm An Dư ngước mắt nhìn về phía Tuế Ninh, cười một tiếng.
Cô đón lấy thanh sắt, đi vòng quanh chiếc Lamborghini đập cho nát bét.
Cô ném thanh sắt đi một cách dứt khoát, thở hắt ra một hơi.
Cuối cùng, cô ném chiếc nhẫn kim cương mười carat kia đi, hất thẳng xuống cống thoát nước.
“Loại chuyện này tự mình đập mới sướng.” Thẩm An Dư hoạt động cổ, cô liếc nhìn Tuế Ninh, “Chị trông có giống đang phát điên không?”
Tuế Ninh lắc đầu, “Cũng không hẳn, phát hiện sớm là chuyện tốt.”
Thẩm An Dư cúi đầu cười lớn một tiếng, cô khoác cánh tay Tuế Ninh, “Ê, đi, chị mời em ăn cơm.”
Tuế Ninh, “Em vừa mới ăn xong rồi.”
Thẩm An Dư: “Nhưng mà chị chưa ăn mà, ăn thêm một bữa nữa.”
Tuế Ninh: “……”
Thịnh tình khó khước từ, cậu lại bị kéo đi vào trong nhà hàng kia.
Thẩm An Dư kéo cậu rồi cứ thế không ngừng trút bầu tâm sự.
“Cái thằng cha khốn nạn đó là luật sư, lúc ấy chị còn nghĩ nghèo một chút cũng không sao. Người đã nghèo như thế rồi nói không chừng sẽ chung tình hơn một tí, hừ, không ngờ tới.”
Thẩm An Dư bồi thường tiền xong lại gọi thêm rất nhiều rượu, tự mình uống chưa đủ, cứ nhất quyết phải rót đầy cho Tuế Ninh.
“Quả nhiên, lũ cặn bã chỉ có nằm yên trong hũ tro cốt thì mới chịu tử tế.”
Thẩm An Dư uống cạn một ly rượu, lại choàng cổ Tuế Ninh, “Có điều, anh trai chị cũng ổn đấy, trừ những lúc phát điên dọa người ra thì mọi thứ khác đều ổn.”
Tuế Ninh: “……”
Tiêu chuẩn đánh giá mức “tạm ổn” của Thẩm An Dư hình như có ngưỡng quá thấp rồi.
Cậu và Thẩm An Dư uống đến tận tối mịt. Thẩm An Dư say khướt gục trên vai cậu, hai gò má cậu nóng bừng bừng nhưng vẫn chưa say hẳn.
Thẩm An Dư ra ngoài không mang theo tài xế, cậu đành phải bắt xe taxi đưa cô về nhà họ Thẩm.
Tuế Ninh dìu cô đến trước cửa chính của căn biệt thự thông tầng nhà họ Thẩm. Quản gia tiến lên mở cửa, Tuế Ninh muốn để quản gia đỡ cô đi luôn nhưng Thẩm An Dư cứ túm chặt lấy cậu không buông.
Thẩm An Dư rất hợp cạ với Tuế Ninh. Lúc này cô đã tỉnh táo thêm vài phần, kéo tay Tuế Ninh đi thẳng vào trong cửa thang máy.
“Vẫn chưa nói chuyện xong mà, đi đi đi, tới phòng chị nói tiếp.”
“Em phải về nhà rồi, chị An Dư.”
“Chao ôi sợ cái gì, đều là omega cả, chị còn có thể ăn thịt em chắc?” Thẩm An Dư kéo Tuế Ninh ngồi xuống bên cạnh sofa.
“Chị nói cho em nghe, hồi trước chị ở Anh có quen một anh trông cũng được đấy, 1 mét 91.”
Tuế Ninh uống một ngụm nước ép mật ong, say lướt khướt tựa vào sofa nghe cô kể.
“Thế sau đó vì sao mà chia tay?”
“Tên đó siêu cấp keo kiệt! Ngay cả ăn cái bánh ngọt cũng phải đòi chia tiền sòng phẳng với chị, cái thằng cha đó cứ như là phát điên vì tiền ấy.”
Tuế Ninh bật cười thành tiếng.
Có lẽ vì trải nghiệm tương đồng, cậu và Thẩm An Dư thật sự nói chuyện khá hợp nhau.
“Bên ngoài mưa lớn thế này, hay là em ở lại đây ngủ với chị đi.”
Tuế Ninh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa bão tầm tã, những giọt mưa đập dữ dội vào cửa kính.
Thẩm An Dư lại tìm ra hai ly rượu đắt tiền, bảo quản gia chuẩn bị đồ ăn đêm.
“Yên tâm đi, anh trai chị không có ở đây đâu. Nếu không được thì ngủ phòng bên cạnh chị cũng được, quản gia quét dọn hằng ngày rất sạch sẽ. Trời mưa đường núi trơn trượt, mai rồi hãy về.”
Tuế Ninh thấy mưa bão mãi không dứt, do dự một lát đành phải gọi điện báo cho Hứa Thập An.
Hứa Thập An có hơi lo lắng, nhưng sau khi hỏi đi hỏi lại cũng đành phải đồng ý, dặn dò cậu chú ý an toàn.
Đêm đã khuya.
Thẩm An Dư tìm cho Tuế Ninh một bộ đồ ngủ mới tinh, sau đó say túy lúy nằm bò ra sofa ngủ thiếp đi luôn.
Tuế Ninh nhẹ nhàng đắp chăn cho cô rồi bước vào căn phòng bên cạnh.
Phòng của Thẩm An Dư mang phong cách tinh tế phục cổ, còn căn phòng đối diện lại khác biệt rất lớn, là kiểu tông màu xám đen tối giản.
Dưới tác dụng của cồn, Tuế Ninh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cậu mơ màng mở mắt, trong tầm nhìn mờ mịt, gương mặt của Thẩm Vọng Hàn hiện ra.
Tuế Ninh dụi dụi mắt, cậu ngỡ rằng mình vẫn đang nằm mơ.
Một bàn tay lớn v**t v* tóc cậu, gạt đi những sợi tóc rối xù.
Tuế Ninh tỉnh hẳn, cậu hoảng hốt ngồi dậy lùi về phía sau.
“Em tới nhà tôi làm khách sao chẳng báo cho tôi một tiếng?” Thẩm Vọng Hàn hỏi.
“Anh vào đây từ lúc nào?” Tuế Ninh túm chặt chăn.
Thẩm Vọng Hàn ngồi bên mép giường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cậu không rời, “Tuế Ninh, đây là phòng của tôi.”
Tuế Ninh quan sát xung quanh, đôi mắt khẽ mở to.
Thẩm An Dư sao chẳng nói với cậu lấy một lời.
Trên người Tuế Ninh tỏa ra hương hoa nhài mê người. Lúc này cậu đang mặc bộ đồ ngủ hơi rộng, làn da trắng tuyết, ánh mắt vô tội ngây ngô, đang nằm trên giường của anh.
Yết hầu của Thẩm Vọng Hàn lăn lộn, “Em ngủ trên giường anh cả một đêm, làm vương lại toàn là mùi hương của em.”
Tuế Ninh vội vén chăn lên, muốn xỏ giày đứng dậy.
Cậu vừa vén chăn ra liền lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp, cùng với đôi bàn chân trắng trẻo mềm mại kia.
Thẩm Vọng Hàn ngồi xổm xuống, vô thức nắm lấy cổ chân của Tuế Ninh.
“Anh làm gì vậy.” Tuế Ninh bị động tác đột ngột của anh dọa cho giật mình.
“Tuế Ninh, trước đây tại sao em lại sợ anh thế?” Những vết chai dày trên đầu ngón tay Thẩm Vọng Hàn m*n tr*n cổ chân cậu, hơi thở cũng trở nên nặng nề, “Tại sao lại muốn hủy bỏ hôn ước của chúng ta vậy?”
Tuế Ninh nỗ lực vùng vẫy, “Lúc đó tôi mới mười lăm tuổi, anh đã muốn đính hôn với tôi rồi.”
Ý tứ trong lời nói là cậu cảm thấy Thẩm Vọng Hàn là một tên b**n th**.
Khi đó cậu nhớ rõ mồn một, hôn sự này là do Thẩm Vọng Hàn chủ động đến đề đạt với Tuế Ninh và Tuế Mặc.
“Được, vậy anh hỏi em, hồi em mười lăm tuổi đó anh có làm bất kỳ hành vi nào quá giới hạn không?”
Tuế Ninh nghĩ nghĩ, lắc đầu.
“Vậy có cưỡng hôn em khi em mười sáu mười bảy tuổi không?”
Tuế Ninh chớp mắt, lắc đầu.
Nhưng cậu lại thấy lời này có gì đó sai sai, chẳng lẽ cậu trưởng thành rồi thì Thẩm Vọng Hàn có thể cưỡng hôn cậu à.
“Vậy thì đúng rồi còn gì.”
Thẩm Vọng Hàn nắm lấy cổ chân thanh mảnh của Tuế Ninh, hơi nâng lên, đặt một nụ hôn lên cổ chân trắng ngần của cậu.
Tuế Ninh vừa kinh sợ vừa ngỡ ngàng, “Anh làm cái gì vậy, đừng… đừng hôn mà.”
Thẩm Vọng Hàn cầm lấy đôi dép lê sạch sẽ xỏ một chiếc vào chân Tuế Ninh.
Anh lại hôn lên cổ chân còn lại một cái, rồi đi nốt chiếc dép kia cho cậu.
Anh ngửi mùi hương trên người Tuế Ninh, đôi mắt khẽ híp lại, “Tuế Ninh, anh đã nhận định em là bạn đời từ đầu thì sớm muộn gì anh cũng sẽ cưới em về nhà.”
Tuế Ninh vội vàng đứng dậy, chạy thẳng vào phòng tắm.
Thẩm Vọng Hàn nhìn theo bóng lưng mờ ảo trước cửa phòng tắm, Tuế Ninh hình như đã c** đ* ngủ ra, đang cúi người thay quần áo, vòng eo thon nhỏ đến mức không tưởng.
Trông thấy mà chỉ khiến người ta muốn mở tung cánh cửa mong manh kia ra, ép Tuế Ninh trước mặt gương, nâng chân cậu lên.
Xem cậu bất lực khóc nức nở trước gương.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn chứa đựng d*c v*ng u ám, nhẹ nhàng gõ lên cửa phòng vệ sinh.
“Em cứ từ từ thôi, anh ở bên ngoài đợi em.”