Bên trong căn cứ, tiếng động hỗn loạn vang lên như tiếng sấm. Minh Huy, Thanh Sơn và Linh Đan vừa mới bước vào đã thấy những kẻ thù xô đẩy nhau, ánh sáng lấp lánh từ các thiết bị công nghệ lạ lùng xung quanh. Huy cảm nhận được nhịp tim của mình đập mạnh, như một lời nhắc nhở về sự căng thẳng đang bao trùm.
“Chúng ta phải tìm Hùng Vũ!” Huy nói, giọng anh kiên quyết. “Hắn không thể thoát được.”
Thanh Sơn gật đầu, ánh mắt anh quét khắp căn phòng, tìm kiếm dấu hiệu của kẻ thù. “Để tôi dẫn đường. Anh hãy chuẩn bị khả năng của mình.”
Huy cảm nhận được sự tự tin từ bạn mình. Anh thở sâu, tập trung vào khả năng “Đọc tâm”. Những suy nghĩ của những kẻ xung quanh đang tràn ngập trong đầu, rối rắm nhưng cũng đầy cơ hội. Huy chọn một kẻ trong số đó, khiến hắn ta quay lưng lại, tấn công đồng bọn của mình.
“Đi nào!” Huy thúc giục, dẫn đầu, theo sát sau là Thanh Sơn và Linh Đan, người tạo ra những bức màn ánh sáng bảo vệ họ khỏi những viên đạn bay tới.
Khi họ di chuyển qua các hành lang chật chội, Huy cảm thấy không khí như ngưng đọng. Mỗi bước đi như kéo dài thời gian. “Hắn ở đâu?” Huy tự hỏi, lòng tràn đầy lo lắng. Ký ức về cha anh, về cái chết bí ẩn, như một mũi dao đâm sâu vào tâm trí.
“Ở phía trước!” Thanh Sơn đột ngột dừng lại, chỉ tay về phía một cánh cửa lớn. “Hùng Vũ đang ở trong đó.”
Huy gật đầu, cảm thấy dòng năng lượng dâng lên trong cơ thể. “Chuẩn bị nhé,” anh nói, ánh mắt hướng về cánh cửa. “Chúng ta sẽ phải đối mặt với hắn.”
Linh Đan hít một hơi, ánh sáng quanh cô bắt đầu lấp lánh. “Tôi sẽ tạo ra một màn bảo vệ,” cô nói, giọng có phần run rẩy nhưng vẫn kiên định.
Huy gật đầu, rồi đẩy cửa ra. Không gian bên trong như một căn phòng điều khiển khổng lồ, với các màn hình lớn hiển thị những hình ảnh lạ lùng. Giữa căn phòng, Hùng Vũ đứng đó, gương mặt lạnh lùng như một bức tượng.
“Cuối cùng, các ngươi cũng đến,” hắn nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này.”
“Buông tay khỏi mọi thứ, Hùng Vũ!” Huy gầm lên, lòng anh như sôi sục. “Ngươi đã gây ra cái chết của cha ta!”
Hùng Vũ cười khẩy. “Cha ngươi là một phần của kế hoạch vĩ đại. Hắn đã biết quá nhiều.” Hắn bước về phía trước, ánh mắt lạnh lùng như dao. “Và giờ, ngươi cũng sẽ phải trả giá.”
“Đừng để hắn thao túng!” Thanh Sơn lên tiếng, cơ bắp anh căng cứng, sẵn sàng cho cuộc chiến.Huy cảm nhận được sức mạnh của kẻ thù đang dâng lên. Hắn không chỉ là một kẻ thù thông thường; hắn là một thiên tài công nghệ, một kẻ thao túng tâm lý. Huy tập trung, cố gắng nắm bắt suy nghĩ của Hùng Vũ. Nhưng cảm xúc của hắn như một bức tường kiên cố, khó khăn để xuyên thấu.
“Đừng phí thời gian!” Hùng Vũ quát, tay hắn vung lên, tạo ra những cơn gió mạnh mẽ, khiến các màn hình xung quanh sáng lên.
“Huy, cẩn thận!” Linh Đan kêu lên, ánh sáng từ cô lập tức tạo ra một lớp bảo vệ. Nhưng Huy biết, chỉ có cách tấn công mới có thể cứu họ.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Huy hét lên, dồn sức mạnh vào khả năng của mình. Anh bắt đầu điều khiển tâm trí của Hùng Vũ, nhưng sự kháng cự mạnh mẽ từ hắn như một cú đấm vào mặt.
“Ngươi không thể thắng!” Hùng Vũ gầm lên, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối!”
“Không, Huy, hãy kiên nhẫn!” Thanh Sơn nói, trong khi anh lao vào tấn công Hùng Vũ. Nhưng hắn nhanh chóng né tránh và phản công, tạo ra một cơn lốc xoáy, cuốn Thanh Sơn vào.
“Hãy để tôi!” Linh Đan hét lên, tạo ra một bức màn ánh sáng, cố gắng bảo vệ Thanh Sơn. Cô biết rằng chỉ có thể kéo dài thời gian cho đến khi Huy có cơ hội.
Huy cảm thấy tức giận và bất lực. Anh phải tìm ra điểm yếu của Hùng Vũ. “Hắn có điểm yếu nào không?” Huy tự hỏi, những suy nghĩ lướt qua trong đầu.
“Ngươi nghĩ mình có thể thắng?” Hùng Vũ nói, vẻ mặt đầy tự mãn. “Ta đã chuẩn bị cho tất cả mọi thứ.”
“Không, ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Huy đáp lại, quyết tâm dâng lên. Anh tập trung vào khả năng của mình, tìm kiếm một lối thoát, một điểm yếu trong tâm trí của Hùng Vũ.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!” Huy hét lên, dồn sức mạnh vào một cú tấn công cuối cùng. Anh có thể cảm nhận được sự rạn nứt trong tâm trí của Hùng Vũ, một chút do dự.
“Không!” Hùng Vũ kêu lên, nhưng đã quá muộn. Huy cảm nhận được sức mạnh của mình bùng nổ, như một cơn sóng vỗ về, cuốn trôi mọi thứ.
Ánh sáng chói lóa bùng lên, và mọi thứ trở nên hỗn loạn. Huy cảm thấy như mình đang ở giữa một cơn bão, nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những người đã mất.
“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Huy thì thầm, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và anh sẽ không lùi bước cho đến khi tìm ra sự thật.