Hành Trình Về Miền Đất Hứa

Chương 3: Gặp gỡ Riku

Akira, Hana và Riku tiếp tục hành trình qua khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những tán cây dày đặc. Dưới chân họ, lớp lá khô xào xạc phát ra âm thanh khi từng bước chân chạm xuống. Không khí trong rừng mát mẻ, nhưng cũng mang theo chút ẩm ướt, như thể đang giữ lại những câu chuyện xưa cũ.

Riku đi phía trước, dáng vẻ mạnh mẽ, nhưng đôi mắt xanh của cậu ta lại ánh lên sự kiêu ngạo. Cậu thường xuyên quay lại, thỉnh thoảng mỉm cười với Akira và Hana, như thể muốn khẳng định rằng mình là người dẫn đường đáng tin cậy. Dẫu vậy, cả Akira và Hana đều cảm nhận được điều gì đó bí ẩn trong con người cậu. Một điều gì đó không hoàn toàn chân thật.

Hana lén nhìn Riku, cảm giác băn khoăn lẫn ngưỡng mộ. Cô không thể phủ nhận sức hút từ sự tự tin của cậu ta, nhưng không hiểu sao, có một phần trong cô lại thấy lo lắng. "Liệu Riku có thực sự đồng hành với chúng ta vì lý do tốt đẹp?" Hana tự hỏi, trong khi Akira vẫn đang mải mê bàn về những kế hoạch trồng trọt.

"Chúng ta sẽ phải tìm kiếm nguồn nước sạch, và rồi bắt đầu trồng những cây đầu tiên," Akira nói, tay chỉ về phía một khoảng đất trống mà cậu hy vọng sẽ có thể biến thành nông trại tương lai. "Nếu có thể, mình muốn trồng những loại cây mà mẹ mình đã từng làm."

"Đúng vậy," Hana gật đầu, "và mình cũng muốn tạo ra một khu vườn dành cho động vật. Chúng ta có thể sống hòa hợp với thiên nhiên."

Riku đứng im lặng, lắng nghe những ước mơ của hai người bạn đồng hành. Sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của họ khiến cậu cảm thấy chạnh lòng. Cậu không chỉ muốn chứng minh bản thân mà còn khao khát được công nhận như một người bạn đồng hành, một phần của đội ngũ này. Nhưng động cơ thực sự của cậu lại khác, và điều đó khiến cậu cảm thấy nặng nề.

Khi họ dừng lại nghỉ bên một con suối nhỏ, tiếng nước chảy róc rách mang đến cảm giác bình yên. Akira ngồi xuống, thả tay vào dòng nước mát lạnh, trong khi Hana tìm kiếm những viên đá tròn để trang trí.

"Riku, cậu có thể cho bọn mình biết nhiều hơn về quê hương của cậu không?" Akira hỏi, ánh mắt đầy tò mò.

Riku chần chừ một chút, rồi đáp: "Quê tôi nằm ở phía bắc, nơi có những cánh đồng xanh bát ngát. Nhưng mọi thứ đang dần thay đổi. Gia đình tôi đã gặp khó khăn trong việc duy trì nông trại vì thiếu nước và tài nguyên."

"Vậy cậu đến đây để tìm cách cứu lấy quê hương của mình?" Hana hỏi, chân thành.

"Phải, nhưng tôi cũng muốn chứng minh rằng tôi có thể làm được nhiều hơn thế," Riku nói, giọng điệu kiêu hãnh. "Tôi không chỉ muốn là con trai của một gia đình nông dân giàu có. Tôi muốn trở thành một người có sức ảnh hưởng."

Akira lắng nghe, cảm nhận được ngọn lửa trong giọng nói của Riku. "Nếu chúng ta cùng nhau, có lẽ chúng ta có thể làm được điều đó," cậu khích lệ.Riku mỉm cười, nhưng ánh mắt cậu vẫn có phần xa xăm. "Chúng ta sẽ thấy," cậu nói, như thể còn nhiều điều chưa nói hết.

Khi tiếp tục hành trình, họ đi qua những con đường mòn nhỏ hẹp. Rừng cây dần thưa thớt, không khí trở nên nóng bức hơn. Những tiếng động từ xa vọng lại, khiến Hana không khỏi cảm thấy hồi hộp. "Có phải chúng ta đang tiến gần đến một nơi nào đó không an toàn không?" cô hỏi, có chút lo lắng.

"Chúng ta sẽ cẩn thận," Akira trấn an, "dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."

Riku đi trước, nhưng trong lòng cậu có một sự hồi hộp lẫn phấn khích. Cậu biết rằng phía trước không chỉ có thử thách mà còn là cơ hội để chứng tỏ bản thân. Cảm giác đó khiến cậu không thể ngừng nghĩ về những gì mình sẽ làm khi đến miền đất hứa.

Cuối cùng, họ dừng lại bên một bãi đất trống, nơi có thể nhìn thấy xa xa những ngọn đồi xanh mướt. "Chúng ta sẽ cắm trại ở đây một đêm," Akira quyết định, "ngày mai sẽ tiếp tục hành trình."

Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng sáng tỏ chiếu sáng khuôn mặt họ. Hana nướng một vài chiếc bánh trên lửa, trong khi Akira và Riku ngồi bên cạnh, trò chuyện về những kế hoạch cho tương lai. Nhưng có một sự im lặng kỳ lạ giữa họ, như thể mỗi người đều đang giấu kín những suy nghĩ riêng.

Hana cảm nhận được sự căng thẳng, cô cố gắng phá vỡ bầu không khí nặng nề. "Hãy kể cho nhau nghe về những kỷ niệm đẹp nhất của mình đi," cô đề nghị.

Akira mỉm cười, bắt đầu với những câu chuyện về tuổi thơ của mình. Riku lắng nghe, nhưng ánh mắt cậu lại hướng về những ngọn đồi xa xôi, như thể đang mơ mộng về một điều gì đó lớn lao hơn.

Khi câu chuyện dần đi vào đêm khuya, Hana cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào. "Liệu Riku có thực sự là người mà chúng ta cần trong hành trình này không?" cô tự hỏi.

Bầu không khí dần trở nên căng thẳng khi những tiếng động lạ từ xa vọng lại. Akira và Hana nhìn nhau, trong khi Riku vẫn như chìm đắm trong những suy nghĩ riêng của mình. Họ biết rằng những thử thách đang chờ đợi phía trước sẽ không chỉ kiểm tra sức mạnh thể chất mà còn cả tình bạn và lòng trung thành.

Và như vậy, khi ánh trăng chiếu sáng bãi đất trống, họ không thể ngờ rằng những điều bất ngờ đang chờ đợi họ trong đêm tối.

truyenfull,truyenfull vn