Hành Trình Tìm Lại Chính Mình

Chương 6: Cao trào, giải quyết, kết thúc (

Nguyễn Thảo Nguyên đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Mái tóc dài xõa tự nhiên, đôi mắt sáng nhưng ánh nhìn lại có phần lạc lõng. Hôm nay, cô phải tham gia một cuộc họp quan trọng tại trung tâm tư vấn tâm lý nơi mình làm việc. Những câu hỏi về dự án mới cứ lởn vởn trong đầu, nhưng tâm trí cô lại không ngừng quay cuồng với những lo lắng về quá khứ. Minh Tuấn, người yêu cũ, vẫn như bóng ma ám ảnh, khiến cô không thể hoàn toàn tập trung.

Cuộc họp diễn ra trong không khí căng thẳng. Minh Hòa, đồng nghiệp của Nguyên, không bỏ lỡ cơ hội để châm chọc. “Nguyên, em có tự tin rằng mình có thể xử lý tình hình không? Dự án này không thể thất bại,” Hòa nói, giọng điệu sắc lạnh. Những lời nói đó như những mũi dao cứa vào lòng tự tin của Nguyên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cảm thấy bối rối.

Khi cuộc họp kết thúc, Nguyên bước ra ngoài, tìm thấy Minh Khoa đang đứng chờ. Nụ cười của anh như một liều thuốc an thần, xua tan mọi lo âu trong cô. “Em ổn không?” Khoa hỏi, ánh mắt chân thành.

“Có, chỉ là một chút áp lực,” Nguyên đáp, nhưng không thể che giấu nỗi lo lắng trong ánh mắt.

“Chúng ta có thể đi dạo một chút không? Anh nghĩ em cần một khoảng thời gian để thư giãn,” Khoa đề nghị. Nguyên gật đầu, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn khi có Khoa bên cạnh.

Họ đi dạo trong công viên gần công ty, nơi không khí trong lành và yên bình. Ánh nắng xuyên qua tán cây, tạo ra những mảng sáng lung linh trên mặt đất. “Nguyên, anh muốn hỏi em một điều,” Khoa bắt đầu, giọng nghiêm túc. “Em có thực sự sẵn sàng để đối diện với quá khứ của mình không?”

Nguyên dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Khoa. “Em muốn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.”

“Bắt đầu từ chính em. Đừng ngại chia sẻ với anh. Anh sẽ lắng nghe,” Khoa nói, nắm lấy tay cô. Lời nói của anh như một ánh sáng dẫn lối cho Nguyên, nhưng trong sâu thẳm, cô vẫn cảm thấy nỗi sợ hãi lấn át.

“Nếu em không thể vượt qua được, liệu anh có còn ở đây không?” Nguyên hỏi, giọng run run.

“Anh sẽ không đi đâu cả. Em có thể tin tưởng anh,” Khoa khẳng định, ánh mắt kiên định.

Sau cuộc trò chuyện, Nguyên cảm thấy trái tim mình ấm lên. Cô muốn mở lòng hơn, nhưng những ký ức đau thương vẫn níu kéo. Minh Tuấn, với những mưu đồ đen tối, có thể đang âm thầm theo dõi từng bước đi của cô.Buổi tối, khi trở về nhà, Nguyên ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh đèn thành phố lung linh như những vì sao giữa bầu trời đêm. Cô mở laptop, bắt đầu tìm hiểu về “Ký Ức Tương Lai” — thiết bị mà cô đã từng nghe nói, có khả năng giúp người dùng hồi tưởng lại quá khứ. Có lẽ đây là cách duy nhất để cô đối diện với những nỗi đau. Nhưng cô cũng biết, đó có thể là con dao hai lưỡi.

Ngày hôm sau, Nguyên quyết định tham gia chương trình thử nghiệm. Trong buổi hội thảo, không khí ngột ngạt, những gương mặt xa lạ khiến cô cảm thấy lo lắng. Nhưng khi nhìn thấy Khoa bước vào, nụ cười của anh lại tiếp thêm cho cô sức mạnh. Cả hai ngồi cạnh nhau, cùng nhau lắng nghe những chia sẻ về công nghệ này.

“Khi đối diện với ký ức, bạn sẽ phải chấp nhận cả những điều đau thương,” một chuyên gia nói. Nguyên cảm thấy thắt lòng. Liệu mình có đủ can đảm để bước vào những ký ức đã từng làm tổn thương mình?

Khi buổi hội thảo kết thúc, Khoa nắm lấy tay Nguyên. “Em có muốn thử ngay bây giờ không?” anh hỏi. Nguyên hít một hơi sâu, gật đầu. “Có lẽ đây là lúc để em bắt đầu.”

Họ cùng nhau đến phòng thử nghiệm. Trong không gian tối tĩnh, Nguyên nằm trên ghế và đeo thiết bị vào đầu. Cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác. Những hình ảnh bắt đầu hiện lên — những kỷ niệm đẹp đẽ và những vết thương lòng. Cô thấy mình và Minh Tuấn cười đùa, nhưng sau đó lại là những giọt nước mắt, những trận cãi vã. Cô cảm thấy mình như đang chìm trong biển cảm xúc.

Khi hình ảnh dần tan biến, Nguyên tỉnh dậy, mặt mày thất thần. Khoa đứng bên cạnh, lo lắng nhìn cô. “Em sao vậy?”

“Em… em đã thấy những điều không thể quên,” Nguyên đáp, giọng nghẹn ngào. “Em cần thời gian để xử lý mọi thứ.”

“Anh ở đây với em,” Khoa nói, nắm chặt tay cô. Nhưng trong lòng Nguyên, những mảng tối vẫn đang chờ đợi để được phơi bày.

Cảm giác hồi hộp lại ùa về khi Nguyên nhớ đến Minh Tuấn. Cô biết anh không từ bỏ dễ dàng. Vào tối hôm đó, khi cô đang chuẩn bị đi ngủ, chuông điện thoại reo. Là một tin nhắn từ Minh Tuấn: “Chúng ta cần nói chuyện. Có một số điều em cần biết.”

Trái tim Nguyên đập mạnh. Cô không thể để bản thân bị cuốn vào những trò chơi của Minh Tuấn thêm lần nào nữa. Nhưng cô cũng không thể phớt lờ lời mời gọi từ quá khứ. Tự hỏi, liệu đây có phải là lúc để đối mặt với những bí mật đã giấu kín?

Và với quyết tâm mới, Nguyên biết mình phải chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới. Cô không thể để quá khứ chi phối tương lai của mình. Cô sẽ đứng vững, không chỉ vì bản thân mà còn vì Khoa, người đã tin tưởng và ở bên cô trong hành trình tìm lại chính mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn