Nguyên hít một hơi thật sâu, đôi tay siết chặt lại trong túi áo khoác. Cô và Khoa cùng Hằng đứng ngoài cửa hội trường, nơi có những nhà đầu tư đang ngồi chờ. Không khí nặng nề, như một cơn bão sắp ập đến. “Chúng ta phải hành động ngay,” Nguyên nói, giọng điệu quyết đoán.
“Đúng vậy,” Khoa gật đầu, ánh mắt của anh nghiêm túc. “Chúng ta không thể để Phúc có cơ hội.”
Hằng nhìn quanh, nụ cười tươi tắn trên môi vẫn không thể che giấu sự lo lắng. “Tôi có thể gây sự chú ý cho hắn. Trong lúc đó, các bạn hãy tìm cách tiếp cận.”
“Cách nào?” Nguyên hỏi, lòng tràn đầy hy vọng.
“Tôi sẽ tạo một chút ồn ào bên ngoài. Như vậy, hắn sẽ không chú ý đến các bạn,” Hằng đáp, ánh mắt quyết tâm. “Các bạn chỉ cần vào và tìm điểm yếu của hắn.”
“Nghe hợp lý,” Khoa nói, ánh mắt đầy tin tưởng. “Hãy cẩn thận.”
“Cả hai người cũng vậy,” Hằng nháy mắt với họ rồi quay người bước ra ngoài.
Nguyên và Khoa nhìn nhau, một cảm giác hồi hộp lướt qua. “Sẵn sàng chưa?” Khoa hỏi, nắm tay Nguyên, truyền cho cô chút sức mạnh.
“Rồi,” Nguyên khẽ gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ bước vào hội trường, nơi Phúc đang đứng trước những nhà đầu tư, vẻ mặt tự mãn. Hắn đang trình bày một cách đầy cuốn hút, nhưng Nguyên biết hắn sẽ không ngần ngại sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục tiêu.
Nguyên và Khoa lén lút quan sát, từng động thái của Phúc đều được họ ghi nhớ. “Hắn đang nói về việc mở rộng công ty,” Khoa thì thầm. “Nhưng chúng ta biết rằng đây chỉ là cái bẫy.”
“Chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận hắn mà không để hắn nhận ra,” Nguyên nói, ánh mắt sắc bén.
Khoa gật đầu. “Tôi sẽ tìm một cách tiếp cận. Em cứ đứng ở đây và theo dõi.”
Nguyên gật đầu, nhưng lòng cô không yên. Cô nhìn quanh và thấy Hằng đang gây chú ý, tạo ra một chút ồn ào bên ngoài hội trường. Đúng như dự đoán, Phúc quay mặt về phía âm thanh, không chút nghi ngờ về sự hiện diện của họ.
“Đến lúc rồi,” Khoa nói, ánh mắt nghiêm túc. Anh tiến lên, hướng về phía Phúc. Nguyên cảm thấy tim mình đập nhanh, cô tự nhủ rằng đây là cơ hội để khẳng định bản thân.
“Phúc,” Khoa bắt đầu, giọng nói mạnh mẽ. “Chúng ta cần phải nói chuyện.”
Phúc quay lại, nụ cười khinh khỉnh trên môi. “Ồ, Khoa. Không ngờ cậu lại xuất hiện. Có điều gì quan trọng không?”
“Rất quan trọng,” Khoa đáp, không để sự kiêu ngạo của Phúc làm mình chùn bước. “Cậu đang âm thầm phá hoại công việc của tôi.”
“Haha, cậu nghĩ rằng mình có thể ngăn cản tôi sao?” Phúc cười, ánh mắt lạnh lùng. “Cậu không đủ khả năng để đấu với tôi.”
Nguyên đứng bên, cảm giác tức giận dâng lên. “Tại sao cậu luôn phải dùng những mánh khóe để đạt được mục đích của mình?” Cô không thể im lặng. Đây là lúc để lên tiếng.
Phúc nhìn Nguyên, sự khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt. “Nguyên, em không nên can thiệp vào chuyện của đàn ông. Em không đủ sức.”Khoa quay lại nhìn Nguyên, ánh mắt của anh như muốn nói rằng cô không đơn độc. “Nguyên có quyền lên tiếng,” anh khẳng định.
“Cảm ơn anh,” Nguyên đáp, cảm thấy tự tin hơn. “Chúng ta không thể để những kẻ như cậu chiếm ưu thế. Tôi sẽ không để cậu làm tổn thương thêm một ai nữa.”
Phúc nhếch môi cười, nhưng trong ánh mắt hắn lại lấp lánh sự nguy hiểm. “Thú vị đấy. Nhưng các người đang ở trong một cuộc chơi mà không biết cách vận hành.”
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Khoa nói, quyết tâm trong từng lời. “Chúng ta sẽ không để cậu thắng.”
“Thắng thua chưa biết,” Phúc trả lời, nhưng trong giọng điệu của hắn có một chút lo lắng. “Tôi sẽ không để các người cản đường mình.”
Hằng xuất hiện, vẻ mặt hớn hở, nhưng Nguyên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Tôi đã thu hút được sự chú ý,” Hằng nói nhanh, “chúng ta có thể tiếp tục.”
“Đúng,” Khoa gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần phải tìm điểm yếu của hắn.”
Nguyên cảm thấy như thể họ đang ở giữa một trận chiến, và chính cô cũng là một phần quan trọng trong cuộc chiến này. “Chúng ta cần phải hành động khẩn trương,” cô nói. “Không thể để hắn có thời gian để chuẩn bị.”
“Đúng vậy,” Khoa đồng ý. “Chúng ta phải nhanh chóng.”
Nguyên cảm thấy sức mạnh từ những người bạn bên cạnh. Họ không đơn độc trong cuộc chiến này. Dù có chuyện gì xảy ra, họ sẽ đứng bên nhau, chiến đấu cho những gì mình tin tưởng.
Khi cuộc trò chuyện giữa Khoa và Phúc tiếp tục, Nguyên cảm thấy như thời gian đang trôi qua rất chậm. Mỗi giây đều như một cuộc chiến, và cô biết rằng họ phải tìm ra cách để giành chiến thắng.
“Cậu nghĩ mình có thể ngăn cản tôi bằng cách này sao?” Phúc nói, giọng điệu đầy thách thức.
“Đúng, chúng tôi sẽ không để cậu có cơ hội,” Khoa đáp lại.
Nguyên nhìn vào mắt Phúc, cảm nhận được sự kiêu ngạo và xảo quyệt. “Chúng tôi sẽ không để cậu tiếp tục lừa dối mọi người.”
Phúc bật cười, nhưng Nguyên thấy rằng hắn đã bắt đầu mất bình tĩnh. Đó chính là điểm yếu mà họ cần.
“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi có công lý,” Nguyên khẳng định. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sức mạnh từ sự quyết tâm của chính mình.
“Công lý?” Phúc lặp lại, ánh mắt lạnh lẽo. “Đừng mơ mộng. Công lý không tồn tại trong thế giới này.”
“Nhưng chúng ta sẽ tạo ra nó,” Khoa nói, ánh mắt kiên định. “Hãy chuẩn bị tinh thần.”
Cuộc chiến giữa họ chỉ mới bắt đầu, và Nguyên biết rằng họ sẽ không dừng lại cho đến khi chiến thắng. Cảm giác hồi hộp lẫn quyết tâm dâng cao trong lòng, cô đã sẵn sàng cho những gì sắp diễn ra.